Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 271: Vị khách kỳ lạ và người hâm mộ thầm lặng (3)
Sáng nay cô ra khỏi nhà lúc 8 giờ, dọn dẹp xong ký túc xá, đi điểm danh nhận sách, giờ đã 11 giờ hơn. Thực ra chưa đến giờ cơm nhưng đi sớm chút cũng tốt đỡ phải chen chúc xếp hàng.
Lưu Hiểu Lộ đồng ý ngay, ném hành lý lên giường, lấy cặp l.ồ.ng rồi cùng Hỉ Bảo ra phòng giặt rửa qua rồi đi nhà ăn.
Nói thật xa cách hai tháng cũng thấy nhớ cơm nhà ăn, có lẽ không phải ngon nhất nhưng lại mang cảm giác quen thuộc đặc biệt.
Hai cô nàng đều không thiếu tiền, gọi cơm trắng và hai món mặn, đậy nắp cặp l.ồ.ng mang ra bàn bên cạnh ăn.
Hỉ Bảo gọi thịt xào và khoai tây thái sợi, Lưu Hiểu Lộ gọi trứng xào cà chua và dưa chuột trộn. Hai người ăn ngon lành, vừa ăn vừa kể chuyện nghỉ hè.
Biết Hỉ Bảo được theo bố đi du lịch cả tháng trời, Lưu Hiểu Lộ hâm mộ ra mặt còn chuyện làm thêm ở tiệm bánh kem thì cô bạn không để ý lắm. Về phần mình, Lưu Hiểu Lộ đi làm gia sư hai tháng suýt thì bị học sinh cấp ba làm cho phát điên, than thở học sinh cấp ba bây giờ khác hẳn thời các cô.
Hỉ Bảo buồn cười nhắc cô bạn rằng dù là học sinh chuẩn bị thi đại học thì cũng chỉ kém các cô hai năm thôi.
Nhưng Lưu Hiểu Lộ cảm thấy hai năm là cả một thế hệ, tóm lại cô bạn không hiểu nổi học sinh bây giờ nghĩ gì. Gần ăn xong cô ấy còn thì thầm với Hỉ Bảo là có một nam sinh trong lớp học thêm thầm thương trộm nhớ mình còn viết thư tình bảo cô ấy đợi ở Đại học Bắc Kinh.
Hỉ Bảo: "............ Thế thì đúng là khác chúng mình hồi đó thật."
Ăn trưa xong rửa sạch cặp l.ồ.ng ở vòi nước bên cạnh sau đó Hỉ Bảo giúp Lưu Hiểu Lộ mang đồ về, để cô ấy đi điểm danh nhận sách. Hỉ Bảo cũng chào tạm biệt rồi nói tối nay không ngủ lại ký túc xá, lát nữa sẽ về nhà.
Ra khỏi nhà ăn hai người chia tay, Hỉ Bảo xách hai bộ đồ ăn thong thả đi về phía ký túc xá.
Dọc đường Hỉ Bảo thấy không ít tân sinh viên.
Tân sinh viên khác hẳn sinh viên cũ, cứ như dán hai chữ "TÂN SINH" to đùng trên mặt vậy. Dù không có bố mẹ đi cùng cũng rất dễ nhận ra, vẻ mặt vừa hoang mang vừa háo hức như thể bước vào không phải là trường học mà là nơi bắt đầu của những giấc mơ.
Hỉ Bảo mỉm cười về ký túc xá, cất đồ xong khóa cửa rồi rời đi. Cô nhớ Mao Đầu, nghĩ có lẽ hôm nay cậu sẽ về lấy đồ. Vừa khéo mấy hôm trước cô muối dưa và làm tương ớt cũng tàm tạm rồi, lát nữa gặp sẽ bảo cậu mang một ít về trường.
Rời khỏi khuôn viên trường đang hừng hực khí thế đón chào tân sinh viên, Hỉ Bảo về thẳng nhà.
Cô tìm mấy cái lọ thủy tinh trong phòng, rửa sạch, để ráo nước rồi bắt đầu cho dưa muối và tương ớt vào. Cô chỉ biết làm vài món đơn giản như tỏi ngâm đường, củ cải muối, kim chi và món tương ớt sở trường của Trương Tú Hòa.
Cô lần lượt đổ đầy các lọ. Vì Mao Đầu thích ăn tương ớt nhất nên Hỉ Bảo đặc biệt tìm cái lọ to đựng được ít nhất ba cân còn lại đều là lọ nhỏ, dù sao khai giảng Mao Đầu rảnh rỗi hơn, ăn hết về lấy cũng kịp. Ngoài ra cô còn muối riêng một hũ trứng vịt muối, định luộc vài quả cho Mao Đầu mang đi.
Đang bận rộn thì bên ngoài có tiếng gọi.
"Bảo à! Hỉ Bảo có nhà không?"
Hỉ Bảo vội chạy ra khỏi bếp. Quả nhiên là Mao Đầu. Cậu không về nhà bên cạnh trước mà thấy cổng nhà Hỉ Bảo khép hờ nên vừa gọi vừa đi vào.
Tính ra hai anh em gần một tháng không gặp. Lần trước Hỉ Bảo mua dưa muối Lục Tất Cư cũng là nhờ Tống Cường gửi vào đoàn phim. Giờ gặp mặt cả hai đều rất vui, đồng thời cũng nhận ra sự thay đổi của nhau.
Nhìn bề ngoài Hỉ Bảo hầu như không thay đổi chỉ là phong thái cởi mở hơn, nụ cười rạng rỡ hơn, ánh mắt dường như sáng hơn giống như đóa hoa đang độ nở rộ.
Còn Mao Đầu thì ngược lại hoàn toàn.
"Anh, hình như anh càng..." Cuối cùng Hỉ Bảo không nỡ nói thật bèn đổi chủ đề, "Em chuẩn bị cho anh bao nhiêu đồ ăn ngon này, lát nữa anh về trường à? Nhớ mang đi hết nhé. Còn nữa, tí em luộc cho anh ít trứng vịt muối, cái đó không để lâu được nên anh mời bọn Từ Hướng Đông ăn cùng đi."
Mao Đầu thầm nghĩ, ông đây thà ăn no vỡ bụng chứ không chia cho lũ sói đó ăn. Nhưng ngoài mặt cậu vẫn nể Hỉ Bảo, gật đầu lia lịa:
"Được được, nghe em hết."
Luộc trứng không vội. Chờ Hỉ Bảo đóng gói đồ đạc xong xuôi, hai người sang nhà bên cạnh giúp Mao Đầu thu dọn hành lý. May là lúc đi đoàn phim cậu đã mang đi kha khá đồ, giờ mang về đều đã đóng gói sẵn, đồ còn lại không nhiều chủ yếu là đồ thu đông. Hai anh em chỉ mất chưa đầy nửa tiếng là dọn xong những đồ cần dùng sắp tới.
Sau đó hai người xách hành lý về nhà Hỉ Bảo, bắt đầu nhóm bếp luộc trứng tiện thể nói chuyện bữa tiệc sinh nhật hôm qua và chuyện của Xú Đản.
Ban đầu nghe tin bỏ lỡ một bữa tiệc thịnh soạn, Mao Đầu tức n.g.ự.c giậm chân. Nhưng rất nhanh cậu quẳng chuyện đó ra sau đầu vì...
"Cái gì? Xú Đản lại được lên tivi á? Kênh thể thao quốc gia? Truyền hình trực tiếp cả nước? Lại còn được lên báo nữa?"
Mao Đầu cảm thấy như bị sét đ.á.n.h ngang tai.
Cậu bận rộn hai tháng trời mới cướp được một vai quần chúng có một câu thoại. Là người trong nghề cậu biết rõ diễn chưa chắc đã được lên sóng. Một là cốt truyện chính thức sẽ bị cắt xén không ít, hai là phim có qua kiểm duyệt hay không còn chưa biết. Lùi một bước mà nói, dù vai của cậu không bị cắt, phim thuận lợi qua kiểm duyệt thì cái cảnh quay có mỗi một câu thoại đó cũng chẳng phải quay chính diện, có ai chú ý hay không còn chưa biết.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Còn Xú Đản, đến lúc đó dù có đoạt giải quán quân hay không thì cả nước đều nhìn thấy.
Trời ơi!!!!!!!!!!
Bên này Mao Đầu lại bắt đầu hoài nghi nhân sinh, bên kia Hỉ Bảo hoàn toàn không hay biết gì vẫn lải nhải về Xú Đản.
"Anh, anh bảo sao Xú Đản giỏi thế nhỉ? Hồi bé em ấy chạy nhanh lắm, em nhớ ngày nào anh cũng đuổi theo em ấy, ít nhất mười tám lần một ngày. Nhưng đấy là trước khi em ấy được tuyển vào đội quốc gia, giờ anh còn đuổi kịp em ấy không?"
Không đợi Mao Đầu trả lời, Hỉ Bảo tự biên tự diễn:
"Chắc chắn không rồi, em ấy là quán quân hai nội dung giải trẻ Toàn Vận Hội lần trước đấy. Lần này thi đấu giải vô địch quốc gia, đối thủ mạnh thật nhưng em tin em ấy nhất định sẽ giành quán quân."
"Anh thấy đúng không? Anh."
Đúng đúng đúng, Bảo nói gì cũng đúng nhưng em có thể để anh yên tĩnh một lát được không? Mao Đầu khóc ròng trong lòng, cậu cũng muốn lên tivi, muốn c.h.ế.t đi được!
...
Tiệm bánh kem ở Tiền Môn, Điềm Điềm lại có đồng nghiệp mới. Đó là một cô gái có tàn nhang trên mặt, trạc tuổi cô ấy và tràn đầy sức sống thanh xuân. Dù mới làm chung nửa ngày nhưng Điềm Điềm nhận ra cô bạn mới này rất chăm chỉ nhanh nhẹn.
Dù vậy Điềm Điềm vẫn nhớ Hỉ Bảo.
Lúc này cửa tiệm bánh kem bị đẩy ra. Là nhân viên cũ, Điềm Điềm lập tức ra chào đón, ngẩng lên thì phát hiện là khách quen. Người đàn ông trẻ tuổi có vẻ ngoài người Trung Quốc nhưng không biết nói một câu tiếng Trung nào.
Điềm Điềm từng nghe Hỉ Bảo nói trong Đại học Bắc Kinh cũng có người như thế, gọi là Hoa kiều, sinh ra và lớn lên ở nước ngoài đến khi học đại học mới về Trung Quốc theo diện trao đổi sinh. Những Hoa kiều này rất ít khi biết tiếng Trung, nếu có biết thì giọng điệu cũng lơ lớ. Điềm Điềm nghĩ chắc cũng giống như cô ấy nói tiếng Anh vậy.
Điềm Điềm bước nhanh tới, cười chào hỏi vị khách kỳ quặc bằng tiếng Anh, khóe mắt liếc thấy anh ta lại lái ô tô con đến. Nghĩ cũng phải, ngày nào cũng mua cả đống đồ không lái xe thì mang về kiểu gì.
Không ngờ hôm nay người này không nói thẳng muốn mua gì mà ngơ ngác nhìn quanh.
Tiệm bánh kem không to không nhỏ, vì bếp chiếm một phần diện tích nên khu vực phía trước có thể nói là nhìn một cái bao quát hết. Ngoài tủ kính kê sát tường thì chỉ có một cái quầy thấp và hai kệ kính nhỏ ở giữa.
Theo ánh mắt quét quanh tiệm của người đó, Điềm Điềm chợt hiểu ra vội hỏi có phải anh ta đang tìm Hỉ Bảo không. Đương nhiên cô ấy không nhắc tên Hỉ Bảo mà dùng từ "bạn của tôi".
Người đó gật đầu, vẻ mặt đầy mong đợi nhìn Điềm Điềm. Tuy nhiên Điềm Điềm dứt khoát bảo anh ta bạn mình đã nghỉ việc.
Sau đó là màn ông nói gà bà nói vịt.
Một tháng thì dù là học bá cũng không thể tinh thông một ngôn ngữ. Khi người đó hỏi tung tích Hỉ Bảo, Điềm Điềm biết nhưng không biết trả lời thế nào chỉ lặp lại là Hỉ Bảo đã nghỉ việc, bị ép quá thì thốt ra "về trường học".
Cuộc đối thoại gian nan vẫn tiếp tục. Điềm Điềm bị xoay mòng mòng liên tục nói "nghỉ việc", "trường học", hỏi thêm cái khác thì cô ấy vừa không nghe hiểu vừa không biết nói.
Màn kinh điển đã đến.
Dường như bị dồn đến đường cùng, người đó đột nhiên chuyển từ tiếng Anh sang tiếng Trung lại còn là giọng Bắc Kinh cực chuẩn.
Điềm Điềm:............ Đại ca, anh lộ tẩy rồi.
Khi giao tiếp đột nhiên trở nên hoàn toàn không rào cản, mặt Điềm Điềm đơ ra, sau đó cô ấy không khỏi suy nghĩ nhiều.
Khi bị hỏi lại về Hỉ Bảo, Điềm Điềm chỉ cười không đáp, dù sao chuyện này không liên quan đến việc buôn bán. Phát hiện dù không có rào cản ngôn ngữ cũng không moi được thông tin gì, người đó ủ rũ đẩy cửa đi ra. Trước khi đi còn ném cho Điềm Điềm cái nhìn đầy oán hận.
Cô bạn mới đến nhìn Điềm Điềm với ánh mắt ngưỡng mộ suốt buổi, chờ khách đi rồi vội kéo tay hỏi han đủ thứ, tò mò vô cùng.
Đến giờ tan tầm, Điềm Điềm vội chạy đến cửa hàng điện máy mà Hỉ Bảo từng dẫn cô ấy đến một lần kể sơ qua sự tình với Tống Cường:
"... Em cảm thấy người đó sẽ còn quay lại, anh giúp em hỏi một tiếng được không? Em biết trường và chuyên ngành của Tống Ngôn Hề nhưng không biết có nên nói cho người đó không."
"Được rồi, cảm ơn em, tối anh hỏi giúp cho, mai anh qua cửa hàng báo em." Tống Cường cười nhiệt tình, "Bạn của em gái anh cũng là bạn của anh, sau này em muốn mua gì cứ tìm anh, hễ trong cửa hàng có là anh để giá gốc cho."
--
Hết chương 96.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận