Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 272: Chuyện tình đơn phương của thiếu gia Bắc Kinh, Xú Đản lại vô địch (1)

 

Bắc Kinh, Phúc Nguyên Cư.

Là quán trà trăm năm tuổi của Bắc Kinh, Phúc Nguyên Cư đã trải qua biết bao thăng trầm. May mắn thay, nhờ chính sách thay đổi cuối cùng quán trà lâu đời này cũng mở cửa trở lại vào đầu năm ngoái. Đến nay tuy không còn cảnh hoàng thân quốc thích, con em Bát Kỳ lui tới tấp nập như xưa nhưng khách khứa vẫn nườm nượp không ngớt.

Một tháng trở lại đây gian phòng riêng lớn nhất trong quán trà luôn bị một nhóm người bao trọn. Đó chính là những "thái t.ử gia" quyền thế ở Bắc Kinh mà ai cũng biết nhưng không ai dám nhắc tên.

Hôm nay cũng vậy.

Ông chủ Phúc Nguyên Cư như thường lệ tự mình dâng trà bánh lên cho các vị khách quý. Không đợi họ lên tiếng ông ta đã khom người lui ra ngoài. Chưa kịp lau mồ hôi trên trán, ông ta đã thấy vị thiếu gia nhà họ Diệp vội vã đi vào từ bên ngoài.

"Diệp thiếu gia, để tôi cho người mang điểm tâm trên xe vào cho cậu nhé."

Ông chủ nép sang một bên nhường đường. Hành lang quán trà cũ rốt cuộc không so được với những nhà hàng Tây mới mở, chật hẹp đến mức chỉ đủ hai người tránh nhau, nếu đi ngược chiều ắt phải có một người nghiêng mình nhường lối.

"Không có điểm tâm!"

Diệp Nhất Sơn bực bội xua tay rồi chẳng thèm để ý đến ông chủ, đẩy cửa gỗ phòng riêng bước thẳng vào.

Trong phòng đã có năm sáu thanh niên, người thì cầm chén trà nhâm nhi, người thì tụm lại tán gẫu. Tất nhiên khi Diệp Nhất Sơn bước vào mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía anh ta.

"Này, để tôi đoán xem hôm nay là điểm tâm gì nào. Bánh kem bơ? Bánh kem hoa quả? Hay là cái bánh mì Pháp cứng như đá có thể làm hung khí?"

"Biết đâu chỉ là bánh quy thôi? Bánh quy soda? Bánh quy nguyên cám? Hay bánh quy nhân kem? Hay là cậu mua tất cả?"

"Cá nhân tôi cho rằng, đến quán trà cũ uống trà mà ăn kèm bánh kem, bánh mì, bánh quy... Có phải hơi sai sai không nhỉ?"

"Ăn cả tháng nay rồi, giờ cậu mới thấy sai à?"

Diệp Nhất Sơn: ... Sao tôi lại quen biết cái lũ bạn xấu này chứ? "Không có bánh kem! Không có bánh mì! Không có bánh quy! Từ nay về sau các cậu muốn ăn cũng không có đâu."

Bị ông chủ quán trà vô tình chạm vào nỗi đau đã đành, không ngờ đám bạn nối khố cũng xếp hàng thay nhau xát muối vào lòng anh ta. Anh ta không tin đám này không nhìn ra vẻ thất vọng trên mặt mình.

Chính xác mà nói, nhìn thì ai cũng nhìn ra nhưng chẳng ai coi là chuyện to tát.

Mấy người đang xem kịch vui nhướng mày nhe răng cười, có người còn mở cửa gọi vọng ra ngoài:

"Nhanh lên, mang cho Diệp thiếu gia một ấm trà hoa cúc hạ hỏa nào."

"Cái lũ các cậu!" Diệp Nhất Sơn tức điên người, khổ nỗi đây toàn là anh em chơi với nhau từ bé, muốn phát hỏa cũng không được, đành kéo ghế ngồi phịch xuống chán nản nói, "Nữ thần của tôi biến mất rồi... Cô ấy biến mất rồi!"

Đám anh em lập tức xúm lại, nhao nhao yêu cầu anh ta kể chi tiết.

Những người ở đây đều biết chuyện dạo gần đây anh ta để ý một cô nữ sinh, ngày nào cũng đến chỗ cô làm thêm để ủng hộ rồi mua về cả đống bánh kem bánh mì. Đám anh em thì vui vẻ ăn ké nhưng cô nữ sinh kia tròn méo ra sao thì chưa ai được thấy, chỉ dặn anh ta bao giờ cưa đổ thì nhớ dẫn đến ra mắt.

Cứ tưởng chỉ dăm bữa nửa tháng là xong, ai ngờ một tháng trôi qua người chưa thấy đâu mà anh ta đã thất tình.

Diệp Nhất Sơn rất đau khổ, nhất là khi nghe đám anh em nằng nặc đòi chia sẻ quá trình bị đá, anh ta càng cúi đầu im thin thít.

Nói gì bây giờ? Nói rằng một tháng qua anh ta chỉ mải lái xe, b.ắ.n tiếng Anh để làm màu? Bị đá cái gì chứ, khéo nữ thần còn chẳng biết anh ta đang theo đuổi mình. Vốn dĩ anh ta định đợi thời cơ chín muồi sẽ tỏ tình hoành tráng sau đó thuận thế dẫn đi ra mắt anh em, kết quả...

Trời diệt ta rồi!

"Buồn thật à? Là đàn ông thì đừng sợ bị từ chối, cùng lắm thì tán lại từ đầu. Diệp thiếu gia nhiều tiền đẹp trai, tuy đầu óc hơi ngốc một tí nhưng vẫn còn cứu được... Á!"

Nói mát ắt gặp báo ứng. Đấy, Diệp Nhất Sơn không nhịn được đã "hạ thủ" với thằng bạn thân.

Nhưng dù vậy cũng không ngăn được đám anh em tiếp tục châm chọc. Người thì hỏi cô nữ sinh kia thực sự quyến rũ đến thế sao? Người thì hỏi rốt cuộc bị từ chối thế nào? Có người còn hiến kế làm một màn tỏ tình lãng mạn kiểu Pháp cho oách.

Diệp Nhất Sơn thầm nghĩ quan trọng nhất bây giờ chẳng phải là tìm được nữ thần sao?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Kết quả t.h.ả.m thiết thế này, dù là anh em tốt anh ta cũng không mở miệng nổi. Chẳng lẽ bảo anh ta chỉ lo làm màu mà quên cả việc thu thập thông tin cơ bản? Đừng nói tên trường, đến giờ anh ta còn chẳng biết cô ấy tên là gì.

Đúng lúc này Tạ thiếu vốn quen làm bức vách trang trí và ít khi mở miệng bỗng lên tiếng:

"Tán gái không phải tán kiểu của cậu. Tuy nhiên thất bại cũng không phải hoàn toàn vô ích. Theo tôi..."

Diệp Nhất Sơn quay sang nhìn Tạ thiếu, mắt sáng rực chờ câu tiếp theo.

Trong nhóm này họ đều là những cậu út được cưng chiều nhất trong các gia đình quyền thế bậc nhất Bắc Kinh. Tạ thiếu có thể không phải người có gia thế khủng nhất nhưng nhan sắc thì chắc chắn đứng đầu. Giữa một đám "thái t.ử gia" nhan sắc chỉ ở mức trung bình thì hắn không cần dựa vào gia thế cũng đủ để nghiền nát mọi người bằng ngoại hình.

Điểm này trước kia Diệp Nhất Sơn chưa bao giờ để vào mắt. Đẹp trai yêu nghiệt thì sao? Anh ta là đàn ông! Cần quái gì đẹp trai?

Nhưng vừa trải qua thất bại trong tình yêu, Diệp Nhất Sơn hiếm khi hạ mình nghiêm túc lắng nghe lời vàng ngọc của Tạ thiếu.

Nhấp một ngụm trà, Tạ thiếu tiếp tục:

"Theo tôi thì thất bại một lần chẳng là gì cả, không ngừng cố gắng, cậu làm được mà."

Diệp Nhất Sơn: ".................."

Đạo lý anh ta đều hiểu nhưng nữ thần đang ở đâu?

Thảm hại hơn còn ở phía sau. Chờ Diệp Nhất Sơn điều chỉnh tâm trạng, hôm sau quay lại tiệm bánh kem thì nhận được tin sét đ.á.n.h…

Người đã nghỉ việc, không thể tiết lộ thông tin.

Không cam tâm để nữ thần trong mộng vụt mất như vậy, Diệp Nhất Sơn lái chiếc xe con mới tậu, bắt đầu hành trình gian nan tìm kiếm người đẹp giữa Bắc Kinh rộng lớn.

Còn Tạ thiếu hôm sau đi làm nhận được thông báo: Năm nay Bộ Văn hóa sẽ cử người đi cùng quan chức Cục Giáo d.ụ.c thị sát các trường đại học lớn. Và hắn là một trong số đó.

...

Lễ khai giảng của Học viện Ngoại ngữ Đại học Bắc Kinh diễn ra y như năm ngoái. Đến giờ toàn thể sinh viên tập trung tại lễ đường, nghe viện trưởng và các lãnh đạo phát biểu sau đó công bố danh sách sinh viên nhận học bổng và mời lên bục nhận thưởng.

Lần nữa Hỉ Bảo giành học bổng loại một, còn Vương Đan Hồng cùng phòng cũng tiến bộ hơn năm ngoái và đạt loại hai.

Rất nhanh, các sinh viên nhận học bổng lần lượt lên bục nhận giải từ lãnh đạo. Đã từng nhận học bổng nên Hỉ Bảo rất bình tĩnh đứng đầu hàng, trên môi nở nụ cười nhạt điềm nhiên nhận bằng khen và tiền thưởng.

Đúng lúc này hiệu trưởng Đại học Bắc Kinh đang dẫn đoàn lãnh đạo Bộ Văn hóa và Cục Giáo d.ụ.c đi ngang qua cửa lễ đường.

"Tiếp theo là Học viện Kinh tế Quản lý phải không? Cũng được... Tiểu Tạ, cậu theo kịp không đấy?"

Quan chức Bộ Văn hóa đi đầu đang nói chuyện với lãnh đạo trường lơ đãng quay lại thì thấy có người tụt lại phía sau.

So với các vị lãnh đạo trung niên hói đầu, Tạ thiếu đi cuối cùng trong chiếc sơ mi trắng quần tây trông giống sinh viên hơn là cán bộ cấp trên xuống thị sát. Hắn lơ đãng liếc nhìn lên bục trao giải, dừng chân ngắm nghía một lát, nghe tiếng gọi mới đút hai tay vào túi quần rảo bước đuổi theo đoàn người.

Tạ thiếu nằm mơ cũng không ngờ rằng hôm qua vừa nghe Diệp Nhất Sơn than vãn một hồi, hôm nay quay người lại đã thấy nữ thần của cậu bạn. Tuy nhiên hắn không nhận ra đó chính là cô gái mà họ Diệp ngày nhớ đêm mong suốt cả tháng. Chỉ thấy cô nữ sinh kia trông khá xinh đẹp.

Diệp Nhất Sơn cũng không ngờ nữ thần của mình đang ở ngay Đại học Bắc Kinh. Gã ngốc đó giờ này vẫn đang lái xe chạy vòng vòng quanh các tiệm bánh kem lớn nhỏ.

...

Lễ khai giảng kết thúc, sinh viên xếp hàng lần lượt ra về.

Tân sinh viên vội vã làm quen với khuôn viên trường còn sinh viên cũ đã bắt đầu vào guồng quay học tập. Dù chưa chính thức vào học nhưng cũng đến lúc phải cân nhắc chọn môn tự chọn.

Học viện Ngoại ngữ bắt đầu từ năm hai yêu cầu sinh viên chọn học ngoại ngữ thứ hai.

Hỉ Bảo thì ổn rồi, cô đã học tiếng Pháp một học kỳ, tuy vất vả chút nhưng giờ đã có thể theo kịp lớp tiếng Pháp cùng khóa. Những người khác thì không may mắn như vậy. Lưu Hiểu Lộ và Vương Đan Hồng ỉu xìu như cà tím bị sương muối, nửa ngày không nói câu nào cuối cùng đành phải tham khảo ý kiến các bạn khác trong phòng xem môn ngoại ngữ nào dễ học hơn.

Hỉ Bảo hoàn toàn không do dự mà điền ngay tiếng Pháp vào đơn và ghi chú rõ tình trạng đặc biệt của mình. Thực ra cô cũng từng nghĩ đến việc học thêm ngoại ngữ thứ ba nhưng vì thành tích tiếng Pháp của cô chỉ ở mức trung thượng nên hơi chần chừ, định bụng nếu kỳ này lọt vào top 3 thì kỳ sau sẽ học thêm môn nữa.

May mà cô chỉ tính toán trong lòng chứ nói ra thì chắc chắn sẽ trở thành kẻ thù chung của cả thiên hạ. Phải biết rằng thành tích trung thượng môn tiếng Pháp nghĩa là cô đã đ.á.n.h bại ít nhất ba phần tư sinh viên chuyên ngành tiếng Pháp rồi.

Ngoài ngoại ngữ hai còn có mấy môn tự chọn khác. Hỉ Bảo không có kinh nghiệm gì về mấy môn này nên bàn bạc với bạn cùng phòng. Tuy môn tự chọn không quan trọng bằng môn bắt buộc nhưng đã học thì phải học cho tốt. Cuối cùng cô không chọn bừa mà quyết định làm như trước: đi nghe thử vài tiết rồi mới chọn môn mình hứng thú.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 272 | Đọc truyện chữ