Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 270: Vị khách kỳ lạ và người hâm mộ thầm lặng (2)

 

Ngừng một chút, cô nói thêm,

"Hơn nữa anh chẳng phải cũng quên anh Mao Đầu sao? Em với anh ấy là song sinh mà."

Nghe chữ "song sinh", Tống Cường đang định nói suýt c.ắ.n phải lưỡi. Anh ta lấy lại bình tĩnh rồi quyết định lảng sang chuyện khác:

"Trước quên thì thôi, giờ nhớ ra rồi, tối nay anh cả mời em đi ăn tiệm, gọi cả chú tư đi cùng. Đúng rồi, còn cả thằng Vĩ nữa."

Tống Vĩ đứng bên cạnh cười nhạt:

"Cảm ơn anh còn nhớ đến em."

Rồi quay sang Hỉ Bảo,

"Bánh sinh nhật em tự mua à? Bảo à em nói đi, muốn quà gì anh mua cho."

Quà tặng? Hỉ Bảo nghiêm túc suy nghĩ. Món quà cô thích nhất là sách, đặc biệt là sách nguyên bản không mua được trên thị trường tiếp đến là các món ngon mới lạ. Nhưng Tống Cường đã hứa mời khách rồi, vậy Tống Vĩ...

"Anh Vĩ hôm nào thấy cuốn sách nào hay thì tặng em cũng được."

"Làm gì có ai tặng sách làm quà sinh nhật?" Tống Vĩ ôm má như bị đau răng còn không quên huých tay Tống Cường, "Nếu sinh nhật anh mà mày tặng sách thì anh em mình cắt đứt quan hệ đấy."

Tống Cường lườm Tống Vĩ một cái, quyết định không thèm chấp tên đại ngốc này.

Hỉ Bảo lại nhớ ra:

"Anh Vĩ, sinh nhật anh em cũng chưa tặng quà. Anh muốn gì? Hôm nào em bù cho."

"Thôi đừng..."

"Ha ha ha ha ha ha!" Tống Cường đột nhiên ôm bụng cười ngặt nghẽo, tất nhiên trước khi cười anh ta không quên đặt hộp bánh kem lên quầy, "Bảo à em đừng nhắc đến chuyện này, lần trước sinh nhật nó, thím hai gọi điện lên lúc ấy anh đứng ngay cạnh nghe hết mẹ con nó nói gì ha ha ha ha..."

"Cút đi!" Tống Vĩ không nhịn được đạp Tống Cường một cái. Tống Cường vẫn cười không ngớt, nhảy ra xa rồi bảo Hỉ Bảo: "Bảo em biết hôm đấy thím hai nói gì không? Thím ấy bảo thằng Vĩ sắp 30 đến nơi rồi, mau lấy vợ đi! Còn bảo nó không lấy vợ làm Phương Phương giờ cứ lấy cớ anh trai chưa vội thì nó vội cái gì?"

"Em mới 25! Anh mới 30 ấy!"

Tống Vĩ tức anh ách! Lúc ấy anh ta đã bảo mẹ là Tống Cường cũng chưa cưới, giục anh ta làm gì? Nhưng với Vương Bình, Tống Cường là cháu, Tống Vĩ là con làm gì có chuyện không giục con lại đi giục cháu? Tuy nhiên cúp máy không lâu thì Trương Tú Hòa cũng gọi đến giục Tống Cường mau lấy vợ.

Tống Cường chẳng bận tâm, mẹ anh ta dễ lừa lắm, nói chưa được hai câu đã bị anh ta lái sang chuyện Xú Đản.

Đúng rồi, Xú Đản!

"Bảo à, kệ lão quang côn (trai già ế vợ) Đại Vĩ đi. Anh bảo này, sáng nay mẹ gọi điện lên, bảo bên đội tuyển quốc gia gọi về thôn nhắc đến chuyện Toàn Vận Hội."

Hỉ Bảo mắt sáng rực giục anh ta kể chi tiết. Còn Tống Vĩ bên cạnh sắp tức c.h.ế.t rồi, cái gì gọi là "lão quang côn Đại Vĩ"? Tên khốn Tống Cường này còn lớn hơn anh ta một tuổi đấy nhé?!

Nhưng lúc này Tống Cường đã bắt đầu kể chuyện cuộc điện thoại sáng nay, Tống Vĩ tức tối bỏ đi tiếp khách.

Lại nói chuyện ở quê, sáng nay mới 9 giờ loa phát thanh trong thôn đã vang lên gọi người nhà lão Tống. Khác mọi khi, lần này loa nhấn mạnh hai lần là lãnh đạo đội tuyển quốc gia ở căn cứ thể thao Bắc Kinh tìm.

Thế là người Tống gia ùa ra một nửa.

Người gọi điện đương nhiên là lãnh đạo của Xú Đản. Hóa ra Toàn Vận Hội sắp khai mạc, lãnh đạo đội tuyển quốc gia đặc biệt gọi cho Trương Tú Hòa nhờ bà động viên Xú Đản, bảo cậu chạy cho tốt, nghiêm túc nỗ lực vì giải trẻ và giải vô địch quốc gia hoàn toàn khác nhau, cạnh tranh lớn hơn và áp lực cũng lớn hơn. Đương nhiên nếu giành quán quân thì ý nghĩa cũng lớn hơn nhiều.

Ngoài ra lãnh đạo còn thông báo thời gian chính xác. Tuy chuyện Toàn Vận Hội đã có thông báo từ sớm nhưng ở quê ít người quan tâm đến thể thao nước nhà. Vì thế lãnh đạo dặn kỹ ngày giờ, kênh phát sóng dặn Trương Tú Hòa nhất định phải xem Xú Đản thi đấu.

Kênh thể thao quốc gia truyền hình trực tiếp!!

Tay cầm ống nghe của Trương Tú Hòa run lẩy bẩy giọng nói cũng run run. Gật đầu lia lịa một hồi bà mới nhớ ra đối phương không nhìn thấy thì vội vàng vâng dạ, hứa đến lúc đó cả nhà nhất định sẽ xem.

Đâu chỉ cả nhà?

Đến nay cả thôn chỉ có Tống gia và nhà Triệu Kiến Thiết là có tivi. Tối nào cũng có đông đảo bà con đến xem nhờ, tất nhiên mọi người đều biết ý thường đến sau giờ cơm tối, xem đến tầm 7 rưỡi 8 giờ là về, mai còn phải đi làm không làm phiền gia chủ quá lâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Đấy là xem chương trình tivi bình thường chứ biết người quen xuất hiện trên tivi thì cả làng chẳng kéo đến xem à?

Lần Toàn Vận Hội trước là năm 79, lúc đó tivi đã có bán nhưng cần phiếu mà giá lại đắt. Tống Cường và Tống Vĩ chưa "áo gấm về làng" nên cả xã Hồng Kỳ chẳng có cái tivi nào, muốn xem cũng chịu.

Sau khi lãnh đạo dặn dò xong, 5 phút sau Xú Đản nghe máy. Trương Tú Hòa vội chuyển lời dặn của lãnh đạo bảo con trai thể hiện cho tốt, mẹ và bà nội sẽ ngồi trước tivi xem con.

Xú Đản vui lắm, cứ nghe tiếng mẹ là cậu vui, vỗ n.g.ự.c đảm bảo sẽ chạy thật tốt.

Sau đó lãnh đạo lại nghe máy báo cho Trương Tú Hòa biết họ sắp lên đường đi Thượng Hải. Đến nơi, trước ngày thi đấu ông sẽ gọi lại và mong Trương Tú Hòa tiếp tục phối hợp động viên tinh thần vận động viên.

Cúp máy xong Trương Tú Hòa gọi ngay cho Tống Cường và Tống Vĩ ở cửa hàng, kích động đến mức nói năng lộn xộn, nói mãi không vào trọng điểm khiến Tống Cường nghe mà ù cả tai. Cuối cùng bà cụ Triệu giật lấy điện thoại nói ngắn gọn rõ ràng sự việc tiện thể bảo Tống Cường thông báo cho những người khác ở Bắc Kinh.

"Anh xem rồi, ngày thi đấu là chủ nhật. Đến lúc đó nếu không muốn xem ở nhà thì ra cửa hàng. Vốn dĩ anh định hai hôm nữa đi miền Nam, thôi thì lùi lại mấy ngày vậy." Tống Cường tính toán thời gian, hơi hối hận, "Biết sớm có vụ này anh đã mua vé đi Thượng Hải cổ vũ trực tiếp cho Xú Đản rồi. Haizz, mọi người bảo nếu anh đi xin vé với lãnh đạo, người ta có cho không?"

"Đừng có bày vẽ, ở đây xem cùng nhau vui hơn."

Tống Vĩ chốt xong hai đơn hàng đi tới, nghe thấy thế thuận miệng châm chọc một câu, kết quả lại có khách vào. Anh ta cũng thấy lạ, sao cảm giác mỗi lần Hỉ Bảo đứng trong cửa hàng là việc buôn bán lại tốt lạ thường nhỉ?

Bên kia Tống Cường lại dặn Hỉ Bảo nếu gặp Mao Đầu thì báo cho cậu một tiếng.

Mao Đầu vẫn bặt vô âm tín. Trước kia cậu có để lại số điện thoại đoàn phim nhưng gọi đến người ta bảo Tống Xã Hội đã xong vai và rời đi rồi còn đi đâu thì họ không biết. Tuy nhiên tính thời gian thì Học viện Điện ảnh cũng sắp khai giảng, đồ đạc của Mao Đầu phần lớn để ở nhà Tống Cường nên chắc cậu sẽ tranh thủ về lấy.

Hỉ Bảo vâng dạ. Bánh kem bơ cô không mang về mà để lại cho hai anh em ăn. Tối đến Tống Vệ Quân về, hai ba con lại ra Đại Sách Lan. Ai bảo khu này nhiều tiệm cơm ngon? Tống Cường bảo muốn tổ chức sinh nhật bù cho Hỉ Bảo tất nhiên phải tìm chỗ ngon mà đ.á.n.h chén một bữa no nê.

Đáng thương nhất là Mao Đầu. Hỉ Bảo có chìa khóa nhà bên cạnh mở cửa vào xem thấy không có dấu hiệu người ở lại không biết cách liên lạc với Mao Đầu nên bữa cơm sinh nhật này Mao Đầu vô duyên được hưởng.

Trong bữa tiệc Tống Cường lại nhắc đến chuyện Xú Đản sắp tham gia Toàn Vận Hội. Tống Vệ Quân chưa biết chuyện này vì hôm nay ông về muộn, Hỉ Bảo chưa kịp nói đã vội vàng sang bên này. Vì thế đây là lần đầu tiên ông nghe nói.

"Xú Đản à, là cái thằng bé trắng trẻo mập mạp giống Hỉ Bảo ấy hả? Ba nhớ nó nhát gan lắm, suốt ngày bám đuôi mẹ con không rời."

Tống Vệ Quân mới gặp Xú Đản một lần, ấn tượng vẫn là cậu bé con trắng trẻo nhút nhát hay bám người, không ngờ giờ lại giỏi giang thế?

"Bao giờ lên tivi? Bảo à, đến lúc đó nhớ nhắc ba, ba cũng muốn xem."

"Vâng ạ, đến lúc đó cả nhà cùng xem, nhớ gọi cả chị cả nữa."

Hỉ Bảo thuận miệng nói.

Tống Cường tê dại da đầu. Thực ra chuyện cũ đã qua, anh em ruột thịt không có thâm thù đại hận gì. Vấn đề là người ta khinh thường không thèm qua lại với anh ta, anh ta chẳng lẽ lại mặt dày đi làm thân?

"Cái đó... Hỉ Bảo à, em còn nhớ hồi xưa thím ba chăm Tống Đông Tống Tây không? Chăm trẻ con vất vả lắm, nhất là lúc mới sinh. Em cũng biết anh rể em bận rộn, tuy sau này họ có thuê người giúp việc nhưng đó là lo việc nhà, chăm con chắc chắn vẫn phải là Lệ. Dỗ con, cho con ăn, em hiểu chứ? Chắc nó không rảnh đâu. Đến lúc đó anh gọi điện cho Đào An, nhờ cậu ta chuyển lời cho Lệ Lệ xem ở nhà thôi."

Tống Cường giải thích vã mồ hôi hột. Khổ nỗi Tống Vĩ cứ như người không liên quan, ung dung uống rượu ăn thịt nướng làm anh ta tức quá đạp mạnh vào chân Tống Vĩ dưới gầm bàn.

Tống Vệ Quân cũng rất bình tĩnh vì ông thấy tính Hỉ Bảo dễ lừa, giao cho cháu trai cả chắc chắn không thành vấn đề.

Quả nhiên Hỉ Bảo không hề nghi ngờ lời Tống Cường mà đồng ý ngay lập tức. Dù sao năm đó Tống Đông Tống Tây suýt nữa đã hành hạ cả nhà phát điên. Dù lúc đó Hỉ Bảo đã học nội trú ở huyện, thỉnh thoảng mới về nhưng ấn tượng về tiếng khóc "ma âm xuyên não" vẫn còn sâu đậm.

Tống Đông Tống Tây là sinh đôi, sức sát thương khi khóc không chỉ đơn giản là 1 cộng 1 bằng 2.

Hôm sau là ngày 1 tháng 9.

Ngày khai giảng đương nhiên rất bận rộn, chủ yếu là tân sinh viên nhập học.

Sinh viên năm hai như Hỉ Bảo thì thoải mái hơn, không cần báo danh đặc biệt chỉ cần đúng ngày mang đồ đạc đến, dọn dẹp ký túc xá đã bỏ không gần hai tháng, sau đó đến chỗ cố vấn học tập điểm danh nhận sách mới là xong.

Ngày 1 và 2 tháng 9 là ngày nhập học của tân sinh viên nên trường không xếp lịch học. Năm nay ngày 1 là thứ năm tức là thứ năm thứ sáu đều không có tiết. Thứ bảy lẽ ra là ngày học chính thức của sinh viên cũ nhưng nhà trường tổ chức đón tân sinh viên, ban ngày họp ở lễ đường, tối có dạ hội chào mừng. Chủ nhật nghỉ, thứ hai tuần sau mới chính thức vào học.

Hỏi rõ lịch trình, Hỉ Bảo xách sách mới về ký túc xá, vừa khéo gặp Lưu Hiểu Lộ kéo hành lý về dưới lầu.

Gần hai tháng không gặp, hai người gặp nhau rất vui vẻ. Lưu Hiểu Lộ đến khá sớm nhưng vẫn không sớm bằng Hỉ Bảo, cô đã dọn dẹp ký túc xá sạch sẽ và trải xong cả ga giường.

Giúp Lưu Hiểu Lộ xách hành lý vào phòng nhìn căn phòng sạch bong như lúc đi, Lưu Hiểu Lộ sung sướng ôm chầm lấy Hỉ Bảo:

"Tống Ngôn Hề cậu chăm chỉ thật đấy, tớ cứ tưởng về phải dọn dẹp nửa ngày cơ. Thế này thì tốt quá, lát nữa tớ ra ngoài ăn cơm chiều về ngủ một giấc ngon lành. Cậu không biết đâu, nghỉ hè tớ mệt muốn c.h.ế.t!"

"Cậu cất đồ đi đã rồi mình cùng đi nhà ăn ăn cơm nhé? Tớ vừa đi qua thấy bên trong chuẩn bị hòm hòm rồi."

Hỉ Bảo cười nói.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 270 | Đọc truyện chữ