Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 269: Vị khách kỳ lạ và người hâm mộ thầm lặng (1)
Đối với Điềm Điềm công việc ở tiệm bánh kem là một nghề có thu nhập khá và rất có triển vọng. Ông chủ là người có tham vọng liên tục mở thêm các chi nhánh, chỉ cần cô ấy đủ nỗ lực thì một ngày nào đó sẽ được đề bạt lên làm cửa hàng trưởng.
Nhưng Hỉ Bảo lại có mục đích khác, cô muốn rèn luyện bản thân.
Khách hàng của tiệm bánh kem có khá nhiều người nước ngoài nhưng không phải ai cũng đến từ các nước nói tiếng Anh. Nhiều người đến từ Đức, Pháp... họ biết nói tiếng Anh nhưng cũng giống như Hỉ Bảo, đều mang theo khẩu âm và cách diễn đạt riêng. Gặp người Pháp thì còn đỡ vì ngoại ngữ hai của Hỉ Bảo là tiếng Pháp, tuy cô nói tiếng Pháp không lưu loát bằng tiếng Anh nhưng việc giới thiệu sản phẩm và giá cả thì vẫn trôi chảy.
Đau đầu nhất là khách người Nga, tiếng Anh của họ nặng âm đến mức mỗi lần nghe Hỉ Bảo lại tự hỏi liệu hai bên có đang nói cùng một ngôn ngữ không.
Nhưng người đàn ông trẻ tuổi trước mặt này không chỉ nói tiếng Anh lưu loát mà phát âm từng từ còn cực kỳ chuẩn xác, không tùy tiện như người bản xứ nhưng cũng không cứng nhắc như người trong nước, nghe rất êm tai như đã luyện tập hàng nghìn lần.
Hỉ Bảo coi anh ta như đối tượng luyện tập khẩu ngữ, trên mặt giữ nụ cười lịch sự nhưng xa cách, giới thiệu hết một lượt các loại bánh trong tiệm. Đương nhiên khi nhắc đến mấy loại bánh kem bơ yêu thích cô không kìm được lời khen ngợi.
Sau đó người này mua sạch sành sanh bánh kem trong cửa hàng.
Hết, hết sạch?!
Trong chốc lát Hỉ Bảo lại bắt đầu hoài nghi bản thân, nếu không phải tai cô có vấn đề thì chắc là tiếng Anh của cô chưa đủ tốt. Tuy nhiên người đàn ông kiên định nhắc lại lần nữa, dường như sợ Hỉ Bảo không hiểu nên cố ý nói chậm lại, chỉ vào tủ kính đựng bánh kem bơ lặp lại yêu cầu của mình.
Được rồi, xem ra cô không hiểu sai.
Thời này tuy chưa có khái niệm "khách hàng là thượng đế" nhưng đã mở cửa làm ăn thì chẳng ai đẩy khách đi, nhất là khi đây lại là tiệm bánh kem tư nhân.
"Điềm Điềm, anh ấy bảo muốn mua hết bánh kem ở đây. Hết tất cả." Hỉ Bảo quay sang nhìn Điềm Điềm đang cố căng tai nghe mà vẫn ngơ ngác, giục, "Em đi tính tiền đi, chị đóng gói cho anh ấy."
"Dạ dạ."
Điềm Điềm hoàn toàn ngơ ngác. Mấy thợ làm bánh và phụ bếp đang hóng mát ở cửa trước cũng há hốc mồm. Tiếng Anh họ không hiểu nhưng câu nói sau của Hỉ Bảo thì họ nghe rõ mồn một. Lập tức tất cả đồng loạt nhìn vị khách kỳ quặc này với ánh mắt đầy thương cảm.
Thương hại anh ta là đồ ngốc...
Bây giờ là tháng 8 giữa hè nóng nực nhất trong năm. Bánh kem bơ hạn sử dụng vốn ngắn, dù nhà anh ta có tủ lạnh thì cũng chứa sao hết chỗ bánh này? Chờ Điềm Điềm tính tiền xong, cô ấy vội chạy lại giúp Hỉ Bảo đóng gói. Tổng cộng mười bảy chiếc bánh kem lớn nhỏ.
Dù giá số bánh này không hề rẻ nhưng so với mức giá, đống bánh kem chất cao như núi này trông còn đáng sợ hơn.
Người đàn ông kia rất sảng khoái rút ví trả tiền lại lịch sự hỏi Hỉ Bảo có thể giúp anh ta mang bánh ra xe không. Lúc này Hỉ Bảo mới để ý bên ngoài cửa hàng có một chiếc ô tô con màu đen rất sang trọng đang đậu.
Bảo Điềm Điềm một tiếng, hai người cùng vị khách kỳ quặc bê bánh ra xe, chất đầy ghế phụ và cả hàng ghế sau. May mắn là vừa vặn hết chỗ, nếu không thì chỉ còn nước mở cốp xe mà như thế thì về đến nhà chắc bánh cũng hỏng hết.
Giữa mùa hè đấy!!
Hỉ Bảo và Điềm Điềm đứng trước cửa hàng, nhìn theo chiếc xe đi khuất, hồi lâu sau nhìn nhau bật cười.
Không phải vui vì bán được nhiều hàng, dù sao thời này cũng chưa có kiểu tính lương theo doanh số, mà chỉ đơn thuần thấy chuyện này buồn cười. Bánh kem bơ có ngon đến mấy cũng không đến mức mua một lúc mười mấy cái về ăn chứ?
Tuy nhiên sự việc chưa dừng lại ở đó.
Ngày hôm sau vị khách kỳ quặc lại đến. May là hôm nay anh ta không quét sạch tủ bánh kem nữa mà mua khoảng 50 cái bánh mì mới nướng.
Thật khó diễn tả tâm trạng của ông chủ. Trời biết chiều qua khi đến kiểm tra nhìn thấy tủ bánh kem trống trơn ông ta đã nghĩ gì. Hôm nay lại tận mắt thấy Hỉ Bảo nói chuyện vài câu với người đó rồi chốt đơn hàng lớn.
Thực ra đừng nói ông chủ, Hỉ Bảo cũng ngơ ngác. Lần đầu có thể bảo là thích ăn nhưng lần thứ hai... Người này mua về mở tiệm bánh à?
Dù sao thì có người mua là chuyện tốt.
Chờ ông chủ hỉ hả rời đi, Hỉ Bảo lại bắt đầu dạy tiếng Anh cho Điềm Điềm. Điềm Điềm rất ham học, nếu không vì gia cảnh khó khăn thì giờ cô ấy đã ngồi trên ghế nhà trường cấp ba chứ không phải đi làm thuê. Lại vì hai năm gần đây các nhà máy quốc doanh ngừng tuyển dụng, dù có bằng cấp hai cô ấy cũng không xin được vào. May mắn là cải cách mở cửa, các cửa hàng tư nhân mọc lên như nấm, cô ấy trẻ trung ngoại hình ưa nhìn lại khéo ăn nói nên lên Bắc Kinh không lâu đã tìm được việc. Khi ông chủ mở chi nhánh mới, cô ấy được cử đến đây làm nhân viên chính thức.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Điềm Điềm rất trân trọng công việc này và gặp được Hỉ Bảo thì cô ấy càng cảm thấy may mắn.
"Tống Ngôn Hề, cảm ơn cậu đã dạy tớ tiếng Anh. Bây giờ người nước ngoài đến Bắc Kinh ngày càng đông, nếu tớ học được thì sau này ông chủ chắc chắn sẽ coi trọng tớ hơn, biết đâu làm thêm mấy năm nữa tớ được làm cửa hàng trưởng."
Mỗi người một hoàn cảnh, mục tiêu và ước mơ cũng khác nhau. Hỉ Bảo không cười nhạo ước mơ của Điềm Điềm mà nghiêm túc giúp cô ấy lên kế hoạch.
Học ngoại ngữ cần thời gian dài, dù chỉ là giao tiếp đơn giản nhưng không có môi trường thì rất khó học tốt. Tiệm bánh kem có nhiều khách nước ngoài hơn các cửa hàng khác nhưng đối thoại chỉ dừng lại ở vài câu ngắn ngủi, không gian tiến bộ không lớn.
Hỉ Bảo tặng Điềm Điềm một số sách giáo khoa tiếng Anh cũ và khuyên cô ấy rảnh rỗi thì đến các trường đại học nghe giảng ké giống như cô từng đi nghe ké lớp tiếng Pháp. Chỉ khác là cô có thể xin học chính thức sau khi hạ quyết tâm còn Điềm Điềm e là chỉ có thể nghe ké mãi thôi.
Ngoài việc dạy tiếng Anh lúc vắng khách, Hỉ Bảo cũng không quên mục tiêu ban đầu là học lỏm nghề làm bánh.
Thời này tiệm bánh kem chủ yếu làm những loại bánh ngọt phương Tây đơn giản. Dù sao công nghệ càng phức tạp thì giá thành càng cao càng khó bán. Như cửa hàng này chủ yếu bán bánh quy và bánh mì. Bánh quy chủ yếu là loại kẹp kem bơ, bánh mì là bánh sừng bò và bánh mì Pháp. Còn bánh kem thì cũng chỉ có mấy loại bày trong tủ nhưng cửa hàng có nhận đặt bánh sinh nhật và viết chữ bằng kem lên bánh.
Hỉ Bảo quan sát mấy ngày đã nắm được sơ sơ cách làm bánh quy, bánh mì cũng hiểu được kha khá còn bánh kem khó hơn thì vẫn chưa đâu vào đâu. Tuy nhiên lý thuyết suông cuối cùng cũng là con số không, cô tính hôm nào rảnh sẽ nhờ người xây lò nướng ở nhà hoặc nhờ Tống Cường hỏi xem Bắc Kinh có chỗ nào bán lò nướng không.
Đến ngày thứ ba vị khách kỳ quặc kia lại đến.
Bánh kem, bánh mì, bánh quy, mỗi thứ anh ta chọn một ít, cộng lại thành một đống lớn, nhét đầy chiếc ô tô con màu đen. Hỉ Bảo cảm thấy trong xe anh ta chắc ngập mùi bơ, với kiểu mua sắm này thì mùi trong xe vĩnh viễn không bay đi được.
Ngày thứ tư, ngày thứ năm, ngày thứ sáu...
Dần dà thành quen, thấy người này đến tiệm không ai còn thấy lạ nữa. Ngay cả ông chủ thỉnh thoảng ghé qua cũng thuận miệng hỏi "người kia có đến không". Không cần nói tên nhưng ai cũng biết ông chủ đang nhắc đến ai.
Tiệm bánh kem có ngày nghỉ, không phải đóng cửa mà là nhân viên luân phiên nghỉ. Ông chủ biết Hỉ Bảo là sinh viên Đại học Bắc Kinh nên đặc cách cho cô nghỉ chủ nhật, dù chủ nhật là ngày đông khách nhất, nhân viên khác không có phúc lợi này.
Sau một ngày nghỉ trở lại tiệm, Điềm Điềm cười hì hì bảo Hỉ Bảo hôm qua vị khách kỳ quặc kia lại đến còn hỏi Hỉ Bảo đi đâu, cô ấy bảo nghỉ.
Điềm Điềm còn kể lại tỉ mỉ cuộc đối thoại hôm qua cho Hỉ Bảo nghe, hỏi xem mình nói có sai không. Bị Hỉ Bảo sửa cho hai từ phát âm sai, cô ấy vội nhẩm lại vài lần rồi ghi vào sổ tay.
Hai cô gái trẻ người non dạ, một người hoàn toàn không nghĩ nhiều còn một người thì mê học đến quên trời đất, trực tiếp bỏ qua ẩn ý sau lời hỏi thăm đó.
...
Thời gian trôi nhanh nhoáng cái kỳ nghỉ hè sắp kết thúc.
Hỉ Bảo đã sớm báo ngày khai giảng với ông chủ, đồng thời từ chối làm thêm sau khi đi học lại. Cô đến tiệm làm việc chủ yếu để rèn luyện bản thân. Một tháng làm thêm không dài cũng không ngắn, nếu không thể thay đổi được gì thì có thêm thời gian cũng vô ích.
Ông chủ biết rõ Hỉ Bảo khác với những nhân viên khác nên không làm khó dễ, không chỉ sảng khoái trả lương một tháng mà còn tặng thêm cho cô một chiếc bánh kem bơ to.
Ngày làm việc cuối cùng, Hỉ Bảo tự bỏ tiền túi sang hàng bên cạnh mua một đống kem bơ mời mọi người trong tiệm ăn.
Kem bơ thơm nồng mùi sữa, mát lạnh, ăn vào ngày hè nóng nực thì đúng là tuyệt phẩm.
Sau đó là lời chia tay.
Làm việc chung một tháng, chia tay cũng có chút bịn rịn. Hỉ Bảo an ủi mọi người rằng tuy khai giảng bận rộn không đi làm được nhưng thỉnh thoảng cô vẫn có thể ghé qua chơi. Hơn nữa anh trai cô mở cửa hàng cách đây chưa đầy 500 mét nên gặp nhau dễ ợt.
Đến lúc này Điềm Điềm mới biết Hỉ Bảo có anh trai mở cửa hàng điện máy ở Đại Sách Lan. Đương nhiên Hỉ Bảo cũng dặn cô ấy nếu cần tìm cô thì cứ qua đó nhắn anh trai cô, sau này muốn đến Đại học Bắc Kinh nghe giảng ké cũng có thể tìm cô.
Duyên phận là điều rất khó nói, dù chỉ làm chung một tháng ngắn ngủi nhưng Hỉ Bảo rất quý cô ấy Điềm Điềm chăm chỉ cầu tiến này. Tan làm, Hỉ Bảo dẫn Điềm Điềm đến Đại Sách Lan nhận nhà rồi hai người chia tay tại đó.
Tống Cường thuận tay đón lấy hộp bánh kem bơ trên tay Hỉ Bảo, cúi nhìn:
"Cái này hình như người nước ngoài ăn sinh nhật mới dùng. Đúng rồi, Bảo à! Anh quên mất sinh nhật em!"
Hỉ Bảo nhìn theo bóng Điềm Điềm đi khuất quay lại nhìn anh trai kỳ quái:
"Có gì đâu anh, em có phải trẻ lên ba đâu mà mong sinh nhật được ăn kẹo?"
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận