Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 268: Ba con Hỉ Bảo trở lại và bữa ăn gia đình (3)
Trong nháy mắt, mắt Mao Đầu chỉ còn lại những xiên thịt dê nướng thơm nức mùi thì là, sói với chẳng sói gì bị quẳng ra sau đầu hết, trong đầu chỉ còn "ăn ăn ăn", "ăn nhanh lên", "ăn xong bữa này lại phải làm động vật ăn cỏ"...
Bên kia Tống Vĩ cũng đang ăn, tranh thủ lúc rảnh miệng bảo Tống Cường:
"Giờ em hiểu tại sao Xuân Lệ không nấu cơm cho Mao Đầu rồi, nó ăn khỏe quá."
"Chứ sao nữa, đến nấu thịt cho vợ chồng nó ăn nó còn tiếc, em trai ruột tính là gì?" Tống Cường huých tay Tống Vĩ, "Về rồi buôn chuyện sau."
Tống Vĩ thầm nghĩ anh ta bắt đầu thấy thương hại em rể họ rồi. Chuyện vợ chồng khác không bàn, ai đúng ai sai anh ta không dám phán xét nhưng nếu anh ta lấy vợ, mỗi tháng đưa về 150 đồng, thỉnh thoảng về nhà mà đến miếng thịt cũng không được ăn... Cuộc sống thế thì còn gì vui nữa! Đúng rồi em họ anh ta không quản được, lát nữa phải gọi điện cho em gái ruột mới được.
Ngày hôm sau Xuân Phương đang làm việc ở xưởng dệt dưới huyện thì nhận được điện thoại của anh trai. Hai anh em vẫn thường xuyên liên lạc, chủ yếu vì Xuân Phương đã lên chức quản đốc phân xưởng, có bàn làm việc và điện thoại riêng còn Tống Vĩ trước kia ở Bắc Kinh suốt, trong cửa hàng cũng lắp điện thoại. Mười bữa nửa tháng hai người lại gọi cho nhau một lần nhưng có đ.á.n.h c.h.ế.t Xuân Phương cũng không ngờ anh trai đột nhiên bàn về chủ đề "quá keo kiệt sẽ ảnh hưởng đến hạnh phúc gia đình".
Suốt cuộc gọi Xuân Phương ngơ ngác chỉ biết vâng dạ, anh trai nói gì nghe nấy. Sau đó anh trai bảo nếu tiền lương không đủ tiêu thì cứ bảo anh, có mỗi đứa em gái ruột, anh không thương thì thương ai? Còn bảo sau này cô ấy lấy chồng, anh ta nhất định sẽ chuẩn bị của hồi môn thật hậu hĩnh.
Xuân Phương:
"............ Không hiểu anh đang nói cái gì."
Cúp điện thoại, Xuân Phương hẹn em họ Xuân Mai đi ăn bữa ngon, chẳng vì lý do gì cả chỉ là trong lòng thấy vui!
Lúc này Hỉ Bảo đi mua dưa muối cho Mao Đầu, tình cờ tìm được một công việc tạm thời.
Lục Tất Cư ở ngay Tiền Môn là khu phố buôn bán sầm uất. Hỉ Bảo biết rõ sở thích của Mao Đầu nên vào là chọn ngay mấy loại dưa muối kinh điển. Dưa cải đen tương ngọt, dưa chuột bao t.ử tương ngọt và một hũ to tỏi ngâm đường, đều là món đưa cơm tuyệt hảo. Cô cũng không quên những người khác chọn thêm vài loại đóng gói mang về cho Tống Cường và mọi người.
Vừa xách đồ ra khỏi cửa thì thấy một cửa hàng mới khai trương.
Là tiệm bánh ngọt phương Tây, thứ khá hiếm thời bấy giờ.
Hỉ Bảo vẫn nhớ cảm giác hạnh phúc khi lần đầu tiên được ăn bánh kem bơ cứng do Tống Vệ Quân mang về, một túi nhỏ xíu, bơ hơi cứng nhưng vị rất tuyệt. Sau đó là dịp Tết năm nay, nhóm Tống Cường đi Cửa hàng Hoa Kiều về mang cho cô rất nhiều đồ ngon như bánh sừng bò, bánh quy bơ và cả bánh kem bơ.
Là bánh kem bơ thật sự, to tròn, phủ lớp bơ dày, bên trên bắt hoa rất đẹp.
Lúc đó cô đã nghĩ, giá mà mình cũng làm được những chiếc bánh đẹp và ngon như thế thì tốt biết mấy.
Không kìm được, Hỉ Bảo theo dòng người tò mò bước vào.
Cửa hàng bánh ngọt phương Tây đúng là hiếm thấy, thường chỉ có ở Cửa hàng Hoa Kiều nhưng ở đó phải có phiếu kiều hối mới mua được, giá cả cũng không hề rẻ. Riêng cái bánh kem bơ to Tống Cường mua cho cô đã tốn 8 đồng, trong khi lương công nhân bình thường chỉ 30 đồng một tháng. Một cái bánh ngốn gần 1/3 tháng lương, dù không cần phiếu kiều hối thì chắc cũng chẳng mấy ai dám mua.
Ở đây Hỉ Bảo ngạc nhiên phát hiện các loại bánh quy, bánh mì, bánh kem bày bán còn phong phú hơn Cửa hàng Hoa Kiều, giá cả cũng sàn sàn nhau.
Nhìn một vòng, Hỉ Bảo không nhịn được mua một chiếc bánh cupcake, nhỏ xíu ăn vài miếng là hết mà giá tận 8 hào nhưng vị ngon tuyệt, ngọt mà không ngấy, ăn xong vẫn còn dư vị thơm lừng.
Nếu mình biết làm thì tốt quá, ngày nào cũng có thể làm cho ba ăn, chờ bà nội lên Bắc Kinh cũng làm cho bà ăn rồi cả anh Mao Đầu, anh Tống Cường...
Sau đó Hỉ Bảo nhìn thấy một tờ thông báo tuyển dụng nhỏ dán trên tường viết bằng tiếng Anh.
Dù không hiểu ông chủ cửa hàng này nghĩ gì nhưng Hỉ Bảo vẫn quyết định thử xem, cùng lắm là bị từ chối cũng chẳng mất gì. Kết quả cô được nhận vào làm thuận lợi, điều đáng tiếc duy nhất với ông chủ là cô chỉ làm được một tháng nhưng có còn hơn không.
Ông chủ cũng hết cách, ai bảo ông ta đang cần người gấp? Nhân viên tạm thời thì tạm thời còn hơn không có ai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kể từ khi cải cách mở cửa, nhất là một hai năm gần đây, người nước ngoài đến Bắc Kinh ngày càng đông. Ông ta vừa tìm cách mời vài thợ làm bánh nước ngoài tay nghề cao vừa bắt tay mở cửa hàng. Cửa hàng ở Tiền Môn này là cái thứ 5 ông ta mở trong năm nay. Thợ làm bánh hiện tại đương nhiên không phải toàn người nước ngoài mà là học trò do họ đào tạo. Bánh ngọt phương Tây dễ học hơn bánh ngọt truyền thống Trung Quốc, dù không học được tinh túy thì học được tám chín phần cũng đủ phục vụ khách hàng ít khi ăn đồ Tây.
Cửa hàng còn thu hút một số khách nước ngoài, họ hào phóng hơn người trong nước nhiều. Nhiều người ăn thấy ngon là coi như bữa chính luôn, ngày ba bữa không bỏ bữa nào. Điều duy nhất khiến ông ta đau đầu là nhân viên không giao tiếp được với khách nước ngoài, trong quán thường xuyên diễn ra cảnh khoa chân múa tay mà vẫn không hiểu ý nhau.
Bất đắc dĩ, ông chủ nhờ người viết thông báo tuyển dụng bằng tiếng Anh, mong vớ được một hai nhân tài ngoại ngữ rảnh rỗi muốn trải nghiệm cuộc sống.
Thế mà vớ được thật lại còn là một nữ sinh viên xinh xắn.
Trưa hôm đó Hỉ Bảo chính thức đi làm, dưa muối mới mua đành nhờ Tống Cường mang cho Mao Đầu. Tất nhiên cô không quên phần của những người khác, Tống Cường, Tống Vĩ và Xuân Lệ đều có phần.
Hỉ Bảo có hỏi thăm chuyện của Xuân Lệ, Tống Cường chỉ bảo cô ấy dọn về ở với Đào An mang cả con theo, sau đó bắt đầu c.h.é.m gió lảng sang chuyện khác. Nhờ Tống Cường mang dưa muối, anh ta cũng vỗ n.g.ự.c nhận lời ngay.
Dù trong lòng hơi nghi ngờ nhưng vì Hỉ Bảo quá tin tưởng anh mình, nếu anh cả bảo không sao thì chắc chắn là không sao.
Sau đó cô bận rộn với công việc ở tiệm bánh ngọt.
Lần đầu đi làm Hỉ Bảo tò mò nhiều hơn là lo lắng. Cửa hàng chia làm hai khu, phía trước là quầy bán hàng phía sau là bếp. Ngăn cách giữa hai khu ngoài cánh cửa thường đóng kín còn có một cửa sổ kính trượt dùng để chuyển bánh mới ra lò lên quầy.
Vào làm rồi Hỉ Bảo mới biết hóa ra những chiếc bánh ngon lành này đều được nướng bằng lò. Thảo nào trước kia cô tự mày mò làm bánh bằng bột mì, trứng, đường, nướng theo cảm tính thì vị lại khác hẳn. Lúc ấy cô tưởng do thiếu bơ ai ngờ là sai ngay từ dụng cụ nướng.
Kết thúc ngày làm việc đầu tiên, Hỉ Bảo nhận thấy việc buôn bán không tốt lắm. Có lẽ do cửa hàng mới mở nên người đến xem cho biết thì đông, người bỏ tiền mua thì ít.
Hơn nữa dù có mua thì đa phần chọn bánh quy và bánh mì, số ít muốn thử bánh kem cũng giống cô, chọn loại cupcake nhỏ xinh ngon miệng. Còn chiếc bánh kem bơ to đùng bắt mắt mà ai vào cũng ngắm nghía thì tuyệt nhiên không ai hỏi mua.
Tuy nhiên việc buôn bán tốt xấu không liên quan nhiều đến Hỉ Bảo. Yêu cầu của ông chủ với cô khá thấp: thấy khách nước ngoài vào thì chủ động tiếp đón vì mỗi người nước ngoài đều có thể trở thành khách hàng thân thiết, còn người trong nước dù bánh miễn phí cũng chẳng ai ăn ngày ba bữa.
Mấy ngày đầu Tống Vệ Quân thấy con gái đi làm về là hỏi tình hình, Hỉ Bảo lần nào cũng đáp "vui lắm ạ". Đúng vậy, là vui.
Cô không quan tâm doanh số cũng chẳng bận tâm lương lậu, từ đầu đến cuối chỉ dùng ánh mắt tò mò nhìn qua cửa sổ kính xem các thợ làm bánh nhào nặn đủ loại bánh ngọt. Đương nhiên cô cũng không phụ sự kỳ vọng của ông chủ, hễ khách nước ngoài vào là đều mua được hàng, không ít người trở thành khách quen. Lúc rảnh rỗi cô còn dạy cô bé làm cùng vài câu tiếng Anh giao tiếp đơn giản.
Điều tiếc nuối duy nhất là bánh kem bơ to vẫn ế ẩm, ngay cả khách nước ngoài cũng không coi đó là món ăn thường ngày trừ khi có sinh nhật.
Làm việc được một tuần Hỉ Bảo đã quen việc.
9 giờ sáng mở cửa nhưng trong bếp đã bận rộn từ sớm. Cô cùng cô bé làm cùng giúp bày biện bánh quy, bánh mì mới nướng lên tủ kính và quầy hàng. Vì là mùa hè dù quạt trần quay vù vù nhưng bếp cũng không dám làm quá nhiều, tủ đầy bảy tám phần là họ dừng tay, chạy ra ngoài hóng mát.
Trong bếp không có quạt vì sợ bụi bột bay tứ tung. Tuy nhiên nhờ vị trí râm mát nên cửa hàng mùa hè khá dễ chịu, mát mẻ hơn nhiều nơi khác.
Mỗi khi thợ làm bánh ra hóng mát, Hỉ Bảo lại tranh thủ hỏi han bí quyết làm bánh. Thời này có bí phương gia truyền thật nhưng với thợ bánh Tây thì khái niệm "không truyền ra ngoài" gần như không tồn tại, hơn nữa họ biết thừa Hỉ Bảo là sinh viên chắc chắn không tranh bát cơm của họ.
Trong tiếng cười nói, Hỉ Bảo học được không ít bí kíp. Cô bé làm cùng tên Điềm Điềm, tên nghe đã thấy ngọt. Mỗi khi Hỉ Bảo học hỏi, Điềm Điềm lại chủ động tiếp khách trừ khi là khách nước ngoài. Kể cả khách nước ngoài, cô bé cũng tranh gói hàng thu tiền, nếu khách quen thì bập bẹ vài câu tiếng Anh Hỉ Bảo dạy mong muốn trước khi Hỉ Bảo nghỉ việc có thể tự mình đảm đương.
Hỉ Bảo là người ham học hỏi nên cũng thích những người giống mình. Điềm Điềm chỉ học hết cấp hai nhưng giao tiếp đơn giản thì không khó. Hết một tuần làm việc, nhân ngày nghỉ hiếm hoi, Hỉ Bảo lục tìm sách giáo khoa tiếng Anh cũ cùng với vở ghi chép và hai cuộn băng từ, mang đến tặng Điềm Điềm vào tuần làm việc thứ hai.
Cũng chính ngày hôm đó cửa hàng đón một vị khách kỳ quặc: vẻ ngoài là người Trung Quốc nhưng lại nói tiếng Anh lưu loát. Hỉ Bảo chủ động tiếp đón, Điềm Điềm mắt sáng rực đứng bên cạnh chăm chú lắng nghe.
Vì sở thích cá nhân nên mỗi khi giới thiệu bánh kem, Hỉ Bảo đều lộ rõ vẻ yêu thích không che giấu. Tuy nhiên khách vào cửa hàng dù đồng tình với cô cũng hiếm ai bỏ tiền ra mua.
Nhưng vị khách kỳ quặc này lại mua sạch sành sanh bánh kem trong cửa hàng.
--
Hết chương 95.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận