Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 267: Ba con Hỉ Bảo trở lại và bữa ăn gia đình (2)

 

Sinh viên Đại học Bắc Kinh không bao giờ lo thiếu việc làm, phổ biến nhất là gia sư cho học sinh cấp ba. Bạn cùng phòng của Hỉ Bảo cũng làm việc này nhưng cô không định làm gia sư, chỉ là rất tán đồng ý kiến của ba tiếp xúc nhiều với người nước ngoài coi như luyện nói và nghe cũng tốt.

Thấy con gái tự tin, Tống Vệ Quân rất vui, hai ba con quay về phòng lấy đồ. Khi quay lại sảnh họ thấy cô phiên dịch rời đi buổi sáng đã quay lại đang rối rít xin lỗi và an ủi cô gái Tây vẫn còn sợ hãi.

Nghĩ cũng phải, đất khách quê người bất đồng ngôn ngữ, xung quanh không một người quen, đặt mình vào hoàn cảnh đó cũng thấy sợ.

Hỉ Bảo không muốn kể công vội kéo tay ba đi nhanh ra khỏi nhà khách.

Bắc Đới Hà có rất nhiều chỗ chơi, quan trọng là khí hậu quá tuyệt vời. Ở đây hoàn toàn không cảm thấy cái nóng oi bức của mùa hè, ngay cả hít thở cũng thấy khoan khoái. Điểm trừ duy nhất là giao thông chưa thuận tiện lắm giống như ở quê, cả ngày chỉ có vài chuyến xe không như nội thành Bắc Kinh mười phút lại có một chuyến xe buýt.

Tống Vệ Quân Tthấy Hỉ Bảo thích nơi này liền quyết định ở lại thêm vài ngày. Hai ba con còn đặc biệt đến Công viên Bồ Câu, học theo vị thủ trưởng quá cố ngắm biển ngâm bài thơ "Lãng đào sa - Bắc Đới Hà".

Chuyến đi vui vẻ nào rồi cũng đến lúc kết thúc. Thấy tháng 7 sắp qua, Tống Vệ Quân đành nói thật là ông chỉ được nghỉ tối đa một tháng.

Biết sắp phải về, Hỉ Bảo vẫn cười rất tươi:

"Vậy mình về thôi ba, con cũng nhớ nhà rồi. Sau này có cơ hội nhất định phải đưa bà nội đi cùng."

"Yên tâm, sẽ có cơ hội."

Tống Vệ Quân tính toán với thâm niên của mình, cấp trên chắc chắn sẽ phân cho căn nhà không nhỏ, ăn ở không thành vấn đề. Rắc rối duy nhất là làm sao thuyết phục bà cụ Triệu bỏ lại mọi người ở quê để lên Bắc Kinh sống lâu dài.

Ở một thời gian thì không sao nhưng Tống Vệ Quân muốn bà ở hẳn cơ.

Nhưng chuyện đó chưa cần lo vội, đợi bàn giao công việc xong xuôi, nhà cửa được phân rồi tính tiếp cũng chưa muộn.

Thế là vào ngày thứ hai đếm ngược của tháng 7, Hỉ Bảo và Tống Vệ Quân cuối cùng cũng về đến ngôi nhà đã xa cách gần một tháng, tiện thể bị hàng xóm bất ngờ xuất hiện dọa cho một trận.

"A, Bảo về rồi đấy à, anh tưởng em định đi đến lúc khai giảng mới về chứ. Mấy hôm trước bà nội vừa gọi điện tìm em đấy, nhớ gọi lại cho bà." Tống Cường đứng dựa vào cổng với tư thế đứng không ra đứng, mặc áo sơ mi hoa lòe loẹt, quần sooc đi biển sặc sỡ. Tóc tai không còn rẽ ngôi giữa chỉn chu nữa mà vuốt ngược từ hai bên vào giữa, chỏm tóc trên đỉnh đầu dựng đứng ngạo nghễ, gió thổi cũng không lay chuyển. Đúng rồi chỏm tóc đó còn được nhuộm vàng ch.óe.

Hỉ Bảo: ".................."

Lẽ ra đột ngột gặp lại anh cả sau nửa năm xa cách, Hỉ Bảo phải quan tâm hỏi han rồi tiện thể hỏi thăm tình hình Xuân Lệ hoặc sang nhà bên cạnh xem sao. Nhưng bộ dạng của Tống Cường quá kinh dị khiến não Hỉ Bảo trống rỗng trong tích tắc, hoàn toàn không biết phải nói gì.

Tống Vệ Quân cũng ngớ người. Ông không thân với đám cháu chắt lại xa cách quá lâu nên chỉ có thể dựa vào tuổi tác để đoán. Vốn dĩ ông ta có thể dựa vào cách xưng hô của Hỉ Bảo để đoán, cách này mấy năm nay rất hiệu nghiệm. Nhưng Hỉ Bảo bị dọa sợ, cứ trợn mắt há mồm nhìn Tống Cường, nửa ngày không thốt nên lời.

Con gái không nhắc bài, Tống Vệ Quân đành đoán mò:

"Cái... cái kiểu tóc chọc trời này trông cũng được đấy."

Kiểu... kiểu tóc chọc trời?!

Tống Cường loạng choạng suýt ngã. Nhìn phản ứng theo bản năng của anh ta, Tống Vệ Quân hiểu ngay:

"Cường đấy à! Chú đã bảo mày giống ba mày nhất mà, giống hơn cả thằng em mày."

Hỉ Bảo ngạc nhiên nhìn ba rồi lục lại hình ảnh bác cả Tống Vệ Quốc trong đầu lại ngẩng lên nhìn Tống Cường, mắt bắt đầu quay mòng mòng như nhang muỗi.

"Bảo, con về nhà dọn dẹp trước đi, ba nói chuyện với anh Cường của con chút." Nhìn theo Hỉ Bảo vui vẻ vào nhà, Tống Vệ Quân ra hiệu cho Tống Cường, "Khai thật đi."

Khai thì khai.

Tống Cường chưa bao giờ có ý định giấu giếm chú tư, tuôn ra như trút nước những chuyện có thể nói và không thể nói, ngay cả với ba mẹ ruột anh ta cũng chưa bao giờ thẳng thắn đến thế. Mãi đến khi nói xong hết Tống Cường mới ngẩn ra. Tuy anh ta định nói thật với Tống Vệ Quân nhưng cũng đâu cần vội vã khai sạch sành sanh thế này chứ? "Chú tư, chú..."

"Muốn lăn lộn trên thương trường thì phải học cách có hai bộ mặt, ngàn vạn lần đừng tùy tiện móc hết ruột gan ra với người khác. Nhóc con, mày còn phải học nhiều lắm, hôm nào rảnh chú dạy cho vài chiêu."

Dùng thủ đoạn thẩm vấn đặc biệt với cháu ruột, Tống Vệ Quân hoàn toàn không thấy áy náy. Chịu thiệt là phúc, thua trong tay ông còn hơn bị người ngoài lừa cho trắng mắt.

"Đúng rồi, hẹn mấy đứa kia giúp chú, tối nay đi Đông Lai Thuận ăn một bữa. Chú mời!"

Nói xong, Tống Vệ Quân đi thẳng vào sân, ông không nỡ để con gái rượu dọn dẹp một mình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tối hôm đó Tống Cường, Tống Vĩ và Mao Đầu vội vàng trốn khỏi đoàn phim lon ton theo sau Tống Vệ Quân đi xe buýt đến Đông Lai Thuận. Đương nhiên có cả Hỉ Bảo.

Tống Cường và Tống Vĩ thích nói chuyện với Tống Vệ Quân còn Mao Đầu thì sán lại gần Hỉ Bảo hỏi han tình hình nhưng rất nhanh sự lo lắng chuyển thành ghen tị.

"Chú tư đưa em đi chơi khắp Bắc Kinh à? Còn đi Bắc Đới Hà nữa? Có chụp ảnh không?" Nhận được câu trả lời khẳng định, Mao Đầu quay sang gào lên với Tống Vệ Quân, "Chú ư ơi chú ư, chú còn thiếu con trai không?"

"Ra chỗ khác chơi!"

Tống Vệ Quân không thèm quay đầu lại, mắng một câu rồi tiếp tục c.h.é.m gió với hai đứa cháu lớn.

Hỉ Bảo che miệng cười trộm rồi hỏi Mao Đầu chuyện ở đoàn phim. Hiếm khi thấy Mao Đầu vốn không sợ khổ không sợ mệt lại than vãn liên hồi chỉ vì cơm đoàn phim quá tệ.

"Anh chưa từng thấy ai nấu ăn dở thế, nhìn thì cũng được mà ăn vào mồm thì... Anh nhớ cơm lợn mẹ nấu quá."

Nhắc đến cơm đoàn phim Mao Đầu lại thở dài thườn thượt. Trước kia cậu không thấy mình kén ăn, dù thích đồ Hỉ Bảo nấu hơn nhưng cơm nhà ăn trường cậu vẫn ăn ngon lành.

Đủ thấy cơm đoàn phim đã đạt đến cảnh giới thiên nộ nhân oán.

"Đúng rồi, anh nói trộm cho em biết, đừng nói với ai nhé, ban cố vấn đoàn phim Hồng Lâu Mộng đã thành lập rồi nhưng chưa công ba ra ngoài. Trong đó có thầy giáo trường anh, giáo sư trường em và Đại học Thanh Hoa cũng tham gia. Nghe nói lần này mục tiêu là bám sát nguyên tác nhất có thể, đưa tiểu thuyết lên màn ảnh một cách hoàn hảo. Không cần đoán anh cũng biết bộ phim này sẽ được cả nước đón xem, có khi còn chiếu đi chiếu lại ấy chứ."

Mao Đầu càng nói càng hâm mộ nhưng đoàn phim mới thành lập, kịch bản sơ thảo chưa xong, cậu muốn nỗ lực cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu. Nghĩ đi nghĩ lại chỉ có thể tranh thủ mua bộ Hồng Lâu Mộng về nghiền ngẫm, biết đâu đấy? Không diễn được thiếu gia thì diễn thằng hầu thư đồng cũng được.

Hỉ Bảo nghe say sưa, vừa đảm bảo giữ bí mật vừa hiến kế:

"Anh thích phim này thế à, hôm nào em đến Thư viện Quốc gia tìm tài liệu liên quan cho anh."

"Thực ra thì..." Mao Đầu gãi đầu ngượng ngùng, "Cũng không phải anh thích phim này lắm, mà là anh muốn làm diễn viên, đóng vai chính!"

Cái này khó à nha...

Đã đọc nguyên tác Hồng Lâu Mộng, Hỉ Bảo vắt óc mãi cũng không nghĩ ra nhân vật chính hay phụ quan trọng nào hợp với Mao Đầu. Bảo Ngọc thì miễn bàn, ngay cả mấy cậu ấm khác nhà họ Giả cũng không có cửa.

May mà đúng lúc này đến nơi. Tống Vệ Quân gọi một tiếng, Hỉ Bảo vội kéo Mao Đầu xuống xe.

Mùa hè đi ăn lẩu dê cũng cần dũng khí lắm nhưng nhà lão Tống ai cũng mê thịt. Đương nhiên thời này hiếm ai không thích thịt, bụng ai cũng thiếu chất béo mà. Mấy năm nay kinh tế phát triển, nhà nào không quá nghèo thì tháng nào cũng được ăn thịt một lần. Tự nhiên quán Đông Lai Thuận làm ăn ngày càng phát đạt.

"May mà mình đến sớm."

Thực ra phải nói là đến sớm không bằng đến đúng lúc. Nhóm Hỉ Bảo vừa đến thì có bàn trống, vội vàng xí chỗ gọi món.

Ngoài lẩu còn có các món xào. Mao Đầu đòi ăn thịt dê nướng, Tống Vệ Quân bảo nhân viên ghi lại rồi bàn với mọi người gọi một nồi lẩu, thêm cái đùi dê nướng, thịt dê bac tay và canh lòng dê.

Nhân viên ghi nhớ hết các món, báo sẽ mang lên ngay rồi mặt lạnh tanh bỏ đi. Cũng phải thôi, thời này đi ăn tiệm chủ yếu là ăn thịt chứ gọi rau xào hay cải thảo luộc thì mới là của hiếm.

Chẳng bao lâu sau nồi lẩu được bưng lên cùng ba đĩa thịt dê cuộn và một đĩa rau tặng kèm, tất nhiên không thể thiếu nước chấm.

Mao Đầu nhìn mà rỏ dãi, lẩm bẩm "Cuối cùng cũng được trở lại trần gian". Mọi người nghe mà nghi ngờ không biết thằng bé này đã chịu khổ sở thế nào. Hỉ Bảo vừa giúp nhúng thịt vừa an ủi anh:

"Hôm nào em về nhà làm ít đồ ngon cho anh mang đi, đói thì ăn lót dạ."

"Không phải đói, là thèm."

Cơm đoàn phim chán ngắt nhưng cơm trắng thì bao no, đầu bếp dù dở đến đâu cũng biết nấu cơm chứ, nên cậu ăn no chỉ là thức ăn quá tệ, ăn vào mồm chẳng có tí vị gì.

Hỉ Bảo nghĩ ngợi rồi nói:

"Không sao, hôm nào em đi Lục Tất Cư mua ít dưa muối cho anh mang đi. Nếu anh không vội thì em tự muối một ít cũng được, vị cũng không kém đâu."

"Kém cái gì mà kém, đồ Bảo làm là ngon nhất!" Mao Đầu vừa không sợ nóng nhét thịt vào mồm vừa khen lấy khen để, "Ăn vào cảm giác hạnh phúc lắm, vui vẻ lắm, đúng là hương vị gia đình."

"Có khoa trương thế không? Được rồi, vậy trước mắt em mua dưa muối Lục Tất Cư cho anh, rồi em muối thêm một ít, được thì đưa anh." Sợ không kịp đưa trước khi cậu về đoàn phim, Hỉ Bảo bổ sung, "Khai giảng cũng được, anh mang đến trường cho bạn bè nếm thử."

"Không! Anh từ chối!"

Mao Đầu từ chối ngay tắp lự. Đang định kể tội lũ sói cùng phòng thì thịt dê nướng được bưng lên.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 267 | Đọc truyện chữ