Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 266: Ba con Hỉ Bảo trở lại và bữa ăn gia đình (1)

 

Mao Đầu kinh ngạc là điều dễ hiểu, ngay cả Tống Cường là người đứng giữa cơn bão, sau khi mọi chuyện lắng xuống nhớ lại những gì đã qua cũng cảm thấy hoang mang vô cùng.

Sao mọi chuyện lại thành ra thế này? Có hối hận nhưng nhiều hơn là tiếng thở dài. Hợp thì đến không hợp thì tan, câu này không chỉ đúng với bạn bè mà còn đúng với cả anh chị em ruột thịt. Tống Cường nghĩ lại thế này cũng tốt, tạm thời lạnh nhạt một chút biết đâu năm mười năm nữa khi ai cũng bị cuộc đời mài giũa cho trưởng thành, hiềm khích xưa kia lại được xóa bỏ.

Nghĩ thông suốt rồi Tống Cường hoàn toàn bình tĩnh lại. Thấy Mao Đầu vẫn còn ngơ ngác, anh ta định vỗ đầu em trai an ủi, ai ngờ bị gạt phắt đi.

Mao Đầu tức anh ách nhưng chính cậu cũng chẳng biết nên giận ai. Cảm giác như vừa ngủ một giấc dậy thì cả thế giới đã thay đổi, biết trách ai bây giờ? Trách mình quá chậm tiêu à? Nghẹn nửa ngày không thốt nên lời, Mao Đầu đành lảng sang chủ đề an toàn hơn:

"Em đói rồi."

"Đi nào, anh dẫn mày đi ăn."

Tống Cường đóng cổng, khoác vai Mao Đầu đi tìm hàng ăn.

Quanh khu Đại học Bắc Kinh có rất nhiều quán ăn nhỏ. Dù mới hơn 8 giờ sáng nhưng nhiều cửa hàng đã mở cửa buôn bán bởi bữa sáng phong phú cũng là một nét đặc sắc của Bắc Kinh.

Hai anh em đều là người dễ tính trong chuyện ăn uống. Dù Tống Cường giờ đã là đại gia nhưng vẫn thích nhất quán bánh bao của ông Hồ ở góc phố. Tuy bánh bao ở đây đắt hơn chỗ khác chút đỉnh nhưng được cái vỏ mỏng nhân nhiều, c.ắ.n miếng nào đáng miếng nấy chứ không như mấy chỗ khác c.ắ.n ba miếng chưa thấy nhân đâu. Tống Cường có thể một mình chén sáu cái bánh bao thịt kèm bát sữa đậu nành.

Mao Đầu chưa ăn ở đây bao giờ, thấy anh gọi gì cũng gọi theo. Bát sữa đậu nành to tướng và đĩa bánh bao nóng hổi được bưng lên cậu nếm thử một miếng:

"Ngon thật! Bao giờ Hỉ Bảo về em sẽ mời nó đi ăn bánh bao thịt!"

"Ngon đúng không? Anh bảo mày này, hơn nửa tháng nay anh đã ăn hết tất cả các quán quanh đây rồi, từ quán cũ đến quán mới mở. Quán này chỉ có bánh bao thịt là ngon, bánh bao nhân dưa muối mặn chát khó nuốt lắm. Còn quán kia kìa, thấy không? Đối diện ấy, bán bánh nướng thịt lừa, ngon nuốt lưỡi luôn."

Tống Cường ngồi ngay cửa quán bánh bao người ta mà bình phẩm từng nhà, ông chủ quán nghe thấy còn cười hùa theo khen anh ta sành ăn.

Mao Đầu trợn trắng mắt:

"Tiền mua một cái bánh bao thịt mua được năm cái bánh bao dưa muối, ngon hay dở nhìn giá là biết ngay còn gì?"

"Kiếm tiền để tiêu chứ để làm gì? Ăn uống không được tiết kiệm, không ăn ngon uống tốt lấy đâu ra sức mà kiếm tiền?"

"Ngụy biện thế mà nghe cũng có lý phết." Mao Đầu nhớ lại mấy bữa cơm hộp ở đoàn phim bỗng thấy thuyết phục, ăn ngấu nghiến hết cái bánh bao trên tay rồi vội vàng vớ cái khác, "Ừ, anh nói đúng, giờ em thấy tràn trề động lực!"

Tống Cường liếc cậu một cái, hỏi:

"Dạo này mày chạy đi đâu thế? Anh đến trường tìm mày thì nghe bảo mày theo đoàn phim nào đó."

"Vâng, vào đoàn phim, không đóng x.á.c c.h.ế.t thì cũng đóng vai quần chúng không lời thoại, biết sao được, ai bảo em xấu." Mao Đầu than vãn nhưng miệng vẫn nhai bánh bao liên hồi, húp sữa đậu nành sù sụp loáng cái đã hết bát, cậu gào lên với ông chủ, "Cho bát nữa!"

"Mày tưởng đang thi uống rượu đấy à? Ừ, cũng ra dáng đấy. Yên tâm, chờ anh kiếm nhiều tiền hơn sẽ đầu tư phim cho mày làm nam chính!"

"Mơ đi!"

"Ăn nói kiểu gì đấy? Đúng rồi, mày chẳng phải luôn tự tin vào nhan sắc của mình sao? Sao thế? Cuối cùng cũng dám nhìn thẳng vào sự thật rồi à?"

Tống Cường cũng thấy lạ, trước kia anh ta nhắc nhở Mao Đầu bao nhiêu lần là ngoại hình cậu không hợp làm diễn viên nhưng cậu toàn bỏ ngoài tai, lúc nào cũng tự tin thái quá khiến Tống Cường phải nghi ngờ mắt mình có vấn đề.

Kết quả khi mọi người xung quanh đều chán chẳng buồn nói thì cậu lại tự ngộ ra.

Mao Đầu lườm anh ta, lại vớ lấy cái bánh bao thịt gặm tiếp. Ăn xong cậu ợ một cái rõ to, ném cho Tống Cường cái nhìn ghét bỏ. Đúng lúc này Mao Đầu nói thật:

"Em biết rồi, anh không cần giấu em nữa. Haizz, em với Bảo căn bản không phải song sinh."

"Ai giấu mày? Nhà mình chưa bao giờ sinh đôi cả, trừ Tống Đông Tống Tây là gen bên ngoại Viên gia thôi."

Mao Đầu bị nhắc nhở phũ phàng càng thêm đau lòng. Nhưng cơn buồn qua nhanh, cậu lập tức đe dọa Tống Cường:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Cấm anh nói chuyện này cho Hỉ Bảo biết! Cấm đấy!"

"Tao rảnh hơi đâu mà nói! Đúng rồi, mày nghĩ giúp anh xem, Hỉ Bảo về thì nói với nó thế nào? Nó thân với con Lệ lắm."

Tống Cường rầu rĩ. Anh ta đã nghĩ ra mấy kịch bản nhưng cái nào cũng không ổn. Cũng may anh ta không sợ Xuân Lệ giở trò sau lưng vì nghe nói Đào An đã thuê một bà giúp việc chăm sóc vợ con.

Đúng rồi, thuê người!

Mẹ chồng không đến, mẹ đẻ không đến thì bỏ tiền thuê người chứ sao. Chỉ là giặt giũ nấu nướng, thuê một bà già nhanh nhẹn chút là được, một tháng chẳng tốn đến mười đồng. Còn chuyện ăn uống kể cả nhà ăn trường đóng cửa thì quán xá bên ngoài vẫn mở đầy ra đấy thôi? Không muốn đi mua thì thuê người mua hộ, miễn phí không có thì bỏ tiền ra thuê, thiếu gì cách?

Tống Cường thực sự không hiểu cái đầu Xuân Lệ chứa gì, rõ ràng không thiếu tiền mà cứ phải sống khổ sở, đầy đọa bản thân chưa đủ còn làm cả nhà gà bay ch.ó sủa. Thôi kệ, anh ta lười quan tâm mấy chuyện đó, phiền nhất là giải thích với Hỉ Bảo thế nào đây?

Mao Đầu cũng trầm ngâm suy nghĩ, một lúc lâu sau mới thốt lên:

"Có cách rồi!"

"Gì?"

"Trưa nay em muốn đi Toàn Tụ Đức ăn vịt quay, cơm đoàn phim làm em ngán tận cổ rồi!"

Tống Cường không kìm được "hạ thủ" với Mao Đầu, đ.á.n.h cho cậu kêu oai oái chạy biến.

...

Hỉ Bảo đang là tâm điểm lo lắng của mọi người lúc này lại đang do dự xem có nên làm "anh hùng cứu mỹ nhân" hay không. Đương nhiên cô muốn làm anh hùng chứ không phải mỹ nhân.

Bắc Đới Hà từ xưa đã là thánh địa nghỉ mát không chỉ có phong cảnh tuyệt đẹp mà đồ ăn cũng cực kỳ hấp dẫn. Khí hậu ở đây vô cùng dễ chịu, dù đang giữa hè nhưng nhiệt độ chỉ tầm hai mấy độ. Nhờ những ưu điểm đó, năm ngoái Bắc Đới Hà được công nhận là khu danh thắng trọng điểm cấp quốc gia đợt đầu tiên thu hút đông đảo du khách.

Hỉ Bảo và Tống Vệ Quân ở tạm trong một nhà khách quốc doanh. Thời này đã có nhà nghỉ tư nhân nhưng điều kiện không bằng nhà khách. Có lẽ vì đang nghỉ hè nên khách du lịch khá đông, tất nhiên không thể so với cảnh biển người như đời sau nhưng nhà khách cũng kín đến bảy phần, trong đó có không ít khách nước ngoài.

Sáng nay trước khi ra ngoài, Hỉ Bảo thấy một đoàn khách Tây tóc vàng mắt xanh đi theo hướng dẫn viên rời nhà khách. Không ngờ trưa về lấy đồ, cô lại thấy một cô gái da trắng cao ráo xinh đẹp đang loay hoay khoa tay múa chân với nhân viên lễ tân vẻ mặt vô cùng lo lắng.

Nhân viên lễ tân ngơ ngác. Dù là khu du lịch trọng điểm quốc gia nhưng xác suất tiếp đón khách nước ngoài không cao. Hơn nữa nếu cô ta biết tiếng Anh thì đã đi làm phiên dịch cho sướng rồi. Vì thế đối mặt với cô gái Tây đang sắp khóc đến nơi, cô nhân viên hoàn toàn bó tay.

Hỉ Bảo chần chừ một chút bảo Tống Vệ Quân đợi rồi bước lên cười hỏi có cần giúp đỡ không.

Đương nhiên cô hỏi cô gái Tây kia.

Như người c.h.ế.t đuối vớ được cọc, cô gái kia mừng rỡ b.ắ.n một tràng tiếng Anh cầu cứu, sợ Hỉ Bảo không hiểu lại nói chậm lại lần nữa.

Hỉ Bảo nắm được tình hình đại khái: Cô ấy lạc đoàn, vất vả lắm mới nhớ đường về nhà khách nhưng khổ nỗi sáng nay đoàn đã làm thủ tục trả phòng, tối nay ở đâu cô ấy hoàn toàn không biết. Cô ấy chỉ nhớ tên hướng dẫn viên và phiên dịch, nghe là biết tên tiếng Anh dùng cho tiện giao dịch với khách nước ngoài.

Hướng dẫn viên tên Daniel, phiên dịch tên Angela đều là người trẻ tuổi ngoài hai mươi. Nhưng với hai cái tên này thì có báo công an cũng chịu c.h.ế.t không tìm được người.

Giao tiếp hồi lâu mà thông tin thu được quá ít, hầu như không có gì hữu ích. Hỉ Bảo đành bỏ qua cô gái Tây mà quay sang hỏi nhân viên lễ tân. Biết được sáng nay không nhiều người trả phòng, lại chỉ có một đoàn khách nước ngoài. Thế là dễ tra hơn nhiều vì đăng ký khách sạn phải dùng tên thật.

Tống Vệ Quân kiên nhẫn nhìn con gái giao tiếp với người khác. Ông nhận ra khả năng giao tiếp của con gái rượu cũng bình thường thôi, không phải về ngôn ngữ mà là kỹ năng xã hội. Nhớ lại Bà cụ Triệu từng bảo Hỉ Bảo ngoài người nhà ra rất ít bạn bè, ông nghĩ cũng đến lúc cho con gái tiếp xúc nhiều hơn với các loại người, không cần khéo léo đưa đẩy chỉ cần mở mang tầm mắt, trải nghiệm cảm giác giao lưu với những người khác nhau là được.

Chuyện của cô gái Tây cuối cùng cũng được giải quyết êm đẹp. Thực ra chỉ cần dịch lại lời cầu cứu cho nhân viên lễ tân là mọi chuyện dễ dàng hơn nhiều.

Rõ ràng trời không nóng lại chỉ giúp phiên dịch vài câu mà trán Hỉ Bảo đã lấm tấm mồ hôi.

Tống Vệ Quân thấy xong việc cũng không vội về phòng lấy đồ mà hỏi:

"Làm phiên dịch có vui không? Sau này e là con phải thường xuyên tiếp xúc với bạn bè quốc tế đấy."

Đó là sự thật.

Hỉ Bảo nghiêm túc suy nghĩ. Thực ra cô không hứng thú lắm với người nước nào cả, so với giao tiếp xã hội thì cô thích dịch sách nguyên bản hơn. Nhưng ba nói cũng đúng, đã học chuyên ngành này thì chắc chắn phải tiếp xúc với người các nước, nhất là tiếng Anh đang thịnh hành mà đất nước lại thiếu phiên dịch. Dù không định làm phiên dịch chuyên nghiệp nhưng cũng phải chuẩn bị sẵn sàng, ừm, chuẩn bị tinh thần bị cấp trên "bắt lính" bất cứ lúc nào.

"Hôm nào ba hỏi giúp con xem có công việc tạm thời nào hay tiếp xúc với người nước ngoài không, không phải để kiếm tiền mà coi như đi trải nghiệm cho biết."

"Không cần phiền thế đâu ba." Hỉ Bảo cười, "Trường con nhiều bạn đi làm thêm dịp nghỉ hè lắm, về con hỏi xem sao."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 266 | Đọc truyện chữ