Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 263: Bi kịch gia đình Xuân Lệ (5)
Có lẽ lời giải thích có tác dụng, bà cụ Triệu miễn cưỡng tin:
"Nếu thực sự như chị nói, thế tại sao con Xuân Lệ đi làm lâu thế mà chưa nấu cho thằng Mao Đầu được bữa cơm nào?"
Không nấu cho Hỉ Bảo thì thôi, dù sao cũng không phải em ruột, thế còn Mao Đầu thì sao? Trương Tú Hòa nghẹn lời. Dường như đến lúc này bà mới chợt nhớ ra chiếc mặt nạ chị cả hoàn hảo của con gái mình đã bị lột xuống từ lâu. Nếu nói nấu cơm hầm canh là việc tiện tay vậy tại sao trước kia Xuân Lệ không làm thế? Đến lấy nước sôi giúp em còn sợ bị ỷ lại thì làm sao có thể trông chờ nó đưa tay giúp đỡ lúc khó khăn?
Reeng reeng reeng!
Tiếng chuông điện thoại dồn dập vang lên. Trương Tú Hòa đứng gần nhất vội nhấc máy:
"A lô? Lệ Lệ à!"
Bà cụ Triệu nhanh như chớp giật lấy ống nghe, áp vào tai...
"Con hết cách rồi, mẹ lên đây đi, giúp con trông cháu một lát thôi cũng được, để con rảnh tay nấu cơm đun nước. Mẹ ơi, người con khó chịu lắm, bên cạnh chẳng có ai đỡ đần con không chịu nổi nữa rồi, mẹ ơi..."
Bà cụ Triệu gầm lên:
"Có phải tốt nhất là để mẹ chị lên giặt giũ nấu cơm quét dọn tiện thể trông con cho chị luôn không? Thằng Đào An đâu?"
Xuân Lệ sợ suýt đ.á.n.h rơi ống nghe:
"Bà nội? Bà nội! Chăm con thì liên quan gì đến Đào An? Hơn nữa anh ấy cũng không biết nấu cơm. May mà anh ấy không ở nhà không thì con còn phải hầu hạ cả anh ấy nữa."
Xuân Lệ không dám nói với bà nội là Đào An căn bản không muốn ở nhà thêm phút nào.
"Chồng chị, mẹ chồng chị còn mặc kệ thì tôi quản chị làm cái quái gì? Dù sao chị giờ cũng không phải đi làm, trông con có gì mà khó? Đừng tìm con Bảo, nó bị ba nó đưa đi rồi!"
Điện thoại lại bị ngắt. Bà cụ Triệu sải bước ra khỏi văn phòng ủy ban thôn. Trương Tú Hòa tuy lo cho con gái nhưng vẫn lật đật chạy theo.
Đang mùa gặt, dọc đường đâu đâu cũng có người. Bà cụ Triệu không tiện nổi giận bên ngoài, về đến nhà mới xả vào mặt Trương Tú Hòa:
"Chị khôn ra một tí đi! Chị tưởng con gái chị không thể sống thiếu chị chắc? Tôi hỏi chị, từ khi thằng Cường và thằng Vĩ đi miền Nam về, nó có gửi tiền cho chị nữa không? Lúc trước bảo mỗi tháng gửi về nhà mười đồng, có gửi không?"
"Không... Chẳng phải thằng Cường cho rồi sao?"
"Thằng Cường là thằng Cường, con Lệ là con Lệ!" Bà cụ Triệu nghiến răng mắng, "Tôi nhìn thấu rồi, trước kia nó muốn dựa vào nhà mình nên không dám trở mặt. Với thằng Cường cũng thế, nó vay tiền thằng Cường mua nhà thì nhận anh em, thằng Mao Đầu nợ một đống tiền thì nó coi như không có đứa em này. Trước kia sợ con Hỉ Bảo bám lấy đến phích nước sôi cũng không lấy giúp, giờ cần người giúp thì cuống cuồng tìm. Hóa ra cái tốt nó chiếm hết, sức lực thì một phân cũng không chịu bỏ ra à?"
Trương Tú Hòa không nói nên lời.
Bởi vì bà chợt nhận ra hình như con gái mình đúng là có ý đó thật. Nếu không tại sao trước kia quanh năm suốt tháng chẳng gọi điện về nhà, từ khi bị đuổi việc thì gọi liên tục rồi còn hôm nay nữa...
Đúng lúc này loa phát thanh trong thôn lại vang lên vẫn gọi tên Trương Tú Hòa.
Lúc nãy mới vang lên, bà cụ Triệu mải mắng người không nghe kỹ, lần này Trương Tú Hòa nghe rõ mồn một, loa gọi tên bà ba lần liền, tất nhiên là gọi "vợ Tống Vệ Quốc".
"Nó đúng là dai như đỉa đói!!"
Bà cụ Triệu đằng đằng sát khí đi ra ngoài, đến cổng còn quay lại trừng mắt:
"Ở yên trong nhà, cấm đi đâu hết!"
Trương Tú Hòa gật đầu lia lịa như gà mổ thóc thầm nghĩ may mà con gái ở Bắc Kinh, bị mắng thì bị mắng cùng lắm cúp điện thoại là xong. Ngay sau đó bà lại nhớ ra, đang mùa gặt mà! Vừa nãy bà đang làm đồng, hai cuộc điện thoại này làm lỡ bao nhiêu việc! Lại nhớ lời bà cụ Triệu vừa cấm túc, bà sốt ruột như ngồi trên đống lửa hận không thể lao ngay ra đồng làm việc. Giờ toàn làm ruộng nhà mình bảo sao bà không sốt ruột cho được?
...
Bắc Kinh.
Tống Cường phong trần mệt mỏi xuống tàu. Vì ga tàu gần Học viện Điện ảnh hơn, anh ta lại nhớ đến cuộc điện thoại của Mao Đầu hôm trước. Khổ nỗi hỏi Tống Vĩ thì một câu ba không biết, nếu không phải lúc ấy công việc quá bận không dứt ra được thì anh ta đã chạy về ngay rồi.
Tuy Mao Đầu nói không rõ ràng lắm nhưng Tống Cường vẫn nghe ra được Mao Đầu và Xuân Lệ mâu thuẫn, nếu không đời nào cậu lại truy hỏi anh ta chuyện Xuân Lệ đã trả tiền hay chưa.
Nói thật 3000 đồng Tống Cường không để vào mắt, huống hồ anh ta tự nhận rất hiểu em gái mình. Xuân Lệ từ nhỏ đã tâm cao khí ngạo, tuyệt đối không tham tiền của anh ta. Chưa kể quy tắc nhà lão Tống sờ sờ ra đó, anh em vay tiền cũng phải viết giấy nợ đàng hoàng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Cho nên Tống Cường thực sự không lo chuyện tiền nong, anh ta lo anh em trong nhà xảy ra chuyện gì!
Kết quả vừa đến Học viện Điện ảnh, Tống Cường mới biết các trường đại học đều đã nghỉ hè. Học viện Điện ảnh nghỉ rất sớm, hạ tuần tháng 6 đã thi xong. Hỏi thăm tung tích Mao Đầu, ngoài việc một giáo viên nhắc đến chuyện hình như cậu đi theo đoàn phim nào đó thì không ai biết chi tiết.
Tống Cường hết cách lại chạy sang chỗ Hỉ Bảo.
Anh ta nghĩ dù Mao Đầu và Xuân Lệ có mâu thuẫn thì Hỉ Bảo chắc vẫn ổn. Hơn nữa giờ đã nghỉ hè, với tính cách của Hỉ Bảo thì chắc chắn đang ngoan ngoãn ở nhà đọc sách.
Nhưng chờ đợi anh ta là "hai vị tướng quân sắt giữ cửa"(cửa khóa then cái).
Nhà Hỉ Bảo không có ai, Xuân Lệ cũng chẳng biết đi đâu. Tuy Tống Cường biết Đào An làm việc ở Đại học Bắc Kinh nhưng cụ thể bộ phận nào thì chịu. Đứng ngẩn ngơ trước cổng nửa ngày anh ta đành bất lực quay về.
Tống Cường vừa đi khỏi không lâu thì Xuân Lệ về đến nhà.
Chờ Tống Cường hộc tốc chạy về cửa hàng hỏi Tống Vĩ, Tống Vĩ vẫn trưng ra vẻ mặt "em không biết gì, em vô tội".
"Thôi, tao gọi điện cho mẹ!"
Tống Cường mồ hôi cũng chẳng buồn lau giật lấy điện thoại gọi ngay. Đợi một lúc nghe đầu dây bên kia có tiếng người, anh ta vừa định mở miệng thì bên kia đã...
"Tống Xuân Lệ!! Tao nói cho mày biết, mẹ mày sẽ không lên Bắc Kinh làm ô sin hầu hạ cả nhà mày đâu! Đừng có mơ, tuyệt đối không bao giờ! Còn gọi điện về nữa, mày có tin tao lên Bắc Kinh đ.á.n.h gãy chân mày không! Cấm gọi nữa!"
Bụp!
Điện thoại bị cúp cái rụp. Tống Cường mặt nghệt ra, hóa đá ngay cạnh điện thoại. Nếu thêm chút lá vàng rơi lả tả nữa thì đúng chuẩn cảnh phim bi kịch.
"Anh..." Tống Vĩ dè dặt nhích lại gần, vươn một ngón tay chọc nhẹ anh ta, "Em bảo này... Bị mắng à? Không ngờ bác gái cả cũng biết c.h.ử.i người đấy."
À không, đừng vu oan người tốt, người c.h.ử.i là bà cụ Triệu.
Tống Cường rất muốn thanh minh cho mẹ nhưng lúc này đầu óc anh ta trống rỗng. Không phải vì bị bà cụ Triệu mắng cho ngớ ngẩn, dù sao từ nhỏ đã bị mắng quen rồi, chút chuyện này nhằm nhò gì. Mấu chốt là lời lẽ này sai sai!!
Hóa ra trong lúc anh ta không biết, cô em gái quý hóa không chỉ cãi nhau với Mao Đầu mà còn chọc giận cả mẹ ruột và... bà nội ruột?!
"Lệ Lệ sinh rồi à?"
Tống Cường hỏi lại Tống Vĩ.
Tống Vĩ ngơ ngác nhìn anh ta, lắc đầu:
"Đâu có, lần trước nó bảo em là giữa tháng 7 mới sinh, còn mười ngày nữa cơ mà?"
Ngừng một chút, Tống Vĩ bừng tỉnh,
"Anh vội về là vì chuyện này à? Không đến mức đấy chứ? Dù muốn tặng quà thì anh bảo em một tiếng, anh em mình ai với ai, em đưa bao lì xì hộ anh cũng được mà!"
"Mày biết cái quái gì!"
Tống Cường lại như một cơn gió lao ra khỏi cửa hàng.
Tống Vĩ: ".................."
Em vô tội mà!!
Nhưng đến tối hôm đó, Tống Vĩ không còn cảm thấy mình vô tội nữa. Hoặc nói đúng hơn là không còn tâm trí đâu mà nghĩ đến chuyện đó vì Tống Cường về muộn tuyên bố:
"Tao muốn cắt đứt quan hệ anh em với Tống Xuân Lệ!"
Thật khó diễn tả tâm trạng Tống Vĩ lúc này. Thực ra anh ta rất muốn hỏi: Anh ơi, anh uống t.h.u.ố.c chưa?
Nhưng Tống Cường không nói đùa. Vì cuối cùng anh ta cũng chặn được Xuân Lệ trong lần thứ hai đến nhà. Tự nhiên Tống Cường trút hết mọi thắc mắc dồn nén bấy lâu ra.
Xuân Lệ bị hàng loạt câu hỏi ập vào mặt thì bực bội vô cùng. Cô ấy chưa nấu cơm tối, con thì khóc ngằn ngặt, khổ nỗi vì lo lắng sốt ruột nên sữa ít đến đáng thương. Đã thế con lại ị đùn, cô ấy phải dùng chút nước ấm cuối cùng rửa cho con, đến ngụm nước cũng chưa được uống.
Trong nhà đang rối tung rối mù, anh trai đến nơi cứ đứng nhìn chằm chằm chẳng giúp được gì lại còn hỏi dồn dập. Hỏi hỏi hỏi, chỉ biết hỏi, có thời gian đó sao không giúp cô ấy đun ấm nước đi!
Xuân Lệ bực quá hóa giận mắng Tống Cường tơi tả.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận