Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 264: Bi kịch gia đình Xuân Lệ (6)
Tính Xuân Lệ nóng nảy ai cũng biết, Tống Cường từ nhỏ đã quen nhường nhịn em gái nên cũng chẳng giận vì chuyện này. Nhưng điều khiến anh ta không chấp nhận được là Xuân Lệ trước sau không trả lời thẳng vào vấn đề, cứ lúi húi làm việc riêng và không ngừng than vãn.
Kiên nhẫn đợi một lúc, Tống Cường tuy là anh cả dưới có một đàn em ruột em họ nhưng nói thật anh ta vụng về khoản chăm trẻ con nhất nhà. Nguyên nhân đơn giản là anh ta lớn nhất, lúc sinh ra là cháu đích tôn, là độc đinh, sau này dù có thêm Tống Vĩ thì vị thế của anh ta cũng chẳng hề lung lay. Đến khi Xuân Lệ ra đời, anh ta đã có thể dẫn Tống Vĩ chạy khắp núi đồi. Khổ nỗi hai anh em đều nghịch như quỷ, dù lớn hơn một tuổi nhưng anh ta cũng chưa từng phải chăm sóc Tống Vĩ.
Hai anh em từ nhỏ là anh em tốt, là bạn chơi cùng, là đối tác, không có chuyện ai phải chăm sóc ai.
Nhìn Xuân Lệ bận tối mắt tối mũi rốt cuộc cũng xót em, Tống Cường không nhịn được hỏi:
"Đào An đâu? Mặt trời xuống núi rồi mà chưa về à?"
"Đang tăng ca ở trường, mà anh ấy về thì có ích gì?"
Xuân Lệ hằn học đáp.
"Sao lại không có ích? Không giúp mày lấy cái chậu, đổ gáo nước được à?"
"Thế còn anh? Sao anh không giúp em!"
Xuân Lệ nổi đóa ném thẳng cái tã bẩn xuống chân Tống Cường,
"Đứa nào đứa nấy cũng chẳng biết chạy đi đâu! Hỉ Bảo cũng biến mất, Mao Đầu được nghỉ cả tuần rồi mà chẳng thấy mặt mũi đâu!"
"Đây là con của em và Đào An, mày nói cho anh biết, liên quan gì đến Hỉ Bảo và Mao Đầu?"
Tống Cường đột nhiên lạnh mặt.
Trẻ con mới sinh cứt đái cũng chẳng có gì đáng ghét bỏ, huống hồ Xuân Lệ chỉ ném tã xuống cạnh chân anh ta. Điều làm Tống Cường bực mình là nghe giọng điệu của Xuân Lệ, mâu thuẫn với cô ấy không chỉ có Mao Đầu mà còn lôi cả Hỉ Bảo vào.
Lại liên tưởng đến những lời bà nội gào thét trong điện thoại...
"Có phải mày gọi điện về nhà bảo mẹ lên Bắc Kinh hầu hạ mày không?!" Tống Cường đen mặt, "Mẹ chồng mày đâu? Mày sinh con sao lại bắt mẹ anh chịu khổ? Lên Bắc Kinh một chuyến dễ dàng lắm à? Ngồi tàu mệt thế nào mày không biết sao? Chăm trẻ con vất vả ra sao mày không hiểu? Hay mày thấy mẹ anh xứng đáng phải chạy đôn chạy đáo hầu hạ mày, còn mày là thiên kim tiểu thư không động tay động chân được tí nào?"
"Ý anh là chỉ có con anh mới được mẹ chăm sóc chứ gì? Đến lúc đó chắc chắn anh sẽ không nói thế này! Hầu hạ cháu đích tôn là đương nhiên còn giúp đỡ đứa con gái đi lấy chồng như em một tí là tổn thọ, đúng không?!"
"Lại lôi anh vào? Đừng nói chuyện đó còn chưa xảy ra, kể cả sau này anh lấy vợ sinh con thì anh cũng tuyệt đối không để mẹ phải chịu khổ nửa phần! Anh vất vả kiếm tiền vì ai? Chẳng phải muốn ba mẹ và các em có cuộc sống tốt đẹp sao, mày ngược lại..."
"Đúng đúng đúng, anh vất vả kiếm tiền, anh là giỏi nhất, anh là đại gia!"
Xuân Lệ tức điên, nhất là khi con khóc đến lạc cả giọng. Vừa xót con vừa giận, cô ấy mặc kệ con khóc chống nạnh cãi nhau tay đôi với Tống Cường.
"Thế cũng đụng chạm đến mày à?" Tống Cường cũng sắp điên rồi, "Anh bạc đãi mày chỗ nào?"
"Đúng, anh không bạc đãi em, anh chỉ quá ưu ái Hỉ Bảo và Mao Đầu thôi! Vung tay cho Hỉ Bảo một vạn đồng, chẳng phải nó chỉ cho anh vay hơn hai trăm thôi sao? Còn vênh váo xây nhà mới cho gia đình, kết quả thì sao? Nhà chú hai chú ba chẳng được nhờ à? Chỉ thấy anh là hào phóng nhất! Còn Mao Đầu, nó vay anh bao nhiêu tiền? Nói dễ nghe là vay, anh có định đòi nó không? Còn em thì hừ, anh yên tâm, chờ em có tiền nhất định trả anh ngay lập tức!"
Tống Cường tức đỏ cả mắt. Giờ thì anh ta đã hiểu tại sao Mao Đầu hôm nọ lại hỏa khí xung thiên gọi điện cho anh ta nói những lời đó, chắc cũng vừa bị Xuân Lệ chọc tức một trận.
"Tống Xuân Lệ, nếu mày đã nói đến nước này thì anh nói rõ ràng luôn!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Mượn Hỉ Bảo hơn hai trăm đồng là anh và thằng Vĩ cùng mượn, đương nhiên cũng là hai anh em bàn bạc quyết định trả nó một vạn. Số tiền đó không phải mình anh bỏ ra mà là anh và thằng Vĩ cùng góp! Còn ngôi nhà lầu đỏ ở quê cũng là anh và thằng Vĩ cùng bỏ tiền."
"Còn nữa, đúng, không sai, tiền cho Mao Đầu vay anh không định đòi. Nhưng tiền anh cho mày vay, anh cũng không định đòi! Ai bảo anh là anh cả trong nhà? Ai bảo chúng mày đều là em của anh?"
"Mày có chút lương tâm nào không?"
Bỏ lại câu cuối cùng, Tống Cường giận dỗi bỏ đi. Anh ta luôn cảm thấy mình đã dốc hết ruột gan đối tốt với người nhà. Nếu thực sự có ai oán trách thì nên là cô em gái thứ hai Tống Xuân Mai bị anh ta lơ là. Thực ra không phải anh ta cố ý, chỉ là Xuân Mai quá trầm tính lại ở xa. Tống Cường chỉ tính trong lòng, ở huyện cũng đã có nhà thương mại, chờ Xuân Mai định lấy chồng, anh ta sẽ mua cho một căn coi như của hồi môn của anh cả dành cho em gái.
Đúng rồi không chỉ Xuân Mai, Tống Cường cũng thấy áy náy với Xú Đản. Dù sao năm ngoái "áo gấm về làng" anh ta cũng mua không ít quà cho Xuân Mai. Duy chỉ có Xú Đản, ngoài việc đến thăm một lần thì chưa cho gì cả. Chủ yếu là đồ khó mua, Xú Đản được nhà nước nuôi, quần áo giày dép đều là đồ chuyên dụng, ăn uống trong căn cứ, thỉnh thoảng mời ăn một bữa chẳng bõ bèn gì. Những thứ khác như đài cassette, sách vở... Xú Đản cũng không cần. Tóm lại anh ta không nghĩ ra Xú Đản thiếu cái gì.
Nhưng với Xuân Lệ, Tống Cường tự hỏi lương tâm không thẹn với cô em này.
Căn nhà 3000 đồng còn thêm tiền sửa sang, đồ nội thất, điện máy mốt nhất đều bao trọn gói. Kết quả thì sao? Một câu cảm ơn cũng không có!
Khi anh ta hầm hầm trở về cửa hàng điện máy thì đèn hoa đã lên.
Khác với trước kia cứ trời tối là đường vắng tanh vì có điện nên khu Đại Sách Lan có đèn đường, tuy không đến mức không ngủ nhưng thường hoạt động đến khoảng 8 giờ tối.
Nhìn thấy Tống Vĩ, Tống Cường tuyên ba ngay: Anh ta muốn cắt đứt quan hệ anh em với Xuân Lệ.
Tống Vĩ: ".................."
Sau khi biết rõ ngọn ngành, Tống Vĩ chân thành khuyên anh nên thông báo với gia đình vào sáng sớm mai thì hơn. Nhìn cửa hàng vắng khách, Tống Vĩ dặn nhân viên trông coi rồi dẫn Tống Cường ra nhà kho phía sau.
Nhà kho kê hai chiếc giường tầng, bên trên trải chiếu và chăn mỏng đơn sơ nhất. Vì kho chỉ có một ô cửa thoáng nhỏ xíu nên rất bí bách. Tống Vĩ vào bật đèn rồi bật quạt ngay lập tức.
Tống Cường ngơ ngác, hồi lâu mới hỏi:
"Mày ngủ ở đây à?"
"Vâng, cái kia của hai cậu nhân viên, giường này của em, giường trên chuẩn bị cho anh đấy, anh xem em trai đối xử tốt với anh chưa?"
Tống Vĩ cởi giày, chân cũng chẳng rửa mà nhảy tót lên giường. Hai anh em từ bé đã thế, chẳng ai chê ai.
Nhưng vì thế sắc mặt Tống Cường càng khó coi.
Lúc trước anh ta bỏ tiền mua nhà cho Xuân Lệ, tuy ngay từ đầu không định đòi lại nhưng cũng nghĩ sau này đến Bắc Kinh có chỗ tá túc. Nhân viên thì thôi, anh ta nghĩ nếu mình và Tống Vĩ thay phiên nhau thì một phòng là đủ. Kết quả Tống Vĩ lại bị đuổi ra ngoài? "Này này, anh nghĩ gì thế? Mặt mày dọa người quá. Không phải Lệ Lệ đuổi em đâu là do bận quá, chỗ chúng ta cách chỗ đó cũng không gần, ở đây mỗi ngày còn ngủ nướng thêm được nửa tiếng, hời quá còn gì!"
Tống Vĩ thật sự không nói đỡ cho Xuân Lệ. Đường xa là một chuyện, mấu chốt là Đào An quanh năm suốt tháng không ở nhà. Nếu là Tống Cường thì không sao, anh em ruột ở chung một sân chẳng vấn đề gì. Nhưng anh ta chỉ là anh em họ ngày ngày ở chung với em họ đã lấy chồng mà không có người khác, ngại c.h.ế.t đi được? Cho nên từ trước khi cửa hàng khai trương, anh ta đã dọn ra ngoài. Dù sao thời buổi này tiền thuê nhà rẻ, năm sáu đồng là thuê được một căn phòng đơn.
Tuy nhiên Tống Cường vẫn đen mặt.
Sáng hôm sau Tống Cường gọi điện về nhà lần nữa. Hơn nữa anh ta còn nhấn mạnh bảo cán bộ trực điện thoại dùng loa phát thanh gọi to lên: Là Tống Cường, Tống Cường gọi điện về, gọi nhiều lần vào.
Đối phương tưởng anh ta điên nhưng vẫn làm theo yêu cầu. Chờ bà cụ Triệu và Trương Tú Hòa cùng đến, người cán bộ thuận thế ra ngoài, vừa để lại không gian cho người ta nói chuyện vừa ra ngoài hít thở không khí.
Thế là cuộc đàm phán ba bên diễn ra. Hậu quả trực tiếp là ngay khi cúp điện thoại, bà cụ Triệu gọi ngay cho Đào An hỏi thẳng vào vấn đề: Rõ ràng có tiền sao không trả?
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận