Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 262: Bi kịch gia đình Xuân Lệ (4)

 

Tuy nhiên bà cụ Triệu nghe xong lại thấy hả lòng hả dạ thầm khen lão Tứ tinh ý, không giống ba ông anh ngốc nghếch phía trước.

Chiều hôm sau khi Xuân Lệ ôm bọc tã lót lẽo đẽo theo sau Đào An tay xách nách mang về đến căn nhà nhỏ, phản ứng đầu tiên của cô ấy là: Nhà bên cạnh không có người.

Tại sao cô ấy lại khẳng định như vậy? Vì Xuân Lệ biết Hỉ Bảo có thói quen hễ chiều tà là bật đèn phòng sách. Đây là do bà cụ Triệu dặn đi dặn lại, sợ Hỉ Bảo chăm học quá làm hỏng mắt.

"Hỉ Bảo đi đâu rồi?"

Xuân Lệ giật mình vội hỏi Đào An.

Đào An nhìn cô ấy ngạc nhiên:

"Anh ở cùng em suốt mà? Em hỏi anh thì anh biết hỏi ai? Mau vào nhà đi."

Vừa rồi ở bệnh viện, y tá thấy hai vợ chồng đều lóng ngóng lại không có người lớn đi cùng nên dặn dò kỹ lưỡng là trẻ sơ sinh chưa đầy tháng không được ra gió, tốt nhất cứ ở trong phòng.

Xuân Lệ nhớ lời dặn, tuy cô ấy cho rằng tháng 7 không cần kiêng khem nhiều thế nhưng nghĩ đến đây là đứa con duy nhất trong đời, cô ấy cũng chẳng dám lơ là vội bế con vào phòng.

Nôi đã mua sẵn từ lâu, không chỉ nôi mà quần áo, chăn tã... Xuân Lệ đã sắm sửa từ khi biết mình mang thai. Cô ấy không thiếu tiền, dù Đào An có nhiều khuyết điểm nhưng lương tháng trừ chi tiêu của bản thân ra đều đưa hết cho cô ấy nên cô ấy thừa sức mua bất cứ đồ dùng trẻ em nào trên thị trường.

Vừa sắp xếp chỗ nằm cho con, cô ấy vừa suy nghĩ Hỉ Bảo đi đâu. Chẳng lẽ đi ăn tối với Tống Vệ Quân? Rất có khả năng Tống Vệ Quân vốn thích dẫn con cháu đi ăn tiệm. Trời nóng thế này nấu cơm vất vả mồ hôi nhễ nhại, lần nào Xuân Lệ nấu xong cũng mất cả ngon.

"Lệ Lệ, anh về trường đây, em chăm con nhé."

Đào An đứng ở cửa nói vọng vào.

"Anh về trường á? Chẳng phải đang nghỉ hè sao?"

Vì quá ngạc nhiên, Xuân Lệ vô tình cao giọng làm đứa bé đang ngủ giật mình khóc thét lên. Xuân Lệ luống cuống cúi người ôm con vào lòng dỗ dành.

Đào An đẩy cửa nhìn vào, thoáng hiện vẻ bực bội khó nhận thấy:

"Học sinh thi xong là nghỉ, anh phải đợi dự án hoàn thành mới được nghỉ."

"Thế mất bao lâu?" Xuân Lệ sốt ruột, "Bao giờ mẹ lên? Một mình em làm sao xoay xở được!"

"Mẹ không lên đâu. Em chẳng phải nghỉ làm rồi sao? Anh bảo mẹ đừng lên nữa, đường xá xa xôi vất vả, mẹ lại phải xin nghỉ làm."

Thấy Xuân Lệ trợn tròn mắt, Đào An mới nhớ ra mình quên chưa nói chuyện này với vợ.

"Mẹ không lên? Thế chị anh đâu?"

"Chị anh không phải đi làm à? Thôi được rồi, em tự lo đi, anh phải về trường gấp. Hai hôm nữa có lương anh mang về cho. Yên tâm, anh sẽ cố gắng tiết kiệm, anh biết nuôi con tốn kém lắm."

Anh biết nuôi con tốn kém, thế anh có biết nuôi con vất vả thế nào không? Xuân Lệ còn muốn nói gì đó nhưng Đào An đã quay lưng bỏ đi. Chẳng bao lâu sau tiếng cổng mở ra rồi đóng lại vang lên.

Trong lúc Xuân Lệ ngây người, đứa bé trong lòng lại khóc ré lên. Tiếng khóc to vang, ít nhất cô ấy nói đúng một điều: Đứa bé quả thực rất khỏe mạnh.

Nhưng Hỉ Bảo một đêm không về.

Ngày hôm sau Xuân Lệ dỗ con ngủ say, nhẹ nhàng đặt vào nôi che chắn cẩn thận, kiểm tra kỹ cửa sổ rồi mới ra ngoài đi đến trường.

Lần này cô ấy không tìm Đào An mà đi thẳng đến ký túc xá nữ.

Sau một ngày sinh viên địa phương đã về hết sạch nhưng sinh viên tỉnh ngoài cơ bản vẫn ở lại. Một số do mua vé tàu muộn một số dứt khoát không về. Nghỉ hè kéo dài hai tháng, sinh viên Đại học Bắc Kinh kiếm việc làm thêm rất dễ, ngược lại vé tàu đắt đỏ tính đi tính lại đa số chọn ở lại.

Vì thế Xuân Lệ gõ cửa phòng ký túc xá của Hỉ Bảo và dễ dàng hỏi được tình hình.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Vương Đan Hồng đã tìm được việc làm thêm, đang cắm cúi ăn cơm, nghe Xuân Lệ hỏi liền thuận miệng đáp:

"Ba Tống Ngôn Hề đến, hôm kia đã chuyển hết đồ đạc đi rồi."

Vương Đan Hồng tuy hay so bì và không phục Hỉ Bảo nhưng cô ta khinh thường việc nói dối. Cô ta trả lời ngắn gọn xong rồi đóng cửa tiễn khách.

Xuân Lệ nhận ra cô sinh viên này rõ ràng không thích mình nhưng lại không nghĩ đến Hỉ Bảo mà cho rằng chuyện của mình đã lan truyền trong trường, đến sinh viên ở tòa nhà khác cũng không khách khí với cô ấy. Hỏi không có kết quả lại thêm cục tức trong bụng, Xuân Lệ quay ra tìm điện thoại công cộng gọi về cho mẹ.

Hôm qua Trương Tú Hòa nghe bà cụ Triệu bảo Xuân Lệ đã sinh lại còn là con trai. Dù bà không trọng nam khinh nữ nhưng giờ chính sách nhà nước thay đổi, mỗi nhà chỉ được sinh một con, nhỡ sinh con gái lại bị nhà chồng ghét bỏ thì khổ.

Thực ra đến giờ Trương Tú Hòa cũng chưa hiểu lắm về cái gọi là kế hoạch hóa gia đình. Cũng may nhà lão Tống bên này, trừ những người quá tuổi không sinh được nữa thì số còn lại nếu không chưa kết hôn thì cũng ở nơi khác. Cán bộ tuyên truyền kế hoạch hóa gia đình không đi qua cửa nhà bà, bà chỉ biết vợ chồng Xuân Lệ chỉ được sinh một con tuyệt đối không có cơ hội sửa sai.

May quá may quá, là thằng cu bụ bẫm.

"Lệ Lệ! Con thấy thế nào? Đỡ mệt chưa? Ăn trứng gà nước đường chưa? Nấu bát mì sợi nhỏ, đập thêm quả trứng vào ngon lắm đấy!" Trương Tú Hòa nói liên thanh, "Hồi mẹ sinh mấy đứa chúng mày khổ lắm, bụng vượt mặt vẫn phải ra đồng kiếm công điểm, sinh xong nghỉ được một ngày lại phải đi làm. Chỉ có hồi sinh thằng Mao Đầu bà nội con bảo mẹ cho b.ú..."

"Mẹ!"

Xuân Lệ nhịn mãi không được cắt ngang lời mẹ. Cô ấy gọi điện đâu phải để nghe chuyện xưa tích cũ.

"Sao thế?"

Lấy lại bình tĩnh, Xuân Lệ sắp xếp từ ngữ rồi mới nói:

"Mẹ, sao mẹ biết con sinh con trai? Đào An gọi điện cho mẹ à?"

"Không, là Vệ Quân gọi cho bà nội con thuận miệng nhắc đến, bà nội về kể với mẹ."

Trương Tú Hòa hớn hở nói. Đã qua một tháng, chuyện con gái bị đuổi việc bà không còn để bụng nữa, chủ yếu là chuyện đã rồi giờ phải lo cho đứa cháu. Tuy nhiên bà cụ Triệu chỉ kể chuyện Xuân Lệ sinh con trai chứ tuyệt nhiên không nhắc đến việc Tống Vệ Quân "bắt cóc" Hỉ Bảo.

Xuân Lệ nén nỗi khó chịu trong lòng đột nhiên nghẹn ngào:

"Mẹ, mẹ chồng và chị chồng con đều không đến. Đào An đi làm bận rộn, trong nhà có mỗi mình con. Con mới sinh hôm qua, vừa phải chăm con vừa phải cơm nước giặt giũ... Mẹ ơi, con không lo xuể, từ hôm qua đến giờ chưa được ngụm nước nóng nào, mẹ lên đây với con được không? Mẹ..."

Nghe giọng con gái nghẹn ngào chực khóc, Trương Tú Hòa nát cả cõi lòng buột miệng nói:

"Thế Hỉ Bảo đâu? Nó chưa nghỉ à? Hay con nhờ Hỉ Bảo nấu cho bát canh?"

Xuân Lệ tức muốn c.h.ế.t. Hỉ Bảo có giỏi đến mấy cũng chỉ là cô nhóc con. Lúc đầu cô ấy cũng định nhờ Hỉ Bảo nấu cơm nấu canh nhưng giờ nghĩ lại nếu mẹ cô ấy lên được thì còn giúp trông con, hữu dụng hơn Hỉ Bảo nhiều.

Vừa định khóc thêm vài tiếng thì nghe đầu dây bên kia vang lên tiếng quát quen thuộc đầy uy lực.

—Bảo nhà tôi sinh ra để làm ô sin cho con gái chị à? Bảo thằng Đào An làm cho nó ấy!!

"Bụp" một cái, điện thoại bị ngắt. Xuân Lệ cầm ống nghe trân trân nhìn.

Bên kia, bà cụ Triệu đến chậm một bước không biết do tức giận hay do đi vội mà mặt đỏ bừng, chống nạnh quát tháo Trương Tú Hòa. Giọng

bà to đến mức dọa Trương Tú Hòa cúp điện thoại vội vàng giải thích.

Thực ra Trương Tú Hòa thật sự không có ý khác càng không có ý định bắt Hỉ Bảo làm ô sin. Bà chỉ nghĩ Hỉ Bảo được nghỉ rồi ở nhà chắc chắn phải nấu cơm nấu canh, tiện thể nấu nhiều hơn một chút chia cho Xuân Lệ một bát thì có sao đâu? Dù sao Đào An không có nhà, đứa bé lại mới sinh, một mình Xuân Lệ ăn được bao nhiêu?

Ở nông thôn suy nghĩ kiểu này rất phổ biến. Trương Tú Hòa ở nhà cũng chẳng so đo làm nhiều làm ít, dù sao cũng là người một nhà tính toán chi li làm gì? Bà đặt Hỉ Bảo vào vị trí của mình, hoàn toàn không thấy có vấn đề gì.

Bà cụ Triệu lại không nghĩ thế, cười lạnh:

"Nói hay hơn hát! Nói trắng ra chẳng phải muốn Hỉ Bảo nhà tôi hầu hạ con gái chị sao?"

"Mẹ, con thật không có ý đó." Trương Tú Hòa toát mồ hôi hột, "Con chỉ nghĩ Hỉ Bảo được nghỉ rồi, bảo nó tiện thể để ý chút. Chẳng phải ở Bắc Kinh chỉ có mấy đứa nó sao? Chúng ta muốn chăm sóc cũng chịu, xa xôi thế này tay dài đến mấy cũng không với tới."

Trương Tú Hòa thật sự không hiểu sao bà cụ Triệu lại nổi giận đùng đùng như thế. Bà và Vương Bình thường ngày vẫn hay nói với nhau, mấy đứa trẻ ở xa nhà phải đùm bọc lẫn nhau nhất là Tống Cường và Tống Vĩ là con trai lớn phải chăm sóc các em. Nếu bà có tâm tư khác thì đã chẳng dặn Tống Cường như thế.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 262 | Đọc truyện chữ