Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 252: Xuân Lệ bị sa thải và sự thật đằng sau (2)
“Chẳng phải mày luôn chê chị nấu ăn dở sao?” Xuân Lệ chống hông nhìn Mao Đầu nhóm lửa, đổ nước vào nồi, vo gạo nấu cháo, “Trong cái hũ kia còn trứng vịt muối đấy, lấy hai quả ra hấp.”
“Không nấu cơm được thì sao chị không giúp đi chợ?”
Mao Đầu vừa nghe chị sai bảo đi lấy trứng, vừa cảm thấy có gì đó sai sai nhưng vì những việc này cậu làm quen từ bé lại đang mải suy nghĩ chuyện kia nên không để ý nhiều.
“Đi chợ không cần tiền à? Chị bảo này, hôm nay mày bị làm sao thế? Hỏi mấy cái này làm gì?”
Mao Đầu đậy nắp hũ trứng lại rồi đứng thẳng người quay lại nhìn chị cả.
Xuân Lệ bị nhìn đến rợn người, theo bản năng sờ mặt khó hiểu hỏi:
“Lại sao nữa? Thấy chị keo kiệt à? Mày cũng bảo rồi, Hỉ Bảo tính tình thế đấy, nếu chị đi chợ giúp thật liệu nó có nhớ trả tiền chị không? Không khéo lại phang cho câu ‘Em cảm ơn chị cả’. Thế là xong chuyện. Còn chị thì sao? Dù sao cũng chỉ là một câu nói, một hai lần không sao, nhiều lần ai chịu nổi? Nó học ít nhất bốn năm, chị nuôi nó ăn bốn năm à?”
“Một tuần nó mới về nhà một lần, ăn cùng lắm hai bữa, bận lên thì cả tháng không về, chị tiếc mấy đồng tiền rau dưa thế cơ à?” Mao Đầu c.h.ế.t lặng. Mẹ cậu nói nhiều đến mấy cũng không bằng mấy câu này của Xuân Lệ đả kích cậu, “Đó là em gái ruột của chị đấy! Anh cả đối xử với chị thế nào chị quên rồi sao? Anh em ra ngoài phải đùm bọc lẫn nhau, đạo lý này chị cũng không biết à?”
Xuân Lệ mím môi định nói gì đó nhưng do dự mãi rồi lại thôi.
Tuy nhiên Mao Đầu không định bỏ qua dễ dàng như thế:
“Chú thím ba và bọn Đầu Bẹp lặn lội đường xa lên Bắc Kinh, chị không thích họ lười tiếp đãi, em đoán chị dẫn họ đi chơi cũng là vì sợ bà nội mắng chứ gì? Được, dù sao quan hệ họ hàng cũng không thân thiết lắm. Thế còn bà nội thì sao? Bà nội lên Bắc Kinh ăn Tết chị có mời bà được bữa cơm nào không? Chị có mời bà sang nhà ngồi chơi không?”
“Chị cũng muốn mời chứ nhưng mời bà nội thì nhà chú ba chẳng lẽ không kéo sang?” Xuân Lệ đã mất kiên nhẫn, “Mao Đầu, mày còn nhỏ, mày chưa biết thế nào là cuộc sống gia đình đâu. Họ hàng ấy mà, bình thường quan tâm chút là được đâu phải người một nhà thực sự.”
Mao Đầu trân trân nhìn cô ấy.
Phải nói là bếp hơi tối, Mao Đầu lại đứng trong góc khuất lấy trứng vịt, cậu đứng trong bóng tối nhìn ra với ánh mắt trừng trừng dù là ban ngày ban mặt cũng khiến người ta ớn lạnh.
“Chú thím ba là họ hàng, bà nội cũng là họ hàng, em và Hỉ Bảo cũng thế. Chẳng lẽ thực sự chỉ có chồng chị và đứa con trong bụng mới là người nhà của chị?”
Xuân Lệ rốt cuộc không nhịn được nữa:
“Mày biết cái gì? Hỉ Bảo căn bản không phải em ruột chúng ta, nó không phải do ba mẹ sinh ra!”
Mao Đầu: “..................”
Sững sờ, hoàn toàn sững sờ. Cả tràng giang đại hải lúc nãy của Xuân Lệ cũng không gây sốc bằng câu nói này.
Đã lỡ lời thì chẳng còn gì phải giấu. Xuân Lệ trấn tĩnh lại nói toạc ra hết.
“Hỉ Bảo là con thím ba, nó với Xú Đản, Đầu Bẹp mới là chị em ruột. Thím ba đức hạnh thế nào mày còn lạ gì, lúc Hỉ Bảo mới sinh thím ấy chê là con gái không muốn nuôi, mẹ mềm lòng nên bế về nuôi, nuôi mười mấy năm trời mãi sau này mới làm thủ tục thừa tự cho chú tư.”
Nói đến đây, Xuân Lệ ngước mắt nhìn Mao Đầu, nửa như khuyên mình nửa như khuyên Mao Đầu:
“Nó vốn chẳng phải người nhà mình, bình thường hỏi han là được rồi, quan tâm nhiều làm gì? Xú Đản cũng thế, mày không thấy chị lên Bắc Kinh bao năm nay trừ hai lần mẹ ép đi thì chị có bao giờ đi thăm nó đâu? Có phải em ruột đâu...”
Mao Đầu cảm thấy cả người không ổn, dù ngày thường cậu mồm mép tép nhảy, lúc này cũng không biết phải nói gì.
Cạn lời, không biết nói sao cho phải.
Rất lâu sau, lâu đến mức nồi cháo đã bốc mùi thơm, Mao Đầu mới đột ngột lên tiếng:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thế là... em với Hỉ Bảo không phải song sinh?!”
Xuân Lệ đã bắt đầu múc cháo. Cảnh tượng này quen thuộc vô cùng khiến Mao Đầu nhớ lại hồi ở quê, hình như cũng là cậu và Hỉ Bảo nhóm lửa nấu cơm, chờ cơm chín thì chị cả Xuân Lệ mới lấy bát đũa giúp bưng lên nhà trên.
Nên nói thế nào nhỉ? Xuân Lệ không phải hoàn toàn không làm việc, cô ấy cũng làm nhưng toàn chọn việc nhẹ nhàng và "lộ mặt".
“Mày nói sảng à? Mày với Hỉ Bảo không cùng ba mẹ, sao mà song sinh được? Ngày sinh trên hộ khẩu của hai đứa cách nhau nửa tháng đấy!”
Một đòn chí mạng.
Mao Đầu đi thẳng ra khỏi bếp, đứng dưới ánh nắng ban mai cảm giác như sắp thăng thiên.
Cậu vẫn luôn cho rằng mình và Hỉ Bảo giống nhau như đúc, tuy da cậu đen vì nắng gió nhưng nét thì vẫn đẹp. Nhưng lời của Xuân Lệ như sét đ.á.n.h ngang tai, đ.á.n.h cho cậu cháy đen thui ngửi thấy cả mùi khét.
“Lát nữa chị còn phải ra ngoài một chuyến, tìm người hỏi xem rốt cuộc là chuyện gì. Mày mau vào ăn cháo đi, thật là, mồm miệng đắng ngắt, muốn ăn chút gì mặn mặn mà bảo mày hấp cái trứng cũng không xong...”
Xuân Lệ lải nhải trong bếp. Thực ra đứng ở lập trường của cô ấy, cô ấy làm sai sao? Em họ mà, nhìn bà cụ Triệu là biết, bình thường bà rảnh rỗi thì đi tìm bà thím hai tán gẫu, cô ấy cũng làm thế. Mỗi lần Hỉ Bảo về, cô ấy đều ngồi bên cạnh nói chuyện phiếm hỏi han ân cần, dặn Hỉ Bảo chăm học, trời lạnh nhớ mặc ấm uống nhiều nước... Hồi Tết cô ấy còn tặng Hỉ Bảo cái khăn len dày ấm áp nữa, còn đòi hỏi quan hệ thế nào nữa? Em họ chứ có phải em ruột đâu! Chốc lát sau Xuân Lệ ăn xong bữa sáng, sửa soạn qua loa, chào Mao Đầu rồi ra cửa.
Chỉ còn Mao Đầu đứng một mình dưới nắng suy ngẫm về bí ẩn nhân sinh và nguồn gốc vũ trụ...
Cậu suy ngẫm suốt một tiếng đồng hồ.
Mãi đến khi Xuân Lệ khóc lóc chạy về mới đ.á.n.h thức Mao Đầu đang lơ lửng giữa ba tầng mây. May mắn là đ.á.n.h thức chứ không phải dọa c.h.ế.t.
“Chị lại sao thế?!”
Mao Đầu sắp điên rồi, rõ ràng cậu mới là người bị tổn thương, có lòng tốt đến an ủi bà chị kết quả bị bả dọa cho nghi ngờ nhân sinh. Vừa mới thấy đỡ hơn chút thì cái của nợ này lại chạy về dọa cậu tiếp!!
“Mao Đầu! Chị bị người ta tố cáo! Không biết kẻ nào lòng lang dạ thú, thối ruột thối gan dám tố cáo chị? Chị hỏi thăm rồi, lãnh đạo nhận được đơn tố cáo mới đuổi việc chị. Nặc danh đấy, dám làm không dám chịu, không sợ bị báo ứng à?”
Xuân Lệ vừa khóc vừa c.h.ử.i, n.g.ự.c phập phồng kịch liệt tiện thể dọa Mao Đầu thêm lần nữa, sợ cô ấy c.h.ử.i hăng quá ngất xỉu ra đấy.
“Chị bình tĩnh chút đi, lại đây, vào phòng đã, ngồi xuống rồi nói.”
Mao Đầu vội vàng dìu chị cả vào nhà. Biết làm sao được? Đây là chị ruột cậu, dù có bất lực đến đâu cũng không thể trơ mắt nhìn người nhà gặp chuyện.
“Sao lại có người độc ác thế chứ? Chị làm gì ai? Lãnh đạo cũng thế, người ta tố cáo gì cũng tin, sao không hỏi chị lấy một câu?”
Mao Đầu trộm nghĩ làm được lãnh đạo Đại học Bắc Kinh thì không thể thiểu năng trí tuệ thế được. Hỏi chắc chắn là có hỏi, chỉ sợ không hỏi Xuân Lệ mà hỏi những người xung quanh.
—Xuân Lệ là quản lý ký túc xá, bị tố cáo chắc chắn liên quan đến công việc, vậy người được hỏi ý kiến tốt nhất tất nhiên là sinh viên sống trong tòa nhà cô ấy quản lý.
Mao Đầu an ủi chị xong, cố gắng bình tĩnh khuyên giải:
“Nếu chị là quản lý ký túc xá của em thì em cũng tố cáo chị. Nhưng nếu chị làm tốt công việc thì sợ gì bị người ta tố cáo? Trường em cũng có người ghen tị với em, ghen tị em quan hệ tốt với các bạn nữ, ghen tị thầy cô thích em, ghen tị em học giỏi cả văn hóa lẫn chuyên ngành, thế sao em không bị làm sao? Khổ nỗi chị lại xảy ra chuyện. Ruồi không bâu trứng không khe, nếu chị không có tật xấu gì thì lãnh đạo cũng không thể tùy tiện đuổi việc chị được.”
Trương Tú Hòa sai rồi. Bà nghĩ mình không khéo ăn nói nên nhờ Mao Đầu khuyên giải Xuân Lệ. Nhưng bà quên mất một điều quan trọng: Mao Đầu cực kỳ khéo mồm, chọc vào nỗi đau người khác thì chuẩn không cần chỉnh.
Xuân Lệ vừa tức vừa vội lập tức khóc to hơn. Cô ấy cứ nghĩ xảy ra chuyện thì người nhà phải đứng về phía mình, lớn tiếng bênh vực, lên án lãnh đạo lòng lang dạ thú và kẻ tố cáo vô lương tâm kia.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận