Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 253: Xuân Lệ bị sa thải và sự thật đằng sau (3)
Mao Đầu nhìn chị mà tức muốn c.h.ế.t:
“Rốt cuộc chị muốn thế nào? Giờ mất việc rồi, khóc có tác dụng gì? Nói trắng ra là lỗi tại chị. Em không tin lãnh đạo Đại học Bắc Kinh chỉ dựa vào một lá thư tố cáo nặc danh mà đuổi việc nhân viên. Nếu ông ta dám làm thế thì đã bị đuổi từ tám đời rồi! Nói đi nói lại còn không phải tại chị biến cái phòng quản lý ký túc xá thành quầy bán hàng bách hóa, quán cơm quốc doanh à? Hồi trước em diễn cho chị xem rồi đúng không? Chị đúng là xem xong nhập tâm thật đấy, năng lực học tập cũng mạnh gớm! Sao hồi đó chị không thi vào Học viện Điện ảnh luôn đi? À đúng rồi, chị thi trượt.”
Nghĩ đến bộ tài liệu ôn tập cậu bỏ ba đồng ra mua, nhờ Tống Cường mang cho Xuân Lệ, cứ tưởng có bộ tài liệu chuyên biệt cho kỳ thi năm đó chị cậu dù không đỗ đại học hạng nhất thì ít ra cũng vớt được cái sư phạm hay y tá gì đó. Kết quả thì hay rồi, bà chị không đỗ ngược lại giúp Đào An một vé.
Tất nhiên Mao Đầu không phải người keo kiệt, tài liệu ôn tập thì chia sẻ cũng được. Nhưng sau này cậu vô tình nghe Xuân Mai kể lại, Xuân Lệ lúc đó đã cảm thấy mình không đỗ nổi lại sợ Đào An vừa làm vừa ôn thi vất vả phân tâm nên đã làm giúp bao nhiêu việc trong xưởng ủy, còn giặt giũ nấu cơm cho anh ta để Đào An hoàn toàn không phải lo lắng gì.
Biết chuyện này từ khi còn nhỏ, Xuân Lệ và Đào An cũng kết hôn nhiều năm rồi, Mao Đầu tuy trong lòng lấn cấn nhưng không đến mức không hiểu chuyện lại nghĩ lúc ấy thành tích của Xuân Lệ quả thực không tốt, hy vọng đỗ đại học rất mong manh.
Nhưng giờ nghĩ lại, sao cậu thấy mình hồi đó ngu thế nhỉ? Nhắc mới nhớ, ba đồng mua sách đó là vay của Hỉ Bảo, đến giờ cậu vẫn chưa trả đâu.
Bên này Mao Đầu sắp tức nổ phổi, bên kia Xuân Lệ lại lầm bầm:
“Sao lại là lỗi của chị? Đan len làm việc riêng thì có gì sai? Đâu phải mình chị làm thế.”
Mao Đầu quay ngoắt lại nhìn chị:
“Thế thì em hiểu rồi, hóa ra chị còn có lỗi nghiêm trọng hơn? Rốt cuộc chị làm cái gì ở Đại học Bắc Kinh thế hả?”
Làm gì ư? Xuân Lệ cũng chẳng nhớ nổi mình làm gì. Chính xác mà nói, cô ấy thực sự không làm gì cả, việc gì trốn được là trốn, việc gì bắt buộc phải làm thì cũng trì hoãn đến mức tối đa, dù sao người khác nhìn ngứa mắt sẽ làm hộ cô ấy.
Nghiêm túc suy nghĩ nửa ngày, Xuân Lệ chợt nhớ ra một chuyện:
“Đúng rồi, mấy hôm trước trong ký túc xá có hai nữ sinh mâu thuẫn, cãi nhau to lắm, chị có qua can thiệp.”
“Sau đó thì sao?”
“Sau đó hai đứa nó đ.á.n.h nhau.” Xuân Lệ ngừng một chút, lại nói, “Sinh viên bây giờ ấy à, cầm tiền của ba mẹ mà không chịu học hành, cứ chăm chăm vào mấy chuyện lông gà vỏ tỏi. Chị tốn bao sức mới kéo được chúng nó ra, suýt nữa thì đụng vào bụng chị.”
Mao Đầu: “..................”
Tuyệt vọng tràn trề!
Người ta đang cãi nhau, bà chị vào can thiệp kiểu gì mà thành đ.á.n.h nhau luôn.
Mao Đầu thầm nghĩ hóa ra cậu đoán sai rồi, bị đuổi việc đúng là không phải vì chuyện đan len. Cậu đã bảo mà, sinh viên nào rảnh hơi đi soi mói quản lý ký túc xá, như cậu đây này, lười quản bà quản lý làm gì, chỉ cần một yêu cầu: Đừng làm phiền anh!
Mao Đầu tuyệt vọng cùng cực, ôm n.g.ự.c nhìn Xuân Lệ kiên cường hỏi:
“Chị còn làm chuyện gì nữa không?”
Chuyện khác à, kể ra cũng có.
Xuân Lệ cố nhớ lại:
“Hồi đầu học kỳ này ấy, có một con bé sinh viên trang điểm lòe loẹt, phấn son trát đầy mặt đi ra khỏi ký túc xá, hình như nghe bảo đi gặp người yêu. Chị tinh mắt lắm nên tóm được ngay, chị bảo nó: ‘Mặt mũi bôi trát cái gì thế kia, mau lau sạch cho tôi’. Sau đó chị lấy cái khăn ướt, lau sạch phấn trên mặt nó. Chị còn giáo d.ụ.c nó một trận ra trò, bảo nó đừng tiêu tiền ba mẹ linh tinh, tâm trí phải để vào việc học.”
Mao Đầu sợ đến mức ngồi phịch xuống đất. Thực ra cậu muốn quỳ lạy Xuân Lệ hơn.
“Mày đoán xem thế nào? Chị có lòng tốt giáo d.ụ.c nó, nó dám cãi lại chị, bảo cái gì mà... À chị nhớ rồi, lúc ấy nó bảo: ‘Đúng thế, tôi không học hành t.ử tế, tương lai sớm muộn gì cũng làm quản lý ký túc xá.’ Mày bảo có tức không?” Xuân Lệ cúi xuống thấy Mao Đầu đã nằm bò ra đất, “Mày làm gì đấy? Có ghế không ngồi lại ngồi đất? Mày bị ngốc à?”
Thuận miệng mắng em trai một câu, Xuân Lệ tiếp tục:
“Lúc ấy chị tức điên, gọi ngay cố vấn học tập của nó đến, cuối cùng nó bị thông báo phê bình toàn trường.”
Mao Đầu: “........................”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Em thực sự tuyệt vọng quá đi mất!
Đan len đã là cái đinh gì!!
Chị cả à, chị tài giỏi thế sao không lên trời luôn đi!!!
Xuân Lệ thực sự không hiểu, thực tế nhiều người cũng không hiểu lắm, tẩy trang là chuyện tày đình đến mức nào. Nhưng Mao Đầu hiểu, ở Học viện Điện ảnh của cậu, đừng nói nữ sinh ngay cả nam sinh đi thử vai cũng phải chải chuốt gọn gàng. Chỉ có mấy trường không khí học tập quá nặng nề như Đại học Bắc Kinh mới hiếm thấy người trang điểm nhưng nói một câu công bằng, người ta trang điểm thì liên quan quái gì đến chị?!
Cưỡng chế tẩy trang, đầu học kỳ trời vẫn còn lạnh, Xuân Lệ chắc chắn không pha nước ấm cho người ta. Người ta trang điểm tỉ mỉ, định đi hẹn hò với người yêu, chị cầm cái khăn ướt lạnh ngắt lau sạch bách mặt người ta...
Mao Đầu vô cùng chân thành nói:
“Em sai rồi, nếu chị làm ở trường em, chắc chắn chị sẽ không bị tố cáo đâu.”
“Đúng không? Là bọn nó sai mà!”
Xuân Lệ cảm thấy cuối cùng Mao Đầu cũng nói được câu tiếng người nhưng Mao Đầu chưa nói hết câu.
“Chị làm thế ở trường em là bị đ.á.n.h c.h.ế.t đấy.”
“Ý gì? Loại chuyện này đặt vào mấy năm trước là bị đấu tố đấy, chẳng phải vấn đề tác phong sao?” Xuân Lệ không phục gào lên, “Cố vấn học tập của nó đến cũng mắng nó còn thông báo phê bình toàn trường cơ mà.”
Nhưng mà, người ta là cố vấn học tập còn chị chỉ là một nhân viên quản lý ký túc xá...
Mao Đầu thực sự tuyệt vọng. Cậu chợt phát hiện những lần Xuân Lệ mắng mỏ cậu trước kia chẳng là gì cả. Ngoài ra cậu cũng nghi ngờ, rốt cuộc bà chị này làm sao sống sót qua mấy năm nay? Không đợi Mao Đầu hỏi, Xuân Lệ chủ động giải đáp.
“Tóm lại là đám sinh viên đó đỏng đảnh. Trước kia chị làm ở nhà máy thấy nữ công nhân phân xưởng tô son trát phấn, chị lao đến lấy khăn lau sạch dọa người ta khóc thét cũng có, sau đó chẳng phải vẫn ngoan ngoãn xin lỗi chị, hứa lần sau không dám nữa sao.”
Mao Đầu: “..................”
Không biến thái trong im lặng thì bùng nổ trong im lặng.
“Sao chị lắm chuyện thế hả? Có mỗi chị giỏi? Mỗi chị giỏi nhất!!”
“Sinh viên Đại học Bắc Kinh đấy, đứa nào chẳng là con cưng của trời? Hơn đứt cái loại tốt nghiệp cấp ba như chị ngàn lần vạn lần! Chị tưởng chị là ai? Quản lý ký túc xá mà đòi quản người ta? Nói dễ nghe thì chị là người phục vụ sinh viên, nói khó nghe thì chị là người hầu hạ các ông bà ấy đấy!”
“Chị làm quản lý ký túc xá cái nỗi gì, làm thủ kho may ra còn được, đừng có làm hỏng tinh hoa của tổ quốc! Không chịu nổi! Nhỡ gặp đứa tâm lý yếu nó liều mạng với chị, chị c.h.ế.t là đáng đời, còn người ta thì sao? Tương lai xán lạn bị chị hủy hoại!”
“Đấy là Đại học Bắc Kinh! Đại học Bắc Kinh!! Giáo sư và sinh viên mới là gốc rễ của trường, chị tưởng chị là ai? Thiếu chị không được à? Làm không tốt thì cút! Đại học Bắc Kinh mà thiếu người làm việc chắc? Lãnh đạo trường chị cũng mù rồi, thế mà chịu đựng chị được tận nửa năm mới đuổi!”
“Tố chất sinh viên Đại học Bắc Kinh cao thật đấy, quá cao! Chị thử sang trường em xem! Chị thử lau mặt một đứa xem chúng nó quây vào đ.á.n.h chị đến mẹ ruột cũng không nhận ra!”
...
Mắng Xuân Lệ một trận xong, Mao Đầu bỏ chạy ngay lập tức. Ra khỏi cửa, cậu chạy thẳng đến tiệm tạp hóa bác Ngô không nói hai lời nhấc điện thoại gọi.
Chưa đầy nửa nén hương sau, giọng nói hổn hển của Trương Tú Hòa vang lên ở đầu dây bên kia:
“A lô? Mao Đầu à!”
“Mẹ, con không quản được chị cả đâu, mẹ tự nói chuyện với chị ấy đi. Hôm nay con mới thực sự biết chị ấy là người thế nào!”
“Sao, sao thế? Mao Đầu con đừng dọa mẹ, có chuyện gì từ từ nói, chị con làm sao?”
Trương Tú Hòa sắp điên rồi. Bà tưởng nhờ Mao Đầu khuyên giải thì tình hình sẽ khá hơn chút, nào ngờ bà cũng không biết rằng chính vì cuộc đối thoại này tam quan của Mao Đầu bị đảo lộn, đồng thời cậu đã âm thầm quyết định vạch rõ ranh giới với bà chị này.
Mao Đầu lấy lại bình tĩnh.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận