Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 251: Xuân Lệ bị sa thải và sự thật đằng sau (1)
Thời điểm này trong nước vẫn áp dụng chế độ làm việc sáu ngày một tuần, chỉ nghỉ chủ nhật. Lịch trình chủ nhật của Hỉ Bảo vốn kín mít nhưng vì tình trạng của Xuân Lệ như vậy, cô đành hủy bỏ kế hoạch và ở bên cạnh Xuân Lệ cả ngày không rời. Hai bữa cơm cũng do cô phụ trách, Mao Đầu lo việc nhóm bếp.
Ăn xong cơm tối Mao Đầu giục Hỉ Bảo về:
“Bài vở của em nhiều thì về trường trước đi, mai anh không có môn gì quan trọng, ở lại thêm một ngày cũng được.”
Hỉ Bảo do dự vẫn chưa yên tâm lắm. Dù sao Mao Đầu cũng là con trai, làm sao chăm sóc bà bầu qua đêm được? Như hiểu nỗi lo của cô, Mao Đầu nói thêm:
“Hay là sáng mai em đi? Chẳng phải chỉ là bị đuổi việc thôi sao? Một đêm là đủ bình tĩnh lại rồi.”
Cuộc đối thoại này tất nhiên diễn ra trong bếp tránh mặt Xuân Lệ. Cuối cùng hai người thống nhất Hỉ Bảo sẽ ở lại đêm nay, sáng sớm mai về trường.
Sáng hôm sau Hỉ Bảo mang vẻ mặt đầy lo lắng trở về trường. Cô còn tính xem trưa có tranh thủ về nhà một chuyến được không, nếu không thì phải đợi đến chiều tan học. Khổ nỗi hôm nay là thứ hai lịch học kín mít cả buổi chiều, tan học thì trời đã tối mịt.
Điều Hỉ Bảo không ngờ tới là cô vừa ra khỏi cửa chưa lâu, bác Ngô hàng xóm đã oang oang gọi Mao Đầu ra nghe điện thoại.
Sau cải cách mở cửa, người ta nghĩ ra đủ nghề để kiếm sống. Bác Ngô này mở rộng cửa sổ nhà mình thành một tiệm tạp hóa nhỏ, tiện thể kinh doanh điện thoại công cộng. Gọi đi thì thu phí, nghe máy tuy không mất tiền nhưng người ta cũng biết ý mua vài thứ ủng hộ.
Mao Đầu chưa kịp rửa mặt, nghe tiếng bác Ngô gọi liền vội xỏ giày chạy ra.
Điện thoại là do Trương Tú Hòa gọi. Từ sáng qua nhận được điện thoại của Mao Đầu, bà đã đứng ngồi không yên. Về nhà lại nghe Bà cụ Triệu kể tội con gái bà càng thất thần, đêm qua thức trắng cả đêm. Mắt thấy trời vừa sáng, bà lập tức gọi điện cho Mao Đầu, vừa để hỏi thăm tình hình Xuân Lệ vừa muốn xác minh lời mẹ chồng.
Không phải không tin mà là không dám tin.
Làm mẹ ai chẳng mong con cái tốt đẹp nhưng qua lời kể của bà cụ Triệu thì con gái bà như biến thành một người khác khiến Trương Tú Hòa không thể nào thản nhiên chấp nhận được.
Vốn dĩ Trương Tú Hòa định hỏi thẳng Xuân Lệ nhưng sợ mình không khéo léo lại kích động con gái đang mang thai. Suy đi tính lại, bà quyết định liên lạc với Mao Đầu trước, kể lại sơ qua những gì bà cụ Triệu nói hôm qua.
Mao Đầu nghe xong tỉnh cả ngủ. Cậu vốn có thói quen dậy sớm nhưng đêm qua nghe Xuân Lệ khóc lóc ỉ ôi đến nửa đêm nên sáng nay đầu óc còn mụ mị. Giờ nghe mẹ kể...
“Sao lại nói thế được? Con... con ăn cơm Hỉ Bảo nấu quen rồi, từ bé đã thế mà! Mẹ hỏi chị cả có nấu cơm cho con không á? Thỉnh thoảng chị ấy hầm canh thì gọi con sang uống một bát, chứ nấu cơm riêng cho con thì chưa bao giờ. Hồi Tết bà nội lên đây á? Lúc ấy con bận tối mắt tối mũi, con không biết chị ấy có mời bà ăn cơm không nhưng anh cả với anh Vĩ có dẫn con và bọn Đầu Bẹp đi Cửa hàng Hoa Kiều mua đồ, mua cả đống luôn.”
Nghe giọng nói lắp bắp hỏi chuyện ở đầu dây bên kia, Mao Đầu càng lúc càng kinh ngạc, mắt trợn tròn.
“Mẹ hỏi chuyện leo Trường Thành á? Cái này con có nghe nói. Chị cả không khuyên can à? Con đoán là có khuyên nhưng không khuyên đến nơi đến chốn. Thím ba cứ nằng nặc đòi leo Trường Thành thì chị ấy có thể bảo dẫn đi Di Hòa Viên, Viên Minh Viên hay Cố Cung cũng được mà. Dù sao đầu óc thím ba đơn giản lắm, lừa đại đi đâu chẳng được, Bắc Kinh thiếu gì chỗ chơi!”
“Hỉ Bảo á? Chuyện trường lớp của em ấy con không rõ lắm... Không có á? Chị ấy không giúp chút nào á? Tính Hỉ Bảo mẹ lạ gì, nó biết cái gì đâu? Vâng, chưa nghe nó oán thán bao giờ, nó luôn miệng bảo chị cả tốt lắm. Để con nghĩ xem...”
Nếu nói những lời của bà cụ Triệu khiến Trương Tú Hòa suy ngẫm nửa ngày cộng thêm trằn trọc cả đêm về nhân sinh, thì cuộc điện thoại sáng sớm này của Trương Tú Hòa cũng khiến Mao Đầu choáng váng.
Cúp máy, Mao Đầu đờ đẫn đứng trước cửa sổ tiệm tạp hóa một lúc lâu. Phải đến khi bác Ngô gọi hồn cậu về:
“Nghe điện thoại không mất tiền đâu, lát nhớ qua đây gọi về nhà nhé!”
Lúc này Mao Đầu mới lơ mơ gật đầu rồi lảo đảo đi về. Vào đến sân vẫn còn ngẩn ngơ, cuối cùng phải vốc nước lạnh rửa mặt mới tỉnh táo lại đôi chút.
Trong nhà, Xuân Lệ cũng đã dậy. Nghỉ ngơi nửa đêm, tinh thần hồi phục đôi chút, cô ấy nghĩ không thể ngồi chờ c·hết được. Dù chuyện bị đuổi việc không thể cứu vãn, cô ấy vẫn muốn làm cho ra nhẽ.
Nói câu khó nghe, c.h.ế.t cũng phải làm con ma rõ ràng! [Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Xuân Lệ định đến trường tìm đồng nghiệp cũ có chút giao tình để hỏi thăm tin tức. Đẩy cửa ra thấy Mao Đầu ngẩn người cầm cái khăn mặt đứng giữa sân, cô ấy ngạc nhiên:
“Sao mày còn chưa đến trường?”
“Sợ chị có chuyện chứ sao.”
Mao Đầu cạn lời, trợn trắng mắt. Lúc này bình tĩnh lại những lời Trương Tú Hòa vừa nói qua điện thoại ùa về trong lòng.
Nhiều chuyện ấy mà chỉ cần đừng nghĩ sâu xa thì cuộc sống vẫn tươi đẹp lắm. Nhưng một khi bị vạch trần thì cả người như được mở ra cánh cửa thế giới mới, cảm giác như những ngày tháng trước kia đều sống uổng phí.
Không ai thực sự muốn thừa nhận mình ngốc, đa phần sẽ chọn cách oán hận người đã lừa dối mình.
Mao Đầu lấy lại bình tĩnh cũng không vòng vo nữa mà hỏi thẳng Xuân Lệ:
“Hồi chị làm quản lý ký túc xá ở Đại học Bắc Kinh, sao chị không giúp đỡ Hỉ Bảo chuyện sinh hoạt?”
Xuân Lệ ngớ người, nhìn Mao Đầu đầy nghi hoặc hồi lâu mới nói:
“Sao tự nhiên mày nhắc chuyện này? Hỉ Bảo mách lẻo với mày à?”
“Tính nó thế nào chị còn không biết à? Chị cứ nói thật đi, từ lúc làm quản lý ký túc xá, chị có giúp nó lấy nước sôi hay mua cơm trưa lần nào không?”
Cuộc sống sinh viên thực ra chẳng nhẹ nhàng gì, bản thân Mao Đầu cũng là sinh viên nên rất rõ những bất tiện khi ở ký túc xá. Như chuyện lấy nước sôi mùa đông, buổi sáng còn đỡ chứ trưa và tối ai cũng ùa ra phòng nước sôi cùng lúc. Trừ khi hôm nào không có tiết cuối thì may ra vắng nhưng chuyện đó hiếm lắm. Quản lý ký túc xá thì khác, lúc sinh viên đi học là lúc họ rảnh rỗi nhất, hoàn toàn có thể tranh thủ lấy nước hay mua cơm.
Mao Đầu nhớ lại lúc biết Xuân Lệ vào làm ở Đại học Bắc Kinh, cậu đã ghen tị với Hỉ Bảo biết bao. Cậu nghĩ nếu chị cả làm quản lý ở Học viện Điện ảnh thì cậu sướng phải biết, không bao giờ phải xếp hàng nửa tiếng lấy nước cũng không phải chịu đói meo xếp hàng mua cơm để rồi hết món ngon...
Kết quả thì sao?!
“Mày nói cái gì thế? Sinh viên nào chẳng phải tự túc?”
Xuân Lệ nhíu mày nhưng cô ấy tin lời Mao Đầu vì đúng như cậu nói, Hỉ Bảo tính tình thế nào cô ấy biết rõ.
Thấy Mao Đầu vẫn nhìn chằm chằm chờ câu trả lời xác đáng, cô ấy đành thở dài bất đắc dĩ nói:
“Lấy nước một lần thì không sao nhưng nếu chị làm một lần, sau này nó cứ ỷ lại, ngày nào cũng bắt chị lấy nước thì sao? Mua cơm cũng thế, một hai lần không vấn đề gì, chị chỉ sợ một khi đã làm là phải làm suốt bốn năm trời.”
“Chị sợ cái gì? Sợ không đủ thời gian à? Không đủ thời gian cho chị đan len chứ gì?”
Mao Đầu nhìn chị cả như nhìn người ngoài hành tinh, ánh mắt soi mói từ đầu đến chân vẻ mặt không thể tin nổi.
“Chị nói thật với mày nhé, ở trường chị còn cố tình làm như không quen Hỉ Bảo sợ người ta dị nghị quan hệ ô dù, mày không hiểu đâu.”
“Ô dù cái gì? Chị chẳng phải dựa vào năng lực bản thân mà vào sao? Chị sợ người ta nói gì? Hơn nữa chưa từng nghe nói sinh viên nào có thể chạy chọt để đưa chị gái vào làm quản lý ký túc xá đại học cả.”
Mao Đầu không nhịn được trợn trắng mắt, cậu không hiểu nổi, thực sự không hiểu nổi!
“Mày thì biết cái gì! Đợt trước chú tư chẳng đến trường còn gì? Trong trường ai cũng biết nhà Hỉ Bảo có điều kiện, nếu để họ biết... Tóm lại thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện. Người ta xếp hàng lấy nước mua cơm được sao Hỉ Bảo không được? Chị thấy nó nhanh nhẹn lắm, giỏi giang hơn khối đứa con gái chị quản lý.” Xuân Lệ nói rồi đi xuống bếp, thấy bếp núc lạnh tanh thì hơi sững lại, “Mày dậy rồi sao không nhóm bếp nấu cơm?”
Mao Đầu lại muốn trợn mắt nhưng nhìn cái bụng lùm lùm của Xuân Lệ, cậu kìm nén cơn giận đi vào ngồi xổm xuống nhóm lửa. Chờ lửa bén Mao Đầu hỏi tiếp:
“Thế còn chuyện ăn uống? Chị ở ngay sát vách, sao cuối tuần không nấu nướng t.ử tế rồi gọi Hỉ Bảo với em sang ăn?”
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận