Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 250: Biến cố của Xuân Lệ (3)
Giận thì giận nhưng đó là chị ruột, Mao Đầu biết làm sao? Nếu là người khác, cậu ném cho một câu "liên quan quái gì đến chị" rồi mặc kệ luôn cho xong.
Mao Đầu đi rồi, trong phòng chỉ còn Hỉ Bảo và Xuân Lệ. Hỉ Bảo nhìn chị, định an ủi nhưng sau một tràng xả của Mao Đầu, cô đã ngả dần về phía anh trai. Rốt cuộc chân lý "Anh Mao Đầu nói rất đúng" chỉ xếp sau "Bà nội luôn luôn đúng".
"Chị cả, để em đi nấu chút cháo cho chị nhé? Không vì chị thì cũng phải nghĩ cho đứa bé trong bụng."
Hỉ Bảo rụt rè đề nghị.
Câu cuối cùng rõ ràng đã thuyết phục được Xuân Lệ, cô ấy chậm rãi gật đầu nhưng không nói gì.
...
Loa phát thanh trong thôn lại vang lên, Mao Đầu tìm Trương Tú Hòa.
Trương Tú Hòa hớn hở đi nghe nhưng lúc về thì thất thần.
Trong điện thoại, Mao Đầu báo cho mẹ biết Xuân Lệ bị đuổi việc. Tuy chưa biết nguyên nhân cụ thể nhưng theo cậu đoán là do vấn đề của Xuân Lệ, không hoàn thành tốt công việc nên bị lãnh đạo ghét, nhân cơ hội cô ấy xin nghỉ sinh sớm để đuổi luôn.
Trương Tú Hòa c.h.ế.t lặng. Nếu mất việc là cú sốc không nhỏ với Xuân Lệ thì với người mẹ như Trương Tú Hòa cú sốc còn lớn hơn gấp bội.
Bấy lâu nay Trương Tú Hòa luôn coi Xuân Lệ là niềm tự hào. Làm việc trong Đại học Bắc Kinh đấy! Người nhà quê không hiểu nhiều ngóc ngách, cứ tưởng làm việc trong trường đều là giáo viên, tương đương với việc Xuân Lệ là giảng viên đại học lại còn là đại học tốt nhất thủ đô. Oai phong biết bao, sao đùng cái lại bị đuổi việc? Khác với Xuân Lệ, Trương Tú Hòa từ đầu đến cuối không hề oán trách lãnh đạo nhà trường. Bà chỉ nghĩ mãi không thông, từ lúc cúp điện thoại ở ủy ban thôn đến khi về nhà theo bản năng, đầu óc bà cứ mụ mị. Ngay cả Viên Lai Đệ chào hỏi bà cũng không phản ứng gì. Nói ra thì bộ dạng bà lúc này rất giống Viên Lai Đệ mỗi khi chịu đả kích lớn.
Viên Lai Đệ cũng ngơ ngác khó hiểu. Bà ta không thích chị dâu cả này nhưng hai người thực sự chưa đến mức cạch mặt nhau. Thôi thì người ta không muốn nói chuyện, bà ta lại chui về phòng vậy.
Trương Tú Hòa cứ thất thần như thế cho đến khi bà cụ Triệu đến, hỏi:
"Vợ thằng Cả, làm cái gì đấy? Có chuyện gì vậy?"
"Mẹ, con Lệ bị đuổi việc rồi!"
Bà cụ Triệu sững người, lập tức nhớ đến chuyện loa phát thanh gọi Mao Đầu tìm mẹ lúc nãy, mặt bà sầm xuống trầm giọng hỏi:
"Nói, nói rõ ràng cho mẹ nghe, rốt cuộc là chuyện gì?"
"Con cũng không biết, là thằng Mao Đầu bảo thế. Nó bảo con Lệ làm việc không tốt nên bị lãnh đạo đuổi. Còn bảo con nếu có chuyện gì thì khuyên giải nó... Con Lệ nó đang mang bầu, sao đang yên đang lành lại bị đuổi? Mẹ, mẹ bảo con phải làm sao bây giờ?"
Làm sao à? Kệ xác nó!
Tuy Trương Tú Hòa nói năng lộn xộn không đầu không đuôi nhưng bà cụ Triệu vẫn nắm được đại ý.
Bà cụ lập tức ném cho con dâu một cái xem thường.
"Theo mẹ thấy, con Lệ vốn không hợp với việc đó! Còn làm việc ở trường đại học nữa chứ, cứ ở yên nhà máy dệt không tốt à? Cứ thích đổi việc, nó thì làm được cái gì? Tốt nghiệp cấp ba là ghê gớm lắm à? Mẹ nói cho con biết, Bắc Kinh là thủ đô, không phải cái xó xỉnh nhà quê mình, học sinh cấp ba vơ được cả nắm!"
"Chuyện này, chuyện này..." Trương Tú Hòa vốn đang hoảng loạn, nghe mẹ chồng nói thế càng cuống hơn, "Nhưng con Lệ chẳng bảo nó không nhờ vả chạy chọt cửa sau sao? Đúng rồi, con nhớ hồi trước Tết gọi điện cho thằng Mao Đầu, nó hình như cũng nhắc một câu, bảo nó cũng chẳng biết sao bà chị nó lại được tuyển vào."
Ha hả, không chạy cửa sau?
Ha hả, không biết sao được tuyển?
Mao Đầu không biết thật nhưng bà cụ Triệu thì biết tỏng. Bà biết đó là ông trời mở cửa sau, nhét nó vào. Chứ không thì với cái bằng cấp, tính tình, đức hạnh của Xuân Lệ làm sao lọt được vào mắt xanh của lãnh đạo trường đại học hàng đầu thủ đô mà được tuyển dụng đặc cách?
Bà nó mơ giữa ban ngày à!
Bà cụ Triệu thầm nghĩ chẳng qua là ông trời nể mặt Hỉ Bảo cho Xuân Lệ cơ hội tốt từ trên trời rơi xuống. Nhưng bản thân nó không có năng lực, không hợp cũng không làm nổi, đến cái bát sắt cũng đập vỡ được thì cơ hội dâng tận miệng sớm muộn cũng phải trả lại thôi.
Thế này cũng tốt, ai về chỗ nấy!
Nhưng lời này bà cụ Triệu không thể nói thẳng với Trương Tú Hòa. Bà uốn lưỡi bảy lần rồi nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Nó vốn dĩ cũng không làm được việc đó đâu. Dưới chân thiên t.ử đấy, so thế nào được với ở quê? Mấy năm nay tính nết nó không sửa được còn quá quắt hơn, trẻ ranh mà như gà chọi, ngày nào cũng cãi nhau với người ta. Nó tưởng nó là mẹ chắc? Mẹ là bà già nhà quê thất học, nó là người có văn hóa cấp ba làm việc trong trường đại học, theo mẹ thì nghỉ sớm cho khỏe!"
Trương Tú Hòa ngơ ngác nhìn mẹ chồng. Lời bà cụ nói tách ra từng chữ thì hiểu nhưng ghép lại với nhau sao khó hiểu thế?
Thấy con dâu ngây ra, bà cụ Triệu kiên nhẫn giải thích:
"Ví dụ thế này nhé, con đi trạm y tế xã khám bệnh, bác sĩ y tá không nói năng t.ử tế với con, cứ chọc ngoáy lung tung thì con có vui không? Không làm được việc thì nghỉ quách đi, Đại học Bắc Kinh mà thiếu người à? Con tưởng như cái trường Tiểu học Hồng Kỳ nhà mình chắc?
"Tóm lại là con không dạy con gái cho tốt, lát nữa nhớ gọi điện dạy dỗ lại nó. Nhìn nó thế thôi, mới nhìn tưởng nó sống sung sướng lắm nhưng thực tế thì sao? Nhà là thằng Cường mua cho, thằng Cường tự nguyện thì mẹ không nói làm gì. Lúc trước thấy nó ở gần con Hỉ Bảo, mẹ còn mừng thầm nghĩ nó ở Bắc Kinh năm sáu năm rồi, ít nhất cũng thạo đường đi nước bước. Em út lên Bắc Kinh học nó làm chị cả thì tiện bề chăm sóc. Nhà đối diện nhau tiện biết bao nhiêu!"
"Con mới đi có một lần, hồi đó chưa mua nhà, còn đợt Tết mẹ dẫn cả nhà thằng Ba lên Bắc Kinh mà."
"Lúc trước mẹ còn nghĩ hai nhà gần nhau thế con Hỉ Bảo học hành bận rộn, nó làm chị cả, nói thế nào cuối tuần cũng nên nấu bữa cơm cho em ăn chứ? Đỡ phải đỏ lửa nấu nướng. Việc của nó lại nhàn, ngày thường rảnh rỗi sang quét tước sân thấy trời đẹp thì phơi chăn, mở cửa cho thoáng khí. Vì thế mẹ mới dặn con Hỉ Bảo đưa cho nó một chìa khóa. Nhỡ có cần mua gì mà không có thời gian cũng có thể nhờ nó đi một chuyến. Con Hỉ Bảo nó bận học mà!"
"Kết quả con đoán xem thế nào? Con Hỉ Bảo vẫn phải tự nấu cơm, nó còn phải nấu cho cả thằng Mao Đầu ăn!"
Hỉ Bảo không phải con ruột của chi Cả, chuyện này đám trẻ con không rõ nhưng Xuân Lệ chắc chắn biết. Cô ấy không nói ra nhưng theo bà cụ Triệu thấy cô ấy cũng chẳng coi Hỉ Bảo là em ruột, quan tâm thì có đấy nhưng chỉ dừng ở mồm mép.
Lại còn chuyện Xú Đản nữa. Hỉ Bảo và Mao Đầu lên Bắc Kinh hễ rảnh là đi thăm Xú Đản, đương nhiên đội tuyển quốc gia tập huấn thì chịu, cái đó không phải do chúng nó kiểm soát. Nhưng trước đó Xuân Lệ ở Bắc Kinh 5 năm, trừ một hai lần bị Trương Tú Hòa ép đi, sau khi trong thôn có điện thoại thì cô ấy cũng chẳng bén mảng đến đó nữa.
Nói thế nào nhỉ? Xét theo quan hệ anh em họ, cách làm của Xuân Lệ không sai, nhất là khi cô ấy đã đi lấy chồng, thái độ với họ hàng thế này cũng là bình thường.
Nhưng chẳng phải còn có Mao Đầu sao?
Bà cụ Triệu lạnh mặt trút hết những lời kìm nén bấy lâu:
"Hỉ Bảo, Xú Đản đều không phải em ruột nó, mẹ không nói làm gì. Nhà nào cũng chẳng quy định chị họ đi lấy chồng phải chăm sóc em họ đằng ngoại. Nhưng Mao Đầu thì sao? Mao Đầu là em ruột nó đấy! Hồi trước mẹ dọn phòng khách nhà con Hỉ Bảo cho thằng Mao Đầu ở, chẳng phải vì con Xuân Lệ chưa có nhà sao? Giờ thì hay rồi, mẹ không nói chuyện ở, nó có nấu cho thằng Mao Đầu được bữa cơm nào không?"
Nhìn lại Trương Tú Hòa, bà đã sững sờ như bị sét đ.á.n.h, hồi lâu mới mấp máy môi:
"Cái Lệ sao lại thành ra thế này?"
"Sao lại thay đổi? Không thay đổi, nó vẫn luôn thế mà. Thằng Cường thích bao bọc nó, mẹ mặc kệ. Hồi Tết ấy, nhà thằng ba không thân với nó thì thôi đi còn mẹ thì sao? Nó cũng chẳng mời mẹ được bữa cơm cũng chẳng mời mẹ sang nhà ngồi chơi. Nó là cháu gái đã đi lấy chồng, lại là Tết nhất mẹ lười nói. Sau lại nghĩ nó vào trường con Hỉ Bảo làm việc cũng tốt, ít nhất có thể trông nom em. Thế mà đến phích nước sôi cũng không lấy giúp em, không biết sinh viên tan học ùa ra đông như kiến à? Nó quản lý ký túc xá tiện biết bao nhiêu!"
"Con bảo rảnh rỗi giúp lấy cơm lấy nước, chẳng phải việc tiện tay sao? Nếu nó đi làm bận rộn thì thôi, đằng này nghe nó kể cả ngày nó làm việc riêng không thì tụ tập buôn chuyện. Có ai làm chị thế không?"
"Còn thằng Mao Đầu nữa, một tuần mới về nhà một lần, em ruột đấy, không thể mua sẵn ít đồ ngon chiêu đãi em à? Mẹ không nói ngày thường thế nào, mấy ngày Tết ấy mẹ với con Hỉ Bảo hì hục làm đồ tết, nó thì cứ bốc hạt dưa c.ắ.n tanh tách."
"Sao? Hai bà cháu này là người ở, nó là tiểu thư con nhà địa chủ à? Con gái đi lấy chồng Tết về thăm nhà còn phải giúp mẹ đẻ nấu cơm rửa bát, mẹ sang nhà thím hai con chơi thấy ở đó phơi chăn còn biết giúp một tay, đằng này nó thì sao? Cả cái Tết việc gì cũng không động tay, đừng có lôi chuyện mang bầu ra, con mang bầu vẫn ra đồng làm việc đấy thôi. Con biết lúc chúng ta bận rộn thì ai rửa bát không? Thằng ba đấy!"
Bà cụ Triệu nói đến đây cũng thấy phiền, xua tay với Trương Tú Hòa:
"Mẹ không biết là nó vô tâm hay thế nào, tóm lại là chẳng trông cậy được gì. Cứ cái đà này, con mà cứ chiều nó mãi thì sau này còn khổ, ngày lành đến mấy nó cũng phá cho bằng hỏng."
Trương Tú Hòa đứng đờ ra đó, mãi đến khi bà cụ Triệu đi khuất vẫn chưa hoàn hồn.
Đến tối cả nhà đều biết chuyện.
Tống Vệ Quốc đương nhiên sốt ruột nhưng chuyện này gấp cũng vô dụng, chỉ giống Mao Đầu bảo Trương Tú Hòa khuyên giải con gái nhiều vào. Nhưng Trương Tú Hòa khuyên thế nào? Chính bà còn chưa nghĩ thông cơ mà.
Cũng nghĩ không thông còn có lão Tống. Tối vào phòng, ông cụ lẩm bẩm:
"Bà nó ơi, chuyện này là thế nào? Chẳng phải bảo tích đức..."
"Ông im miệng!"
Bà cụ Triệu sợ hết hồn vội vàng quay lại đóng cửa phòng. May mà giờ họ ở nhà lầu gạch đỏ, các phòng cách nhau một khoảng.
Chờ đóng c.h.ặ.t cửa sổ, bà cụ Triệu mới hạ giọng nói với lão Tống:
"Ông nó ạ, chuyện này tôi cũng ngẫm nghĩ rồi. Ông bảo tại sao ông trời cho con Lệ công việc tốt thế? Chẳng phải muốn nó chăm sóc và giúp đỡ con Hỉ Bảo sao? Một chút việc nó cũng không giúp, chắc trong lòng nó căn bản không nghĩ đến chuyện giúp em. Thế thì dựa vào đâu mà cho nó sống sung sướng? Giữ nó lại làm gì? Không đuổi nó thì đuổi ai?"
--
Hết chương 91.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận