Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 249: Biến cố của Xuân Lệ (2)
Hỉ Bảo cuống cuồng, đang tính xem có nên gọi người đưa Xuân Lệ đi bệnh viện không thì Xuân Lệ như được gọi hồn về rồi u ám mở miệng.
"Chị bị trường đuổi việc rồi."
"Gì cơ?"
Hỉ Bảo trợn mắt há hốc mồm.
Dường như vì khóc suốt đêm không ngủ, giọng Xuân Lệ khàn đặc. Hỉ Bảo định đi tìm nước nóng cho chị uống nhưng sờ vào phích nước cái nào cũng rỗng không hoặc lạnh ngắt. Dù muốn xuống bếp đun nước nhưng lúc này cô không dám rời Xuân Lệ nửa bước.
Cũng may sau khi mở lời, Xuân Lệ bắt đầu kể lể, dù lộn xộn nhưng ít nhất cô ấy chịu nói.
"Chẳng là... Dạo này trời nóng lên, chị ngồi ở sảnh tầng 1 ký túc xá thấy bí quá, vừa nóng vừa bí, người qua lại lại đông, người ngợm khó chịu. Nghĩ còn một tháng nữa là nghỉ hè, chị định xin nghỉ sớm để chờ sinh. Có một tháng thôi mà, hai hôm nữa là sang tháng 6 rồi chị định làm hết tháng 5 mới nghỉ, có gì to tát đâu!"
Hỉ Bảo nhìn Xuân Lệ khó hiểu nhưng không dám ngắt lời, sợ chị lại rơi vào trạng thái im lặng đáng sợ lúc nãy.
Xuân Lệ nức nở kể tiếp:
"Giờ có chính sách kế hoạch hóa gia đình, mỗi nhà chỉ được sinh một con, chị cẩn thận chút thì có gì sai? Chỉ một đứa thôi mà. Hơn nữa còn có một tháng là nghỉ hè, xin nghỉ phép thì đã sao? Chị viết đơn xin nghỉ theo đúng quy định đưa lãnh đạo duyệt, rõ ràng lúc ấy vẫn bình thường, ông ta còn hỏi chị dự sinh ngày nào, ai ngờ đâu, ai ngờ đâu..."
"Hỉ Bảo ơi, em bảo sao số chị khổ thế này? Đường đường là lãnh đạo Đại học Bắc Kinh mà lại đi bắt nạt một bà bầu! Ông ta bảo sức khỏe chị không tốt thì về nhà nghỉ ngơi đi, không cần đợi hết tháng 5 mà đi luôn cũng được."
"Ông ta bắt chị đi ngay lập tức! Bảo kế toán thanh toán lương cho chị còn bồi thường thêm một tháng lương, bắt chị ký vào đơn xin thôi việc!"
"Chị đắc tội gì với ông ta? Mang t.h.a.i xin nghỉ phép mà bị đuổi việc á? Được rồi, là chị sai, mới chuyển đến trường mấy tháng đã có bầu nhưng chị muốn thế à? Năm nay chị 23 tuổi rồi, bạn bè cùng tuổi ở quê đứa nào chẳng nách ba bốn đứa con? Đây là đứa đầu lòng của chị mà! Thế mà ông ta, ông ta lại..."
Nói đến đây, Xuân Lệ lại òa khóc hoàn toàn không còn vẻ hăng hái ngày thường.
Hỉ Bảo vội lấy khăn tay trong túi đưa cho chị, dồn dập hỏi:
"Lãnh đạo không nói nguyên nhân là gì ạ? Phải có lý do chứ? Không thể nào vì chị có t.h.a.i mà đuổi việc được? Có phải hôm nay mới biết chị có t.h.a.i đâu."
Xuân Lệ chấm nước mắt. Chiều qua cô ấy về nhà nhưng Đào An vẫn bận ở trường, trong nhà không có ai. Cô ấy vừa lo mất việc vừa sợ chồng trách mắng, dù sao bị đuổi việc cũng là chuyện mất mặt. Vừa sợ vừa hoảng, không tìm được ai bàn bạc, cô ấy cứ ngồi trên sô pha khóc, khóc suốt một đêm. Nếu hôm nay Hỉ Bảo không về lấy quần áo thì có lẽ cô ấy cứ ngồi thế đợi Đào An về.
"Chị không biết, chị thực sự không biết..." Xuân Lệ lắc đầu quầy quậy, "Ông ta là lãnh đạo, bình thường chị có cơ hội gặp đâu, cùng lắm mỗi tuần họp sáng chạm mặt một lần cũng chẳng nói chuyện gì, hơn nữa lần nào gặp chị cũng chào hỏi đàng hoàng chị đâu dám đắc tội ông ta?"
Hỉ Bảo mặt mày đau khổ nhìn Xuân Lệ:
"Thế thì là chuyện gì nhỉ?"
"Ai biết được! Rõ ràng trước Tết chị đã báo cáo với đơn vị là có t.h.a.i còn nộp cả giấy khám bệnh viện. Vốn dĩ chị là nhân viên chính thức của trường, đến lúc sinh nở còn được thanh toán viện phí, giờ thì... Thôi thôi, cái đó không quan trọng, giờ chị mất cả việc rồi, tại sao chứ! Dựa vào cái gì mà họ đuổi chị?"
Càng nghĩ càng không cam lòng. So với sự sợ hãi hôm qua, giờ Xuân Lệ bắt đầu oán hận. Nhưng nếu chỉ có mình cô ấy làm ở trường thì cô ấy có thể làm ầm lên, đằng này chồng cô ấy cũng làm ở đó, nhỡ đâu ảnh hưởng đến anh...
Nghĩ đến đó cô ấy lại tủi thân. Muốn nói lý lẽ thì lãnh đạo có cả nghìn lý do, cô ấy dù tốt nghiệp cấp ba nhưng nhân viên trong trường ai chẳng có học thức? Lên được chức lãnh đạo thì miệng lưỡi sắc bén lắm, nói câu nào cũng là đạo lý lớn, nghe như muốn tốt cho cô ấy, tốt cho đứa con trong bụng, dù sao chính sách nhà nước sờ sờ ra đó, đây là con đầu lòng và cũng là đứa con duy nhất của cô ấy.
Không cãi lại được lại không dám làm ầm ĩ, cô ấy còn biết làm sao? "Hay là em đi tìm anh rể?"
Hỉ Bảo nghĩ mãi không ra mấu chốt vấn đề, đành đưa ra ý kiến lung tung.
"Đừng đi!" Xuân Lệ giữ c.h.ặ.t t.a.y em gái, lắc đầu như trống bỏi, "Anh rể em dạo này bận đến mức ăn ngủ còn chẳng có thời gian, nhỡ vì chuyện này mà phân tâm bị giáo sư mắng... Công việc của chị đã mất rồi, anh ấy tuyệt đối không thể xảy ra chuyện gì."
"Thế làm sao bây giờ? Chị cả đang m.a.n.g t.h.a.i đấy, hôm qua chị có ăn gì không?"
Hỉ Bảo chợt nhớ ra lãnh đạo tìm nói chuyện chắc chắn là trong giờ làm việc e là chiều qua chị cô đã khóc lóc về nhà, đến giờ là hơn một ngày một đêm rồi.
"Em không bận gì thì ngồi nói chuyện với chị, trong lòng chị hoảng lắm."
Hỉ Bảo hơi chần chừ nhưng vì từ bé đã quen nghe lời anh chị nên cô ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Xuân Lệ, nhỏ nhẹ an ủi.
Đúng lúc này bên ngoài vang lên tiếng Mao Đầu oang oang:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Bảo à! Em có nhà không? Bảo à! Không có nhà à?"
"Chị cả, là anh Mao Đầu, để em gọi anh ấy vào." Hỉ Bảo định đứng dậy thì phát hiện Xuân Lệ vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y mình, cô không tiện giằng da nên đành cao giọng gọi vọng ra, "Anh, em ở bên nhà chị cả!"
Chẳng mấy chốc Mao Đầu bước vào. Thấy tình cảnh trong phòng, cậu ngạc nhiên:
"Hai người sao thế? Chị cả, có chuyện gì vậy?"
Vừa thấy em trai, Xuân Lệ vừa mới bình tĩnh lại chút lại òa khóc. Hỉ Bảo thấy thế đành kể sơ qua những gì mình biết cho Mao Đầu nghe.
Mao Đầu cạn lời.
Đi đến ghế sô pha ngồi xuống, Mao Đầu bảo Xuân Lệ:
"Chị khoan hẵng khóc... Ôi chao, em thấy chị cũng chỉ giỏi bắt nạt người nhà thôi, bình thường mắng em hăng lắm cơ mà? Sao bị người ngoài bắt nạt cái là chỉ biết về nhà khóc thế? Nghỉ ngơi chút đi rồi kể kỹ cho em nghe xem nào."
"Còn kể gì nữa? Người ta ỷ thế làm quan, bắt nạt bà bầu như chị!"
Xuân Lệ vừa nói vừa đ.ấ.m chân. Bụng bầu đã lớn, bình thường đi làm cô ấy còn chú ý cứ nửa tiếng lại đứng lên đi lại nhưng hôm qua thất thần về nhà, đâu còn tâm trí để ý mấy chuyện đó, giờ mới thấy chân tê dại.
"Chị mới m.a.n.g t.h.a.i hôm nay à? Chị đi làm sáu ngày một tuần, vác cái bụng bầu đi lại trong trường, lãnh đạo mù à? Mùa đông thì thôi đi, giờ cuối tháng 5 rồi phải mù đến mức nào mới đột nhiên phát hiện chị là bà bầu vào ngày hôm qua?"
Xuân Lệ nghẹn họng. Thực ra câu này Hỉ Bảo vừa nãy cũng hỏi, cô ấy không để tâm, giờ Mao Đầu nhấn mạnh hỏi lại cô ấy mới ý thức được có lẽ chuyện bị đuổi việc thực sự không liên quan đến việc mang thai.
Thấy chị bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ, Mao Đầu mới dịu giọng:
"Chị nghĩ kỹ xem hoặc là kể cho em nghe bình thường chị làm những việc gì? Cụ thể là làm gì? Bị đuổi việc, khả năng lớn nhất chẳng phải do chị làm việc không tốt sao?... Đừng lườm em, giờ chị đã bị đuổi rồi, nghĩ nguyên nhân đi!"
"Chị..." Xuân Lệ ngập ngừng, tĩnh tâm suy nghĩ một lát rồi mới nói, "Thì quản lý ký túc xá sinh viên chứ làm gì. Chị là quản lý ký túc xá nữ số 6 phía Tây. Chỉ có lúc khai giảng là bận chút thôi, ngày thường thì sáng mở cửa tối tắt đèn đi tuần tra. Nhưng chị là bà bầu mà? Chị không trực đêm, cơ bản chỉ ở đó ban ngày, sinh viên đi học hết không có ai cũng chẳng ồn ào."
Tức là Xuân Lệ chỉ ở ký túc xá vào ban ngày khi sinh viên đi học. Ít nhất là từ khi m.a.n.g t.h.a.i đến giờ là như vậy. Đương nhiên chắc cũng có vài việc vặt nhưng nếu không nhắc đến thì chắc là không nhiều.
"Thế lúc đi làm thì sao? Lúc rảnh rỗi chị làm gì?"
Mao Đầu hỏi tiếp.
"Đan áo len, ngày nào chị chẳng đan áo len? Quản lý ký túc xá ai chẳng thế, không đan len thì cũng làm đồ thủ công, có mẫu mới còn học hỏi lẫn nhau. Vừa hay chị mang thai, chị làm được bao nhiêu quần áo, chăn tã cho con đấy."
Mao Đầu lại một lần nữa cạn lời nhìn bà chị quý hóa. Hóa ra ngày thường chị cả khuyên Hỉ Bảo và cậu học hành chăm chỉ, đến ba anh em Đầu Bẹp thỉnh thoảng lên Bắc Kinh chơi cũng không tha còn bản thân thì đi làm lười biếng? Đúng rồi, chị ấy còn khuyên Xuân Mai và Xuân Phương ở quê vừa làm vừa học hỏi nâng cao tay nghề nữa chứ.
Dường như hiểu ý trong mắt Mao Đầu, Xuân Lệ phân bua:
"Chị đang m.a.n.g t.h.a.i mà?"
Được được được, chị là bà bầu chị là nhất!
Mao Đầu thở dài thườn thượt tiếp tục truy vấn:
"Còn gì nữa không? Quản lý ký túc xá không phải còn kiểm tra xem có đồ cấm không à? Rồi kiểm tra vệ sinh hàng tuần, bình xét vệ sinh hàng tháng, đúng rồi chắc còn phải giải quyết mâu thuẫn giữa sinh viên nữa chứ?"
Học viện Điện ảnh cũng là đại học, dù không so được với trường danh tiếng trăm năm như Đại học Bắc Kinh nhưng một số chi tiết vẫn giống nhau. Đặc biệt bên Học viện Điện ảnh, ký túc xá nữ suốt ngày có chuyện, không phải cô dùng mỹ phẩm của tôi thì là cô làm ướt quần áo tôi sắp khô, ngày nào cũng như cái chợ vỡ.
Mao Đầu quan hệ tốt với các bạn nữ, lại là người biết lắng nghe nên cậu bắt trúng trọng điểm ngay lập tức.
Nghe câu này Xuân Lệ càng ấp úng.
"Nói đi! Đến nước này rồi chị còn giấu giếm cái gì?"
"Thực ra cũng chẳng có gì, chỉ là mấy cô sinh viên ấy mà, nhiều đứa chẳng ra sao cả. Nhắc bao nhiêu lần là rác phải đổ hàng ngày mà cứ để chị bắt được bẩn thỉu. Rồi cấm phơi chăn ở vành đai xanh, đợt trước ngày nào cũng bắt được một đám. Lại còn chuyện bé xé ra to, việc cỏn con cũng cãi nhau ầm ĩ đến chỗ chị, chị không nhịn được mắng cho vài câu..." Xuân Lệ cau mày kể tội, "Vốn dĩ là thế mà, ba mẹ kiếm tiền cho đi học, không lo học hành t.ử tế chỉ biết đua đòi, có lỗi với ai chứ!"
"Có lỗi với chị à?" Mao Đầu bực mình nói, "Nói khó nghe thì liên quan quái gì đến chị! Chúng nó có tiêu hết tiền nhà cũng chẳng tiêu đến một xu của chị. Em nói cho chị biết nhé, chị mà làm quản lý ký túc xá trường em kiểu đấy, em báo cáo chị ngay từ ngày đầu khai giảng cho chị mất việc luôn!"
"Mày..." Xuân Lệ tức điên người. Khổ nỗi Mao Đầu nói xong liền đứng dậy đi ra cửa, cô ấy chỉ biết gọi với theo, "Mày đi đâu đấy?"
"Gọi điện thoại! Chuyện lớn thế này không báo cho gia đình biết à!"
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận