Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 248: Biến cố của Xuân Lệ (1)

 

Lại nhanh ch.óng đến thứ hai.

Hôm nay Hỉ Bảo nhận được tin tốt, đơn xin học thêm tiếng Pháp của cô nộp lên tuần trước đã được thông qua. Sau khi nộp thêm tiền sách vở, cô nhận được sách giáo trình tiếng Pháp, thời khóa biểu và một tấm thẻ cho phép sinh viên khoa khác dự thính.

Ở Đại học Bắc Kinh nếu chỉ muốn ngồi nghe giảng thì cứ việc nhưng sẽ không được điểm danh, không có bài tập, không bị giáo viên gọi trả lời câu hỏi và đương nhiên cũng không được thi cuối kỳ. Nếu muốn hưởng quyền lợi như sinh viên khoa tiếng Pháp thì phải làm đơn xin học thêm.

Hỉ Bảo ôm chồng sách mới về ký túc xá rồi cẩn thận bọc bìa từng quyển một. Bạn cùng phòng khoa tiếng Pháp nhìn cô hớn hở thì khó hiểu hỏi:

"Tớ tưởng cậu chỉ nhất thời hứng thú muốn đi nghe thử vài tiết thôi, ai ngờ cậu làm thật à? Cậu bỏ lỡ cả học kỳ một rồi liệu có theo kịp không? Tiếng Pháp khác tiếng Anh nhiều lắm đấy."

"Tớ biết mà, thế nên tớ mới lấy hết sách về đây này."

Hỉ Bảo cười tít mắt, cô thực sự rất vui. Trước đó cô cứ lo nhà trường sẽ không duyệt đơn ai ngờ lại suôn sẻ thế này.

"Thế thì cậu sẽ bận lắm đấy, có chịu nổi không? Đúng rồi, cậu còn phải học bù nữa, định tìm thầy cô hay tìm bạn bè? Hay tìm anh chị khóa trên?"

Cái này Hỉ Bảo chưa tính đến, dù sao lúc trước cô cũng không chắc đơn được duyệt. Nhưng cô biết rõ ngôn ngữ rất khó tự học, ít nhất giai đoạn đầu không thể thiếu người hướng dẫn.

Thấy Hỉ Bảo do dự, bạn cùng phòng tốt bụng nhắc nhở:

"Tìm được thầy cô thì tốt nhất, không được thì cậu có điều kiện mà, bỏ chút tiền thuê anh chị khóa trên dạy kèm. Bình thường họ cũng hay dạy thêm cho học sinh cấp ba quanh đây, giá khoảng 5 đến 8 hào một giờ."

"Được rồi, tớ nhớ rồi."

Hỉ Bảo nghiêm túc cảm ơn bạn cùng phòng rồi bắt đầu tính toán thời gian biểu.

Nhà trường đã thông qua đơn xin học, tất nhiên cũng xếp lịch cho cô. Nhưng đúng như bạn cùng phòng nói, cô sẽ rất bận rộn, thời gian rảnh ít ỏi sau giờ học còn phải dành để học bù. Điều này đòi hỏi cô phải sắp xếp thời gian hợp lý vì cô không thể vì môn tiếng Pháp mà bỏ bê các môn khác.

May mắn là Hỉ Bảo thực sự yêu thích việc học. Việc học thêm tiếng Pháp đối với cô là một trải nghiệm mới mẻ thú vị. Ngay cả những từ vựng và ngữ pháp khô khan trong mắt người khác, với cô lại trở nên vô cùng hấp dẫn. Đặc biệt khi học được kiến thức mới, cô thường quên hết mọi thứ xung quanh hoàn toàn chìm đắm trong biển tri thức.

Rất nhanh lại có tin tốt truyền đến. Giáo sư Trần dạy tiếng Pháp cho sinh viên năm ba, năm tư đồng ý dành thời gian cuối tuần dạy kèm cho cô. Thời gian tạm định vào tối thứ bảy hoặc sáng chủ nhật, cụ thể còn tùy thuộc vào lịch của giáo sư Trần, dù sao đây cũng là Hỉ Bảo đi nhờ vả người ta.

Vì thế Hỉ Bảo bận tối mắt tối mũi.

Bận đến mức nào ư? Trước kia chiều thứ bảy tan học là cô về nhà ngay, chủ nhật ở nhà cả ngày, tối mới về trường. Thậm chí có khi sáng sớm thứ hai cô mới đến lớp.

Nhưng từ khi học thêm tiếng Pháp, cuối tuần cô thường xuyên không có thời gian về nhà. Ngoài việc được giáo sư Trần dạy kèm miễn phí, nhờ giáo sư mà cô quen được vài anh chị khóa trên. Thời buổi này nhân tài như lá mùa thu, nhất là khoa Ngoại ngữ nên nhiều anh chị thường giúp giáo sư chấm bài và soạn giáo án. Hỉ Bảo chưa đủ trình độ tham gia nhưng cũng thường ở lại giúp những việc lặt vặt trong khả năng.

Dù có việc cần thiết phải về nhà lấy đồ, Hỉ Bảo cũng đi nhanh về nhanh, hầu như không ngủ lại nhà.

Hỉ Bảo bận, Mao Đầu cũng bận không kém.

Học viện Điện ảnh khác với các trường đại học khác, chú trọng thực hành hơn. Nếu cứ ru rú trong trường thì chẳng học được gì. Trước kia Mao Đầu còn tranh thủ qua thăm em gái nhưng từ khi nghe tin Hỉ Bảo học thêm, cậu dứt khoát không đến nữa. Cậu mà đến thì Hỉ Bảo lại phải đi chợ nấu cơm mất thời gian học tập của cô.

Trong guồng quay học tập bận rộn, thời gian trôi nhanh như bóng câu qua cửa sổ.

Mới hôm nào còn mặc áo bông quần bông, chớp mắt đã cởi áo khoác thay bằng trang phục mùa xuân mỏng nhẹ. Những nam sinh khỏe mạnh thậm chí đã bắt đầu mặc áo cộc tay. Cũng phải, tháng 5 rồi mà mặc gì cũng hợp lý.

Hỉ Bảo cũng thay váy dài. Dạo này cô thích mặc váy xòe chiết eo, kiểu dáng đang mốt nhất năm nay. Tuy nhiên Hỉ Bảo không nói ra là những kiểu váy này đã xuất hiện ở miền Nam từ năm ngoái, Bắc Kinh rốt cuộc vẫn không thời thượng bằng Thượng Hải.

Nhưng có vẻ từ năm nay, trang phục màu sắc sặc sỡ bắt đầu xuất hiện ngày càng nhiều trên đường phố không còn đơn điệu một màu đen, xám, xanh như trước, cùng lắm thêm màu xanh quân đội.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Cải cách mở cửa không chỉ thúc đẩy kinh tế phát triển mà dường như còn giải phóng tâm hồn con người sau bao năm kìm nén.

Tất nhiên, làm đẹp và học tập không mâu thuẫn nhau.

Bước sang tháng 5, Hỉ Bảo đã theo kịp các bạn lớp tiếng Pháp, việc dạy kèm của giáo sư Trần cũng kết thúc. Nhưng cô vẫn tranh thủ thời gian rảnh đến giúp đỡ để các anh chị khóa trên bớt chút gánh nặng.

Chỉ là cô không hề hay biết, hành động tốt bụng của mình đã khiến ai đó bất mãn.

Xinh đẹp, gia thế tốt lại ham học, được giáo sư ưu ái, thậm chí là nữ thần trong mắt nhiều nam sinh. Nếu chỉ có thế thì thôi, dù sao cũng chẳng phải ngày một ngày hai. Đằng này cô còn học thêm tiếng Pháp, vô tình "câu" mất trái tim của một chàng trai.

Đàn anh Lý vốn là học trò của giáo sư Trần, sinh viên năm tư, sắp tốt nghiệp và được phân công công tác. Lẽ ra lúc này anh ta phải bận rộn nhất và thực tế đúng là vậy. Để cân bằng giữa việc học và thực tập, anh ta bận đến mức không có thời gian dành cho bạn gái. Ban đầu bạn gái anh ta cũng thông cảm, cùng là sinh viên Đại học Bắc Kinh dù khác khoa nhưng hoàn cảnh chung ai cũng hiểu. Cô bạn gái sẵn sàng ủng hộ bạn trai hết mình, dù sao hai người cũng xác định tiến tới hôn nhân, tính là chờ công việc ổn định sẽ cưới.

Mọi chuyện vẫn tốt đẹp cho đến một ngày hoa khôi khoa Quản lý Triệu Lị Lị được thông báo rằng bạn trai mình - người bận đến mức không có thời gian ăn cơm cùng cô ta lại dành thời gian dạy kèm cho một cô em năm nhất. Ban đầu cô ta không tin, tất nhiên sự thật chứng minh thông tin này có chút sai lệch, người dạy Hỉ Bảo là giáo sư Trần nhưng trùng hợp thay đúng là có mấy lần đàn anh Lý cũng có mặt ở đó.

Phụ nữ khi yêu dù thông minh đến mấy cũng khó kiểm soát được cảm xúc, huống hồ Triệu Lị Lị là người Bắc Kinh gốc, từ nhỏ đã xuất sắc mọi mặt, thi đại học điểm cao đỗ vào chuyên ngành hot nhất Đại học Bắc Kinh lại còn là hoa khôi khoa. Cô ta kiêu ngạo và không chấp nhận nổi một hạt cát trong mắt.

Trong cơn giận dữ, Triệu Lị Lị chưa kịp tìm hiểu kỹ đã đi tìm bạn trai làm cho ra lẽ. Vốn dĩ chuyện chẳng có gì, giải thích rõ ràng là xong. Nhưng sự đời trớ trêu thay, Hỉ Bảo hoàn toàn không hay biết gì còn đàn anh Lý lại thực sự rung động.

Rung động nhưng không định hành động. Trong giới học thuật giấu được chuyện gì đâu, đàn anh Lý chưa từng nghĩ sẽ vì một nữ thần hoàn hảo trong lòng mà từ bỏ người yêu lâu năm. Họ đã ra mắt gia đình hai bên và thực sự định tiến tới hôn nhân. Nhưng anh ta không biết trực giác phụ nữ đáng sợ thế nào. Chỉ một hành động lảng tránh ánh mắt theo bản năng của anh ta đã châm ngòi cho ngọn lửa giận dữ trong lòng Triệu Lị Lị.

Hoa khôi khoa Quản lý Đại học Bắc Kinh không phải bình hoa di động. Đừng nói không có bằng chứng, dù có nắm bằng chứng rành rành trong tay thì cô ta cũng sẽ không làm ầm ĩ lên ngay.

Sau cuộc chia tay không vui vẻ, Triệu Lị Lị bắt đầu điều tra Hỉ Bảo. Nhưng rất nhanh cô phát hiện ra cô em khóa dưới này hoàn hảo không tì vết, thậm chí cô ta dám chắc người ta chẳng hề động lòng.

Cứ nghĩ đến việc mình đối tốt với bạn trai như vậy mà anh ta lại đi thích một con bé non choẹt, thậm chí con bé đó còn chẳng thèm để ý đến anh ta, thật không biết là cô ta ngu hay bạn trai cô ngu nữa! Công phu không phụ lòng người, sau hai tuần điều tra, vào một ngày hạ tuần tháng 5 cuối cùng cô ta cũng tìm ra một điểm yếu không hẳn là điểm yếu.

...

Như thường lệ Hỉ Bảo chọn sáng chủ nhật về nhà, chủ yếu để lấy quần áo thay đổi vì mùa hè đã lặng lẽ đến. Sau đó là dọn dẹp nhà cửa một lượt vì cô đã hai tuần không về còn phải giặt giũ phơi phóng chăn ga gối đệm, thời tiết sắp tới chỉ có nóng lên phải thay chiếu trúc và chăn mỏng thôi.

Tâm trạng vui vẻ về nhà, trước khi lấy chìa khóa mở cổng Hỉ Bảo sang nhà bên cạnh gọi một tiếng "chị cả", định báo cho chị biết hôm nay mình ở nhà. Nhưng gọi hai tiếng liền không thấy động tĩnh gì, Hỉ Bảo ngạc nhiên đẩy cửa, cánh cổng kẽo kẹt mở ra.

"Chị cả, chị có nhà không? Sao cổng không đóng thế này?"

Bắc Kinh rốt cuộc không phải thôn quê, nhất là khu này gần trung tâm thành phố, người qua lại rất đông. Dù thời buổi này trị an khá tốt nhưng thỉnh thoảng vẫn có các bà các cô than mất cái chổi, cái chậu... Xuân Lệ đến Bắc Kinh năm sáu năm rồi chắc không bất cẩn thế đâu.

Hỉ Bảo đẩy cổng bước vào sân, xách túi quần áo và sách vở đi thẳng đến nhà chính, gõ cửa vẫn không thấy động tĩnh bèn đi vòng ra cửa sổ ghé mắt nhìn vào trong…

Trong phòng, Xuân Lệ ngồi trên sô pha. Dù không nhìn rõ vẻ mặt nhưng Hỉ Bảo cảm thấy không khí rất bất thường.

Trong lòng nóng như lửa đốt, Hỉ Bảo vội quay lại cửa chính định gõ cửa thì phát hiện cửa cũng chỉ khép hờ.

"Chị cả?! Chị sao thế?"

Vốn đang lo lắng khi nhìn thấy Xuân Lệ nước mắt đầm đìa, hai mắt sưng húp như quả đào thì Hỉ Bảo sợ đến mức nói năng lộn xộn:

"Chị! Chị cả nói gì đi chứ, chị làm sao vậy?"

Cô theo bản năng nhìn bụng Xuân Lệ. Tuy dạo này bận rộn, về nhà cũng vội vàng nhưng hai nhà sát vách, kiểu gì cũng chạm mặt nhau. Hỉ Bảo thấy bụng Xuân Lệ hình như to hơn lần trước gặp, tất nhiên không chỉ bụng to, bản thân Xuân Lệ cũng béo lên, khuôn mặt trái xoan ngày nào giờ tròn xoe như trăng rằm.

Nhưng thế thì có vấn đề gì đâu? Hỉ Bảo từng thấy bà bầu ở quê, nhớ hồi bé thấy ai cũng gầy gò chỉ có cái bụng to tướng nhìn phát sợ. Sau này điều kiện khá hơn, bà bầu ai cũng béo tốt, Xuân Lệ thế này là bình thường, chuẩn dáng bà bầu rồi còn gì.

"Chị! Chị cả..."

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 248 | Đọc truyện chữ