Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 247: Thư của Đầu Bẹp và cửa hàng của Tống Cường Tống Vĩ (6)
Xuân Lệ không nhịn được ném vỏ hạt dưa vào mặt Mao Đầu rồi lấy khăn lau tay, ôm bụng đứng dậy:
"Hỉ Bảo, chúng ta đi, mặc kệ cái đồ đại ngốc này."
Mao Đầu chẳng hề để ý lau mặt:
"Sinh con trai nhá! Đúng rồi, hai người đi đâu đấy? Nhớ trưa về nấu cơm cho em nhé!"
Xuân Lệ oán hận quay đầu lại:
"Ăn không khí đi!"
Mãi đến khi ra khỏi cửa, đi trên đường phố Xuân Lệ mới bình tĩnh lại, coi như chuyện vừa rồi không xảy ra rồi nói với Hỉ Bảo:
"Hôm kia Đại Vĩ đến nhà bảo cửa hàng chuẩn bị xong rồi, bảo chị em mình hôm nay rảnh thì qua xem."
"Ở đâu ạ?"
"Đại Sách Lan."
Dù là người Bắc Kinh gốc hay người nơi khác đến thăm thân du lịch thường đều biết đến Đại Sách Lan. Đặc biệt là Bắc Kinh những năm 80 chưa có nhiều chỗ vui chơi giải trí, là phố buôn bán nổi tiếng nên nơi này không bao giờ thiếu người.
Vừa khéo hôm nay là chủ nhật, hai chị em không vội, thong thả dạo bộ từ nhà sang, vừa đi vừa ngắm nghía thi thoảng trò chuyện đôi câu. Quãng đường vốn chỉ mất nửa tiếng bị hai người đi thành hơn một tiếng mới lờ mờ thấy cổng chào đầu phố Đại Sách Lan.
"Anh cả trước khi đi dặn đi dặn lại là đợi cửa hàng xong xuôi nhất định phải đưa em đến xem, chị chẳng biết anh ấy nghĩ gì nữa."
Xuân Lệ thực ra cũng là lần đầu tiên đến đây, nhìn trái ngó phải ra vẻ vừa đi dạo vừa tìm cửa hàng.
"Tại sao ạ? Em có biết buôn bán gì đâu."
"Ai mà biết được! Chị thấy anh em trai nhà mình toàn là những kẻ làm người khác sốt ruột. Anh cả còn bảo chị đi hay không không quan trọng nhưng em nhất định phải đi."
Xuân Lệ bực mình, tiện thể nhớ lại chuyện cô cố tình quên lúc nãy.
Sinh con gái giống cô, sinh con trai giống cậu, đây là lời các cụ truyền lại, tuy không có căn cứ khoa học nhưng ai cũng nói thế thì chắc cũng có phần đúng. Nhưng cứ nghĩ đến mấy ông anh em trai "trời đ.á.n.h" ở nhà, Xuân Lệ chỉ muốn sinh một cô con gái thơm tho mềm mại.
Nhìn ra sự rối rắm trong lòng Xuân Lệ, Hỉ Bảo vội an ủi:
"Tục ngữ chưa chắc đã đúng hết đâu, không tin chị nhìn chị em mình xem, sao tính tình lại khác nhau thế? Như chị cả ấy, em thấy chị chẳng giống mẹ cũng chẳng giống cô mà chị giống bà nội!"
Xuân Lệ: "............!!!"
Nếu không phải vì mình đang mang thai, nếu không phải vì cô em bên cạnh là đứa mình cưng chiều mười mấy năm, nếu không phải vì đụng vào em gái là bà nội có thể từ quê phi lên tẩn cô...
Cô thực sự rất muốn đ.á.n.h người!
"Cái gì gọi là chị giống bà nội?"
Xuân Lệ ôm tim vẻ mặt sụp đổ. Hỉ Bảo không nói dối, ngược lại hay thốt ra những lời thật lòng phũ phàng nhưng chính vì thế cô mới càng đau lòng. Bà nội tính tình thế nào? Bá chủ trong thôn! Anh hùng trừ hại! Ngày thường còn kiêm chức năng dọa trẻ con nín khóc. Một bà già cá tính, quyết đoán và đầy sát khí như thế... Hỉ Bảo lại bảo cô ấy giống bà!
"Đúng mà, trong cả nhà tính chị giống bà nhất, cô út cũng không giống. Thế nên em mới bảo tục ngữ là dỗ trẻ con thôi, chị cũng đừng lo là con trai hay con gái. Sinh con trai chưa chắc giống mấy anh, biết đâu lại giống anh rể? Sinh con gái cũng có thể giống bà nội mà."
Xuân Lệ như bị sét đ.á.n.h.
Đến tận khi Hỉ Bảo nhìn thấy bóng dáng Tống Vĩ kéo Xuân Lệ vào cửa hàng, Xuân Lệ vẫn giữ vẻ mặt sống không còn gì luyến tiếc.
Tống Vĩ bị dọa:
"Sao thế này? Đào An có bồ nhí à?"
Vừa hoàn hồn lại bị bồi thêm một cú, Xuân Lệ chẳng muốn nói gì nữa. Cô chợt cảm thấy lãnh đạo nhà nước quả là có tầm nhìn xa, nhìn xem, chính sách một con tốt biết bao, ít nhất con cô dù trai hay gái cũng không có đám anh chị em "trời đ.á.n.h" này.
Hỉ Bảo nhờ nhân viên lấy cái ghế cho chị ngồi rồi bắt đầu tò mò ngó nghiêng, tiện thể trả lời Tống Vĩ:
"Chị cả không sao đâu ạ, chị ấy bị anh Mao Đầu chọc tức thôi. Tại anh Mao Đầu cứ khăng khăng sinh con trai giống cậu, em bảo chưa chắc biết đâu sinh con trai giống ba, sinh con gái giống bà nội mình thì sao?"
Tống Vĩ nghe nửa đầu định hùa theo phê phán Mao Đầu nhưng nghe đến nửa sau thì phun nước miếng.
Tống Vĩ đuổi khéo Hỉ Bảo đi dạo trong cửa hàng, mặt đầy đồng cảm đến trước mặt Xuân Lệ, vỗ vai cô thở dài:
"Anh thấy em cứ sinh con trai đi, giống cậu giống ba đều chẳng sao, kể cả giống ông ngoại cũng được, đừng có thử thách độ khó của cuộc đời."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Như Tống Cường, tuy học dốt nhưng có năng lực; như Mao Đầu, tuy xấu nhưng thông minh. Xú Đản không tính, một là vì không phải ruột thịt, hai là hồi bé sốt hỏng não, nếu không chưa chắc đã đơn thuần như bây giờ. Còn giống Đào An thì càng tốt, mọt sách thì mọt sách, so với những người khác thì giống Đào An chắc là an tâm và bớt lo nhất.
Tiếc là Xuân Lệ hoàn toàn không được an ủi.
Bên kia, Hỉ Bảo vui vẻ dạo cửa hàng, càng xem càng kinh ngạc. Lúc đầu nghe Tống Cường bảo định mở cửa hàng, cô tưởng chỉ một gian mặt tiền ai ngờ Tống Cường và Tống Vĩ lại chơi lớn thế này, thuê liền sáu gian lớn, vị trí ngay ngã tư đắc địa nhất, cực kỳ thu hút sự chú ý của người đi đường.
Vì biết đây là em gái ông chủ, lại thêm Hỉ Bảo trông rất dễ mến, dù biết cô chỉ xem không mua nhưng nhân viên vẫn chủ động đến hỏi xem cần giúp gì không.
Hỉ Bảo cười chỉ vào dãy máy móc xếp dọc tường, tò mò hỏi:
"Những cái này là gì thế ạ?"
"Máy giặt, có loại nhập khẩu cũng có hàng nội địa, giặt quần áo vừa sạch vừa nhanh, quan trọng là không cần động tay. Đúng rồi, giặt vỏ chăn ga trải giường tiện lắm."
Không sai, Tống Cường và Tống Vĩ mở cửa hàng điện máy, lớn thì có tivi, tủ lạnh, máy giặt, nhỏ thì đài cassette, máy ghi âm, cái gì cũng có. Mấu chốt là có không ít hàng nhập khẩu, có loại thậm chí chỉ Cửa hàng Hoa Kiều mới bán. Quan trọng hơn nữa là tất cả đều không cần phiếu.
Dù vậy Hỉ Bảo cũng không ngờ bây giờ thực sự cái gì cũng có. Cải cách mở cửa mới được vài năm mà đã phát triển thế này, sau này sẽ còn thế nào nữa? "Cô Tống còn muốn xem gì nữa không?"
Cậu nhân viên này cực kỳ tinh ý, không đợi Hỉ Bảo nói cậu ta đã thao thao bất tuyệt giới thiệu các món đồ điện mới nhất khác. Trọng điểm không phải đồ tốt thế nào hay giá ưu đãi ra sao, mà là phải nói sao cho thú vị, vui tai, dù sao em gái ông chủ cũng không bỏ tiền mua, việc của cậu ta là dỗ cho cô vui vẻ.
Quả nhiên Hỉ Bảo nghe say sưa tiện thể hóng được không ít chuyện bát quái về Tống Vĩ. Đương nhiên cũng có cả Tống Cường nhưng cậu nhân viên này rõ ràng hiểu lầm, tưởng cô là em ruột Tống Vĩ nên liên tục nhắc đến anh ta, còn bảo cô là có không ít cô gái để ý Tống Vĩ tiếc là ông chủ hoàn toàn thờ ơ chẳng ưng ai.
Cậu nhân viên tiếc thật sự, lúc nói còn thở dài thườn thượt. Bản thân cậu ta tuổi cũng không nhỏ, ngoài hai mươi rồi mà đến giờ vẫn chưa có đối tượng. Ai bảo cậu ta là dân tỉnh lẻ lên Bắc Kinh kiếm việc? Người địa phương tuy không nói thẳng là chê dân ngoại tỉnh nhưng cậu ta một không tiền hai không quyền lại làm thuê cho tư nhân, bà mối vừa thấy tình cảnh này là chuồn thẳng. Trong số những cô gái để ý ông chủ, có vài cô cậu ta rất ưng, ngoại hình đoan chính lại là người Bắc Kinh, chỉ hai điểm đó đã đủ khiến cậu ta rung động. Kết quả không chỉ ông chủ nhỏ Tống Vĩ hoàn toàn không cảm xúc, mà ông chủ lớn Tống Cường còn từng mắng khóc người theo đuổi mình.
Hàng so hàng phải vứt, người so người muốn c.h.ế.t!
Nghe chuyện bát quái của anh họ say sưa, đến khi thấy đủ rồi Hỉ Bảo mới bảo cậu nhân viên: "Thực ra Tống Cường mới là anh ruột tôi, Tống Vĩ là anh họ." Ngừng một chút, cô hỏi tiếp, "Anh có tin tức gì về anh cả tôi không? Tiện thể tôi về kể cho mẹ và bà nội nghe."
Cậu nhân viên bỗng có cảm giác mạng nhỏ khó giữ, chần chừ mãi rồi dứt khoát nói:
"A, đằng kia có khách, tôi qua giúp một tay, giúp một tay nhé ha ha, cô Tống cứ từ từ xem, cần gì lại gọi tôi."
36 kế chuồn là thượng sách, cậu ta chạy biến.
Không còn chuyện bát quái để nghe, Hỉ Bảo cũng chẳng có nhu cầu mua gì bèn nhìn lướt qua vài lần rồi định ra cửa chính tìm các anh chị. Kết quả thấy rất nhiều người đi vào từ cửa hông phía cô đứng, người thì bảo muốn mua cái tivi to, người thì muốn xem có đài cassette hai loa không cần phiếu không, cũng có người giống Hỉ Bảo đặc biệt hứng thú với máy giặt.
Lúc Hỉ Bảo tìm được Tống Vĩ, anh ta đã bận tối tăm mặt mũi, vừa thu tiền viết hóa đơn vừa chỉ huy nhân viên mở thùng kiểm hàng, thậm chí còn liên hệ mấy người đạp xe ba gác chở hàng về tận nhà cho khách. Đương nhiên chỉ trong nội thành Bắc Kinh thôi, chỗ khác anh ta không quản.
Hỉ Bảo đứng bên cạnh nhìn một lát thấy khách trong cửa hàng ngày càng đông, không biết do gần trưa hay do mọi người thấy náo nhiệt nên xúm vào, rõ ràng lúc trước đâu có bận thế này.
Lúc này Xuân Lệ cũng đã bình tĩnh lại, gọi với vào giữa đám đông:
"Thế nhé Đại Vĩ, bọn chị về trước đây."
Tống Vĩ vốn đã hẹn trưa nay mời chị em cô ăn cơm. Đương nhiên anh ta biết Mao Đầu đã về nhưng thế thì sao? Cùng lắm ăn uống no say xong gói mang về cho nó ít, dù không mang cơm anh ta cũng tin chắc thằng em họ tinh quái này không c.h.ế.t đói được.
Kết quả đùng cái khách đông như kiến.
Nhưng chuyện này cũng nằm trong dự liệu. Dù sao trước khi khai trương họ đã tính toán kỹ, giờ nhà nước phát triển kinh tế mạnh, tương lai chưa biết thế nào nhưng mấy năm nay đời sống nhân dân đã được nâng cao rõ rệt. Những ham muốn mua sắm bị kìm nén bao năm một khi bùng nổ thì ngoài cái ăn cái mặc, hàng điện t.ử gia dụng tiện ích chắc chắn là thứ bán chạy nhất.
Kể cả không kiếm lời từ hàng hóa cũng chẳng sao. Mua đứt sáu gian mặt tiền này, Tống Vĩ hoàn toàn tin tưởng trong tương lai không xa giá trị sẽ tăng vùn vụt, tốc độ chắc chắn nhanh hơn nhà ở bình thường.
Vừa thu tiền viết hóa đơn, Tống Vĩ vẫn có thể phân tâm nghĩ chuyện tiếp theo. Theo anh ta, thay vì mở xưởng làm thực nghiệp, chi bằng nghĩ cách kiếm thêm nhiều đất đai, dù mình không làm xuể thì sửa sang cho người khác thuê cũng được.
Đang tính toán thì nghe tiếng Xuân Lệ chào về, Tống Vĩ bị vây giữa đám đông vội vươn cổ nhìn ra:
"Thế lần sau anh mời mọi người ăn cơm nhé."
"Anh cứ lo buôn bán đi."
Xuân Lệ phẩy tay không để ý, dù sao cô đến đây một là để biết chỗ, hai là vì đã hứa với Tống Cường đợi khai trương sẽ rủ Hỉ Bảo đến xem.
Hỉ Bảo cũng cười hì hì quay đầu trêu:
"Buôn may bán đắt nha ông chủ Tống!"
Câu cuối cùng Tống Vĩ có nghe thấy hay không thì không biết. Dù sao ông trời xác thực đã nghe được.
--
Hết chương 90.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận