Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp
Chương 246: Thư của Đầu Bẹp và cửa hàng của Tống Cường Tống Vĩ (5)
Nghẹn nửa ngày, Hỉ Bảo mới tìm được một điểm để khen:
"Đầu Bẹp học phiên âm cũng khá đấy chứ."
Lúc này Mao Đầu đã đọc được quá nửa, nghe vậy không ngẩng đầu lên đáp:
"Đương nhiên là khá rồi, nó cùng Tống Đông Tống Tây với thằng mập ngốc nhà họ Viên cùng nghiên cứu mà. Em xem, mười chữ phiên âm chỉ sai có ba, giỏi quá còn gì!"
"Ít nhất học tốt hơn Xú Đản."
Hỉ Bảo vẫn tiếp tục khen Đầu Bẹp.
"Thế còn anh?" Mao Đầu không vui, cậu không thích Hỉ Bảo khen người khác, "Anh chẳng lẽ không học tốt hơn Xú Đản à?"
Hỉ Bảo im lặng hồi lâu rồi nhìn Xuân Lệ, dưới ánh mắt cổ vũ của chị, cô hỏi thẳng Mao Đầu:
"Anh, sao anh cứ phải so sánh với Xú Đản thế? Hơn em ấy thì giỏi lắm à?"
Mao Đầu hậm hực quay đi đọc thư tiếp. Theo cậu thì anh chị em gì đó chẳng ai tốt đẹp cả!
Bỏ qua tình trạng phiên âm và lỗi chính tả chiếm nửa giang sơn, ít nhất nội dung thư cũng rất phong phú. Trong thư Đầu Bẹp chủ yếu kể hai chuyện, chuyện đầu tiên chiếm đến 90% dung lượng.
Hiệu trưởng Tằng đi thăm gia đình.
Thăm gia đình là biểu hiện của tinh thần trách nhiệm của giáo viên cũng là sự coi trọng đối với học sinh. Dù sao từ hồi Tiểu học Hồng Kỳ còn là trường tiểu học của đội sản xuất đã không có lệ đi thăm gia đình, hiệu trưởng Tằng cất công đến nhà lão Tống một chuyến, chỉ có thể khen thầy nghiêm túc có trách nhiệm.
Đáng tiếc Đầu Bẹp lại không nghĩ thế.
Theo lời kể trong thư, cuộc thăm viếng diễn ra sau khi tan học ngày đầu tiên khai giảng. Nhưng tính cả thời gian viết thư, gửi thư và thư đi đường thì Tiểu học Hồng Kỳ khai giảng ít nhất cũng được hơn một tuần rồi. Chuyện này không quan trọng, mấu chốt là Đầu Bẹp cùng Tống Đông Tống Tây nghỉ đông chơi điên cuồng, cả ba anh em đều không làm bài tập nghỉ đông.
Đầu tiên Đầu Bẹp thành khẩn nhận lỗi trong thư, tất nhiên là thay cả Tống Đông Tống Tây, không thể vì nghỉ mà quên bài tập, càng không thể vì chạy lên Bắc Kinh mà quên mang bài tập, tóm lại chuyện này chúng nó biết sai rồi. Tuy nhiên chúng nó vẫn cảm thấy hành động của hiệu trưởng Tằng mang tính trả thù đáng sợ.
Tại sao nói vậy? Vì khi hiệu trưởng Tằng đến thăm nhà, người đầu tiên thầy gặp không phải Tống Vệ Dân cũng không phải Viên Lai Đệ mà là bà cụ Triệu.
Bà cụ Triệu tuy biết trong nhà có một đám đại ngốc t.ử nhưng chuyện bị hiệu trưởng tìm đến tận nhà vì không làm bài tập thế này thì đúng là lần đầu tiên phá lệ. Kích động quá, bà vớ ngay cái chổi lớn dựng ở chân tường, đuổi đ.á.n.h ba đứa nhỏ khắp sân dọa chúng nó hồn xiêu phách lạc kêu cứu oai oái. Cuối cùng lão Tống giải cứu chúng nó và khuyên giải bà cụ Triệu.
"Bà già rồi, sao còn đ.á.n.h trẻ con? Để thằng ba làm. Thằng Ba! Mày lại đây cho tao, mày làm cái gì thế hả? Có mấy đứa con ranh con cũng không quản được? Còn để mẹ mày già thế này phải đuổi theo đ.á.n.h chúng nó à? Đánh cho tao!"
Ba anh em Đầu Bẹp lúc ấy ngây người, hoàn toàn không hiểu sao sự tình lại biến thành thế này, rõ ràng Tống gia không có truyền thống đ.á.n.h trẻ con mà.
May mắn là Tống Vệ Dân cũng xót con, hùa vào khuyên vài câu.
"Thành tích của bọn Đầu Bẹp cũng được mà, tốt hơn thằng Xú Đản hồi xưa nhiều, con thấy còn hơn cả thằng Cường với thằng Vĩ ấy chứ." Khuyên thôi thì được, chủ yếu là Tống Vệ Dân lại thêm một câu, "Theo con ấy, chúng nó chính là thành tích tốt quá, nhìn là biết không có tiền đồ."
Thật khó diễn tả tâm trạng của hiệu trưởng Tằng khi nghe những lời này. Cái gì gọi là thành tích tốt quá nhìn là biết không có tiền đồ?!
Không chỉ những người có mặt kinh ngạc, ngay cả Viên Lai Đệ nghe động tĩnh chạy ra xem cũng ngớ người. Sau thoáng ngây người, Viên Lai Đệ giật lấy cái chổi trong tay Tống Vệ Dân vừa khóc vừa đ.á.n.h con.
Đúng, là đ.á.n.h ba anh em Đầu Bẹp.
Vì không ngờ mẹ lại làm thế nên ba anh em Đầu Bẹp lúc đầu ăn trọn mấy cái, nhất là anh cả Đầu Bẹp m.ô.n.g sưng vù.
Viên Lai Đệ vừa đ.á.n.h con vừa gào khóc:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
"Tại sao chúng mày không chịu học hành t.ử tế? Tại sao? Người nhà vất vả kiếm tiền cho chúng mày đi học, sao chúng mày lại thế này? Đầu Bẹp, mày lớp 6 rồi, cứ thế này thì có lên huyện học cấp hai được không? Có được không?"
Không được ạ!
Đầu Bẹp ngơ ngác nhìn mẹ lên cơn. Nó đang yên đang lành sao phải lên huyện học cấp hai? Ở quê cũng có trường cấp hai, học phí rẻ hơn một nửa lại không phải ở trọ, không tốn thêm tiền trọ tiền ăn, hời quá còn gì!
Đầu Bẹp lơ đãng nói toạc suy nghĩ trong lòng ra.
Thế là Viên Lai Đệ đ.á.n.h càng hăng. May mắn lúc này ba anh em cũng phản ứng lại, chia nhau bỏ chạy. Nếu không phải Viên Lai Đệ chặn cửa thì chúng nó đã chuồn thẳng ra ngoài rồi.
Còn những người khác trong nhà thì sao? Tuy cảm thấy vì chuyện cỏn con này mà đ.á.n.h con không cần thiết nhưng dù sao cũng đang rảnh, muốn đ.á.n.h thì đ.á.n.h thôi, dù sao cũng là mẹ ruột, không đến nỗi đ.á.n.h c.h.ế.t con thật.
Cũng chính lúc này Viên Lai Đệ nói ra nguyện vọng chôn giấu trong lòng bao năm nay:
"Đầu Bẹp, mày bắt buộc phải thi đỗ cấp hai trên huyện, sau này còn phải học cấp ba, thi Đại học Bắc Kinh. Còn Tống Đông Tống Tây nữa, hai đứa mày cũng thế, thi đại học! Bắt buộc phải thi đại học, mà phải là Đại học Bắc Kinh mới được, không thì mẹ đ.á.n.h c.h.ế.t chúng mày!"
Đừng nói ba anh em Đầu Bẹp có mặt tại hiện trường, đến Mao Đầu đọc thư cũng trợn tròn mắt. Không phải cậu đứng nói chuyện không đau eo, vấn đề là con trai mình sinh ra có năng khiếu học tập hay không, trong lòng bà ta không biết tí gì à? Cứ bắt học sinh kém thi đại học lại còn là Đại học Bắc Kinh, có khả năng không? Thi đại học là khái niệm gì? Thiên quân vạn mã qua cầu độc mộc, học dốt thì nghỉ sớm cho khỏe. Ngay cả Xuân Lệ hồi đi học thành tích cũng tạm được thế mà điểm thi còn cách điểm chuẩn một đoạn dài.
Mao Đầu cười phá lên:
"Chị cả, Bảo à, hai người xem này, chỗ này viết 'Mẹ em bảo mẹ có thể phối hợp với hiệu trưởng Tằng, cụ thể là: Lên lớp không nghe giảng, đ.á.n.h! Bài tập không làm hoặc làm sai, đ.á.n.h! Trốn học bỏ tiết, đ.á.n.h! Thi điểm kém, đ.á.n.h!' Ha ha ha ha ha, thím ba chỉ biết đ.á.n.h con thôi à?"
Nếu đ.á.n.h một trận mà thông minh lên được thì Mao Đầu rất muốn khuyên Đầu Bẹp đi tìm ông bà ngoại Viên nhờ họ đ.á.n.h Viên Lai Đệ một trận, biết đâu Viên Lai Đệ lại thi đỗ đại học trước cũng nên.
Viên Lai Đệ không chỉ yêu cầu cao, phương pháp giáo d.ụ.c kỳ quặc mà còn ép hiệu trưởng Tằng cùng bà ta "dạy dỗ" con, tóm lại chỉ có một chữ: Đánh!
Đọc đến đây Hỉ Bảo vô cùng đồng cảm với hiệu trưởng Tằng. Cô luôn rất quý thầy, không muốn thầy bị Viên Lai Đệ ép đến phát điên:
"Em phải viết thư cho hiệu trưởng Tằng, à không, viết cho bà nội. Thành tích kém sao có thể đổ hết cho thầy giáo được? Thầy cô ai chẳng mong trò giỏi, rõ ràng là tại Đầu Bẹp không chịu học."
"Nó có chịu học cũng chẳng đỗ Đại học Bắc Kinh được đâu!" Mao Đầu kêu oan thay em họ, "Chú ba thím ba đều không thông minh, sao nó thông minh được? Em nhìn Xú Đản là biết. Nhưng đúng là nên viết thư cho bà nội, nhỡ lần sau mình về bọn Đầu Bẹp bị đ.á.n.h c.h.ế.t rồi thì sao?"
Mao Đầu mới không lo cho hiệu trưởng Tằng. Vị đó là cáo già thành tinh, đến Triệu Kiến Thiết còn không lừa nổi ông ấy thì sao có thể bị một đại ngốc t.ử ép c.h.ế.t được? Chỉ thương ba anh em Đầu Bẹp thôi.
Nói thì nói vậy nhưng đọc cả bức thư thật sự rất buồn cười. Mao Đầu vừa bận rộn đồng cảm với ba đứa em xui xẻo, vừa ôm bụng cười ha ha ha, nhìn cái điệu bộ hỉ hả của cậu chẳng thấy tí đồng cảm nào.
Nhìn bộ dạng cười đến sắp tắc thở của Mao Đầu, Xuân Lệ chỉ thấy ngứa mắt, vừa c.ắ.n hạt dưa vừa chê bai:
"Mày cười thì quay lưng lại được không? Không thì đi học người ta ngại che mặt đấy."
Câu này chọc giận Mao Đầu:
"Này này này, chị nghe câu 'cháu cậu mà lại giống cậu' chưa?"
"Nghe rồi, nhưng liên quan gì đến bây giờ?" Xuân Lệ khinh thường nhìn Mao Đầu, chỉ thấy thằng em này càng ngày càng nói nhảm. Chợt lóe lên ý nghĩ, cô phản ứng lại ngay, "Tục ngữ có câu 'con không chê mẹ xấu' nhưng chưa nghe câu 'mẹ không chê con xấu' bao giờ. Đừng nói chị chỉ là chị mày, đến mẹ ruột còn chê mày xấu kìa!"
"Chị chị... Bụng này chắc chắn sinh con trai!"
Đừng nói Xuân Lệ, ngay cả Hỉ Bảo là người hiểu Mao Đầu nhất cũng ngớ người. Thực ra hai chị em đối với chuyện sinh con trai hay con gái đều không có cảm giác gì. Trước kia hai chị em nói chuyện riêng cũng từng thảo luận vấn đề này. Ý Xuân Lệ là ba mẹ chồng tuy không nói rõ nhưng vì chồng cô là con một nên chắc chắn muốn có cháu trai. Nhưng cô thì khác, từ nhỏ bị một đám anh em trai làm cho đau đầu ch.óng mặt, cô cho rằng con gái tốt hơn con trai nhiều, ít nhất giúp cô sống thọ thêm hai năm.
Nhưng chuyện này Mao Đầu không biết, vậy tại sao cậu lại phán cô m.a.n.g t.h.a.i con trai?
Thấy hai chị em nhìn mình chằm chằm, Mao Đầu đắc ý:
"Sinh con gái giống cô, sinh con trai giống cậu! Ha ha ha ha, chị cả nếu chị sinh con trai, chị bảo nó giống anh cả thì tốt, hay giống em, hay là giống Xú Đản?"
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận