Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 241: Chuyến mua sắm hoành tráng và đoàn người về quê (3)

 

Đầu Bẹp liếc nhìn rồi gật đầu ngay:

“Cậu cầm đi.”

Sau đó gọi Viên mập mạp,

“Ra sân chơi con quay đi, anh họ em mua cho cả bộ đấy! Em còn mang cả bia phóng phi tiêu nữa, anh tìm cho em cái cột để đóng lên, tập phóng phi tiêu chơi.”

“Được được, đi luôn.”

Viên mập mạp ngày thường lười chảy thây, lúc này lại siêng năng đột xuất giúp ôm đồ đạc chạy ra sân.

Gần như cùng lúc đó cánh cổng khép hờ Viên gia lại bị đẩy ra, Tống Đông và Tống Tây cũng tay xách nách mang đi vào.

Đứa này ồn ào:

“Anh cả sao không gọi bọn em mà chạy trước? Mẹ lại mắng ở nhà kìa, bảo anh chưa làm xong bài tập nghỉ đông đã chạy đi chơi còn bảo tối anh về sẽ đ.á.n.h c.h.ế.t anh.”

Đứa kia thì mải mê bới đồ ăn vặt, tiện mồm phá đám:

“Sợ gì, trong nhà bà nội quyết định tất, mẹ không dám đ.á.n.h c.h.ế.t anh cả thật đâu. Lại đây, ăn đồ ngon đi, toàn mua ở Bắc Kinh đấy!”

Có đ.á.n.h c.h.ế.t Viên Lai Đệ cũng không ngờ ba đứa con trai bà ta kỳ vọng lại bị nhà ngoại lung lạc từ lúc nào không hay. Chuyện này bà cụ Triệu có nghe phong thanh nhưng không để tâm. Có thể nhiều người thấy Viên gia không cầu tiến nhưng công bằng mà nói nhà họ ngoài trọng nam khinh nữ ra thì cũng chẳng có vấn đề gì lớn. Không cầu tiến là thật nhưng cũng chưa bao giờ gây họa.

Nói về trọng nam khinh nữ, những năm đói kém sinh con gái ra dìm c.h.ế.t, chôn sống không biết bao nhiêu mà kể. Viên gia coi con gái như người ở nhưng ít nhất không g.i.ế.c c.h.ế.t chứ? Hơn nữa, từ khi có chế độ khoán hộ, Viên gia cuối cùng cũng bắt đầu chăm chỉ làm ăn, dù sao cũng là làm cho nhà mình chứ không phải ăn chung nồi. Nhờ thế mấy năm nay đời sống nhà họ khấm khá hơn nhiều, mấy đứa cháu gái cũng được ăn no mặc ấm, đứa bé nhất bằng tuổi Tống Đông Tống Tây mùa thu năm ngoái cũng được đi học.

Tổng hợp lại, bà cụ Triệu hoàn toàn không cấm ba anh em Đầu Bẹp qua lại với Viên gia. Hèn thì hèn, không sợ kẻ ngốc hèn chỉ sợ kẻ ngốc mà lắm ý tưởng, ngày nào đó chọc thủng trời thì người nhà lại lãnh đủ.

...

Lúc đó các trường đại học ở Bắc Kinh cũng lục tục đến ngày nhập học.

Thời này không như đời sau, khai giảng sớm nhất không phải tiểu học hay cấp hai mà là đại học. Đương nhiên ngày khai giảng do các trường tự định, như Hỉ Bảo phải nhập học sớm hơn Mao Đầu ba ngày.

Vì phần lớn đồ đạc để ở ký túc xá không mang về nên Hỉ Bảo chỉ đeo ba lô, xách thêm cái túi nhỏ đến trường. Giống học kỳ trước, ngày đầu chỉ cần điểm danh chứ không học. Từ ngày thứ hai là liên miên các cuộc họp đến thứ hai tuần sau mới chính thức vào học.

Khác với những bạn còn đang đắm chìm trong không khí Tết hoặc mệt mỏi vì đi làm thêm, Hỉ Bảo nhanh ch.óng quay lại trạng thái học tập. Nguyên nhân rất đơn giản, cả kỳ nghỉ đông cô thực sự vẫn luôn bận rộn học hành.

Nhìn Hỉ Bảo ngày đầu tiên đã lôi sách ra đọc trong ký túc xá, các bạn cùng phòng đều rất bất lực. Dù sao đã sống chung cả một học kỳ, họ ít nhiều cũng hiểu tính nết Hỉ Bảo. Nói dễ nghe là học tập cực kỳ tập trung, nói khó nghe là con mọt sách.

—Rõ ràng có thể dựa vào nhan sắc, tại sao cứ phải dựa vào tài năng? Suy nghĩ này càng dâng cao trong buổi lễ tuyên dương của khoa vào ngày hôm sau.

Đại hội tuyên dương không phải để bầu chọn sinh viên ưu tú vì đây là khai giảng mùa xuân. Có mật thám Lưu Hiểu Lộ, Hỉ Bảo biết thừa đại hội hôm nay là để phát học bổng.

Học bổng loại một 100 đồng chẵn chỉ có một người; loại hai 80 đồng có ba người; loại ba 60 đồng có năm người.

Đáng nói là học bổng không phải tính trên toàn trường nhưng cũng không phải chỉ riêng một khoa. Như khoa Tiếng Anh của Hỉ Bảo là xét chung học bổng với mấy khoa ngoại ngữ khác.

Như thế thì chỉ xem điểm cuối kỳ sẽ không công bằng vì chương trình học khác nhau. Do đó nhà trường còn xét thêm một số yếu tố khác, thành tích chỉ là một hạng mục quan trọng.

Hỉ Bảo không để ý những hư vinh này. Lưu Hiểu Lộ thì đã sớm bỏ cuộc. Tâm lý đa phần sinh viên cũng giống Lưu Hiểu Lộ, học bổng thì ai chẳng muốn nhưng ở cái nơi nhân tài như nấm này muốn lọt vào top xuất sắc nhất thực sự quá khó. Cho nên họ sớm đã giữ tâm thế bình thản, được thì tốt không được thì thôi.

Chỉ có Vương Đan Hồng là hai tay nắm c.h.ặ.t trước n.g.ự.c, mắt nhìn chằm chằm các thầy cô trên bục, môi mấp máy không ra tiếng, nhìn là biết cô ta đang căng thẳng tột độ.

Lưu Hiểu Lộ cười khẩy một tiếng rồi cũng bắt chước cầu nguyện. Cô ấy không cầu cho mình được học bổng mà cầu cho mong muốn của Vương Đan Hồng thất bại.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hai người này tuy cùng khoa cùng lớp cùng phòng nhưng dường như ngay từ đầu đã không hợp, dù chưa bao giờ thực sự cãi nhau to nhưng bằng mặt không bằng lòng ra mặt.

Rất nhanh thầy giáo trên bục cao giọng công bố danh sách nhận học bổng.

Cũng bất ngờ là công bố từ giải ba trước và cái tên đầu tiên được xướng lên chính là Vương Đan Hồng. Cô ta được học bổng loại ba.

Nghe thấy thế, Lưu Hiểu Lộ quay ngay sang nhìn Vương Đan Hồng thì thấy vẻ mặt cô ta thay đổi liên tục, ánh mắt càng phức tạp vô cùng. Cũng may cuối cùng Vương Đan Hồng vẫn giữ được bình tĩnh thẳng lưng bước lên bục nhận thưởng.

Mấy người được giải ba khác Hỉ Bảo không quen, có một người cùng lớp trông quen mặt nhưng chỉ dừng lại ở đó. Những người được giải nhì sau đó cô càng không quen ai.

Cho đến khi...

"Người đạt học bổng loại một khoa Ngoại ngữ học kỳ này là sinh viên Tống Ngôn Hề, lớp Tiếng Anh 1 khóa 82."

Hỉ Bảo ngạc nhiên. Nói thế nào nhỉ? Kết quả này thực sự nằm ngoài dự đoán của cô, đơn giản vì Lưu Hiểu Lộ từng phổ cập rằng nhà trường xét duyệt không chỉ xem thành tích mà còn xem biểu hiện hàng ngày.

Biểu hiện hàng ngày bao gồm phát biểu trên lớp, tỉ lệ chuyên cần, hoàn thành bài tập và mức độ tham gia các hoạt động trong trường.

Mấy khoản kia Hỉ Bảo đều không thành vấn đề nhưng khoản hoạt động trường thì từ lúc khai giảng đến giờ, cô chưa tham gia lần nào.

Cho nên, tại sao nhỉ?

Ngạc nhiên thì ngạc nhiên, Hỉ Bảo vẫn tự tin bước lên bục nhận thưởng. Người đạt học bổng không chỉ nhận được một khoản tiền hậu hĩnh mà còn có một tấm bằng khen bìa cứng nhìn rất sang trọng. Đương nhiên bằng khen loại nào cũng giống nhau chỉ khác chữ viết bên trong thôi.

Lãnh đạo khoa sau khi trao học bổng xong lại có bài phát biểu dài lê thê, trọng tâm đương nhiên là ôn lại quá khứ hướng tới tương lai, đặc biệt dạt dào tình cảm kể về sự thiếu hụt nhân tài của đất nước hiện nay, kêu gọi sinh viên phấn đấu tự cường, đóng góp một viên gạch cho công cuộc xây dựng đất nước.

Kết quả không như mong đợi khiến Vương Đan Hồng thất vọng tràn trề. Tuy cũng được giải ba nhưng cô ta vốn đặt yêu cầu cao cho bản thân nên khi quay về hàng sắc mặt cô ta khá khó coi.

Chờ lãnh đạo phát biểu xong, sinh viên xếp hàng rời khỏi lễ đường theo đơn vị lớp, khoa. Vì đông người nên dù cẩn thận đến mấy cũng dễ xảy ra va chạm, chen lấn hoặc giẫm vào chân nhau là chuyện nhỏ thường tình.

Hỉ Bảo hai tay cầm bằng khen còn tờ 100 đồng đã được cô đút vào túi, theo dòng người đi ra ngoài.

Đến khi ra khỏi lễ đường mọi người tản đi, Lưu Hiểu Lộ mới bất ngờ kéo Hỉ Bảo lại thì thầm vào tai cô:

“Vừa nãy tớ thấy Vương Đan Hồng giẫm lên chân cậu một cái, không biết là cố ý hay vô tình.”

Chuyện này Lưu Hiểu Lộ nhìn thấy nhưng thật sự không tiện phát tác. Thứ nhất cô ấy không phải người trong cuộc, thứ hai dù tính thế nào thì đây cũng chỉ là chuyện nhỏ, làm ầm lên thì cùng lắm Vương Đan Hồng xin lỗi một câu mà không chấp nhận thì lại mang tiếng hẹp hòi.

Hỉ Bảo cúi đầu nhìn, hôm nay cô đi đôi giày da lót lông, trên mặt giày nâu đúng là có thêm vết bùn đen. Tuyết bên ngoài chưa tan hết, đi lại nhiều nên đế giày ai cũng đen sì.

Lưu Hiểu Lộ tức tối nhíu mày:

“Sao con người này lại thế nhỉ? Chỉ giỏi làm mấy trò mèo ghê tởm sau lưng người khác.”

“Không sao đâu, không đau, giày về lau là sạch thôi mà.” Hỉ Bảo chần chừ một chút, “Sao tớ chẳng có cảm giác gì nhỉ?” Cô cúi xuống gõ gõ mũi giày, lúc này mới phát hiện mũi giày cứng ngắc, không giống bị đông cứng mà như có lót vật gì bên trong.

“Đúng rồi, tớ nhớ ra rồi, giày quân nhu bên trong hình như có lót tấm thép nên đặc biệt nặng. Nhưng thế này lại hay, vừa thoáng khí, chống lạnh, chống nước lại còn phòng ngừa được kẻ tiểu nhân nào đó giở trò phá hoại!”

Nói câu cuối, Lưu Hiểu Lộ cố ý cao giọng. Hỉ Bảo ngạc nhiên ngẩng lên nhìn cô ấy, theo ánh mắt cô ấy nhìn sang thì thấy Vương Đan Hồng đang tức tối trừng lại.

“Thôi bỏ đi, sau này tớ sẽ cẩn thận hơn.”

Hỉ Bảo kéo Lưu Hiểu Lộ đi, không phải cô muốn dĩ hòa vi quý mà là thực sự không cần thiết.

Tuy nhiên chưa đợi Lưu Hiểu Lộ ấm ức gật đầu, bên kia Vương Đan Hồng đã hùng hổ lao tới. Ngay sau đó chân cô ta trượt một cái cả người lao về phía trước, hai đầu gối chạm đất trước, thực hiện một cú “ngũ thể đầu địa” (năm vóc sát đất) ngay trước mặt Hỉ Bảo và Lưu Hiểu Lộ.

--

Hết chương 89.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 241 | Đọc truyện chữ