Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 240: Chuyến mua sắm hoành tráng và đoàn người về quê (2)

 

Trên tàu vẫn đông nghịt người như mọi khi.

So ra thì dòng người về quê không đông như dòng người lên thành phố trước Tết nhưng cũng chẳng ít hơn là bao. Tóm lại vẫn chật ních, chưa đi qua hai ba ga, lối đi đã kín đặc người. May mắn lần này bà cụ Triệu đã có sự chuẩn bị, tranh thủ trước khi đám đông ùa lên tàu bà bắt mọi người lần lượt đi vệ sinh, sau đó bắt đầu cuộc chiến đường dài.

Hai ngày hai đêm sau tàu kéo còi vào ga. Chuyển từ tàu hỏa sang ô tô, đoàn người lại tay xách nách mang lên đường về thôn. Vận may khá tốt, giữa đường họ gặp Triệu Kiến Thiết đi họp ở xã về.

Đối mặt với sự chào hỏi nhiệt tình của bà cô ruột, Triệu Kiến Thiết ngoài mặt cười hì hì nhưng trong lòng thì...

Đã gặp rồi thì còn làm thế nào được nữa? Đương nhiên là phải đưa bà cô về nhà an toàn rồi chở hết đồ đạc về ngôi nhà lầu đỏ của lão Tống. Đạp xe đi lại mấy chuyến, Triệu Kiến Thiết cuối cùng cũng hoàn thành nhiệm vụ rồi chuồn thẳng không dám ngoái đầu.

Dù giờ đã làm trưởng thôn nhưng nỗi sự hãi bị bà cô chi phối năm xưa vẫn khắc sâu trong xương tủy ông ta.

Haizz...

Mãi đến khi về nhà, Triệu Kiến Thiết mới hậu tri hậu giác nhận ra người Tống gia không thay đổi nhiều, cùng lắm là mặc quần áo mới giày mới, duy chỉ có chỏm tóc vàng hoe đón gió của Đầu Bẹp làm ông ta ấn tượng sâu sắc.

Triệu Kiến Thiết lập tức lại ra khỏi nhà rẽ sang nhà em họ:

“Em rể à!”

Hiệu trưởng Tằng đang viết kế hoạch học kỳ mới. Mấy năm nay nhà nước ngày càng coi trọng giáo d.ụ.c, ông ấy cũng thầm may mắn năm xưa không vì cám dỗ nhất thời mà chọn về thành phố. Lúc đó ai cũng bảo ông ấy ngốc nhưng giờ e là những người đã về thành phố đang hối hận xanh ruột vì trừ khi thi đỗ đại học còn không thì rất khó tìm việc tốt, đa phần vẫn đang ăn bám ba mẹ.

Ngược lại ông ấy nhờ lựa chọn đúng đắn năm xưa mà trở thành tấm gương thanh niên trí thức trong vùng. Trường học năm ngoái lại được sửa sang, so với trường tiểu học công xã trước kia thì trường tiểu học trung tâm hiện nay tốt hơn nhiều. Quan trọng hơn là giờ kết hợp thành thị nông thôn, tất cả học sinh tốt nghiệp tiểu học khóa này đều có thể thi lên cấp hai, chỉ cần đỗ là được lên huyện học chứ không như trước kia đùng cái cắt đứt thi cử, học giỏi mà không có vận may cũng đành chịu.

Lúc Triệu Kiến Thiết đến, ông ấy đang tính toán chuyện này, thấy người liền thuận miệng nói:

“Mấy hôm trước hiệu trưởng trường tiểu học trung tâm đến tìm em, bảo trường họ năm nay không tuyển đủ học sinh, muốn chúng ta quy định lại chi tiết tuyển sinh, tốt nhất là cấm học sinh ngoại thôn theo học.”

“Dựa vào cái gì?!” Triệu Kiến Thiết vốn định kể chuyện Đầu Bẹp Tống gia, nghe thế liền nổi cáu, “Đã cải cách mở cửa rồi mà còn giở mấy trò này? Coi ai là kẻ ngốc thế! Dù sao lúc xây trường chúng ta đã định quy tắc rồi, học sinh trong thôn miễn học phí chỉ thu tiền sách vở, học sinh ngoại thôn thu phí theo quy định.”

Chính nhờ quy định này của Tiểu học Hồng Kỳ mà người các thôn lân cận đều muốn gửi con đến đây. Dù sao cũng mất tiền, học đâu chẳng là học? Đương nhiên phải chọn chỗ gần nhà hơn.

—Đó là suy nghĩ trước kia.

Mấy năm gần đây tỉ lệ đỗ cấp hai của Tiểu học Hồng Kỳ đạt trên 90% lại đúng lúc nhà nước ra sức tuyên truyền việc học tập thay đổi vận mệnh, lập tức Tiểu học Hồng Kỳ trở thành thương hiệu vàng trực tiếp khiến Tiểu học trung tâm khan hiếm học sinh, thậm chí người trên huyện cũng gửi con về Tiểu học Hồng Kỳ.

Nhưng chuyện đó liên quan gì đến họ? Bản thân anh không có năng lực còn trách người khác quá giỏi à? Hiệu trưởng Tằng biết Triệu Kiến Thiết sẽ nói thế, người Triệu gia ai cũng một đức hạnh cho rằng kẻ ngu dốt thì nên tự sinh tự diệt.

“Nếu, em nói là nếu, mùa thu năm nay Tiểu học trung tâm không tuyển được học sinh mới thì làm thế nào?”

Hiệu trưởng Tằng hỏi.

Triệu Kiến Thiết kéo ghế ngồi phịch xuống, đừng nhìn ông ta rúm ró trước mặt bà cụ Triệu chứ trước mặt người khác ông ta vẫn là vị trưởng thôn oai phong lẫm liệt.

“Làm thế nào à? Kệ xác nó! Theo tôi thấy, Tiểu học trung tâm nát đến mức ấy rồi, tiền sửa chữa còn chẳng có thì trông mong gì? Phụ huynh nào thương con cũng chẳng nỡ ném con vào đấy. Mùa hè nóng c.h.ế.t người, mùa đông gió lùa qua khe cửa sổ rét run chẳng biết bao nhiêu đứa ốm rồi. Chi bằng thế này, chúng ta cứ lo tốt phần mình trước. Hai tháng nữa tôi nghĩ cách xoay tiền cho chú, lắp quạt trần cho mỗi phòng học, láng xi măng sân thể d.ụ.c, lắp cột bóng rổ như trường tiểu học trên huyện, tóm lại là làm cho xịn vào!”

“Sau đó thì sao?”

“Đương nhiên là chờ bên Tiểu học trung tâm cầu cạnh đến cửa, chúng ta nhân cơ hội nuốt trửng họ!”

Triệu Kiến Thiết khoe khoang, ông ta muốn làm thế từ lâu rồi chỉ là chuyện này nói ra không hay ho lắm nhưng nếu đối phương không có học sinh, mặt dày đến cầu xin thì không liên quan gì đến ông ta nữa.

Hiệu trưởng Tằng cân nhắc kỹ thấy đây cũng là một cách hay. Dù sao bây giờ nhà nào trong thôn cũng có tiền, đừng nói là trích thẳng từ quỹ thôn mà kêu gọi đóng góp sửa trường mọi người cũng sẵn lòng.

Hơn nữa những người gan dạ trong thôn đều đi làm ăn xa hoặc buôn bán, người nhát gan mới ở lại. Nếu họ biến ngôi trường thành độc nhất vô nhị trong vùng, chỉ riêng tiền bọn trẻ ăn quà vặt hàng ngày cũng là một khoản không nhỏ rồi? Dù sao mấy năm nay nhà nào cũng khá giả, người có tiền đương nhiên không tiếc tiền cho con cái.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Càng nghĩ càng thấy có lý, hiệu trưởng Tằng vớ lấy cuốn sổ cắm cúi ghi chép.

Triệu Kiến Thiết vắt chéo chân nhìn em rể ghi chép, chợt nhớ ra mục đích đến đây bèn nói:

“Này chú em, chú cũng phải để ý chút, thành tích học tập là quan trọng nhưng các mặt khác cũng không thể bỏ bê. Không nói đâu xa, cái thằng Tống...”

Triệu Kiến Thiết bỗng dưng tắc tịt, quên béng tên thật của Đầu Bẹp.

Cũng may hiệu trưởng Tằng không muốn làm khó ông ta, ở thôn bao nhiêu năm ông ấy cũng biết bà con ít khi gọi tên đầy đủ, không ngẩng đầu lên nhắc:

“Nói tên cúng cơm đi.”

“Là thằng Đầu Bẹp ấy! Hôm nay anh thấy nó, trên đầu nó dựng ngược một chỏm tóc, chẳng ra dáng học sinh tí nào. Chú vừa là hiệu trưởng vừa là chủ nhiệm lớp, không quản được à?”

Hiệu trưởng Tằng dừng b.út, nghiêng đầu nhìn ông ta:

“Người Tống gia đi Bắc Kinh về rồi à? Là bà cụ Tống lại mắng anh hay lại giao việc cho anh?”

Có ông em rể thế này cũng mệt. Mẹ kiếp, Triệu Kiến Thiết hậm hực đứng dậy bỏ đi:

“Tôi có lòng tốt nhắc nhở chú! Thôi, tôi mặc kệ.”

Triệu Kiến Thiết đi rồi, hiệu trưởng Tằng ghi chép xong lại ngẫm nghĩ một lát cuối cùng quyết định đứng dậy ra ngoài, đi về hướng Tống gia. Ông ấy không phải đặc biệt đến thăm Đầu Bẹp mà là mang sổ sách đến trường nhưng ai bảo trường học và nhà lầu đỏ của lão Tống chỉ cách nhau một con đường thôn chứ?

Thế là oan gia ngõ hẹp.

Khó nói ai là kiếp nạn của ai, hiệu trưởng Tằng nhìn chằm chằm chỏm tóc vàng hoe trên đầu Đầu Bẹp chừng năm phút đồng hồ. Trong lúc đó gió lạnh thổi vù vù nhưng chỏm tóc ấy vẫn sừng sững bất động.

Đầu Bẹp cũng c.h.ế.t trân tại chỗ. Nó ngàn vạn lần không ngờ vừa ra cửa đã đụng mặt hiệu trưởng Tằng. Nếu biết trước thì có đ.á.n.h c.h.ế.t nó cũng không vội vàng mang quà sang Viên gia.

Hai thầy trò cứ thế nhìn nhau trân trân giữa đường thôn, vẻ mặt ai nấy đều nghiêm trọng như nhau.

Sau đó Đầu Bẹp nghiêng người nhảy phắt xuống bờ ruộng, vèo một cái chạy biến ra đồng. Tốc độ cực nhanh khiến hiệu trưởng Tằng như trở về nhiều năm trước...

Xú Đản à, Đầu Bẹp quả không hổ danh là em ruột của Xú Đản.

Nghĩ còn vài ngày nữa là đi học, hiệu trưởng Tằng quyết định làm việc chính trước. Nếu còn rảnh thì ghé qua Tống gia thăm hỏi gia đình, ông ấy tin Tống gia vẫn còn nhiều người biết lý lẽ.

Bên kia, Đầu Bẹp chạy như tên b.ắ.n một mạch đến tận cửa Viên gia.

Giờ vẫn là tháng Giêng, tuy muốn tìm việc làm thì vẫn có nhưng Viên gia là cái ổ lười biếng, lúc Đầu Bẹp đến cả nhà đang co ro trong nhà chính sưởi ấm uống nước nóng.

“Đầu Bẹp, mày đi Bắc Kinh về rồi à? Oa, cái gì trên đầu mày thế kia? Sao mày mang nhiều đồ thế?”

Viên mập mạp lao ra. Tuy từng sống cùng Hỉ Bảo và Mao Đầu một năm nhưng đúng là chỉ lớn xác chứ không lớn khôn, đến giờ cậu ta vẫn chơi rất thân với Đầu Bẹp thậm chí với Tống Đông và Tống Tây cũng chẳng có gì khác biệt.

“Toàn quà em mua cho các anh đấy, mua ở Cửa hàng Hoa Kiều Bắc Kinh hẳn hoi!”

Đầu Bẹp đương nhiên không nỡ mang hết đồ chơi sang nhưng về bản chất cậu nhóc vẫn khá hào phóng. Đống đồ Tống Cường mua cho, nó chọn lọc mang sang đây chừng một nửa.

Ếch sắt, cờ cá ngựa, tú lơ khơ, yoyo, con quay...

Bảo là đắt tiền thì không hẳn nhưng số lượng nhiều, món nào cũng mới lạ độc đáo, là thứ mà cả Viên gia chưa từng đi xa bao giờ chưa từng thấy.

Biết sao được, ai bảo cả Viên gia không chỉ lười mà còn hèn cộng thêm nhát gan như cáy. Viên Lai Đệ trước khi đi Bắc Kinh ít nhất còn từng lên huyện nhưng người Viên gia xa nhất chỉ đến được xã. Giờ nhìn thấy bao nhiêu đồ chơi lạ mắt đừng nói đám Viên mập mạp, ngay cả cậu cả và cậu út Viên gia cũng sán lại gần, rất nhanh ánh mắt hai người dán c.h.ặ.t vào mấy bộ tú lơ khơ.

Lẽ ra tú lơ khơ là dụng cụ c.ờ b.ạ.c nhưng mấy bộ này là bài Thủy Hử rất hiếm, trên bài vẽ hình các nhân vật, tất nhiên mặt sau hoa văn vẫn giống nhau. Thuộc loại vừa có thể coi là đồ chơi sưu tầm, vừa có thể chơi bài được.

“Đầu Bẹp à, cái này cho cậu được không?”

Cậu út Viên gia dỗ dành.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 240 | Đọc truyện chữ