Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp

Chương 242: Thư của Đầu Bẹp và cửa hàng của Tống Cường Tống Vĩ (1)

 

Giữa mùa đông giá rét, Vương Đan Hồng dù gia cảnh khó khăn cũng cố kiếm cho mình một bộ quần áo dày. Giữ ấm được hay không chưa bàn đến nhưng đúng là trông rất dày dặn.

Tuy nhiên t.a.i n.ạ.n ập đến quá bất ngờ. Trong cơn hoảng loạn tột độ, Vương Đan Hồng hét lên một tiếng t.h.ả.m thiết ch.ói tai dọa mọi người xung quanh giật mình thon thót, đồng thời thành công thu hút mọi ánh nhìn về phía mình.

Sau đó ngay trước mắt bao người, cô ta ngã sấp mặt xuống đất theo đúng nghĩa đen.

Người không bị thương nhưng mặt mũi thì mất sạch.

Sợ nhất là không khí bỗng nhiên im lặng.

Hơn trăm con người trân trân nhìn cô ta ngã một cú t.h.ả.m hại mà trùng hợp thay lại ngã đúng về hướng Hỉ Bảo và Lưu Hiểu Lộ, nhìn qua chẳng khác nào đang quỳ lạy chúc Tết hai người họ.

Hỉ Bảo ngơ ngác hoàn toàn. Lưu Hiểu Lộ sau giây phút sững sờ ngắn ngủi, phải dùng hết sức bình sinh véo mình hai cái thật đau mới nhịn được cười. Còn Vương Đan Hồng sau khi bẽ mặt ê chề thì lồm cồm bò dậy ôm cánh tay đau điếng bỏ chạy thục mạng.

Lần này Vương Đan Hồng giận thật rồi. Từ hôm đó trở đi cô ta không nói với bất kỳ ai trong phòng lấy một câu. Đương nhiên những người khác cũng có lòng tự trọng, chuyện này đâu liên quan gì đến họ, tại sao họ phải chịu đựng cái mặt lạnh tanh của cô ta lại còn phải chủ động làm hòa chứ? Nhất thời không khí trong ký túc xá trở nên vi diệu, yên tĩnh đến mức thích hợp để đọc sách ôn bài hơn cả phòng tự học.

Tuy nhiên sự ngại ngùng vẫn còn đó. Vì thế cuối tuần được nghỉ, Hỉ Bảo nhanh nhẹn thu dọn mấy cuốn sách đang đọc dở rồi chuồn lẹ về nhà.

"Bảo về rồi đấy à?"

Vừa đẩy cổng sân nhà mình, Hỉ Bảo đã nghe tiếng Xuân Lệ. Cô dứt khoát không về nhà mình nữa mà rẽ sang nhà bên cạnh, vừa đi vừa hỏi:

"Chị cả, hôm nay sao chị về sớm thế?"

"Chiều nay chị xin nghỉ, đi bệnh viện khám."

Xuân Lệ mở cửa nhà chính cho Hỉ Bảo vào. May mà hôm nay không có tuyết nên đỡ được khoản rũ tuyết trên người. Từ khi đến Bắc Kinh đây cũng coi như một thói quen mới của Hỉ Bảo.

Khám bệnh? Hỉ Bảo ngạc nhiên ngước nhìn Xuân Lệ.

Chưa đợi cô hỏi Xuân Lệ đã thao thao bất tuyệt:

"Chị bảo này, ở thành phố lớn phiền phức thật đấy. May mà trường mình có chế độ chi trả không thì chị cũng lười đi bệnh viện khám cái nọ cái kia. Em xem, mẹ sinh mấy chị em mình chẳng phải vẫn tốt sao? Cũng đâu nghe nói có chuyện phiền phức thế này, ở đây đúng là lắm trò, không có việc gì cũng phải vẽ chuyện ra làm."

"Ở quê mình có người gãy tay còn tự lên núi hái t.h.u.ố.c đắp đấy thôi!" Hỉ Bảo kéo Xuân Lệ ngồi xuống sô pha nhẹ nhàng khuyên, "Nói đâu xa, ông trẻ hai nhà mình chẳng phải hồi bé gãy chân không chữa trị t.ử tế nên giờ đi cà nhắc sao? Theo em, đã có điều kiện thì đi khám là tốt. Có vấn đề thì chữa kịp thời, không có vấn đề thì cũng an tâm."

Em trai của lão Tống (ông trẻ hai) được người làng gọi là Tống Nhị Quải (Tống Hai Què). Thực ra đó không phải tên thật của ông ấy, chỉ là trước giải phóng mọi người đặt tên lung tung, tên gì cũng có. Như Triệu gia còn đỡ, có người làm cán bộ văn hóa nên đặt tên nghe cũng xuôi tai như Bà cụ Triệu, Triệu Hồng Hà, Triệu Mãn Thương... Tống gia thì khác, toàn gọi bừa. Khổ nỗi ông trẻ hai bị tật ở chân, sau giải phóng đăng ký hộ khẩu lại lấy luôn biệt danh Tống Nhị Quải làm tên.

Trước kia cơm ăn không đủ no, sống sót được đã là may mắn chứ ai hơi tí đau ốm lại đi khám bệnh. Nhưng giờ có điều kiện rồi đương nhiên không thể bỏ qua.

Xuân Lệ vốn chẳng để tâm, nếu không phải trường trả tiền và cho nghỉ phép thì cô ấy cũng lười đi. Giờ nghe Hỉ Bảo nói thế, cô ấy cũng thấy có lý:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

"Cũng phải, không nói đâu xa, thằng Xú Đản nhà mình cũng thế thôi? Nếu hồi đó... Haizz, cũng may ông trời thương kẻ khù khờ, ngốc có phúc của ngốc."

Đội tuyển quốc gia vẫn chưa kết thúc đợt tập huấn, may mà vẫn cho gọi điện thoại chỉ có điều người ở đầu dây bên kia chẳng nhớ gì.

Trò chuyện một lúc về việc khám bệnh, biết chỉ là kiểm tra định kỳ bình thường và không có gì bất thường, Hỉ Bảo thở phào nhẹ nhõm. Từ khi nhà nước ban hành chính sách kế hoạch hóa gia đình, con cái dường như trở thành báu vật thực sự. Kiểu sinh con ra rồi nuôi thả, lớn lên tự nhiên như cỏ dại ngày xưa đã dần biến mất. Nhất là ở thủ đô, xung quanh toàn người có công ăn việc làm chính thức, chuyện sinh con thứ ba hay thứ tư gần như không tồn tại.

Nếu ở huyện lẻ chỉ cần trốn đi sinh, con chào đời rồi cùng lắm nộp phạt là xong, cán bộ kế hoạch hóa gia đình có tàn nhẫn đến mấy cũng không thể nhét đứa bé trở lại bụng mẹ. Nhưng với trường hợp của Xuân Lệ sinh con ra không đơn giản là nộp phạt mà cả hai vợ chồng đều sẽ mất việc.

Gia đình công nhân viên chức thành phố, một khi cả hai vợ chồng bị đơn vị sa thải thì chỉ có nước về nhà chờ c.h.ế.t. Đương nhiên cũng có thể học theo Tống Cường và Tống Vĩ đi miền Nam làm ăn nhưng kết quả thế nào chưa biết, gia đình lại phải chia lìa. So với bát cơm sắt ổn định trước mắt, quả thật chưa thấy ai có gan lớn đến thế.

Dưới chế tài nghiêm khắc, ai dám chứ?

Trước kia Xuân Lệ chưa cảm thấy gì nhiều, dù sao xung quanh cũng chưa có trường hợp nào như thế. Nhưng chiều nay đi bệnh viện về nói chuyện với Hỉ Bảo, cô ấy không nhịn được cảm thán:

"Đông con nhiều phúc là đúng nhưng nếu thực sự chỉ được sinh một đứa thì cũng chẳng sao nhỉ? Chị không hiểu mấy người đó nghĩ gì nữa."

Bệnh viện lúc nào cũng lắm chuyện thị phi, chỉ xếp hàng khám thôi cũng nghe được khối tin tức. Xuân Lệ đi khám ở Bệnh viện Phụ sản, ngồi hai tiếng đồng hồ nghe đủ chuyện trên trời dưới biển.

Người ta bảo trên có chính sách dưới có đối sách quả không sai. Quốc sách kế hoạch hóa gia đình vừa ra vẫn có người tìm cách lách luật. Lúc xếp hàng, Xuân Lệ nghe một t.h.a.i p.h.ụ bên cạnh than thở với người khác rằng bà chị chồng cô ta không biết điều cứ cố tình làm trái, vác bụng bầu chạy về nhà mẹ đẻ, cán bộ kế hoạch hóa tìm đến nơi còn khăng khăng bảo là con đầu lòng, trong khi thực tế là đứa thứ hai. Dọa cô ta c.h.ế.t khiếp, may mà người ta không ngốc, tra sổ hộ khẩu là lộ tẩy ngay. Dù sao nếu là con đầu lòng, sao có thể gần chín tháng còn một mình chạy về nhà mẹ đẻ cách hai ba mươi dặm chứ? Bà chị chồng bị cán bộ đưa đi, cô ta cũng bị dọa cho hết hồn, may mà nhà gần bệnh viện nên giữ được cái thai.

Kể qua loa với Hỉ Bảo vài câu, Xuân Lệ không nhắc đến chủ đề nặng nề này nữa. Thực ra cô ấy biết rõ chính sách này khi triển khai xuống dưới chắc chắn sẽ gặp lực cản rất lớn, chuyện gì sẽ xảy ra thì không cần nói cũng biết.

Đây mới là thủ đô, ở những nơi "trời cao hoàng đế xa", đảm bảo còn nhiều chuyện động trời hơn.

Nhà Hỉ Bảo để không gần một tuần, tuy trong nhà không thiếu thức ăn nhưng Xuân Lệ vẫn giữ cô lại ăn tối lấy cớ là bầu bạn với bà bầu.

Đến bữa tối Hỉ Bảo mới phát hiện mọi người trong nhà đều đi vắng.

Anh rể Đào An lại bắt đầu dự án nghiên cứu mới, nghe nói sẽ xong trước khi Xuân Lệ sinh. Bên đó cũng có chế độ ưu tiên cho Xuân Lệ, lãnh đạo đặc biệt dặn dò phòng hậu cần quan tâm đến bà bầu hơn. Tống Cường đã lên tàu đi hai ngày trước, đích đến là Thượng Hải phồn hoa nhất miền Nam, dự là ba năm tháng nữa mới thấy mặt. Mao Đầu thì chiều thứ bảy không về, cậu thường sáng sớm chủ nhật mới sang, ăn trưa ăn tối xong lại bắt xe buýt về trường.

Vậy còn Tống Vĩ đâu?

"Đang bận rộn với cái cửa hàng của nó đấy, còn bảo bao giờ xong xuôi sẽ gọi chúng ta qua cổ vũ."

Xuân Lệ nghĩ tối nay chỉ có hai chị em bèn nấu một nồi mì nhỏ, rưới đầy một lớp thịt băm xào, còn ốp la thêm hai quả trứng. Tiếc nuối duy nhất là mùa đông chỉ có cải thảo, phải đợi sang xuân mới được ăn cải thìa non mơn mởn nhưng cô ấy đã bắt đầu thèm cái vị thanh mát ấy rồi.

Chẳng mấy chốc mì đã chín, hai chị em không lên nhà trên mà ngồi luôn bàn ăn nhỏ trong bếp, mỗi người một bên sì sụp ăn.

Nhớ ngày nào mì sợi là món ngon mà Tết cũng chưa chắc được ăn, dù sao cũng là lương thực tinh, quanh năm suốt tháng chẳng được chia mấy cân. Trứng gà thì phải tích lại để đổi muối, trứng ốp la là thứ xa xỉ không dám mơ, được quả trứng luộc đã là tốt lắm rồi. Còn thịt băm xào thì càng chưa từng nghe thấy, có được miếng thịt ăn là may làm gì có chuyện trước khi ăn còn xào qua dầu mỡ.

Cuộc sống bây giờ quả thực là xa hoa!

Nhà lão Tống không có thói quen ăn không nói, ngay cả lúc ăn cơm ở trường cũng rôm rả tiếng nói cười. Hai chị em tất nhiên cũng vừa ăn vừa nói chuyện. Trước bữa ăn Xuân Lệ đã nhắc đến chuyện con cái, giờ bắt đầu hỏi thăm chuyện trường lớp của Hỉ Bảo.

Hỉ Bảo nghĩ ngợi, cô thực sự thấy trường học cái gì cũng tốt. Thầy cô hiền hậu, tận tâm truyền dạy kiến thức, bạn bè cũng ham học. Ngay cả Vương Đan Hồng có chút tâm tư thì trong mắt Hỉ Bảo cũng chỉ là xích mích nhỏ giữa bạn bè, không có gì to tát. Hơn nữa đây là học kỳ hai năm nhất rồi, có gì mà không thích ứng?

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Thập Niên 60: Cuộc Sống Tốt Đẹp - Chương 242 | Đọc truyện chữ