Tận Thế Zombie Tôi Thức Tỉnh Dị Năng

Chương 179: Khúc Khải Hoàn Ca

Chương 178: Khúc Khải Hoàn Ca

Cột Cờ Hà Nội (Kỳ Đài) đứng sừng sững như một ngọn tháp thép giữa biển sương đỏ. Trên đỉnh cao nhất, nơi lá cờ Tổ quốc lẽ ra phải tung bay, nay chỉ còn một khối cầu năng lượng đỏ thẫm đang đập thình thịch như trái tim của một con quái vật. Đó chính là Mắt Sương – nguồn cơn của mọi sự biến dị trên dải đất hình chữ S.
"Chúng ta chỉ có một cơ hội," Tuấn nói, đôi mắt anh rực sáng như hai vì sao.
Anh không leo cầu thang. Tuấn biến đôi chân mình thành những móc thép, bám chặt vào tường gạch nung, lao vút lên theo chiều thẳng đứng. Sương độc phun ra từ Mắt Sương như những lưỡi dao, chém vào lớp vỏ thép của anh, tạo ra những tia lửa điện xanh loét.
Ở dưới chân đài, Lan bảo vệ cho Tuấn bằng cách trồng một rừng Cây Trúc Đào và Hoa Quỳnh. Những rễ cây đâm sâu vào móng đài, giữ cho công trình không bị rung chuyển trước áp lực khủng khiếp của năng lượng đỏ.
"Nở đi hoa quỳnh, trong đêm tăm tối nhất!" Lan hét lớn, dồn toàn bộ sinh lực vào những bông hoa trắng muốt.
Khi Tuấn chạm tới đỉnh đài, Mắt Sương bùng nổ, tạo ra một cơn sóng xung kích định hất tung anh xuống đất. Tuấn nghiến răng, anh biến cả cơ thể mình thành một chiếc Cột Thu Lôi.
"Ta không phá hủy ngươi," Tuấn thì thầm, tay chạm vào khối cầu đỏ. "Ta sẽ... thuần hóa ngươi."
Anh không dùng bạo lực. Tuấn dùng 'Mầm Thép' để dẫn dắt năng lượng đỏ đi qua cơ thể mình, lọc nó qua những "màng lọc văn hóa" mà anh đã thu thập suốt hành trình: lòng nhân ái của miền Tây, sự kiên cường của miền Trung, và sự thanh tao của miền Bắc.
Lan từ dưới truyền lên một luồng sinh khí màu xanh ngọc. Hai dòng năng lượng xanh và bạc hòa quyện, bao vây lấy Mắt Sương.
"BÙM!"
Một tiếng nổ êm ái như tiếng pháo hoa vang lên. Màn sương đỏ đặc quánh bỗng chốc vỡ tan, biến thành những hạt bụi vàng lấp lánh rơi xuống khắp Thủ đô. Lá cờ đỏ sao vàng bỗng nhiên xuất hiện từ trong không trung, tung bay ngạo nghễ trong gió đêm.
Sương mù trên khắp Việt Nam bắt đầu tan biến. Từ Hà Giang đến Cà Mau, bầu trời trở lại màu xanh thẳm của tự do.
Dưới chân Cột Cờ, Tuấn và Lan kiệt sức ngã gục vào lòng nhau. Nhưng trên môi họ là nụ cười mãn nguyện. Ánh trăng rằm tháng Mười rọi xuống, phủ lên họ một lớp ánh sáng bạc dịu dàng.
Hà Nội bừng tỉnh trong một buổi sáng trong veo. Tiếng chim hót vang trên những tán cây xà cừ, và ngoài kia, dòng sông Hồng lại chảy phù sa đỏ nặng tình quê hương.
Hành trình "Con đường ra Bắc" đã khép lại với thắng lợi của lòng nhân ái và sự kết hợp giữa kỹ nghệ và tâm hồn. Bạn có muốn tôi viết thêm một chương ngoại truyện về cảnh đất nước hồi sinh và cuộc sống mới của Tuấn và Lan sau đại nạn không?