Tận Thế Zombie Tôi Thức Tỉnh Dị Năng
Chương 178: Trận Đồ Ngàn Năm
Chương 177: Trận Đồ Ngàn Năm
Trước mắt họ, cổng Đoan Môn hiện ra sừng sững với ba cửa vòm cuốn bằng đá xanh và gạch vồ. Nhưng không gian quanh đây bị bẻ cong một cách kỳ lạ. Màn Sương Đỏ tại đây không còn ở dạng khí, mà kết lại thành những sợi tơ rỉ sét, đan xen nhau tạo thành một Trận Đồ Thời Gian.
Mỗi bước chân tiến vào sân rồng, Tuấn và Lan lại thấy những hình ảnh chập chờn của lịch sử: tiếng vó ngựa rầm rập của quân Tây Sơn, bóng áo dài thướt tha của thiếu nữ Hà Thành xưa, và cả tiếng gậy tre của những đoàn quân Nam tiến.
"Ký ức của đất này quá nặng," Tuấn khẽ nói, cánh tay thép của anh run lên vì những dòng điện cảm xúc chạy dọc các vi mạch. "Màn sương đang lợi dụng nỗi đau của quá khứ để cầm chân chúng ta."
Bỗng nhiên, từ trên lầu môn, hàng loạt những mũi tên bằng Đá Lam lao vút xuống. Chúng không nhắm vào cơ thể, mà nhắm vào "tâm" của người lữ khách.
Lan không dùng rễ cây để quật ngã. Cô lấy từ trong túi áo ra một nắm hạt Hoa Nhài – loài hoa mang vẻ đẹp thanh tao, khiêm nhường của người Tràng An.
"Hương thơm xua tan tạp niệm..."
Lan thổi nhẹ, những cánh hoa nhài trắng muốt bay lên, kết thành một tấm khiên hương thơm. Những mũi tên đá chạm vào tấm khiên liền hóa thành những hạt mưa trong vắt, rơi xuống làm ướt đẫm những viên gạch vồ cổ kính.
Họ bước qua cổng Đoan Môn. Tại sân điện Kính Thiên, đôi rồng đá chầu hai bên bậc thềm bỗng nhiên chuyển động. Những đôi mắt đá rực lên ánh sáng vàng kim, uy nghiêm nhưng không hề mang sát khí.
"Người mang thép trong tim và người mang mầm trong tay," một giọng nói trầm hùng vang vọng từ dưới lòng đất. "Muốn lên Cột Cờ để giải ấn, các ngươi phải để lại một thứ quý giá nhất."
Tuấn nhìn Lan, rồi nhìn vào cánh tay thép – thành tựu lớn nhất đời kỹ sư của mình. Anh không ngần ngại, dùng năng lực 'Mầm Thép' tự tách một mảnh nhỏ ở cổ tay, rèn nó thành một chiếc Chìa Khóa Tâm Linh. Lan cũng cắt một lọn tóc, bện cùng một nhành hoa sữa thơm nồng.
"Chúng con dâng lên sự hy sinh và lòng thủy chung của thế hệ hôm nay," Lan cung kính nói.
Đôi rồng đá khẽ cúi đầu, nhường đường. Trận đồ thời gian tan biến, lộ ra con đường dẫn thẳng đến chân Cột Cờ Hà Nội.
Trước mắt họ, cổng Đoan Môn hiện ra sừng sững với ba cửa vòm cuốn bằng đá xanh và gạch vồ. Nhưng không gian quanh đây bị bẻ cong một cách kỳ lạ. Màn Sương Đỏ tại đây không còn ở dạng khí, mà kết lại thành những sợi tơ rỉ sét, đan xen nhau tạo thành một Trận Đồ Thời Gian.
Mỗi bước chân tiến vào sân rồng, Tuấn và Lan lại thấy những hình ảnh chập chờn của lịch sử: tiếng vó ngựa rầm rập của quân Tây Sơn, bóng áo dài thướt tha của thiếu nữ Hà Thành xưa, và cả tiếng gậy tre của những đoàn quân Nam tiến.
"Ký ức của đất này quá nặng," Tuấn khẽ nói, cánh tay thép của anh run lên vì những dòng điện cảm xúc chạy dọc các vi mạch. "Màn sương đang lợi dụng nỗi đau của quá khứ để cầm chân chúng ta."
Bỗng nhiên, từ trên lầu môn, hàng loạt những mũi tên bằng Đá Lam lao vút xuống. Chúng không nhắm vào cơ thể, mà nhắm vào "tâm" của người lữ khách.
Lan không dùng rễ cây để quật ngã. Cô lấy từ trong túi áo ra một nắm hạt Hoa Nhài – loài hoa mang vẻ đẹp thanh tao, khiêm nhường của người Tràng An.
"Hương thơm xua tan tạp niệm..."
Lan thổi nhẹ, những cánh hoa nhài trắng muốt bay lên, kết thành một tấm khiên hương thơm. Những mũi tên đá chạm vào tấm khiên liền hóa thành những hạt mưa trong vắt, rơi xuống làm ướt đẫm những viên gạch vồ cổ kính.
Họ bước qua cổng Đoan Môn. Tại sân điện Kính Thiên, đôi rồng đá chầu hai bên bậc thềm bỗng nhiên chuyển động. Những đôi mắt đá rực lên ánh sáng vàng kim, uy nghiêm nhưng không hề mang sát khí.
"Người mang thép trong tim và người mang mầm trong tay," một giọng nói trầm hùng vang vọng từ dưới lòng đất. "Muốn lên Cột Cờ để giải ấn, các ngươi phải để lại một thứ quý giá nhất."
Tuấn nhìn Lan, rồi nhìn vào cánh tay thép – thành tựu lớn nhất đời kỹ sư của mình. Anh không ngần ngại, dùng năng lực 'Mầm Thép' tự tách một mảnh nhỏ ở cổ tay, rèn nó thành một chiếc Chìa Khóa Tâm Linh. Lan cũng cắt một lọn tóc, bện cùng một nhành hoa sữa thơm nồng.
"Chúng con dâng lên sự hy sinh và lòng thủy chung của thế hệ hôm nay," Lan cung kính nói.
Đôi rồng đá khẽ cúi đầu, nhường đường. Trận đồ thời gian tan biến, lộ ra con đường dẫn thẳng đến chân Cột Cờ Hà Nội.