Tận Thế Zombie Tôi Thức Tỉnh Dị Năng

Chương 180: Hơi Thở Phố Phường

Chương 179: Hơi Thở Phố Phường

Hà Nội thức giấc trong một bầu không khí tinh khôi chưa từng thấy. Không còn mùi gỉ sét của sương độc, chỉ còn mùi lá khô xào xạc và hơi ẩm của đất phù sa. Nắng thủy tinh xuyên qua những tán xà cừ cổ thụ, rớt xuống mặt đường nhựa như những mảnh vàng vụn.
Tuấn đẩy chiếc xích lô 'Mầm Thép' đi thong dong trên phố Hàng Ngang. Lớp vỏ thép của xe sau trận chiến tại Cột Cờ đã mất đi vẻ gai góc, thay vào đó là một màu xám bạc trầm mặc, lấp lánh dưới nắng. Lan ngồi trên xe, tay ôm một bó hoa thạch thảo tím ngắt vừa hái bên bờ hồ.
"Anh Tuấn, nghe kìa..." Lan khẽ reo lên.
Từ một góc phố, tiếng cửa cuốn rít lên khô khốc, rồi tiếng chổi tre quét đường của một chị công nhân vang lên đều đặn: Xoẹt... xoẹt... Đó là âm thanh của sự sống đang hồi sinh. Những ngôi nhà hình ống bắt đầu mở cửa, người dân bước ra ban công, ngơ ngác nhìn bầu trời xanh thẳm rồi ôm chầm lấy nhau trong nước mắt.
Tại một góc phố Hàng Muối, một làn khói trắng bay lên từ một cửa hiệu cũ. Mùi hương nồng nàn của quế, hồi, gừng nướng và vị ngọt thanh của xương bò ninh kỹ lan tỏa trong không gian.
"Phở kìa anh!" Lan cười rạng rỡ.
Họ dừng chân trước một quán phở nhỏ. Ông chủ quán, một người đàn ông trạc tuổi ngũ tuần với gương mặt phúc hậu, đang thoăn thoắt thái những lát thịt bò chín hồng đào.
"Hai cháu từ xa mới về à? Vào đây, bát phở đầu tiên sau ngày giải nạn, bác mời!" Ông chủ quán cười khà khà, tay đơm bánh phở vào bát sứ trắng tinh.
Bát phở bốc khói nghi ngút với nước dùng trong vắt như hổ phách, điểm xuyết vài cọng hành xanh mướt và lát ớt đỏ tươi. Tuấn húp một ngụm nước dùng, vị ngọt thanh tao thấm vào từng tế bào, xua tan bao mệt mỏi của những tháng ngày chiến đấu.
"Đúng là vị quê hương," Tuấn trầm trồ. "Thép có cứng đến mấy cũng không bằng sự ấm áp của một bát phở đồng bào."
Khắp phố phường, tiếng rao của những gánh hàng rong bắt đầu xuất hiện: "Ai xôi xéo, xôi lạc nào...", "Ai bánh khúc nóng đây..." Hà Nội không cần những lời tuyên bố hùng hồn, Hà Nội hồi sinh bằng chính hơi thở dung dị, thuần hậu của đời thường.