"Ai, đúng thật là vậy rồi!"
Không ít người vây lại quan sát.

"Tại sao Phượng Nghê Thường này lại đột nhiên gia nhập vào Đại La Kiếm Tông chứ? Chẳng lẽ là bị người của Đại La Kiếm Tông tìm được rồi sao?"
"Không loại trừ khả năng này."
"Đáng tiếc, Huyền Thiên Kiếm Tông chúng ta cũng là kiếm đạo tông môn, mà cũng tìm kiếm cực khổ hơn cả tháng trời, mà lại chẳng có thu hoạch gì."

"Nghiệp chướng mà!"
Có tán tu ngửa mặt lên trời thở dài, đấm ngực giậm chân. Tán tu duy nhất có thành tựu trên Thiên Kiêu Bảng, có thể nói nàng là người duy nhất trong quần thể tán tu khổng lồ, chưa được bao lâu thì người ta đã chẳng còn là tán tu nữa rồi.

Cũng tương đương với chuyện dập tắt đi hi vọng duy nhất của quần thể tán tu. Sau này quần thể tán tu của chúng ta mới có thể ngóc đầu dậy nổi chứ? Tức run người!

"Lão phu cương quyết kiến nghị, Thiên Kiêu Bảng phải chia cho tán tu một bảng xếp hạng riêng!"
Một ông lão có tinh thần minh mẫn, vô cùng chính trực, vuốt râu nói.

"Không sai!"
Lão giả vừa nói xong thì lập tức vô số người đã phụ họa theo. Bên trên Thiên Kiêu Bảng. Một trăm người xếp đầu tiên đều có bối cảnh thâm sâu, bây giờ đến ngay cả một chỗ đứng cho những tán tu như bọn họ cũng chẳng có, điều này tuyệt không công bằng. Là những kẻ có thành tựu ở Tu Luyện Giới, lại là quần thể lớn nhất, mà cũng là những phần tử xếp dưới đáy chót của xã hội, sao lại không có nhân quyền như vậy? Là vì cho là tán tu chúng ta không có người tài hay sao? "Những tán tu NÀY đang nằm mơ sao?"
Có người đứng bên cạnh châm chọc khiêu khích.

"Cho các ngươi riêng một Thiên Kiêu Bảng để làm gì? Bây giờ chọn đại bất kỳ ai trên bảng xếp hạng, cũng đủ có thể càng quét một đám tán tu được coi như là có tài, lại làm thêm một bảng xếp hạng cho các ngươi thì cũng chẳng qua là tự rước nhục vào thân mà thôi."

"Khinh người quá đáng!"
Râu tóc của lão giả kia run lên, phẫn nộ quát: "Có dám đánh một trận cùng lão phu không?"

"Tại hạ thuộc Thái Sơ Thánh Địa, Vương Khôn đệ tử nội môn, xin được chỉ giáo."

"À."
Trong lòng lão giả kia đang hoảng hốt, nhưng nét mặt vẫn tỏ ra trấn định như cũ, nói: "Nơi đây là Đại Hoang thành, lão phu nể mặt Thiên Cơ Lâu, hôm nay không dạy dỗ ngươi, miễn cho bị người khác nói lão phu ỷ lớn hiếp nhỏ!"

. . . . .

Đại Hoang thành.

Cách thành nội trăm ngàn dặm, một chiếc xe kéo màu vàng chói rọi, băng qua hư không, di chuyển vô cùng khí thế, giống như một vị Thiên Đế đang quan sát nhân gian.

Bên trong chiếc xe kéo. Một nam tử trẻ tuổi có mái tóc màu vàng, mặc áo bào màu vàng kim, vẻ ngoài oai hùng cường tráng, ẩn trong con ngươi màu vàng ánh là vẻ lạnh lùng nghiêm nghị, giống như là một ngọn núi tuyết vạn năm không tan chảy, khiến người ta phải đứng cách xa ngàn dặm.

"Phúc Bá, còn bao lâu nữa mới đến Đại Hoang thành?"
Nam tử trẻ tuổi mở miệng, giọng nói như kim loại va vào nhau.

"Sắp rồi."
Bên ngoài chiếc xe kéo, một ông già đang điều khiển chiếc xe, sau khi nghe thấy lời người kia thì nhẹ nhàng nói: "Chỉ khoảng nửa canh giờ nữa thôi, sắp đến rồi."

"Cuối cùng cũng sắp tới rồi sao?"
Nam tử tự lẩm bẩm. Hắn chính là thiếu chủ của Kim Sí Đại Bằng, sau khi đánh nhau với Diệp Trần cùng Ngọc Hành Thánh Tử, sau đó hắn đã quay về tổ địa, chuẩn bị đại lễ rồi lại gấp rút quay ngược về.

Lần này, mục tiêu của hắn chính là Thiên Kiêu Bảng của Yêu Tộc! Dù sao. Nhân Tộc cũng đã có, Yêu Tộc của bọn họ không thể nào không có được. Tuy là. Bản thân mình phải bỏ tiền ra nhưng lại hời cho toàn bộ Yêu Tộc, khiến cho trong lòng hắn cảm thấy khó chịu, nhưng chuyện nào cũng chẳng còn cách nào khác, Kim Sí Đại Bằng quá ít người, cả một tộc cộng lại cũng chẳng vượt quá hai con số. Nếu thật sự để cho Kim Sí Đại Bằng tự mình làm bảng xếp hạng, thì e là tất cả tộc nhân xếp vào tất cả vị trí trên bảng, thì cũng chẳng thể điền đầy bảng xếp hạng.

. . . .

Thời gian trôi qua rất nhanh. Sau nửa canh giờ sau. Trong tiếng "Ùng ùng!", chiếc xe kéo màu vàng bay xẹt qua hư không, tốc độ cực nhanh. Đại Hoang thành đột nhiên xuất hiện trong tầm nhìn.

"Ừm?"
Trước Thiên Cơ Lâu. Có người nhướng mày, dường như cảm nhận được điều gì đó ngẩng đầu nhìn lại.

Chỉ thấy. Một dãy ánh sáng màu vàng óng, từ trên trời giáng xuống, giống như là một vầng mặt trời đang rơi xuống mặt đất, ánh sáng chói mắt, khiến cho người ta không thể mở mắt ra được. Trong vùng ánh sáng chói lòa, một bóng người cao gầy đang ngồi ngay ngắn trong đó, toàn thân tản ra một loại khí tức cực kỳ tôn quý, phảng phất như thiên thượng Tiên Vương giáng xuống nhân gian vậy. Một luồng áp lực vô biên vô tận tràn ngập khắp đất trời, khiến cho người ta không dám nhìn thẳng.

"Cộp! Cộp! Cộp!"
Tiếng bước chân vang vọng. Một bóng người cao ráo đi ra, hắn chắp tay sau lưng, tóc vàng tung bay, ánh nhìn khiếp người, dáng vẻ như chúa tể sơn lâm, mang đến cho người ta cảm giác vô cùng áp lực. Hắn quét mắt nhìn mọi người tại đây, vẻ mặt nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt.

"Đây là thiếu chủ của Kim Sí Đại Bằng sao?"
"Không sai, chính là hắn, trước đây lúc giao thủ với Diệp Trần cùng Ngọc Hành Thánh Tử, ta đã từng nhìn thấy hắn một lần!"
"Tại sao người của Yêu Tộc lại đến Đại Hoang thành?"
"Điều này mà cũng cần phải suy nghĩ hay sao? Nhất định là vì cầu kiến chủ nhân của Thiên Cơ Lâu rồi!"
"Yêu Tộc chính là Yêu Tộc, không hiểu cấp bậc lễ nghĩa, lại đùng đùng từ trên trời giáng xuống, không biết là phải đi vào bằng cửa thành hay sao? May mà sát trận của Đại Hoang thành còn chưa khởi động, nếu như sát trận đang vận hành thì e là tộc Kim Sí Đại Bằng lại ít đi một con."

. . . . .

Ánh mắt của thiếu chủ Kim Sí Đại Bằng như đao, đảo qua bên người, một luồng hàn ý lan tràn ra, trấn áp những người đứng chung quanh, khiến cho họ đồng loạt lui lại. Không ít người cảm nhận được luồng không khí chung quanh đều trở nên nóng bức, như sắp bốc cháy vậy. Mỗi người có mặt tại hiện trường đều cảm giác toàn thân đau đớn, hai vai như nặng ngàn cân, dường như có một ngọn núi lớn đang đè lên trên hai vai của mình vậy.

"Hanh!"
Kim Sí Đại Bằng hừ lạnh một tiếng, một số người có tu vi yếu, sắc mặt bỗng trắng nhợt, phụt một tiếng, phun ra một ngụm máu tươi, khí tức trở nên yếu ớt, suy nhược.

"Tộc Kim Sí Đại Bằng là để cho các người bàn luận sao?"
Sau khi để lại câu nói đó, thiếu chủ của Kim Sí Đại Bằng nhấc chân đi vào trong Thiên Cơ Lâu.

Sau khi hắn biến mất ở cửa vào Thiên Cơ Lâu. Bầu không khí như bùng nổ.

"Thần khí gì chứ? Lại dám diễu võ giương oai trong phạm vi của Nhân Tộc, không sợ không rời khỏi đây được hả?"
"Đúng vậy! Nếu như bất kỳ ai xếp trong Thiên Kiêu Bảng mà đến đây, đương nhiên là có thể chém chết hắn ngay tại chỗ!"
"Chưa từng thấy kẻ nào mà bá đạo như hắn, chỉ bàn luận một chút mà cũng không được sao? Những Thiên Kiêu trên Thiên Kiêu Bảng cũng chưa bao giờ làm càng như vậy!"
"Nếu như đệ nhị Diệp Trần trên Thiên Kiêu Bảng của Nhân tộc chúng ta đến Đại Hoang thành trễ hơn vài ngày, nói không chừng sẽ ra tay trấn áp kẻ này ngay tại chỗ rồi!"
Chương 125 - Chương 125 | Đọc truyện tranh