Trong Thiên Cơ Lâu. Lý Vân và Bắc Thần Hằng đang ngồi đối diện nhau.

"Kinh" một tiếng động nhỏ vang lên, Bắc Thần Hằng khẽ động, hắn lấy ra một khối ngọc bài cầm trên tay, nhìn thoáng qua nội dung trong đó, vẻ mặt đầu tiên là vui vẻ. Sau đó. Liền xụ xuống.

"Đại La Kiếm Tông, khinh người quá đáng!"
Bắc Thần Hằng giận không kềm được.

Thiên Dận Hoàng Triều tìm Phượng Nghê Thường hơn một tháng, cuối cùng nàng ta lại gia nhập vào Đại La Kiếm Tông. Tin tức này khiến cho hắn có chút không thể nào chấp nhận được. Nếu như không tìm được nàng ta thì cũng thôi đi. Mấu chốt là tìm được rồi, mà chẳng đoạt nổi người, điều này khiến cho hắn rất đỗi đau lòng.

"Không cần nổi giận, chuyện hợp tình hợp lý mà thôi."
Lý Vân nhấp một ngụm nước trà, từ tốn nói.

Phượng Nghê Thường người ta là một kiếm tu, nếu như đồng ý gia nhập vào Thiên Dận Hoàng Triều, thì đúng là gặp ma rồi, trừ phi là không còn sự lựa chọn nào khác mới phải làm như vậy. Dù sao. Xét cho cùng thì Thiên Dận Hoàng Triều cũng là Hoàng Triều, thuộc về loại lớn mạnh của vương triều nhân gian, nếu người bên ngoài gia nhập vào đó, thì không có khả năng nắm giữ thực quyền và quyền phát biểu. Điều này thì không giống với trong tông môn. Gia nhập vào tông môn, thì sau này ngoại trừ thực lực của bản thân có khả năng sẽ lớn mạnh mà còn có chút quyền lợi. Nhưng Hoàng Triều thì sao có thể giao quyền lực trung tâm cho một người bên ngoài nắm giữ được chứ. Nếu lỡ như người ta tạo phản thì biết phải làm sao? "Tiền bối nói phải."
Bắc Thần Hằng khàn khàn giọng đáp một tiếng. Hắn cũng biết Thiên Dận Hoàng Triều chẳng có ưu điểm nào có thể so sánh với Đại La Kiếm Tông được. Tuy là bọn họ cũng có chút công pháp kiếm tu. Nhưng cũng không chuyên nghiệp cho lắm, rất khó dựa vào những công pháp này để bồi dưỡng ra một vị kiếm tu chân chính. Đạo lý thì ai cũng hiểu, nhưng mà vừa nghĩ đến chuyện Thiên Dận Hoàng Triều bị lỡ mất một thiên tài trên Thiên Kiêu Bảng, trong lòng hắn lại co rút, trái tim như đang rỉ máu.

"Tiền bối."
Bắc Thần Hằng thở dài một hơi. Tán tu duy nhất trên Thiên Kiêu Bảng đã không còn, hắn lại chẳng còn có ý định dựa vào những người khác trên Thiên Kiêu Bảng, chẳng thà chuyên tâm bồi dưỡng thế hệ sau của mình.

Nhưng ngay khi, hắn đang muốn mở miệng nói thì một loạt tiếng bước chân truyền đến. Bắc Thần Hằng lập tức ngậm miệng không nói, nhìn về phía người tới, đồng tử hơi co rút lại, nhẹ giọng nói:
"Yêu Tộc?"

"Kim Thần của tộc Kim Sí Đại Bằng tham kiến Thiên Cơ Lâu chủ tiền bối!"
Thân hình của Kim Thần cao lớn, sau khi bước vào trong Thiên Cơ Lâu, đảo đảo con mắt, rất nhanh hắn đã nhìn thấy Lý Vân, con ngươi của hắn sáng lên, hơi khom mình hành lễ.

"Ừm."
Lý Vân gật đầu. Nhìn thoáng qua người Kim Thần, vẻn vẹn chỉ một cái liếc mắt, mặc dù không cần nhìn hệ thống, hắn cũng có thể nhận ra được đây là một nhân vật rất kiêu ngạo, mà không phải là loại người kiêu căng kinh người. Mà là thuộc về loại người có khí chất tối cao!

Nghĩ đến việc hắn thuộc về tộc Kim Sí Đại Bằng, trong lòng Lý Vân cũng cảm thấy nhẹ nhàng, ở bất kỳ thế giới nào thì cái chủng tộc này đều là một quần tộc mạnh mẽ. Mỗi một con đều có thể xưng hùng! Những chủng tộc có thể so sánh huyết mạch và tiềm lực với tộc Kim Sí Đại Bằng, thì toàn bộ Yêu Tộc cũng chỉ có mấy tộc mà thôi. Còn như những chủng tộc có thể áp đảo nó thì hầu như là không có. Tộc Kim Ô là Hoàng tộc của Yêu Tộc, nhưng so với tộc Kim Sí Đại Bằng thì cũng chẳng là cái thá gì.

Chính là bởi vì bối cảnh như vậy, cộng thêm thực lực lớn mạnh, cho nên vị thiếu chủ của Kim Sí Đại Bằng lại dưỡng ra một loại ngạo khí trời sinh!

"Ngồi đi."
Lý Vân tùy ý phất phất tay, một cái ghế xuất hiện cách đó không xa.

"Đa tạ tiền bối."
Kim Thần thi lễ lần thứ hai, hơi khom người, ngồi ngay ngắn trên ghế, mỗi một cử động của hắn đều giống như cây lao cao vút, đều lộ ra sự tự tin kiên định.

"Hôm nay đến Thiên Cơ Lâu là vì Thiên Kiêu Bảng của Yêu Tộc sao?"
Lý Vân nhẹ giọng nói ra.

Vốn dĩ hắn dự định lấy Thánh Chủ bảng ra ngoài trước, dù sao thì hắn cũng ở Đại Hoang thành, nằm trong phạm vi quản chế của Nhân Tộc, những vùng quanh đây thì cũng chẳng có Yêu Tộc. Cho dù có có đi nữa thì cũng đã thành mồi nhắm trên bàn rượu rồi.

Cho nên. Hắn cũng không quan tâm đến Thiên Kiêu Bảng của Yêu Tộc. Dù sao. Kể cả mình có làm xong thì Yêu Tộc chung quanh đây cũng không nhìn thấy được. Nếu chỉ dựa vào truyền miệng, thì khi nào truyền đến tai của Yêu Tộc thì chỉ có trời mới biết. Còn nếu như thực sự được truyền đến tai của bọn họ, thì chưa chắc là bọn họ đã tin. Nếu lỡ như Yêu Tộc hoài nghi đây là mưu kế của nhân tộc thì phải làm sao? Dù sao thì Nhân Tộc cùng Yêu Tộc vẫn không hòa thuận, ở những nơi giáp ranh giữa hai tộc thường xảy ra chiến tranh.

Bây giờ thì hay rồi. Tộc Kim Sí Đại Bằng tiếng tăm lừng lẫy nhất Yêu Tộc đã tới. Có bọn họ hỗ trợ mở đường, ngược lại còn tiết kiệm được cả đống công sức của mình.

Nghĩ đến chuyện, trong nội bộ Yêu Tộc, kẻ mà muốn nhìn thấy Thiên Kiêu Bảng của tộc mình thì cũng chỉ có mấy người tộc Kim Sí Đại Bằng. Chỉ cần xuất hiện Yêu Tộc Thiên Kiêu Bảng, thì tên của bọn họ nhất định sẽ được ghi trên đó. Nếu đổi lại là những tộc bình thường khác, thậm chí bọn họ còn không muốn nhìn thấy bảng danh sách này, bởi vì bên trên Thiên Kiêu Bảng, vạn vật đều sẽ hiện nguyên hình, biết đánh nhau hay không, chỉ cần nhìn thấy mình có tên trên bảng xếp hạng là được rồi.

"Lâu chủ tiền bối, quả nhiên là danh bất hư truyền, thần cơ diệu toán, hôm nay gặp mặt, vãn bối bội phục!"
Trên gương mặt băng giá của Kim Thần lại xuất hiện một nụ cười hiếm gặp. Biết rõ mục đích của mình, cũng không mở miệng từ chối, theo hắn thấy thì chuyện này thành công rồi!

"Việc rất nhỏ mà thôi."
Lý Vân khoát tay áo, dáng vẻ không thèm quan tâm, bảng danh sách này cũng chẳng tốn đồng nào, mình có thể dễ dàng tạo ra nó, chẳng qua cũng chỉ là một cái công cụ để đánh bóng tên tuổi mà thôi. Kể cả người của tộc Kim Sí Đại Bằng đến đây thì sau này hắn cũng sẽ tạo bảng xếp hạng này.

"Hệ thống."
Nói. Lý Vân sắp sửa trình ra Bảng Xếp Hạng của Yêu Tộc. Nhưng hắn còn chưa nói xong, thì đã nhìn thấy Kim Thần dùng mắt ra hiệu với lão giả đứng bên cạnh, lão giả kia nhanh chóng tiến đến, móc ra một cái hộp ngọc từ trong tay áo. Đưa đến trước mặt Lý Vân.

"Trong nội bộ Yêu Tộc có rất nhiều người tài, đối với tiền bối mà nói, tuy đây là việc nhỏ, nhưng cần hao tổn tâm sức để tính toán, vì vậy đây là chút lòng thành của vãn bối."
"Xin tiền bối hãy nhận lấy."
Chương 126 - Chương 126 | Đọc truyện tranh