"Cũng được."
Người đàn ông mặc áo tím suy nghĩ một lát, không cự tuyệt, hắn gật đầu, nhìn về phía Phượng Nghê Thường, trầm giọng nói: "Tiểu cô nương, tuy là Thiên Dận Hoàng Triều của chúng ta chuyên về Vận Triều, nhưng cũng có kiếm tu!"

"Ngươi có thể suy nghĩ cho cẩn thận, rốt cuộc thì muốn gia nhập vào tông môn nào, dù sao thì ngươi cũng chỉ là một tán tu, chung quy thì thế đơn lực cô, nếu như va chạm với một Thánh Địa, nếu như không có chỗ chống lưng, thì chỉ sợ rằng vẫn còn có khả năng đưa đẩy đến cục diện như ngày hôm nay."

"Không sai."
Đoạn Vô Lự gật đầu phụ họa, hắn quét mắt nhìn người đàn ông mặc áo tím, mở miệng bổ sung: "Lão phu nhìn thấy được ngươi cũng đi theo con đường kiếm tu, con đường này gian nan vạn phần, chi bằng có danh sư chỉ điểm, nhưng chớ có chọn sai tông môn nhé!"

"Đoạn Vô Lự!"
Nghe thấy thế, người đàn ông mặc áo tím xém chút nữa bị chọc cho tức đến vẹo cả mũi. Đây không phải là là ám chỉ Thiên Dận Hoàng Triều bọn họ hay sao chứ.

"Lão phu ăn ngay nói thật mà thôi."
Đoạn Vô Lự mỉm cười nói. Hắn đã từng làm chức vụ của người chưởng giáo, cho nên tính tình đã được tu dưỡng rất nhiều rồi, sẽ không dễ dàng nổi giận.

"Ta. . . . ."
Phượng Nghê Thường nhìn hai người trước mặt, có chút chóng mặt, nói thật, đây là lần đầu tên nàng gặp phải loại tình huống như này.

Theo lý mà nói. Những tông môn nếu không phải là chín phần thì cũng là mười phần kiêng kỵ những người bái sư khi đã có sẵn tài nghệ trong người sao chứ? Dù sao. Một người bình thường muốn bái nhập sư môn thì phải trải qua tầng tầng lớp lớp khảo hạch, tại sao chưa gì mà đã biết hết tình huống của mình, chẳng lẽ bọn họ không có chút nghi ngờ nào mà muốn mình gia nhập vào tông môn của họ? Chẳng lẽ không sợ bản thân mình còn có mục đích khác hay sao? "Sư phụ, ta nên làm gì bây giờ?"
Phượng Nghê Thường hỏi thầm trong lòng.

"Đồ nhi, không cần lo lắng."
Giọng nói của Lão Ẩu chậm rãi truyền đến: "Đây cũng là một số thông tin về bối cảnh của ngươi được hiển thị trên Thiên Kiêu. Ngươi chính là một tán tu, với thực lực của chủ nhân Thiên Cơ Lâu, nếu như sau lưng ngươi còn có một tông môn, thì chắc chắn là không qua mắt được pháp nhãn của hắn đâu."

"Nếu không thì những người này cũng sẽ nghi ngờ."
"Mà điều quan trọng hơn chính là bởi vì ngươi đứng thứ ba mươi mốt trên Thiên Kiêu Bảng. Nếu ta đoán không lầm thì truyền nhân của hai thế lực này có khả năng là không thể có được vị thứ cao như vậy."
"Cho nên đang muốn gấp rút tìm kiếm một thiên kiêu trẻ tuổi trên Thiên Kiêu Bảng, giúp cho bọn hắn được nở mày nở mặt."

Những lời này chỉ có Phượng Nghê Thường có thể nghe thấy được. Nếu như truyền ra bên ngoài, e rằng Đoạn Vô Lự sẽ không nói gì, dù sao thì mặc dù đồ tôn của hắn không bằng Phượng Nghê Thường, nhưng cũng không kém nhiều lắm, dù sao cũng đứng thứ chín mươi chín trên Thiên Kiêu Bảng. Nếu như so sánh với vô số những người tài của Nhân Tộc thì cũng được xếp hạng vào một trong một trăm người đứng đầu, thành tựu trong tương lai là không thể nào đong đếm được.

Thế nhưng sắc mặt của Thiên Dận Hoàng Triều phỏng chừng cũng sẽ không dễ nhìn như vậy nữa. Chẳng có người nào trong số vãn bối của bọn họ là có năng lực cả, đến ngay cả Thần Hoàng bây giờ, thì địa vị của hắn cũng có chút khó nói, mạnh thì cũng chẳng được gọi là mạnh, mà yếu thì cũng chẳng phải yếu. Thực sự là rất khó xác định được.

"Ta có cần từ chối bọn họ hay không?"
Phượng Nghê Thường cân nhắc nói ra. Nàng đã có một sư phụ, nàng không muốn lại bái thêm người khác làm thầy, mà nàng đã đồng ý với sư phụ rồi. Nếu như lúc này lại gia nhập tông môn khác. Không biết những người của tông môn kia sẽ đối đãi với thầy trò nàng ra sao? Là muốn lợi dụng mình, hay là coi trọng mình đây? Chẳng có ai có thể cam đoan được điều này cả.

"Không cần."
Lão Ẩu thở dài, nhẹ giọng nói: "Xét đến cùng, vẫn là do vi sư liên lụy đến ngươi, nếu không phải có sự tồn tại của vi sư, ngươi gia nhập vào bất kỳ một Thánh Địa nào thì đều có thể trở thành Thánh nữ."

"Với tư chất của ngươi, lại thêm sự hỗ trợ của tài nguyên Thánh Địa, thì thành tựu của ngươi chắc cũng sẽ không thấp hơn Diệp Trần đâu!"
"Có thể. . . . Có thể đứng sánh vai với người đứng đầu trên Thiên Kiêu Bảng!"

Lão Ẩu cũng không biết thân phận của Ngọc Khuynh Tiên, với sự phán đoán của nàng, phỏng chừng thì đệ tử của nàng sẽ mạnh hơn Diệp Trần một chút. Nhưng sức mạnh cũng có hạn, cũng sẽ không hơn Diệp Trần bao nhiêu cả. Diệp Trần là truyền nhân của Đế Tộc, còn bối cảnh của Ngọc Khuynh Tiên lại nghịch thiên, sao có thể vượt qua được Diệp Trần?

"Sư phụ, đều là do đồ nhi cam tâm tình nguyện, ngài không nên tự trách."
Phượng Nghê Thường vội vàng nói: "Nếu như không có sư phụ, thì sẽ không có đồ nhi ngày hôm nay."

"Gia nhập vào Đại La Kiếm Tông đi!."
Lão Ẩu đột ngột nói một câu.

Không có ai có thể hiểu rõ hơn so với nàng về tư chất của đồ nhi mình, không có tài nguyên của Thánh Địa hỗ trợ, mà dựa hoàn toàn vào sự phấn đấu, nỗ lực của bản thân mà đạt đến vị trí thứ ba mươi mốt trên Thiên Kiêu Bảng. Nếu như được Đại La Kiếm Tông trợ giúp, nàng cũng rất tò mò, rốt cuộc thì đồ nhi của mình sẽ bộc lộ được tiềm lực gì.

"Sư phụ. . . . Thực sự muốn ta gia nhập vào Đại La Kiếm Tông sao?"
Phượng Nghê Thường mím môi một cái, trong lòng lại hỏi lại.

"Đúng vậy."
Lão Ẩu khẽ cười một cái, nói: "Đồ nhi ngốc, vi sư sẽ không rời đi, ngươi gia nhập vào Đại La Kiếm Tông thì sẽ có vô số lợi ích cho con đường kiếm đạo của ngươi."

"Trí tuệ của một mình vi sư thì làm sao có thể so sánh được với cả một tông môn khổng lồ chứ?"

"Đồ nhi tuân theo sự sắp xếp của sư phụ."
Phượng Nghê Thường âm thầm nói một câu, lập tức ngẩng đầu lên, nhìn thoáng qua hai người trước mặt, nhẹ giọng nói: "Vãn bối Phượng Nghê Thường nguyện ý gia nhập vào. . . . Đại La Kiếm Tông!"

"Ừm?"
Người đàn ông mặc áo tím biến sắc, có chút buồn bực.

Bên cạnh. Đoạn Vô Lự thì lại vỗ tay cười to, cao giọng nói: "Tốt! Từ nay về sau, ngươi chính là đệ tử của Đại La Kiếm Tông. Đợi sau khi trở về tông môn, lão phu giúp ngươi tìm một sư phụ!"

"Cái này thì không cần."
Phượng Nghê Thường lắc đầu, nói ra: "Đa tạ hảo ý của tiền bối, vãn bối đã có sư phụ, đời này không thể bái người khác làm thầy nữa."

"Ách. . . ."
Sắc mặt Đoạn Vô Lự đơ ra, nụ cười cứng đờ, im lặng một lúc lâu, hắn lại bắt đầu cười nói: "Cái này cũng không sao cả, chỉ cần trở thành đệ tử của Đại La Kiếm Tông là được rồi, sau này Đại La Kiếm Tông tất nhiên sẽ không bạc đãi ngươi!"

"Nếu như không còn chuyện khác nữa, thì bây giờ ngươi có đồng ý đi theo lão phu về tông môn không?"

"Được!"
Phượng Nghê Thường gật đầu.

Đoạn Vô Lự phất tay, một luồng ánh kiếm xuất hiện mang theo hai người đi xa, trước khi rời đi, hắn dùng vẻ mặt đắc ý liếc mắt nhìn người đàn ông mặc áo tím. Cái nhìn này khiến đối phương tức giận không hề ít.

. . . . .

Ngay tại lúc đó. Trước Thiên Cơ Lâu. Vô số người đang vây quanh trước tấm bia đá, xì xào bàn tán:
"Ai, mọi người nhanh đến xem, Thiên Kiêu Bảng có sự thay đổi rồi, Phượng Nghê Thường đã không còn là tán tu nữa rồi, sau lưng của nàng ta còn có tông môn, mà còn là Đại La Kiếm Tông nữa chứ!"
Chương 124 - Chương 124 | Đọc truyện tranh