Sau khi mấy Đại Thánh rời đi. Chuyện xảy ra trong Diêu Quang Thánh Địa quét ngang cả thế giới với tốc độ của vòi rồng!

Chuyện một Thánh Địa bị hủy diệt cũng không phải là một chuyện nhỏ. Toàn bộ Nhân Tộc đều bị chấn động. Mà kẻ được xem như là hung thủ đứng sau màn này là Cửu U Ma Tông nhanh chóng bị đẩy lên nơi đầu sóng ngọn gió.

Mỗi người ở đây đều hiếu kỳ, rốt cuộc thì Mạnh Khánh Chi làm sao lại phá giải được trận pháp Đế cấp của Diêu Quang Thánh Địa. Có người nói Cửu U Ma Tông đã có được sự chỉ điểm của một vị Đại Đế. Cũng có người nói là đây là tin mua được từ Thiên Cơ Lâu. Lại có người nói, đây là do kẻ phản bội trong nội bộ Diêu Quang Thánh Địa tiết lộ, dù sao thì Thánh Chủ cũng đã là gian tế, thì có xuất hiện thêm một kẻ phản bội nữa, vậy cũng hợp tình hợp lý mà!

. . . . .

Đại Hoang thành. Trong một quán trà. Tiếng người huyên náo, có không ít người ở Tu Luyện Giới đang ngồi ngay ngắn ở đây.

"Đã nghe chưa? Diêu Quang Thánh Địa biến mất rồi!"
"Đạo hữu đang nói đùa sao?"
"Đúng vậy, uy danh của Diêu Quang Thánh Địa lớn chừng nào chứ, có Đế binh, có Chuẩn Đế, hiện nay Diêu Quang Thánh Chủ đang lúc tráng niên, còn có phong thái của Đại Đế, một thế lực cỡ đấy, tất nhiên có thể huy hoàng thêm trăm vạn năm nữa, sao lại dễ dàng bị hủy diệt chứ?"
"Không sai, nếu như Thiên Kiêu Bảng xuất hiện sớm hơn 500 năm, tất nhiên là Diêu Quang Thánh Chủ đã nổi danh trên bảng rồi!"
"Đạo hữu cơm có thể ăn bừa, nhưng lời không thể nói lung tung, bên trong Đại Hoang thành có rất nhiều mật thám của các Thánh Địa, chỉ một câu vô tâm của ngươi đã có khả năng truyền vào tai của rất nhiều Đại Thánh Chủ đấy."
"Lừa các ngươi làm chi? Diêu Quang Thánh Địa đã bị Cửu U Ma Tông tiêu diệt rồi, hơn nữa a. . . . . Tên Diêu Quang Thánh Chủ kia lại là gian tế của Thiên Ma Cung đấy!"
"Ừm ???"
"Không ngờ là đạo hữu lại có tài kể chuyện cổ tích, cũng không tệ lắm, ngươi kể chi tiết một chút coi!"
"Ta là đệ tử nội môn của Tử Vi Thánh Địa, chuyện này là do Thánh Chủ chúng ta kể ra, sao lại là giả được?"

. . . .

Câu nói sau cùng vừa thốt ra. Toàn bộ quán trà bỗng im ắng, không ít ánh mắt quỷ dị nhìn nhau. Một người thuận miệng bịa chuyện, người khác nghe xong cười một cái rồi cho qua. Nhưng những chuyện liên quan đến cả một Thánh Địa, mà lại do đệ tử nội môn kể ra, thì tính chất của nó đã khác nhau.

Bởi vì. Cái này có thể là thực sự! Chẳng lẽ, thực sự Diêu Quang Thánh Địa đã không còn tồn tại nữa sao? Dù sao thì nếu như Diêu Quang Thánh Địa còn tồn tại, một tên đệ tử của Tử Vi Thánh Địa trừ phi đầu của hắn bị cửa kẹp, nếu không... Tuyệt đối sẽ không bao giờ nói ra chuyện như vậy. Nói ra những lời như vậy thì phải chịu trách nhiệm! Mặc dầu Tử Vi Thánh Địa rất mạnh, nhưng cũng không thể vô duyên vô cớ trêu chọc đến Diêu Quang Thánh Địa chứ!

. . . . .

Thiên Cơ Lâu. Bắc Thần Hằng vọt vào từ ngoại giới. Sau khi trở thành Thần Hoàng, đây là lần đầu tiên mà hắn thất thố như vậy.

"Tiền bối!"
Mới vừa vào tới, Bắc Thần Hằng đã hô lên một tiếng.

"Sao vậy? Sao lại hoảng hốt khẩn trương như vậy?."
Lý Vân đưa mắt liếc đối phương, nhẹ nhàng nói.

"Diêu Quang Thánh Địa biến mất rồi!"
Bắc Thần Hằng trầm giọng nói.

Một Thánh Địa lớn như vậy, nói biến mất thì biến mất liền được sao chứ, cái này thật là không thể tưởng tượng được mà. Tuy là chuyện này chưa được chứng thực, nhưng rất nhiều người dường như đã khẳng định chắc chắn như vậy rồi! Bởi vì. Đã lâu như vậy rồi mà Diêu Quang Thánh Địa vẫn yên ắng một cách thái quá, đến ngay cả một trưởng lão hay đệ tử cũng chẳng thấy xuất hiện. Theo lý mà nói, nếu như lời đồn lớn như vậy mà là giả thì người của Diêu Quang Thánh Địa chẳng phải sẽ xuất hiện để bác bỏ tin đồn sao. Nhưng kết quả là sao? Diêu Quang Thánh Địa chẳng thèm quan tâm!

"Ồ."
Lý Vân nhẹ "ồ" một tiếng, không có chút vẻ mặt bất ngờ nào. Có được cách thức phá trận rồi, mà Cửu U Ma Tông còn chẳng khống chế được lấy một Chuẩn Đế trấn giữ Diêu Quang Thánh Địa thì cái tên Mạnh Khánh Chi cũng đừng nên sống trên giang hồ mà làm gì nữa. Trực tiếp đào hầm chôn mình xuống cho xong.

"Tiền bối đã biết rồi sao?"
Bắc Thần Hằng không nói.

"Không phải là Cửu U Ma Tông sao?"
Lý Vân nói xong, lập tức xoay đầu lại nhìn đối phương nói: "Lúc này, ngươi không đi tìm Phượng Nghê Thường, mà chạy nơi này, chẳng lẽ là chỉ để báo tin thôi sao?"

"Thật đúng là Cửu U Ma Tông. . . ."
Bắc Thần Hằng chặc lưỡi. Ngay từ đầu, khi hắn nhận được tin tức, còn có chút không tin lắm, dù sao thì thực lực của Cửu U Ma Tông không phải chỉ thua kém Diêu Quang Thánh Địa một cấp bậc thôi đâu. . . Ai có thể ngờ tới, Cửu U Ma Tông lại có thể quyết đoán đến như vậy, có thể hủy diệt Diêu Quang Thánh Địa chứ? "Chắc sẽ không phải là tiền bối đứng đằng sau chỉ điểm đâu chứ nhỉ?"
Bắc Thần Hằng thầm suy nghĩ. Những lời này, hắn không nói ra. Bởi vì. Hắn biết rõ nếu biết càng nhiều, thì chết càng nhanh, một bí mật mà có thể hủy diệt cả một Thánh Địa, thì bản thân mình không nên biết thì tốt hơn, nếu không sẽ dẫn lửa thiêu thân.

"Tiền bối thần cơ diệu toán, vãn bối bội phục."
Bắc Thần Hằng khen một câu, bước đến trước mặt Lý Vân, cười gượng một cái nói rằng: "Thật không dám dấu diếm, lần này vãn bối tới đây, thật đúng là bởi vì Phượng Nghê Thường."

Một thiên kiêu có thể đứng vào hạng thứ ba mươi mốt, thủ đoạn nhiều lắm, cách thức ẩn nấp lại càng tinh diệu không gì sánh được, một Thánh Nhân lão tổ như hắn mà phải tự mình đi tìm. Lúc này gần như đã lật tung cả Vạn Lý Hoàng Sa lên rồi, dĩ nhiên là chẳng tìm thấy bóng dáng của Phượng Nghê Thường đâu cả. Nếu như không phải là tin tức này bắt nguồn từ Thiên Cơ Lâu, hắn cũng sắp sửa hoài nghi nhân sinh của mình rồi.

"Sau lưng nàng có một vị sư phụ, muốn tìm được nàng, không dễ dàng như vậy đâu."
Lý Vân tức giận nói.

"Nhưng mà. . . ."
"Lý mỗ có thể bảo đảm mà nói cho ngươi biết, Phượng Nghê Thường không hề rời khỏi Vạn Lý Hoàng Sa, chẳng mấy chốc sẽ có tin tức, đừng nóng vội."

Thuận miệng an ủi Bắc Thần Hằng một câu. Lý Vân xoay đầu lại, nhìn bảng hệ thống trước mặt, trong lòng lại trầm tư. Nếu có người khác có thể nhìn thấy thì nhất định sẽ phát hiện, trên đó xuất hiện một cái tên của Thánh Chủ một Thánh Địa!

Thiên Kiêu Bảng đã có rồi. Sau này, Lý Vân dự định tạo nên một Thánh Chủ bảng. Ừ . . Chia làm hai bảng. Một cái là chính đạo, một cái là ma đạo. Đáng tiếc là. Phía trên này hắn không tìm được tên của Thiên Ma Cung, nghĩ đến lần này Thiên Ma Cung chủ quá cùi bắp. Chưa dành được vị trí xếp hạng trên bảng. Dự định do hắn một tay khiến thiết đã rơi vào đường cùng, chỉ có thể mắc cạn rồi.
Chương 121 - Chương 121 | Đọc truyện tranh