Mấy canh giờ sau đó. Trên bầu trời Diêu Quang Thánh Địa. Mấy vị Thánh Nhân Vương đứng sóng vai với nhau.
Bọn họ đều chau mày, không đúng lắm, Diêu Quang Thánh Địa phía dưới quá an tĩnh, giống như là một vùng đất chết, đã đến nước này. Nhưng chỉ có một kẻ là Diêu Quang Thánh Chủ chạy ra. Trừ hắn ra thì không có người nào khác chạy ra nữa! Chẳng lẽ! Diêu Quang Thánh Địa đã bị hủy diệt? Chuyện này không khỏi có chút làm người nghe hoảng sợ, đã bao nhiêu năm qua, chưa từng xảy ra chuyện Thánh Địa bị tiêu diệt. Bây giờ. Nếu như một Thánh Địa vô cùng liêm chính đột nhiên suy tàn thì cũng còn có thể chấp nhận được, nhưng đột nhiên lại bị tiêu diệt, đây là một chuyện dường như không có bất kỳ người nào dám tin. Mà điều khiến cho bọn họ nghi ngờ nữa là.
Từ đầu đến cuối, Diêu Quang Thánh Địa Chuẩn Đế chưa hề lộ diện. Trừ phi hắn không có ở đó. Dù sao nếu như hắn có ở đấy, thì phỏng chừng hiện tại hai Chuẩn Đế đã bắt đầu động thủ. Vậy thì không có lý nào dư lực của trận chiến không truyền ra tới bên ngoài.
"Diêu Quang Thánh Địa. . . . .Đã bị tiêu diệt thật sao?"
Một lão đạo mặt đạo bào ngũ sắc thì thào.
"Có thể."
Bên cạnh. Một người nữ tử trung niên mặc cung trang màu trắng, búi tóc cao, vẻ mặt nghiêm túc gật đầu, nàng nhẹ giọng nói: "Nếu như Diêu Quang Thánh Chủ không lừa chúng ta, thì e là bây giờ Diêu Quang Thánh Địa đã biến mất."
"Lăng Tiêu đâu? Diêu Quang Thánh Địa không phải có Lăng Tiêu Chuẩn Đế sao?"
Có người cau mày nói.
"Nếu như hắn không có ở đây thì sao?"
Nữ tử mặc cung trang hỏi vặn lại.
"Một Chuẩn Đế cách thành Đế còn rất xa, chúng ta không biết được hắn làm cách nào để vào được bên trong Diêu Quang Thánh Địa, nhưng hắn muốn rời khỏi đó dưới tầm mắt của chúng ta thì cũng là chuyện dễ dàng!"
Lời vừa nói ra. Rất nhiều người đều trở nên trầm mặc. Hoàn toàn chính xác. Bọn họ nếu ở trong từng tông môn thì cũng được xem như là nhân vật cấp lão tổ, nhưng đối đầu với một Chuẩn Đế thì cũng chỉ là một con kiến hôi mà thôi. Đối phương có thể dễ dàng che dấu được sự tra xét bằng thần thức của bọn họ. Sở dĩ đối phương không làm kinh động đến bọn họ. Đoán chừng là. . .
Nghĩ tới đây, mọi người đều liếc mắt nhìn Đế binh bên cạnh Xích Viêm lão tổ.
"Nói như vậy, có khả năng là Chuẩn Đế của Cửu U Ma Tông đã rời đi rồi?"
Xích Viêm lão tổ trầm giọng nói.
"Không loại trừ khả năng này."
Nữ tử mặc cung trang gật đầu.
Trong lúc nhất thời. Bầu không khí có chút trầm xuống. Mọi người ở đây đang bắt đầu suy nghĩ phải chăng là đã đến lúc nên rời đi rồi, thì bên trong Diêu Quang Thánh Địa xuất hiện sợi luồng ma khí màu đen bay ra ra ngoài.
"Không tốt!"
Sắc mặt Xích Viêm lão tổ đại biến, hắn vung bàn tay lên, một sợi khí tức mờ nhạt đến mức không thể mờ nhạt hơn được nữa bị hắn bắt lại, tụ lại thành một cụm nhỏ ở trong lòng bàn tay hắn. Sợi khí tức này mặc dù nhạt mỏng, nhưng trong đó lại chứa một tia uy lực Chuẩn Đế!
Cách trận pháp cấp tòa Đế rất xa mà đã tỏa ra một tia uy thế như vậy, rất khó tưởng tượng được cảnh tượng bên trong Diêu Quang Thánh Địa bây giờ. Lúc này. Mỗi người ở đây đều đang nghi ngờ, bọn họ nhìn tia ma khí bên trong bàn tay của Xích Viêm lão tổ.
Sau một hồi lâu. Lão đạo mặc đạo bào, than nhẹ một tiếng, nói: "Đây chắc là khí tức của Cửu U Phục Thiên Điển. Nếu như lão đạo đoán không sai, sợ là Mạnh Khánh Chi chưa chết!"
Kể từ khi Cửu U Ma Tông khai tông lập phái cho đến ngày nay, đã từng sinh ra hai vị Chuẩn Đế, một vị là Khai Sơn Tổ Sư, vị còn lại chính là Mạnh Khánh Chi, hắn vẫn còn lưu lại ít nhiều tiếng tăm. Trong không ít thánh địa đều có những ghi chép về hắn.
"Thời gian mà Mạnh Khánh Chi tồn tại cách bây giờ ít nhiều cũng chừng hơn hai triệu năm rồi chứ chẳng ít?"
Có người thì thào nói rằng. Đây đúng là một thời gian không hề ngắn ngủi, cho dù là Đại Đế thì cũng đã đến tuổi già, sao một vị Chuẩn Đế có thể sống lâu đến như thế? Theo lý mà nói thì hắn đã phải chết rồi mới phải chứ.
"E rằng hắn có thủ đoạn gì đó đặc biệt để kéo dài hơi tàn chăng."
Sắc mặt của Xích Viêm lão tổ rất khó coi.
Luồng khí tức này xuất hiện đồng nghĩa với việc Diêu Quang Thánh Địa đã dữ nhiều lành ít, rất có thể đã bị Mạnh Khánh Chi tiêu diệt tất cả rồi! Mà Lăng Tiêu Chuẩn Đế vẫn chậm chạp không xuất hiện, nhưng không có nghĩa là vĩnh viễn sẽ không ra mặt, rồi cũng sẽ có một ngày, hắn biết được chuyện rồi trở về. Còn sau khi hắn trở về, thực lực của hắn là Chuẩn Đế hay là Đại Đế thì không ai nói chắc được.
Nhưng có một điều mà hắn có thể khẳng định là. Đương nhiên Lăng Tiêu Chuẩn Đế sẽ không từ bỏ ý đồ. Cửu U Ma Tông đứng mũi chịu sào, sau đó chính là Xích Viêm Thánh Địa, nếu không có hắn xuất thủ ngăn cản Đế binh của Diêu Quang Thánh Địa, thì chỉ dựa vào một Chuẩn Đế như Mạnh Khánh Chi thì không thể nào đắc thủ dễ dàng được.
. . . . .
Ừ. . . Còn có một Thiên Ma Cung nữa, phỏng chừng cũng chạy không thoát. Bởi vì. Khởi nguồn của tất cả mọi chuyện đều bắt đầu từ chuyện Thiên Ma Cung cài một tên gian tế vào trong Diêu Quang Thánh Địa.
"Người của Thiên Ma Cung chưa xuất hiện sao?"
Một Đại Thánh kiêu khích. Xảy ra chuyện lớn như vậy, từ đầu đến cuối Thiên Ma Cung không hề bày tỏ chút thái độ nào, thậm chí là Diêu Quang Thánh Chủ tử vong cũng chẳng có ai xuất đầu lộ diện. Bọn họ cũng chẳng có bày tỏ thái độ gì, không chút bất mãn nào sao. Dường như là tất cả mọi chuyện chẳng liên quan gì đến bọn chúng vậy.
"Chắc là đã phong bế sơn môn, muốn làm một con rùa rụt đầu rồi."
Có người từ tốn nói.
"Hừ."
Lão đạo sĩ cười khổ một tiếng, cúi đầu nhìn Diêu Quang Thánh Địa, trong mắt lóe lên một tia phức tạp, hắn nhẹ giọng nói ra: "E là lại sắp bắt đầu một trận phong ba bão táp với nhân tộc rồi!"
Trận bão tố này còn chưa bắt đầu mà cũng đã ảnh hưởng đến tứ đại thế lực là Xích Viêm Thánh Địa, Cửu U Ma Tông, Thiên Ma Cung, Diêu Quang Thánh Địa rồi. Mà có thể nói Diêu Quang Thánh Địa là mạnh nhất trong bốn thế lực kia thì lại là kẻ bị đánh nốc-ao đầu tiên. Đây là điều mà chưa ai từng nghĩ tới.
Bọn họ đều chau mày, không đúng lắm, Diêu Quang Thánh Địa phía dưới quá an tĩnh, giống như là một vùng đất chết, đã đến nước này. Nhưng chỉ có một kẻ là Diêu Quang Thánh Chủ chạy ra. Trừ hắn ra thì không có người nào khác chạy ra nữa! Chẳng lẽ! Diêu Quang Thánh Địa đã bị hủy diệt? Chuyện này không khỏi có chút làm người nghe hoảng sợ, đã bao nhiêu năm qua, chưa từng xảy ra chuyện Thánh Địa bị tiêu diệt. Bây giờ. Nếu như một Thánh Địa vô cùng liêm chính đột nhiên suy tàn thì cũng còn có thể chấp nhận được, nhưng đột nhiên lại bị tiêu diệt, đây là một chuyện dường như không có bất kỳ người nào dám tin. Mà điều khiến cho bọn họ nghi ngờ nữa là.
Từ đầu đến cuối, Diêu Quang Thánh Địa Chuẩn Đế chưa hề lộ diện. Trừ phi hắn không có ở đó. Dù sao nếu như hắn có ở đấy, thì phỏng chừng hiện tại hai Chuẩn Đế đã bắt đầu động thủ. Vậy thì không có lý nào dư lực của trận chiến không truyền ra tới bên ngoài.
"Diêu Quang Thánh Địa. . . . .Đã bị tiêu diệt thật sao?"
Một lão đạo mặt đạo bào ngũ sắc thì thào.
"Có thể."
Bên cạnh. Một người nữ tử trung niên mặc cung trang màu trắng, búi tóc cao, vẻ mặt nghiêm túc gật đầu, nàng nhẹ giọng nói: "Nếu như Diêu Quang Thánh Chủ không lừa chúng ta, thì e là bây giờ Diêu Quang Thánh Địa đã biến mất."
"Lăng Tiêu đâu? Diêu Quang Thánh Địa không phải có Lăng Tiêu Chuẩn Đế sao?"
Có người cau mày nói.
"Nếu như hắn không có ở đây thì sao?"
Nữ tử mặc cung trang hỏi vặn lại.
"Một Chuẩn Đế cách thành Đế còn rất xa, chúng ta không biết được hắn làm cách nào để vào được bên trong Diêu Quang Thánh Địa, nhưng hắn muốn rời khỏi đó dưới tầm mắt của chúng ta thì cũng là chuyện dễ dàng!"
Lời vừa nói ra. Rất nhiều người đều trở nên trầm mặc. Hoàn toàn chính xác. Bọn họ nếu ở trong từng tông môn thì cũng được xem như là nhân vật cấp lão tổ, nhưng đối đầu với một Chuẩn Đế thì cũng chỉ là một con kiến hôi mà thôi. Đối phương có thể dễ dàng che dấu được sự tra xét bằng thần thức của bọn họ. Sở dĩ đối phương không làm kinh động đến bọn họ. Đoán chừng là. . .
Nghĩ tới đây, mọi người đều liếc mắt nhìn Đế binh bên cạnh Xích Viêm lão tổ.
"Nói như vậy, có khả năng là Chuẩn Đế của Cửu U Ma Tông đã rời đi rồi?"
Xích Viêm lão tổ trầm giọng nói.
"Không loại trừ khả năng này."
Nữ tử mặc cung trang gật đầu.
Trong lúc nhất thời. Bầu không khí có chút trầm xuống. Mọi người ở đây đang bắt đầu suy nghĩ phải chăng là đã đến lúc nên rời đi rồi, thì bên trong Diêu Quang Thánh Địa xuất hiện sợi luồng ma khí màu đen bay ra ra ngoài.
"Không tốt!"
Sắc mặt Xích Viêm lão tổ đại biến, hắn vung bàn tay lên, một sợi khí tức mờ nhạt đến mức không thể mờ nhạt hơn được nữa bị hắn bắt lại, tụ lại thành một cụm nhỏ ở trong lòng bàn tay hắn. Sợi khí tức này mặc dù nhạt mỏng, nhưng trong đó lại chứa một tia uy lực Chuẩn Đế!
Cách trận pháp cấp tòa Đế rất xa mà đã tỏa ra một tia uy thế như vậy, rất khó tưởng tượng được cảnh tượng bên trong Diêu Quang Thánh Địa bây giờ. Lúc này. Mỗi người ở đây đều đang nghi ngờ, bọn họ nhìn tia ma khí bên trong bàn tay của Xích Viêm lão tổ.
Sau một hồi lâu. Lão đạo mặc đạo bào, than nhẹ một tiếng, nói: "Đây chắc là khí tức của Cửu U Phục Thiên Điển. Nếu như lão đạo đoán không sai, sợ là Mạnh Khánh Chi chưa chết!"
Kể từ khi Cửu U Ma Tông khai tông lập phái cho đến ngày nay, đã từng sinh ra hai vị Chuẩn Đế, một vị là Khai Sơn Tổ Sư, vị còn lại chính là Mạnh Khánh Chi, hắn vẫn còn lưu lại ít nhiều tiếng tăm. Trong không ít thánh địa đều có những ghi chép về hắn.
"Thời gian mà Mạnh Khánh Chi tồn tại cách bây giờ ít nhiều cũng chừng hơn hai triệu năm rồi chứ chẳng ít?"
Có người thì thào nói rằng. Đây đúng là một thời gian không hề ngắn ngủi, cho dù là Đại Đế thì cũng đã đến tuổi già, sao một vị Chuẩn Đế có thể sống lâu đến như thế? Theo lý mà nói thì hắn đã phải chết rồi mới phải chứ.
"E rằng hắn có thủ đoạn gì đó đặc biệt để kéo dài hơi tàn chăng."
Sắc mặt của Xích Viêm lão tổ rất khó coi.
Luồng khí tức này xuất hiện đồng nghĩa với việc Diêu Quang Thánh Địa đã dữ nhiều lành ít, rất có thể đã bị Mạnh Khánh Chi tiêu diệt tất cả rồi! Mà Lăng Tiêu Chuẩn Đế vẫn chậm chạp không xuất hiện, nhưng không có nghĩa là vĩnh viễn sẽ không ra mặt, rồi cũng sẽ có một ngày, hắn biết được chuyện rồi trở về. Còn sau khi hắn trở về, thực lực của hắn là Chuẩn Đế hay là Đại Đế thì không ai nói chắc được.
Nhưng có một điều mà hắn có thể khẳng định là. Đương nhiên Lăng Tiêu Chuẩn Đế sẽ không từ bỏ ý đồ. Cửu U Ma Tông đứng mũi chịu sào, sau đó chính là Xích Viêm Thánh Địa, nếu không có hắn xuất thủ ngăn cản Đế binh của Diêu Quang Thánh Địa, thì chỉ dựa vào một Chuẩn Đế như Mạnh Khánh Chi thì không thể nào đắc thủ dễ dàng được.
. . . . .
Ừ. . . Còn có một Thiên Ma Cung nữa, phỏng chừng cũng chạy không thoát. Bởi vì. Khởi nguồn của tất cả mọi chuyện đều bắt đầu từ chuyện Thiên Ma Cung cài một tên gian tế vào trong Diêu Quang Thánh Địa.
"Người của Thiên Ma Cung chưa xuất hiện sao?"
Một Đại Thánh kiêu khích. Xảy ra chuyện lớn như vậy, từ đầu đến cuối Thiên Ma Cung không hề bày tỏ chút thái độ nào, thậm chí là Diêu Quang Thánh Chủ tử vong cũng chẳng có ai xuất đầu lộ diện. Bọn họ cũng chẳng có bày tỏ thái độ gì, không chút bất mãn nào sao. Dường như là tất cả mọi chuyện chẳng liên quan gì đến bọn chúng vậy.
"Chắc là đã phong bế sơn môn, muốn làm một con rùa rụt đầu rồi."
Có người từ tốn nói.
"Hừ."
Lão đạo sĩ cười khổ một tiếng, cúi đầu nhìn Diêu Quang Thánh Địa, trong mắt lóe lên một tia phức tạp, hắn nhẹ giọng nói ra: "E là lại sắp bắt đầu một trận phong ba bão táp với nhân tộc rồi!"
Trận bão tố này còn chưa bắt đầu mà cũng đã ảnh hưởng đến tứ đại thế lực là Xích Viêm Thánh Địa, Cửu U Ma Tông, Thiên Ma Cung, Diêu Quang Thánh Địa rồi. Mà có thể nói Diêu Quang Thánh Địa là mạnh nhất trong bốn thế lực kia thì lại là kẻ bị đánh nốc-ao đầu tiên. Đây là điều mà chưa ai từng nghĩ tới.