"Cái gì?"

Lời còn chưa dứt. Bên cạnh Xích Viêm lão tổ đã xuất hiện mấy bóng người. Khí tức của mỗi một người đều trùng thiên, mạnh mẽ không gì sánh được, mỗi khi khí tức trên thân một người tản ra thì đều khiến cho vùng trời ở đây bị đè nén trở nên vặn vẹo, bây giờ mấy người lại cùng xuất hiện. Đè ép bầu trời giống như là vài tòa lâu đài ma quỷ. Khiến người ta không thở nổi.

"Những gì ngươi vừa mới nói có thật không?"
Một lão giả đầu đội vương miện hình hoa sen, mặc áo bào ngũ sắc, tay vuốt chòm râu, sắc mặt nghiêm trọng nói. Nghe được tin tức về Cửu U Ma Tông bọn họ không cách nào còn giữ được tâm trạng đứng ngoài xem trò vui nữa rồi.

"Thật còn hơn vàng!"
Diêu Quang Thánh Chủ cười lạnh một tiếng.

"Bây giờ Diêu Quang Thánh Địa không truyền ra chút động tĩnh nào cả, cũng là bởi vì trong đó có một vị Chuẩn Đế sẽ xuất thủ. Khi ta trốn ra tới đây, ba vị Đại Thánh đã bỏ mạng dưới tay của vị Chuẩn Đế kia!"

"Ừm?"
Mấy bóng người đáng sợ kia nghe thấy vậy, trong lòng cảm thấy rất nặng nề. Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, đều thấy được sự nặng nề trong mắt của đối phương.

Diêu Quang Thánh Địa có trận pháp ngăn cản. Chỉ với thần thức của bọn họ thì không cách nào xuyên qua được, căn bản không nhìn thấy được tình huống bên trong, nhưng bọn hắn cũng sẽ không ngốc đến nổi mà cứ nghe theo lời nói phiến diện của một mình Diêu Quang Thánh Chủ.

Nhưng mà. . . . Bất kể là lời nói của Diêu Quang Thánh Chủ là thật hay là giả, bây giờ trong Diêu Quang Thánh Địa không hề có động tĩnh gì, đó cũng là thực sự! Dựa theo phong cách của một thánh địa, khi Thánh Chủ của thánh địa mình thừa nhận chính hắn là gian tế. Thì đổi lại là bất cứ ai cũng không cách nào bình tĩnh được, nhất định sẽ bùng nổ.

"Răn Rắc!"
Dưới sức ép năm đầu ngón tay của Xích Viêm lão tổ, Diêu Quang Thánh Chủ bỗng chốc tan thành mây khói. Đến ngay cả hét thảm một tiếng cũng không kịp.

"Chư vị cho rằng những lời hắn nói ra có mấy phần là tin được?"
Xích Viêm lão tổ từ tốn hỏi.

"Chưa tới một phần."
Lão đạo mặc áo bào ngũ sắc, cầm trong tay cây phất trần, cân nhắc nói. Diêu Quang Thánh Địa có trận pháp hộ sơn, đừng nói chi đến một Chuẩn Đế đến ngay cả một Đại Đế, nếu như muốn công phá hoàn toàn thì cũng phải tốn thời gian. Sao lại có thể bị người ta lẻn vào một cách vô thanh vô tức được chứ? "Vậy thì cứ chờ xem thôi."
Xích Viêm lão tổ trong lòng bồn chồn. Nếu như thực sự là Diêu Quang Thánh Địa bị một vị Cửu U Ma Tông Chuẩn Đế âm thầm lẻn đi, vậy thì phỏng chừng hắn cũng khó thoát khỏi có liên quan, dù sao thì cũng do mình lôi kéo Đế binh của đối phương. Nếu thật sự là như vậy, mình cũng xem như là đồng phạm.

. . . . .

Bên trong Diêu Quang Thánh Địa.

Mạnh Khánh Chi trấn áp trên trời dưới đất, Ma quang bùng lên cả người, hắn nhìn thoáng qua ngoại giới, đạm mạc nói: "Đây mà là Diêu Quang Thánh Địa sao? Thật đúng là nực cười."

"Bị người trong ma đạo của chúng ta chiếm lấy vị trí Thánh Chủ, mà còn không biết!"

"Khinh người quá đáng!"
Một người đàn ông trung niên có thân phận không thấp chửi mắng. Hắn tức giận run cả người, hôm nay bị một kẻ Chuẩn Đế ma đạo đánh tới cửa thì cũng thôi đi. Lại còn phun ra chuyện Thánh Chủ của nhà mình chính là gian tế!

Đây là một điều sỉ nhục! Tỷ triệu năm sau cũng khó mà có thể tẩy sạch được! Chỉ cần Diêu Quang Thánh Địa vẫn còn tồn tại, bọn họ cũng sẽ bị vĩnh viễn bị người đời sỉ nhục. Nếu như lúc này có thể thoát ra được khỏi sự khống chế trói buộc hắn, hắn thực sự muốn bắt Diêu Quang Thánh Chủ trở về, sau đó băm vằm hắn ta ra thành trăm ngàn mảnh.

"Cửu U Ma Tông, Thiên Ma Cung, nỗi nhục hôm nay của Diêu Quang Thánh Địa, sau này tất sẽ phải trả lại gấp trăm ngàn lần!"
Một vị lão Thánh Nhân Vương, phẫn nộ quát.

"Các ngươi không có cơ hội đâu."
Mạnh Khánh Chi bất động như núi, vung tay lên, một đốt ngón tay màu đen, từ không trung nhấn xuống, nghiền nát tất cả nhục thân lẫn pháp bảo trên người lão giả thành một đám sương mù bằng máu, không còn sót lại bất cứ thứ gì.

Đồng thời. Hắn đang suy nghĩ. Bắt đầu từ khi Diêu Quang Thánh Chủ chủ động chọc vào Thiên Cơ Lâu kia, thì kết cục của Diêu Quang Thánh Địa đã được quyết định rồi, còn Xích Viêm Thánh Địa chỉ là mới bắt đầu. Sau này, nếu như không có Cửu U Ma Tông, cũng sẽ có thế lực khác xuất thủ mà thôi. Cơ hội như thế này chẳng thà làm lợi cho chính bản thân mình còn hơn là để cho kẻ khác kiếm chác.

"Lão tổ!"
Lúc này. Dương Khâu bay trở về, trầm giọng nói: "Không tìm được Diêu Quang Đế Kinh!"

"Ừm?"
Mạnh Khánh Chi nhướng mày, trong lòng có chút không vui, thần thức của hắn lần thứ hai quét ra, lật tung toàn bộ Diêu Quang Thánh Địa lại một lần. Cũng không tìm được dấu vết của Diêu Quang Đế Kinh.

"Kỳ lạ."
Hắn thì thào một tiếng, đưa tay ra, một Thánh Nhân bị hắn nhắc tới trước mặt, hắn lạnh lùng nói: "Đế Kinh ở đâu?"

"Đừng. . . Đừng giết ta. . . . Ta, ta không biết Đế Kinh. . . . . Ở đâu."
Vị Thánh Nhân này rất không có cốt khí, bị uy thế của Chuẩn Đế dọa cho sợ đến run run rẩy rẩy, ngay cả nói chuyện mà cũng bị vấp.

"Thật sao?"
Mạnh Khánh Chi bất vi sở động, trong con ngươi trống rỗng là hai lỗ đen đang xoay tròn, thần thức hóa thành dòng sông lớn xông vào trong đầu óc của đối phương.

Sau khi lục xem ký ức của đối phương. Mặt mày của Mạnh Khánh Chi đen lại, Diêu Quang Đế Kinh lại khống chế bốn vị Đại Thánh trong tay, chỉ có bốn người bọn họ liên thủ, mới có thể mở được cấm chế của Tiểu Động Thiên, lấy được Đế Kinh.

Lúc này, bốn Đại Thánh kia đều đã bị hắn giết chết, có thể nói bây giờ người có thể biết được tung tích của Diêu Quang Đế chỉ còn lại một mình Lăng Tiêu!

"Nếu biết trước là như vậy, nên mua thêm một vài tin tức ở chỗ của Lâu chủ."
Mạnh Khánh Chi thở dài trong lòng. Chuyện này mình nên sớm nghĩ đến mới phải chứ, một Đế Kinh há có thể xuất hiện một cách dễ dàng? Diêu Quang Thánh Địa tuyệt đối sẽ cất giữ nó ở chỗ an toàn nhất.

"Nhưng mà . . ."
"Kể cả là như vậy, cũng coi như chuyến đi này không tệ lắm."
Mạnh Khánh Chi nhìn thoáng qua ngoại giới, phát hiện mấy nhân vật cấp Đại Thánh, sắc mặt của hắn hơi trầm xuống, đưa tay ra bắt lấy Dương Khâu, rồi xoay người đi về hướng ngoại giới.

"Lão tổ, sao lại rời đi rồi? Còn những đồ tốt chưa kịp lấy nữa mà!"

"Không đi thì không còn kịp đâu!"
Mạnh Khánh Chi trầm giọng nói. Đám người bên ngoài không phải người ngu, lưu lại trong thời gian ngắn còn được, nếu như thời gian dài, Diêu Quang Thánh Địa cứ không có bất kỳ động tĩnh gì. Bọn họ chắc chắn biết bên trong đã xảy ra chuyện. Đến lúc đó, không chừng có người nào đó sẽ hành động.

Bước vào trước đại trận, Mạnh Khánh Chi hơi dừng chân, nghĩ đến chuyện trước đây mà Diêu Quang Thánh Chủ đã làm, hắn cười lạnh một tiếng, vung tay lên. Vô số Ma Quang xông ra như vô số con rồng lớn bay ngang bầu trời, khắp nơi đều là ma khí, đem bao phủ hoàn toàn Diêu Quang Thánh Địa!

Vô số người còn chưa kịp phản ứng, thì một luồng khí khiến người ta sợ hãi vọt về hướng bọn họ. Trong nháy mắt. Cả Diêu Quang Thánh Địa hoàn toàn chìm vào trong bóng tối.
Chương 119 - Chương 119 | Đọc truyện tranh