Biên giới Đế Tộc Diệp thị. Vạn Lý Hoàng Sa.
Trong một nơi của ảo trận. Phượng Nghê Thường có vóc người tinh tế, da thịt trắng nõn, sợi tóc như thác nước rũ xuống, nhìn như tiên tử, như tinh tú đang phát sáng, làm rực rỡ đất trời chung quanh.
Sau một hồi lâu. Nàng chậm rãi mở hai mắt ra, nhẹ giọng nói ra:
"Sư phụ, người bên ngoài đã tản đi hết rồi sao?"
Nàng đã tu luyện một tháng ở chỗ này, mà trong một tháng này, mỗi ngày đều có người bay ngang qua đỉnh đầu nàng, những người này hầu như đều đang tìm kiếm nàng ở đây. Trong đó có rất nhiều Thánh Nhân. Phượng Nghê Thường nhận ra là, có lẽ trong số những người này có một người muốn mời chào mình, nhưng phần lớn bọn họ muốn bắt giữ mình, sau đó đưa đến Diêu Quang Thánh Địa.
Mặc dù thực lực bây giờ của mình không tệ, nhưng chung quy tuổi tác quá nhỏ, nếu như đổi lại là những nhân vật của thế hệ trước, một người hai người thì còn có thể đối phó được nhưng người càng đông thì không được. Nếu như có một Thánh Chủ đến đây, thì cho dù hắn ta có là Thánh Chủ yếu nhất, nàng cũng không có sức chống cự.
"Vẫn chưa!"
Trong chiếc nhẫn vọng ra một giọng nói già nua. Trong giọng nói đã có chút suy yếu. Lão Ẩu chung quy là vẫn đang ở trạng thái linh hồn, nàng cũng chẳng thể chịu nổi một chiêu của Thánh Nhân, lúc này thần hồn đã tổn hao rất nhiều, đã không còn sức lực chống trả nữa.
"Diêu Quang Thánh Địa khinh người quá đáng!"
Phượng Nghê Thường oán hận nói, mắt phượng đầy sát ý, trong thân thể mềm mại xuất hiện một tia khí sát phạt. Rõ ràng là đối phương mở miệng khiêu chiến trước, cũng là đối phương sử dụng binh khí cấp Thánh Chủ trước, kết quả là sau khi bị bại trận, đã không chịu nhận thua thì cũng thôi đi, còn muốn ra đòn giết người. Do mình lỡ tay giết chết đối phương, có thể đổ lỗi ngược lại cho mình sao? Dù sao thì đối với người trẻ tuổi mà nói, binh khí cấp Thánh Chủ vẫn quá mạnh mẽ, có thể sử dụng nó, nhưng muốn dễ dàng lấy ra thu về thì chắc chỉ là nằm mơ.
"Đã nhiều năm rồi Diêu Quang Thánh Địa chưa từng có Thánh Tử bị tử vong, bọn họ tức giận như vậy cũng là hợp tình hợp lý, chắc là sau nửa năm nữa. . . . ."
Lão Ẩu dừng lại một chút, chậm rãi nói ra: "Thì những người này sẽ tản đi thôi, nếu như không tìm được chúng ta, phỏng chừng bọn họ cũng sẽ cho rằng ngươi đã trốn khỏi phạm vi của Diệp thị Đế Tộc rồi."
"Nửa năm. . ."
Phượng Nghê Thường mặt cười trắng bệch. Đối với nàng mà nói thì nửa năm là quá lâu, thời gian lâu như vậy, không nhận được thông báo bị bao nhiêu người vượt lên trước, đều là thiên kiêu, mà một khi bị bỏ lại phía sau, lại muốn vượt lên có thể không phải dễ dàng như vậy đâu.
"Oanh!"
Khi hai người nói chuyện với nhau. Trận pháp bỗng nhiên truyền đến một loạt tiếng ầm vang, sau đó run lắc.
"Không tốt!"
Phượng Nghê Thường bỗng nhiên đứng dậy, ánh mắt hết sức nghiêm túc đến nổi không gì sánh được, trong nháy mắt tâm trạng trầm xuống. Trốn tránh lâu như vậy, vẫn bị phát hiện rồi sao? . . . . .
Bên ngoài trận pháp. Một vùng mây màu tím với khí thế dời non lấp biển bay đến, như một vùng sóng biển đánh tan tất cả mọi thứ trên bầu trời, phía trên đám mây màu tím kia có một người đàn ông đứng thẳng, vóc người trung đẳng, nhưng rất có lực uy hiếp. Ánh mắt của hắn lăm lăm nhìn phía dưới, hưng phấn tự lẩm bẩm.
"Nơi đây lại có một Huyễn Trận, nếu không tới gần căn bản là không thể phát hiện ra, có thể bố trí Huyễn Trận ở đây, che giấu tai mắt của mọi người, tất nhiên là Phượng Nghê Thường!"
"Không ngờ tới, vậy mà lại bị ta tìm được rồi!"
"Nếu như bắt Phượng Nghê Thường mang đến Diêu Quang Thánh Địa để đổi lấy tài nguyên tu luyện, nói không chừng ta cũng có thể bước vào cấp Thánh Chủ!"
Nghĩ tới đây, người đàn ông trung niên hét lớn một tiếng, tóc dài tung bay, hai mắt có thần nhìn như hai ngọn Thần Đăng, vung tay lên, đánh xuống một chưởng ấn màu tím.
"Phượng Nghê Thường, ngươi còn muốn ta mời ngươi ra sao?"
"Ùng ùng!"
Trận pháp run rẩy kịch liệt, vẻn vẹn chỉ trong một kích, mặt trên trân pháp đã bắt đầu xuất hiện vết nứt, tựa như lúc nào cũng có khả năng vỡ nát!
Xét đến cùng. Trận pháp này vẫn là quá yếu, tuy là sư phụ của nàng có thể bố trí được những trận pháp lớn mạnh hơn, nhưng nàng lại không có đủ vốn liếng, một cái tán tu có thể tự chống đỡ tự mình tu luyện cũng đã là không tệ rồi. Vậy thì làm sao có thể có được những tài nguyên để bày binh bố trận đây chứ?
"Thiên Tượng Cảnh!"
Cảm ứng được thực lực của người bên ngoài, tâm trạng của Phượng Nghê Thường trở nên nghiêm túc hơn, nàng hít sâu một hơi, phất tay làm trận pháp biến mất, thu lại những tài nguyên bày binh bố trận. Đây là một trong số những tài sản của nhà nàng. Có thể ngăn cản được một vài loại thiên kiêu, nhưng căn bản không thể nào ngăn cản được người trước mặt. Ở trong trận pháp ngồi chờ chết, chẳng bằng đi ra đối mặt.
"Rốt cuộc thì ngươi cũng tình nguyện xuất hiện rồi sao?"
Hai mắt người đàn ông trung niên sáng lên, ngón tay điểm một chỉ, một con rồng màu tím bắn ra, nó dài ước chừng nghìn trượng, bay vút lên rít gào, đánh về phía Phượng Nghê Thường. Vừa nhìn thấy mặt nàng. Người đàn ông trung niên lập tức lựa chọn động thủ. Đối phương có thể ở chạy trốn khỏi tay của Thánh Nhân, hắn cũng không muốn đêm dài lắm mộng.
"Đây chính là sức mạnh của cảnh giới Thiên Tượng sao?"
Phượng Nghê Thường tóc đen phất phới, con ngươi đen như hắc thủy tinh chớp nháy, nhìn về phía con tử long đang cấp tốc đánh tới. Trong tay xuất hiện một thanh trường kiếm, giơ tay lên chém ra vạn đạo kiếm.
"Leng keng!"
Kiếm bay đầy trên bầu trời, như hoàng hôn rơi xuống phía chân trời, vô biên vô hạn.
"Ầm ầm!"
Một tiếng vang thật lớn, vào khoảnh khắc va chạm vào nhau, toàn bộ kiếm khí đã bị con Tử Long đánh tan nát, chênh lệch nhau hai đại cảnh giới, sự chênh lệch giữa hai người lên đến bốn trăm. Đã không phải là chuyện mà tư chất có thể thay thế được. Nếu như cách một cảnh giới thì còn có thể đánh lại, nhưng vượt hai cảnh giới, cơ hồ không có người có thể làm được.
"Phốc!"
Thân thể mềm yếu của Phượng Nghê Thường run lên, há mồm phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bị bắn bay ra ngoài, khí tức trên người suy yếu đến mức cực điểm, vẻn vẹn chỉ bằng một kích, nàng đã bị thương không nhẹ.
"Có chút thực lực, nhưng đối với ta mà nói, vẫn chẳng đáng để ý!"
Tự tay đánh bại một thiên kiêu trẻ tuổi, mà còn là người xếp thứ ba mươi mốt trên Thiên Kiêu Bảng, trong lòng người đàn ông trung niên vui sướng không gì sánh được. Mặc dù mình ước chừng lớn hơn một ngàn tuổi so với đối phương. Nhưng cái này không quan trọng, dù sao mình cũng là đã đánh bại được thiên kiêu.
"Theo ta đến Diêu Quang Thánh Địa!!"
Người đàn ông trung niên quát lạnh một tiếng, bàn tay lớn chụp xuống, một sức hút kinh khủng cực điểm lan tràn ra, sắp chế ngự được Phượng Nghê Thường.
"Không biết sống chết. . . . !"
Thân thể bị giam cầm. Khí tức trên người Phượng Nghê Thường biến đổi, phảng phất như biến thành một người khác, con ngươi màu đen bỗng hóa thành màu xanh biếc không gì sánh được, khí tức khủng khiếp bừng lên. Khi nàng đang chuẩn bị hành động thì trên bầu trời truyền đến một tiếng hét lớn.
"Người của Đại La Kiếm Tông mà ngươi cũng dám bắt sao? Ai cho ngươi lá gan?"
Trong một nơi của ảo trận. Phượng Nghê Thường có vóc người tinh tế, da thịt trắng nõn, sợi tóc như thác nước rũ xuống, nhìn như tiên tử, như tinh tú đang phát sáng, làm rực rỡ đất trời chung quanh.
Sau một hồi lâu. Nàng chậm rãi mở hai mắt ra, nhẹ giọng nói ra:
"Sư phụ, người bên ngoài đã tản đi hết rồi sao?"
Nàng đã tu luyện một tháng ở chỗ này, mà trong một tháng này, mỗi ngày đều có người bay ngang qua đỉnh đầu nàng, những người này hầu như đều đang tìm kiếm nàng ở đây. Trong đó có rất nhiều Thánh Nhân. Phượng Nghê Thường nhận ra là, có lẽ trong số những người này có một người muốn mời chào mình, nhưng phần lớn bọn họ muốn bắt giữ mình, sau đó đưa đến Diêu Quang Thánh Địa.
Mặc dù thực lực bây giờ của mình không tệ, nhưng chung quy tuổi tác quá nhỏ, nếu như đổi lại là những nhân vật của thế hệ trước, một người hai người thì còn có thể đối phó được nhưng người càng đông thì không được. Nếu như có một Thánh Chủ đến đây, thì cho dù hắn ta có là Thánh Chủ yếu nhất, nàng cũng không có sức chống cự.
"Vẫn chưa!"
Trong chiếc nhẫn vọng ra một giọng nói già nua. Trong giọng nói đã có chút suy yếu. Lão Ẩu chung quy là vẫn đang ở trạng thái linh hồn, nàng cũng chẳng thể chịu nổi một chiêu của Thánh Nhân, lúc này thần hồn đã tổn hao rất nhiều, đã không còn sức lực chống trả nữa.
"Diêu Quang Thánh Địa khinh người quá đáng!"
Phượng Nghê Thường oán hận nói, mắt phượng đầy sát ý, trong thân thể mềm mại xuất hiện một tia khí sát phạt. Rõ ràng là đối phương mở miệng khiêu chiến trước, cũng là đối phương sử dụng binh khí cấp Thánh Chủ trước, kết quả là sau khi bị bại trận, đã không chịu nhận thua thì cũng thôi đi, còn muốn ra đòn giết người. Do mình lỡ tay giết chết đối phương, có thể đổ lỗi ngược lại cho mình sao? Dù sao thì đối với người trẻ tuổi mà nói, binh khí cấp Thánh Chủ vẫn quá mạnh mẽ, có thể sử dụng nó, nhưng muốn dễ dàng lấy ra thu về thì chắc chỉ là nằm mơ.
"Đã nhiều năm rồi Diêu Quang Thánh Địa chưa từng có Thánh Tử bị tử vong, bọn họ tức giận như vậy cũng là hợp tình hợp lý, chắc là sau nửa năm nữa. . . . ."
Lão Ẩu dừng lại một chút, chậm rãi nói ra: "Thì những người này sẽ tản đi thôi, nếu như không tìm được chúng ta, phỏng chừng bọn họ cũng sẽ cho rằng ngươi đã trốn khỏi phạm vi của Diệp thị Đế Tộc rồi."
"Nửa năm. . ."
Phượng Nghê Thường mặt cười trắng bệch. Đối với nàng mà nói thì nửa năm là quá lâu, thời gian lâu như vậy, không nhận được thông báo bị bao nhiêu người vượt lên trước, đều là thiên kiêu, mà một khi bị bỏ lại phía sau, lại muốn vượt lên có thể không phải dễ dàng như vậy đâu.
"Oanh!"
Khi hai người nói chuyện với nhau. Trận pháp bỗng nhiên truyền đến một loạt tiếng ầm vang, sau đó run lắc.
"Không tốt!"
Phượng Nghê Thường bỗng nhiên đứng dậy, ánh mắt hết sức nghiêm túc đến nổi không gì sánh được, trong nháy mắt tâm trạng trầm xuống. Trốn tránh lâu như vậy, vẫn bị phát hiện rồi sao? . . . . .
Bên ngoài trận pháp. Một vùng mây màu tím với khí thế dời non lấp biển bay đến, như một vùng sóng biển đánh tan tất cả mọi thứ trên bầu trời, phía trên đám mây màu tím kia có một người đàn ông đứng thẳng, vóc người trung đẳng, nhưng rất có lực uy hiếp. Ánh mắt của hắn lăm lăm nhìn phía dưới, hưng phấn tự lẩm bẩm.
"Nơi đây lại có một Huyễn Trận, nếu không tới gần căn bản là không thể phát hiện ra, có thể bố trí Huyễn Trận ở đây, che giấu tai mắt của mọi người, tất nhiên là Phượng Nghê Thường!"
"Không ngờ tới, vậy mà lại bị ta tìm được rồi!"
"Nếu như bắt Phượng Nghê Thường mang đến Diêu Quang Thánh Địa để đổi lấy tài nguyên tu luyện, nói không chừng ta cũng có thể bước vào cấp Thánh Chủ!"
Nghĩ tới đây, người đàn ông trung niên hét lớn một tiếng, tóc dài tung bay, hai mắt có thần nhìn như hai ngọn Thần Đăng, vung tay lên, đánh xuống một chưởng ấn màu tím.
"Phượng Nghê Thường, ngươi còn muốn ta mời ngươi ra sao?"
"Ùng ùng!"
Trận pháp run rẩy kịch liệt, vẻn vẹn chỉ trong một kích, mặt trên trân pháp đã bắt đầu xuất hiện vết nứt, tựa như lúc nào cũng có khả năng vỡ nát!
Xét đến cùng. Trận pháp này vẫn là quá yếu, tuy là sư phụ của nàng có thể bố trí được những trận pháp lớn mạnh hơn, nhưng nàng lại không có đủ vốn liếng, một cái tán tu có thể tự chống đỡ tự mình tu luyện cũng đã là không tệ rồi. Vậy thì làm sao có thể có được những tài nguyên để bày binh bố trận đây chứ?
"Thiên Tượng Cảnh!"
Cảm ứng được thực lực của người bên ngoài, tâm trạng của Phượng Nghê Thường trở nên nghiêm túc hơn, nàng hít sâu một hơi, phất tay làm trận pháp biến mất, thu lại những tài nguyên bày binh bố trận. Đây là một trong số những tài sản của nhà nàng. Có thể ngăn cản được một vài loại thiên kiêu, nhưng căn bản không thể nào ngăn cản được người trước mặt. Ở trong trận pháp ngồi chờ chết, chẳng bằng đi ra đối mặt.
"Rốt cuộc thì ngươi cũng tình nguyện xuất hiện rồi sao?"
Hai mắt người đàn ông trung niên sáng lên, ngón tay điểm một chỉ, một con rồng màu tím bắn ra, nó dài ước chừng nghìn trượng, bay vút lên rít gào, đánh về phía Phượng Nghê Thường. Vừa nhìn thấy mặt nàng. Người đàn ông trung niên lập tức lựa chọn động thủ. Đối phương có thể ở chạy trốn khỏi tay của Thánh Nhân, hắn cũng không muốn đêm dài lắm mộng.
"Đây chính là sức mạnh của cảnh giới Thiên Tượng sao?"
Phượng Nghê Thường tóc đen phất phới, con ngươi đen như hắc thủy tinh chớp nháy, nhìn về phía con tử long đang cấp tốc đánh tới. Trong tay xuất hiện một thanh trường kiếm, giơ tay lên chém ra vạn đạo kiếm.
"Leng keng!"
Kiếm bay đầy trên bầu trời, như hoàng hôn rơi xuống phía chân trời, vô biên vô hạn.
"Ầm ầm!"
Một tiếng vang thật lớn, vào khoảnh khắc va chạm vào nhau, toàn bộ kiếm khí đã bị con Tử Long đánh tan nát, chênh lệch nhau hai đại cảnh giới, sự chênh lệch giữa hai người lên đến bốn trăm. Đã không phải là chuyện mà tư chất có thể thay thế được. Nếu như cách một cảnh giới thì còn có thể đánh lại, nhưng vượt hai cảnh giới, cơ hồ không có người có thể làm được.
"Phốc!"
Thân thể mềm yếu của Phượng Nghê Thường run lên, há mồm phun ra một ngụm máu tươi, thân thể bị bắn bay ra ngoài, khí tức trên người suy yếu đến mức cực điểm, vẻn vẹn chỉ bằng một kích, nàng đã bị thương không nhẹ.
"Có chút thực lực, nhưng đối với ta mà nói, vẫn chẳng đáng để ý!"
Tự tay đánh bại một thiên kiêu trẻ tuổi, mà còn là người xếp thứ ba mươi mốt trên Thiên Kiêu Bảng, trong lòng người đàn ông trung niên vui sướng không gì sánh được. Mặc dù mình ước chừng lớn hơn một ngàn tuổi so với đối phương. Nhưng cái này không quan trọng, dù sao mình cũng là đã đánh bại được thiên kiêu.
"Theo ta đến Diêu Quang Thánh Địa!!"
Người đàn ông trung niên quát lạnh một tiếng, bàn tay lớn chụp xuống, một sức hút kinh khủng cực điểm lan tràn ra, sắp chế ngự được Phượng Nghê Thường.
"Không biết sống chết. . . . !"
Thân thể bị giam cầm. Khí tức trên người Phượng Nghê Thường biến đổi, phảng phất như biến thành một người khác, con ngươi màu đen bỗng hóa thành màu xanh biếc không gì sánh được, khí tức khủng khiếp bừng lên. Khi nàng đang chuẩn bị hành động thì trên bầu trời truyền đến một tiếng hét lớn.
"Người của Đại La Kiếm Tông mà ngươi cũng dám bắt sao? Ai cho ngươi lá gan?"