Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ

Chương 4: Trương Tự hóng hớt

Tôi không đi gặp Thương Dật, cũng không biết Từ Uyển Khanh có đi hay không.

Lúc vào tiết, tôi mở cuốn sổ của mình ra, thấy trên đó có hai dòng chữ:

Rùa sao lại coi là hèn? Sách sao lại coi là hèn? Dùng rùa nhục sách, đủ thấy Thương quân thiển cận hẹp hòi.

Trương quân cũng nên coi sách là bảo vật, trân trọng yêu thương.

Một tràng "chi hồ giả dã" đập vào mặt làm đầu óc tôi choáng váng vì sến súa, với trình độ văn hóa của mình, tôi nghiền ngẫm mãi mà chẳng hiểu gì.

Nhưng Thương Dật chắc là hiểu.

Thương Dật hồi đáp:

?

Đôi khi lời càng ít, cảm xúc càng rõ. Một dấu hỏi chấm này của Thương Dật bao quát cả vũ trụ vạn vật, từ việc lớn đến việc nhỏ, nhưng sao cô lại ở đây dùng sổ đối thoại với một người người phụ nữ văn chương chua loét, cho đến việc nhỏ như tại sao Từ Uyển Khanh đột nhiên thốt ra lời này.

Tôi thì không biết giữa hai người họ đã xảy ra chuyện gì, nhưng tôi không định xen chân vào.

Từ Uyển Khanh gan to bằng trời dám quở trách Thương Dật, chứ tôi thì không có gan đó. Từ khi biết Thương Dật là tình nhân của đại gia, dù cô ấy có đá bay linh hồn tôi ra ngoài, hay dùng thân xác tôi đi chạy rông ngoài đường, tôi cũng chẳng có ý kiến gì.

Từ khi ngồi xuống cuối lớp, sự giày vò của giờ học đã chuyển từ "mỗi ngày dài như một năm" thành "mỗi giây dài như một năm".

Trí tưởng tượng của tôi không đủ phong phú, cũng chẳng chơi được với bạn cùng lớp, thế là tôi lôi cuốn "Đường thi tam bách thủ" của thầy chủ nhiệm vốn xuất hiện một cách khó hiểu trên chỗ ngồi của mình ra. Trên đó còn có rất nhiều chú giải dày đặc mà tôi đọc không hiểu. Tôi luôn có thóp bị thầy chủ nhiệm nắm giữ, giờ thì thầy cũng có thóp nằm trong tay tôi.

Con rùa đại vương tôi vẽ thật là xảo đoạt thiên công, bút pháp thần vận đúng là độc nhất vô nhị trên đời.

Lật qua trang con rùa, mặt sau lại viết đầy chú giải.

Tôi không dám viết bậy nữa.

Chẳng lẽ thầy chủ nhiệm đang "câu cá dẫn dụ" ở đây? Đợi tôi vừa vẽ là thầy bắt quả tang tại trận.

Tôi ngẩng đầu lên từ chồng sách không mấy dày dặn để nhìn thầy chủ nhiệm trên bục giảng. Thầy đang ngồi chấm bài, vừa ngoáy mũi vừa nhìn quanh quất, đôi mắt sáng quắc.

Người lớn thật đáng sợ.

Tôi kẹp một tờ giấy nhỏ vào cuốn "Đường thi tam bách thủ", với tay đưa cho cậu bạn ngồi phía trước.

Tờ giấy viết: Đây là sách của bạn XX tặng cậu đấy.

XX là một cô bé trong lớp thầm mến cậu bạn này. Tôi vốn có con mắt tinh đời, sớm đã phát hiện ra chuyện bát quái, hôm nay đặc biệt làm bà mai, sẵn tiện đổ tội cho người khác.

Thế là họ bắt đầu viết giấy qua lại, ánh mắt chạm nhau, cô bé thẹn thùng cười, cắt vụn tẩy ném cậu ta, cậu ta cũng không chịu thua, vo tròn băng dính chọi lại.

Giữa chừng khó tránh khỏi có thương vong nhầm lẫn, thế là ba hàng cuối lớp nổ ra trận chiến ném giấy vụn, mẩu tẩy, đầu bút chì gãy, bay lả tả như tuyết. Thầy chủ nhiệm vừa ngẩng đầu lên, giận dữ đi xuống.

Thầy cầm cuốn "Đường thi tam bách thủ" lên ngắm nghía một hồi, tôi ngồi trong góc cười thầm.

"Trương Nhứ, em ra đây một lát."

Từ văn phòng thầy chủ nhiệm đi ra, tôi vẫn chưa hoàn hồn.

Thầy chủ nhiệm nói trong sách ghi chép những lời phê bình vô cùng sâu sắc, còn có các kiến thức mở rộng dẫn điển tích điển cố, ý là, ừm, kiến thức đã dung hội quán thông đến mức đại thành. Thầy không ngờ trong hai mươi năm dạy học tẻ nhạt của mình lại gặp được một đóa kỳ hoa nhân gian như tôi, nói là đã sớm nhìn ra tôi là một "nữ Ngọa Long" thời hiện đại nên mới đặc biệt quan tâm. Lại nói học kỳ này tôi cuối cùng cũng "nhất minh kinh nhân" (một tiếng hót kinh động mọi người), hy vọng tôi tiếp tục cố gắng mang lại cho thầy nhiều bất ngờ hơn, đồng thời đăng ký cho tôi tham gia cuộc thi đọc thuộc thơ từ cấp huyện vào thứ Bảy tuần sau.

Tất nhiên tôi chẳng phải nữ Ngọa Long gì cả. Nhưng công lao này tôi không biết nên tính cho Từ Uyển Khanh hay Thương Dật. Nghĩ lại thì Thương Dật dù trong một tháng qua đã giúp tôi lọt vào hàng ngũ học sinh giỏi, nhưng dù sao cô cũng không có tiền án làm "Chỉ Nghiên Trai" chú giải cho Đường thi tam bách thủ. Phần lớn là Từ Uyển Khanh.

*Một trong những tác giả phê bình Hồng Lâu Mộng rất phổ biến và nổi tiếng

Cô ấy đã làm xáo trộn cuộc sống của tôi, bất kể cô ấy là người cổ đại hay là người hiện đại mắc chứng hoang tưởng gì đó, tôi đều phải nói chuyện với cô ấy.

Cầm bút lên, hai chữ "Uyển Khanh" tôi hoàn toàn không biết viết, đành nhìn theo nét chữ cô ấy để lại mà đồ theo, viết cực kỳ xấu.

Thế là tôi nhớ đến nét chữ của cô ấy.

Từ Diệc Cửu, chào cô, thầy chủ nhiệm nói cô là một nữ Ngọa Long.

Chữ "Ngọa Long" tôi cũng không biết viết.

Băn khoăn hồi lâu, tôi nhận ra mình nói nhảm quá nhiều, vả lại thứ Bảy tuần sau cũng là ngày Từ Uyển Khanh và Thương Dật cùng "trực nhật", không liên quan gì đến tôi lắm.

Tôi đành khép sổ lại đặt bên gối, súc miệng, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.

Tôi mở cửa, lớp trưởng môn Văn bưng một cuốn sách dày cộp đưa cho tôi.

"Tiền trao cháo múc, bảy mươi tệ." Cậu ấy thấp bé mà cứ ưỡn ngực, đưa tay ra như đang tống tiền.

"Cậu điên rồi à." Tôi đẩy cuốn sách lại, "Tớ cần cái này làm gì? Với lại, một cuốn sách rách mà bảy mươi tệ, cậu giết tớ luôn đi cho rồi."

"Là đại từ điển cậu đòi mà!" Cậu ấy giận dữ đập cuốn sách vào đầu tôi, "Bảy mươi tệ!"

Tôi định cãi lại để đuổi cậu ta đi, nhưng sự hiện diện của Thương Dật và Từ Uyển Khanh khiến tôi nuốt lời vào trong.

Cực kỳ không cam lòng móc ra bảy mươi tệ đưa qua, hận hai người họ dám ngang nhiên tăng thêm chi phí vô ích.

Thôi bỏ đi, tôi không có tiền thì họ cũng không có, có đói thì cùng đói, tôi mà sa cơ lỡ vận đi gội đầu ở tiệm cắt tóc thì họ cũng phải gãi đầu cho người ta giống tôi thôi.

Cậu tôi nói tôi sống rất "cứng cáp", ý là, gió dập mưa vùi cũng không đánh sập được tâm hồn tôi, khoáng đạt như một vị tiên.

Cho nên hai vị "thần tiên" này nhập vào người tôi, đúng là làm khổ họ rồi, tôi chẳng có đồ ngon vật lạ gì để chiêu đãi, người ta còn phải thay tôi làm "đóa hoa của Tổ quốc".

Thế là tôi đem cuốn sổ tiết kiệm bố mẹ để lại đặt bên gối, nhìn thì im lặng nhưng thực tế như đang gào thét nhắc nhở họ phải gian khổ phác tố, tiết kiệm!

Suy nghĩ một hồi, tôi cũng đặt chứng minh thư bên gối.

Viết lại mật khẩu, lại dặn dò đọc xong phải đốt ngay, nhét dưới gối, ngủ không yên giấc.

Ngủ đến nửa đêm, tôi chợt nhận ra, Thương Dật trông có vẻ rất giàu có.

May mà tôi phản ứng kịp, không thì mất tiền như chơi.

Tự mình đốt tờ giấy trước, giấu kỹ cuốn sổ tiết kiệm.

Nhưng nếu Thương Dật không chịu chia sẻ tiền cho chúng tôi thì sao—

Tôi mân mê cuốn sổ bên gối, nhìn thấy địa chỉ của Thương Dật, tinh thần phấn chấn hẳn lên.

Nếu Từ Uyển Khanh không đi, tôi có thể đi gặp cô ấy một lần.

Biết đâu có thể xây được nhà ngói trong làng trước khi tốt nghiệp tiểu học.

Nghĩ là làm, tôi thu dọn túi nải để vào góc phòng, nhìn thời gian, hôm nay thì không kịp rồi, thứ Bảy sẽ xuất phát.

Khi tôi tỉnh dậy vào thứ Bảy, trên sổ không có nội dung mới, chỉ là Thương Dật với tư cách người thầy đã viết cho tôi thứ tự các nét của ba chữ "Từ Uyển Khanh", thị phạm từng nét một. Tôi lấy một cuốn sổ khác tập viết theo, khẳng định Thương Dật là người tốt.

Từ thị trấn lên huyện, rồi đi về phía thành phố.

Hồi nhỏ bố mẹ từng đưa tôi đến công viên trong thành phố, xem cá sấu lớn, ăn một cái kẹo bông gòn dính miệng, dính đầy ra tay.

Tôi không thạo đường lắm, nhưng tôi rất giỏi hỏi đường, bắt xe mấy chặng, cuối cùng tôi cũng đứng dưới chân một toà cao ốc.

Tòa nhà trông như một con cua lớn, người ta nói đây là quần thể kiến trúc mô phỏng hình dạng tinh vân Cự Giải, tôi nghe không hiểu lắm, chỉ hỏi mấy dì lao công mới tìm được tòa A, phòng 1209 tức là tầng 12. Lần đầu tôi thấy thang máy, không có ai bấm tầng 12, tôi cũng ngại không dám đưa tay ra, đành đi theo một nhóm đàn ông mặc vest lên tầng 15, rồi tìm cầu thang bộ leo xuống.

Tôi mang theo chứng minh thư và sổ tiết kiệm để chứng minh mình không đến để tống tiền, lại mang theo khăn quàng đỏ và thẻ học sinh để chứng minh tôi là chính tôi, và tôi vẫn là trẻ vị thành niên, không dễ bắt nạt. Để tránh việc Thương Dật không cho tôi ăn cơm, tôi mang theo một thùng mì bò kho và một chai nước đun sôi để nguội.

Cửa bằng kính, bên ngoài viết những chữ cái tiếng Anh không hiểu nổi. Nói thật đến giờ tôi vẫn chưa rõ chữ cái tiếng Anh là 26 hay 24 chữ, vừa nhận dạng những chữ mình biết, vừa nhẩm lại những lời định nói trong lòng.

Chưa kịp gõ cửa, một cô gái cầm gậy bóng chày đột nhiên bước ra.

Cô ấy tết tóc kiểu dây thừng, đánh phấn mắt rất đậm, mặc đồ bóng chày, hai chiếc giày còn không giống nhau.

"Em tìm ai?"

Cô ấy nhìn thấy tôi, giọng điệu không mấy thiện cảm.

Tôi lo lắng lắc đầu, toàn thân run rẩy, không nói nên lời.

Bạn xem, những đứa trẻ từ quê ra chưa thấy sự đời như chúng tôi chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh thôi. Thấy người ta trông hung dữ là sợ sun vòi, nuốt sạch những lời mắng chửi như mụ đàn bà đanh đá đã chuẩn bị sẵn trong lòng.

Cô ấy lấn lướt, ánh mắt ép sát, tôi nảy ra một ý: "Em tìm nhà vệ sinh."

Cô ấy giơ tay chỉ một cái, tôi như được đại xá lao tới, chui tọt vào buồng vệ sinh, ngồi trên nắp bồn cầu.

Phòng bên cạnh vang lên tiếng xả nước.

Còn có tiếng gọi điện thoại: "Cô nói lại lần nữa xem?"

"Ồ, biết rồi, cái gì cần đền thì đền, người chết có người nhà không? Sắp xếp cho họ ổn thỏa."

Từ dưới khe cửa buồng, tôi thấy một đôi giày cao gót nhọn màu đen đang chậm rãi di chuyển, dường như định nói xong chuyện này trong nhà vệ sinh luôn.

"Giáo sư đến rồi à? Tốt lắm, tiếp tục làm đi."

Tôi nhịn không được nấc cụt một cái rõ to.

Không phải tôi đói quá muốn ăn chất thải, cũng không phải ăn no quá mà nấc.

Là do uống nhiều nước lạnh quá.

Giọng nói bên kia bỗng khựng lại một nhịp, rồi dường như không còn kiêng dè gì nữa mà tiếp tục nói điện thoại.

Tôi nhẹ nhàng nhấc hai chân lên, từ dưới khe cửa sẽ không thấy sự hiện diện của tôi.

Cảm giác như chờ đợi dài bằng cả thời gian sinh một đứa con, cuối cùng cô ấy cũng ra khỏi buồng.

Bên ngoài vang lên tiếng đóng cửa.

Tôi vẫn không dám ra ngoài, dứt khoát ngồi khoanh chân trên nắp bồn cầu, im thin thít, giả vờ như mình không tồn tại.

Nhưng tôi đã đánh giá thấp người phụ nữ này, không lâu sau, mấy người mang theo máy khoan ù ù đi lên, giống như cố ý cho tôi nghe thấy, xì xào bàn tán:

"Ái chà, khoan ra chắc chắn người sẽ lộ diện thôi."

"Bên trong không có ai đâu, yên tâm đi, có người thì không an toàn, một mũi khoan này xuống, không khừng chừng lại 'khục' một cái đâm chết người ta mất."

Mặt tôi trắng bệch, vội vàng nhấn xả nước một cái để chứng minh mình có mặt.

"Ra đi." Giọng phụ nữ dịu dàng, nghe không có vẻ hung dữ.

Tôi vừa ra khỏi cửa đã sợ hãi thụt lùi lại.

Hai gã đàn ông lực lưỡng cầm cưa điện và máy khoan đứng hai bên, tôi suýt thì vãi ra quần.

Người nhũn ra như bùn, tôi bị hai gã đàn ông lôi đến trước mặt đôi giày cao gót đen.

Ngẩng đầu lên.

Mái tóc đen của Thương Dật mềm mại rủ xuống, tôi ngước nhìn cô: "Cháu đến rồi?"

Cháu đến rồi? Sao cơ? Chúng ta quen nhau lắm à?

Tôi gật đầu: "Chào cô."

Máy cưa chạy không tải, tôi nghe mà cảm giác như mình đang ở trên đoạn đầu đài, vội vàng móc chứng minh thư từ trong cặp sách ra cung kính dâng lên: "Cháu tên Trương Tự, có lẽ...... có lẽ cô, quen....... cháu."

Tiếng máy cưa biến mất, Thương Dật phẩy tay, cô gái cầm gậy bóng chày túm cổ áo tôi lôi ra khỏi nhà vệ sinh nữ.

"Tại sao lại nghe lén?"

"Cháu không, không nghe thấy gì cả."

Tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần đi chết.

Lòng người không đáy, lẽ ra tôi không nên tham lam giấc mơ xây nhà ngói.

"Đến một chuyến cũng không dễ dàng gì, tối nay ngủ lại đây đi." Thương Dật chỉ vào một gian phòng nhỏ, "Ăn cơm chưa, đừng có nấc cụt trong nhà vệ sinh, làm người ta hiểu lầm."

Tôi gật đầu lia lịa, cảm kích đến rơi nước mắt.

Bên cạnh cô gái bóng chày còn có một thiếu niên trông trắng trẻo, thanh mảnh như con gái, mặc vest chỉnh tề ra dáng con người, đưa qua một ly nước nóng và hai cái bánh sandwich.

Thương Dật liếc nhìn tôi một cái, đưa qua một cuốn "Hán ngữ đại từ điển".

Tôi giữ kẽ ăn đồ ăn, cẩn thận liếc nhìn cô một cái, rồi lại nhìn cuốn đại từ điển, không biết cô muốn diễn đạt điều gì.

"Tại sao lại muốn đến gặp tôi?" Thương Dật hỏi.

"Cháu không biết."

"Cháu đã gặp Từ Uyển Khanh chưa?"

"Chưa ạ."

Thương Dật mất hứng thú với tôi. Việc nhập vào cơ thể tôi để trải nghiệm cuộc đời tôi có lẽ đã giúp cô sớm nhìn thấu từ trong ra ngoài con người tôi rồi.

Người bí ẩn chỉ có Từ Uyển Khanh.

Trong lúc tôi ăn no rồi tiếp tục nấc cụt, nấc đến mức cô gái bóng chày không chịu nổi, cứ cách một phút lại lườm tôi một cái, tôi chợt nhận ra, ở lại đây qua đêm có nghĩa là sau khi Từ Uyển Khanh tỉnh dậy sẽ đối đầu trực diện với Thương Dật.

Nếu họ chung sống không hòa thuận, mà Thương Dật lại không dùng cơ thể tôi để hoạt động, cô ấy có thể chỉ thị hai gã lực lưỡng kia phân xác tôi tại chỗ.

Nghĩ thông suốt chuyện này đã là buổi tối. Tôi không dám lấy cặp sách nữa, lẻn ra khỏi phòng. Thấy không có ai canh giữ, tôi chạy xuống cầu thang bộ, đi ra cửa lớn.

Nhưng đúng là tôi quá ngốc, suy nghĩ mất quá nhiều thời gian. Đầu óc tôi choáng váng, vừa bước ra khỏi cửa lớn thì đột nhiên hụt chân, ngã thẳng cẳng ngay trước cửa.

Quảng cáo
Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ - Chương 4 | Đọc truyện chữ