Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ

Chương 3: Chuyện xưa của Từ Uyển Khanh

Thiếp Vương Từ thị, tổ quán Lạc Dương.

"Nhà con mấy ngày nay thân thể không khỏe, nghỉ ngơi sớm nên không thể đích thân ra đón mẫu thân được." Vương tú tài hành lễ với người phụ nhân.

Phụ nhân liếc nhìn một cái, tỏ vẻ rất hài lòng: "Sớm ngày nối dõi tông đường cho Vương gia là tốt, dạo này việc học hành của con thế nào rồi?"

Vương tú tài ngồi đối diện với mẫu thân, lần lượt trả lời từng câu.

Trong căn nhà phía Đông của sân có một nữ tử đang ngủ, uể oải bò dậy, ngỡ như trong mộng, nhìn ngắm xung quanh, bỗng cảm thấy thân thể hư ảo.

Đó thật sự là Trung Nguyên của tương lai sao?

Từ Uyển Khanh vốn là người cẩn trọng, mọi việc đều dè dặt, cân nhắc hồi lâu mới hồi đáp mẩu giấy kia. Nàng đoán rằng, có lẽ mình và người khác đã cùng chung một giấc mơ, mỗi người luân phiên quản lý một thời gian trong cùng một cơ thể khác. Nàng ở đó vào buổi sáng, người kia ở đó vào buổi chiều, ngày hôm sau lại là nguyên chủ, ba người cùng ở trong một thân xác như vậy, nghĩ lại thấy thật hoang đường.

Nàng lắc đầu, nhưng cảm giác chân thực đó lại chẳng thể xua tan.

Cúi đầu nhìn đôi bàn chân mình, bị quấn chặt cứng, thanh tú nhỏ nhắn, lúc này nàng mới tin chắc mình đã trở về cơ thể của chính mình.

"Sao giờ này nàng mới tỉnh? Mẫu thân đến mà nàng làm ta mất mặt quá. Mới gả đến nửa năm đã không coi mẫu thân ra gì rồi, còn ngủ mãi, đẩy cũng không tỉnh....." Vương tú tài vén rèm vội vã đi vào, thấy nàng vẫn còn tựa trên sập thì càng thêm tức giận, nói nào là bụng nàng chẳng có động tĩnh gì, nào là dạo này nàng suốt ngày ngủ nghê, rồi hắn đọc sách nàng cũng không đến thắp đèn cho, đủ thứ lời phàn nàn như vậy.

Từ Uyển Khanh lặng lẽ lắng nghe, khẽ gật đầu: "Đều là lỗi của thiếp, sau này thiếp sẽ sửa đổi, chỉ là......"

"Chỉ là cái gì? Ta là phu quân của nàng, là trời của nàng đấy, ta nói gì nàng cứ việc nghe theo."

Nàng đứng dậy cúi mình sang một bên, chỉnh lại mũ cho hắn.

Từ phòng này sang phòng kia, bà mẹ chồng hóa ra vẫn chưa đi. Vừa thấy nàng, bà ta không tránh khỏi một hồi giáo huấn, bắt đầu lập quy củ.

Bà ta chỉ vào dãy gạch xanh dưới hiên, bảo nàng đứng thẳng tắp trên đó, giáo huấn xong về Nữ Giới, Nữ Nhi Kinh, lại bắt nàng đứng đủ ba canh giờ ở đó.

"Quy củ tổ tiên để lại không thể phá, mẹ chồng đến thì phải đi trước đón một bước, thân thể có không khỏe đến mấy mà nằm ngủ trong phòng thì ra thể thống gì?"

"Mẫu thân nói phải ạ." Nàng khiêm nhường đáp lời, tiễn bà ta lên kiệu ra cửa, rồi tự giác đứng dưới hiên đủ ba canh giờ.

Đứa tiểu nha hoàn mới mua về không lâu tuổi đời còn quá nhỏ, nhỏ hơn nhiều so với cô bé mà linh hồn nàng nhập vào khi phiêu dạt. Con bé mặt mày còn nét ngây thơ, ngơ ngác hỏi: "Bà ấy đã đi rồi, sao thiếu phu nhân còn đứng đây? Đứng một canh giờ bà ấy cũng đâu có biết."

"Em nghĩ là ai bảo ta đứng đây? Chẳng phải là mẫu thân đâu, ta phạm lỗi thì tự nhiên phải chịu phạt, nếu lười biếng thì càng thêm tội." Nàng mỉm cười đáp, mũi bàn chân đau nhói như dùi đâm, gần như đứng không vững, nhưng vẫn cắn răng chịu đựng.

Tiểu nha hoàn ghé sát đầu lại: "Để em làm chỗ dựa cho thiếu phu nhân, em là cái gậy chống đây!"

Những sợi tóc mềm mại trong tay khiến nàng nảy sinh lòng từ ái, chỉ khẽ chạm vào, không nỡ để con bé cũng phải cùng mình chịu khổ dưới nắng gắt, bèn sai con bé ra giếng gánh nước.

"Có nhiều nước lắm rồi ạ." Tiểu nha hoàn từ xa cho nàng xem thùng nước đầy ắp, "Thiếu phu nhân khát ạ? Để em đi rót trà lạnh."

"Cứ chờ ở thư phòng là được, mọi việc phải theo ý phu quân, không cần quản ta."

Nhưng tiểu nha hoàn vẫn bưng trà lạnh đến, giẫm lên ghế để lau mồ hôi mỏng trên trán cho nàng. Nàng vội vàng nói: "Mau đi xem thiếu gia đi, giờ này không có người hầu hạ, chàng lại không học tốt được đâu."

Tiểu nha hoàn nhận lệnh đi làm, để nàng đứng đủ ba canh giờ mới được quay về, đôi chân tê dại, gần như không đứng vững.

Lảo đảo về phòng, đợi hầu hạ Vương tú tài đi ngủ xong, nàng mới xoa bóp đôi chân, nghỉ ngơi ở gian nhà phía Đông.

"Mấy ngày trước thiếu phu nhân ngủ rất say, buổi sáng gọi mãi không dậy. Hôm qua thì đỡ rồi, hôm nay lại không khỏe." Tiểu nha hoàn ngồi cạnh nàng.

"Dạo này dễ bị cảm lạnh, mùa xuân nên mặc ấm, mùa thu nên mặc mát, em cũng nên mặc nhiều vào một chút." Nàng khéo léo chuyển chủ đề, mà cũng như là đang trả lời tiểu nha hoàn.

Quả nhiên, như để minh chứng cho lời nói đó, tiểu nha hoàn bỗng hắt hơi một cái.

"Em xem kìa, mau đi nghỉ đi, ngày mai thiếu gia ra ngoài, phải dậy sớm thu xếp cho chàng ấy, em đừng có quên đấy."

Một mình ngồi định thần trong phòng, vì cần tiết kiệm nên nàng không thắp đèn, chỉ mượn ánh trăng để ngắm nhìn đôi bàn tay, vẫn thấy như đang trong mộng.

Nàng vốn rất thích giấc mộng kia, chỉ là mọi thứ quá mới lạ, không thích nghi được. Sự thận trọng của nàng lại mang đến rắc rối, nhưng ở đó khá tự do, trường tư thục mà nam nữ cùng ngồi chung một phòng, tuy có phần bại hoại phong tục nhưng cũng có chút thú vị, y phục kỳ lạ nhưng lại giản tiện dễ làm......

Nữ tử đọc sách là chuyện thường tình, nàng thấy không ít nữ tiên sinh, người nào cũng giỏi giang hơn cả nam tử.

Giấc mộng này e là quá hoang đường, hay do tận sâu trong lòng mình vốn có ý nghĩ phản nghịch, nên mới tưởng tượng ra thế giới đào nguyên này? Tuyệt đối không nên như vậy.

Nói là mộng, nhưng tuyệt đối không thể liên tiếp ba lần, cách một ngày lại có quy luật như vậy, mãi đến sau này nàng cũng đoán được đại khái lúc nào mình sẽ chìm vào mộng cảnh.

Nhớ lại những lời đồn đại nơi phố phường ngày trước, lại xem cách nói trong tiểu thuyết chí quái, nàng đoán rằng có lẽ mình đã trúng tà, ban đêm hồn lìa khỏi xác, đi đến một vùng đất như tiên cảnh.

Người kia hỏi: Nàng là ai?

Nàng ít nhiều biết được đây có lẽ cũng là một người ở thế giới xa lạ đó, nhưng nhớ lại kỹ càng, đại khái đó là Trương Tự rồi.

Lần này tỉnh lại, nàng lại cô độc một mình, bên cạnh không có phu quân, chăn đệm vừa lạnh vừa cứng. Nàng khó khăn nhận diện cái...... đồng hồ treo tường? Nhớ lại mấy con số Ả Rập đã học, nàng xác nhận thời gian.

Vẫn chưa muộn, nàng mặc bộ quần áo kiểu dáng mới lạ vào, soi gương lần nữa, tin chắc mình lại biến thành Trương Tự mới thở phào một cái.

Lúc gấp chăn, trong cuốn sổ dưới gối có thêm một dòng chữ, đơn giản hơn chữ nàng biết, nhưng miễn cưỡng vẫn nhận ra được:

Thương Dật. Cô đi mà nghe ngóng về tôi, dám diễn kịch cổ kim trước mặt tôi à? Bản thể ở đâu? 12 giờ trưa ngày 10 tháng 4, gặp nhau tại phòng 1209, tòa A, cao ốc Hiệp Vũ, Bình Đô.

Thương Dật.

Người thứ ba trong cơ thể này.

Có lẽ đến sớm hơn cả nàng.

Người đó khẳng định nàng nói dối lừa gạt mình, hiện tại vẫn chưa biết là nam hay nữ, nàng không tiện dễ dàng gặp mặt nam nhân lạ, đành thu cuốn sổ lại, đeo cặp sách đi học.

Bây giờ nàng cũng hiểu, nơi này đại khái là một trường tư thục lớn hơn, những đứa trẻ lẽ ra phải ra ngoài kiếm sống thì vẫn đang đi học, đó là chuyện tốt. Nàng cũng biết Trương Tự lớn tuổi hơn nên không hay qua lại với đám trẻ này.

Nàng là kẻ ngoại lai, đương nhiên không thể làm phiền quá nhiều đến cuộc sống của nguyên chủ, càng phải cẩn thận từng bước.

Trong giờ học, tiên sinh gọi đứng dậy đọc sách, nàng thấy các học sinh khác không biết thì cúi đầu, thế là nàng cũng cúi đầu theo.

Giờ thể dục, một nàng bé buộc tóc hai bên đi tới, trông còn mạnh mẽ hơn cả đám con trai trong lớp, học hành rất chăm chỉ, trước đó còn giúp nàng sắm sửa bút mực.

"Lại đây nhảy dây với bọn tớ nào......"

Nàng bị kéo đi mà không kịp phân bua, học một hồi cách chơi oẳn tù tì, rồi nàng được sắp xếp đứng giữ dây.

Dường như trong ký ức xa xôi từ thuở nhỏ, cũng có những trò chơi đại loại như thế này.

Nhưng ngày đó khi bà nội đến, lúc giết gà lấy tiết, đám bạn đều xa lánh nàng, biết rằng "chuyện xấu sắp đến" với nàng.

Đôi bàn chân bị bẻ gập lại một cách tàn nhẫn, rồi bị quấn chặt. Mẫu thân rơi lệ, định lén cởi ra cho nàng thì bị mắng nhiếc thậm tệ.

Kể từ đó, ngày ngày nàng chỉ ở trong nhà, đợi người đến dạm hỏi. Họ nhìn đôi bàn chân của nàng, tắc lưỡi khen ngợi: "Con bé này có thể gả vào nhà tử tế đấy!"

Nhảy dây, nàng không nhớ nó chơi thế nào.

Hết một lượt, đến phiên nàng vào nhảy, nàng cẩn thận từng bước theo sau cô bé tóc hai bên. Bây giờ, nàng có một đôi chân lớn, tùy ý chạy nhảy đều được, nhưng dường như có hai dải vải quấn chân vô hình đang buộc chặt lấy nàng, chân trái vướng chân phải, lúc nào cũng không được linh hoạt.

May mắn là cơ thể này đại khái có ký ức, nên không đến nỗi làm hỏng chuyện, miễn cưỡng cũng học được.

Nàng thấy rất vui sướng.

Đám con gái chơi nhảy dây xong lại chuyển sang ném bao cát, nam nữ lẫn lộn chơi cùng nhau, nàng lấy cớ đi vệ sinh để rời khỏi đám đông.

Nếu phu quân biết nàng ở ngoài nô đùa với một lũ trẻ con, e là lại mắng nhiếc mất thôi.

Nàng cẩn thận lấy cuốn "Đường Thi Tam Bách Thủ" từ trong túi ra, đối chiếu từng chữ một, tiếp tục phần chú giải còn dang dở.

Sách ở đây đọc theo chiều ngang, nàng thấy không quen lắm, nhưng vì thích đọc sách nên nàng nhanh chóng học hiểu và viết vài lời bình ngắn vào sách.

Lật đến giữa chừng, trên phần chú giải chưa xong của nàng có vẽ hai con rùa lớn.

Sao có thể đối xử với sách như vậy? Nàng hiếm khi tức giận, đôi bàn tay cầm cuốn sách quý giá run rẩy.

Nghĩ đi nghĩ lại, có thể là Trương Tự, cũng có thể là Thương Dật.

Trương Tự cũng là học sinh, thiết nghĩ sẽ không đối xử với giấy có chữ như thế, nghĩ vậy thì chỉ có thể là Thương Dật mà nàng chưa từng gặp mặt cũng chẳng hiểu rõ kia thôi.

Trở về, nàng phẫn nộ đặt bút viết vào cuốn sổ:

Sỉ nhục văn chương! Không nên!

Định viết một bài văn dài dằng dặc, nhưng lại nhớ đến lời phu quân nói, nữ tử không tài chính là đức, vả lại nếu cả hai phu thê đều là người có học, nàng viết tốt chẳng phải là cưỡi lên đầu hắn sao? Từ nay về sau tuyệt đối đừng viết văn chương nữa!

Nàng sợ hãi rụt tay lại, nhưng không kìm được nỗi buồn, bèn viết thêm một dòng chữ nhỏ:

Rùa há là vật hèn? Sách há là vật hèn? Lấy rùa nhục sách, đủ thấy Thương quân nông cạn thiển cận.

Trách cứ như vậy, nàng lại sợ mình trách lầm người, bèn bổ sung thêm dòng chữ nhỏ khác:

Trương quân cũng nên coi sách là báu vật, trân trọng yêu quý.

Hai con rùa trên cuốn "Đường Thi Tam Bách Thủ" không xóa đi được, che lấp mất hai trang chữ.

Nàng đau lòng khôn xiết, mãi đến khi trở về cơ thể của chính mình, còn lén lút sờ soạn những cuốn sách giấu trong của hồi môn, tin chắc chúng vẫn còn đó mới yên tâm khép hòm lại.

Chương này vừa buồn cười vừa thương cho Khanh nhi, phải lật xem chương cuối có HE không mới được. (HE nha, yên tâm đọc)

Quảng cáo
Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ - Chương 3 | Đọc truyện chữ