Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ

Chương 2: Thương Dật phiền muộn

34 ngày trước, Thương Dật nhận ra rằng cứ cách một ngày cô lại bị hoán đổi linh hồn với người khác.

Dùng từ "hoán đổi" cũng không chính xác lắm, vì linh hồn kia không hề chui vào cơ thể cô để làm loạn.

Ví dụ như thứ Hai, linh hồn cô bay ra ngoài, tỉnh dậy và sống một ngày ở một nơi xa lạ; thứ Ba trở về cơ thể mình thì thấy bản thân chỉ vừa ngủ say một ngày.

Thế nên cô định nghĩa đây là "bán nhập hồn", gọi tắt là "nhập hồn", giống như phó cục trưởng thường cũng được gọi tắt là cục trưởng vậy.

Đối tượng mà cô nhập vào là một nữ sinh tiểu học "quá lứa" mười lăm tuổi, trẻ em bị bỏ lại quê nhà, cha mẹ đều mất, sống cùng cậu, hiện tại ở một mình, thứ Bảy và Chủ nhật sẽ đến tiệm cắt tóc học gội đầu.

Sau khi vận dụng nhiều phương thức điều tra, Thương Dật loại trừ khả năng có âm mưu, cho rằng bản thân chỉ là xui xẻo, cứ cách một ngày lại phải về nông thôn trải nghiệm cuộc sống.

Cô nhập gia tùy tục, hồi tưởng tuổi thơ.

Lật cuốn vở bài tập nhìn không nổi, việc nguyên chủ đến bài toán "vừa gà vừa thỏ" cũng tính không xong chỉ là chuyện nhỏ; sáng sớm tinh mơ đã phải tập thể dục nhịp điệu, còn phải nhảy dây thun với một đám nhóc con, cô cũng nhịn được.

Chỉ là mỗi lần đến tiệm gội đầu cho khách, đối mặt với mấy cái đầu bết bát và khuôn mặt bóng loáng dầu, cô không tài nào duỗi đôi bàn tay ngọc ngà của mình ra được, cô chỉ muốn vò cái đầu đó cho rớt khỏi cổ luôn cho rồi.

Những chuyện này cô cũng nhịn.

Cho đến kỳ thi giữa kỳ, sau khi cô viết số báo danh 250 lên tờ giấy thi toán, cô cảm thấy một cơn chóng mặt ập đến.

Trời đất quay cuồng, như thể bị ai đó ấn đầu vào bồn cầu rồi xả nước xuống cống.

Sau một hồi tối tăm mặt mũi, cô bị cuốn ngược trở lại cơ thể mình.

Mở mắt ra, cậu chàng xấu trai đang lúi húi hút thuốc ngoài ban công, nghe thấy động tĩnh liền vội vàng chạy vào: "Chị."

Cô vẫn chưa kịp hoàn hồn, hai tay múa may như đánh Thái Cực một vòng để kéo mình về thực tại. Cô gõ đầu, nhìn quanh bốn phía: "Cho biết có gà và thỏ nhốt chung lồng, có 24 cái chân, thỏ nhiều hơn gà......"

"Hả?"

"À." Thương Dật cuối cùng cũng hồn quy cố chủ, bước xuống giường, vớ lấy điện thoại xem giờ, "Lần này chỉ có nửa ngày à."

"Mười tiếng."

"Phải rồi." Thương Dật nhanh chóng suy nghĩ, "Tôi phải đến Bình Đô xem tình hình thế nào."

"Có khi sau này không cần xuyên qua đó nữa đâu." Cậu chàng xấu trai tuy mặt xấu nhưng được cái hay mơ mộng, lời vừa thốt ra đã bị ánh mắt cô lườm cho rụt lại, lí nhí lẩm bẩm gì đó rồi đi theo sau.

Ngoài cửa có một cô nàng già dặn đang đứng, tay chống một cây gậy bóng chày, nhìn thấy Thương Dật như thấy ma sống, mắt trợn tròn xoe, nhìn tiễn cậu chàng xấu trai và Thương Dật ra cửa.

"Đặt vé máy bay sớm nhất đi Bình Đô." Cậu chàng xấu trai dặn dò.

"Cái xóm núi đó là chỗ nào thế?"

Bay thẳng từ Hồng Kông đến xóm núi là chuyện không thể, sau một ngày vật lộn đổi chuyến, đến Bình Đô đã là hơn mười một giờ đêm.

Thương Dật không chịu nổi sự ồn ào của hai người bên cạnh, đi ra ngoài khách sạn nghe điện thoại.

Cậu chàng xấu trai và cô nàng già dặn tranh luận gay gắt, đỏ mặt tía tai đặt cược xem lần này Thương Dật có còn nhập vào con bé kia nữa không.

Cậu chàng xấu trai nhưng không xấu tính là trợ lý; cô nàng già dặn cũng không già cỗi là vệ sĩ. Hai người ngồi đối diện nhau trong sảnh khách sạn, hằm hằm nhìn nhau.

Thương Dật liếc nhìn hai người bên trong qua lớp kính, tiếp tục nói vào điện thoại: "Đúng, không lấy ra được cũng không sao, cứ để đó, không vội."

Cuộc điện thoại này kéo dài nửa tiếng, Thương Dật đẩy cửa vào, cậu chàng xấu trai đi tới đón.

Không biết là do cậu ta quá xấu ảnh hưởng đến cô, hay là do luồng tà khí nào đó, cô bỗng nhiên lỡ bước, chân trái vấp chân phải lảo đảo một cái, đầu óc choáng váng, được đỡ lấy một lúc mới dịu lại.

"Em gọi bác sĩ nhé?" Cậu chàng xấu trai đề nghị.

Thương Dật giơ tay ngăn lại: "Khỏi, không cần, khó tránh khỏi va phải tà ma."

"Gọi hòa thượng?" Cô nàng già dặn lên tiếng.

"Đạo sĩ tốt hơn." Cậu chàng xấu trai bác bỏ.

Hai người tranh chấp như đôi vẹt cãi nhau, chỉ mồm mép chứ không động tay, mà động tay là lông bay đầy trời.

Tiền cược của hai người là một thùng rượu của một người nước ngoài tặng Thương Dật, mỗi người một nửa, ai nấy đều nhìn chằm chằm vào nửa kia của đối phương.

Cậu chàng xấu trai ngây thơ tin rằng từ nay Thương Dật sẽ không còn cảnh làm một ngày nghỉ một ngày nữa, cô nàng già dặn thì ngược lại.

Ngày thứ ba, cô nàng già dặn vui vẻ gọi điện bảo người đến dọn rượu của cậu chàng xấu trai về nhà mình.

Thương Dật lại một lần nữa ngủ say không tỉnh, cứ nghĩ đến linh hồn cô đang chịu khổ ở nơi thôn quê, cậu chàng xấu trai lại thấy vẻ vui mừng như muốn đốt pháo của cô nàng già dặn thật là một tội ác.

Trong thôn bụi đất mịt mù, Thương Dật vén rèm cửa nhìn ra ngoài cổng viện, thấy đám trâu bò đi đứng chậm chạp vừa đi vừa phóng uế, cô nén cơn giận đang chực trào, hùng hục gấp chăn màn, làm rơi ra một mảnh giấy nhỏ.

Chữ viết xấu một cách rõ rệt, là của con bé Trương Tự kia.

Cô bị làm sao vậy.

Thương Dật tự thấy mình không vấn đề gì.

Không sao.

Khoác ba lô lên, đi từ trong thôn qua hai con phố đến trường tiểu học trên trấn, mở vở ra kiểm tra bài tập ngày hôm trước, rồi lại cần mẫn bù bài tập cho con bé, tận tụy như thể mẹ nó lo liệu mọi việc vậy.

Để duy trì trật tự cuộc sống, mỗi ngày cô đều đến bảng thông báo cạnh bảng đen để xem lịch trực nhật.

Hôm nay đến lượt cô trực nhật.

Người ta đều hoài niệm thời tiểu học, nhưng với Thương Dật, tiểu học chẳng có gì vui. Ví dụ như phải trực nhật, ví dụ như lên lớp phải vòng hai tay sau lưng ngồi thẳng tắp, giơ tay phát biểu phải vươn cao như muốn chọc thủng trời xanh, đọc bài thì giọng kéo dài thườn thượt, cô và đám nhóc tì này chẳng có chút ngôn ngữ chung nào.

Như thể vào nhà trẻ giả bộ đáng yêu, linh hồn già cỗi của Thương Dật không thể nặn ra nụ cười hồn nhiên tươi tắn được, cô xoa mặt, sống qua ngày đoạn tháng.

Cô đang lau bảng, dùng khăn quàng đỏ che mũi miệng để ngăn bụi phấn bay mù mịt.

Đột nhiên, lớp trưởng kiêm đại diện môn Văn kiêm Đội trưởng Đội Thiếu niên Tiền phong kiêm người cầm cờ ngày Quốc tế Thiếu nhi kiêm học sinh đứng đầu khối sáu, cô bé có đôi má hồng rực kiêu hãnh như một chú gà trống, ngẩng cao đầu đi tới: "Thầy chủ nhiệm bảo cậu lên văn phòng gặp thầy."

"Văn phòng ở đâu?"

Cô bé hất hàm: "Thế mà cậu cũng không biết, chính là dãy nhà phía sau chúng ta, lối vào thứ ba bên tay trái, rẽ phải đến bàn làm việc thứ hai, hướng Bắc nhìn về hướng Nam, trên bàn có đặt cuốn 'Tâm hồn cao thượng' đấy."

Bên cạnh cuốn "Tâm hồn cao thượng" thực ra là cuốn "Đường thi tam bách thủ", thầy chủ nhiệm v**t v* bìa sách, rướn người về phía trước: "Trương Tự à, nghe nói dạo này em thích thơ từ cổ. Em này, hãy đọc kỹ cuốn này là được rồi, thêm nữa, em đang ở tuổi dậy thì, đừng có xem mấy thứ tiểu thuyết ngôn tình cổ phong không ra gì đó, nói năng cứ kỳ kỳ quái quái."

Ngoài việc Trương Tự lên cơn dở hơi ra thì chẳng còn khả năng nào khác.

Thương Dật gật đầu, nhận lấy cuốn thơ, quay về lớp.

Buổi sáng, gần mười giờ, cô đang trong tiết thể dục, vì dáng người cao nên bị đám con gái kéo đi làm cột căng dây thun.

Những chiếc nơ bướm và đồng phục bay lượn đầy sức sống thanh xuân hòa cùng nhịp điệu "quả bóng nhỏ" một hai ba bốn, cô đứng đó lơ đãng, đột nhiên, một cơn trời đất quay cuồng lại ập đến.

Mở mắt ra lần nữa, cô nàng già dặn đang ngồi xổm bên giường cắn hạt dưa, tiếng "tách tách" giòn tan, vỏ hạt dưa vứt đầy đất.

"Chị, tình hình sao rồi?"

"Mười tiếng." Cậu chàng xấu trai cầm máy tính bảng đi tới, làm như vậy để thể hiện sự chuyên nghiệp của mình, cúi đầu lướt vài cái, "Mỗi lần chị tỉnh dậy em đều ghi chép lại, để xem hậu quả thế nào. Lúc chị ngủ, có bốn cuộc gọi nhỡ, em đã nói với ông chủ Kurban của truyền thông Đạt Mộc là chị đang tắm, đang đánh tennis, đang đi hẹn hò, đang dự tiệc trưa, ba lý do này lần lượt dùng để đối phó......"

"Dừng." Trong đầu Thương Dật vẫn còn vương vấn bài đồng dao nhảy dây, cô khẽ lắc đầu một cái mới tiếp tục nghe cậu ta báo cáo, tiếp tục xử lý việc cá nhân.

Mười tiếng, rút ngắn từ hai mươi bốn tiếng, xem ra là chuyện tốt, ít nhất sẽ không ảnh hưởng quá nhiều đến cuộc sống bình thường.

Không có bất kỳ dấu hiệu nào, sự thay đổi đột ngột này đối với Thương Dật mà nói chẳng khác nào giới truyền thông bỗng dưng im hơi lặng tiếng, nhưng thực chất đã sớm phục sẵn trước cửa nhà cô để chờ chụp khuôn mặt không chăm sóc kỹ là sẽ héo hon ngay lập tức của cô vậy, thật đáng sợ.

Thương Dật đã trải qua một ngày này trong lo âu phập phồng.

Cố gắng cầm cự đến trước ngày phải về nông thôn, cô kéo vệ sĩ đi massage, sau khi thân tâm thoải mái, cô chuẩn bị tâm lý như sắp ra pháp trường, nằm lên giường.

Cậu chàng xấu trai và cô nàng già dặn đứng gác hai bên, cô cảm thấy mình như một vị vua sắp băng hà, gối đầu lên gối tuyên bố người kế vị với quần thần.

Kim đồng hồ vừa chập vào số mười hai, cậu chàng xấu trai đã lôi thuốc lá ra, cô nàng già dặn thì móc ra một túi hạt dưa.

Thương Dật nhìn trần nhà.

"Hai người đang làm gì đấy?"

"Sao chị chưa đi?"

Thương Dật nhắm mắt lại.

Không hề đi nhập hồn.

Cậu chàng xấu trai cũng không dám hút thuốc, cô nàng già dặn cũng không xé túi hạt dưa.

"Hóa ra trước đây lúc tôi ngủ, hai người lại ngang nhiên như thế......" Thương Dật hít sâu một hơi, nằm nửa tiếng đồng hồ.

Ngủ thiếp đi.

Lúc tỉnh dậy là do cậu chàng xấu trai gọi, sáu giờ rưỡi sáng, việc nào ra việc nấy.

Nếu không xác nhận lịch nhiều lần, Thương Dật còn tưởng hôm nay chỉ là một ngày bình thường.

Hôm nay lẽ ra là ngày về nông thôn, trong lịch trình cậu chàng xấu trai chuẩn bị cho cô, các hạng mục bị dời đi chỉ còn lại mỗi việc "ngủ".

Chẳng lẽ đúng như lời cậu ta nói, từ nay về sau không cần xuyên hồn nữa?

Cô nàng già dặn nói, không được, không xong rồi.

Cậu chàng xấu trai đang gọi điện đòi lại rượu.

Đợi đến khi cuộc tranh luận gay gắt của hai người hạ màn, quay đầu lại, vừa quá mười hai giờ trưa, Thương Dật đã lặng lẽ gục xuống bàn ăn, canh nóng đổ lênh láng, làm bỏng một bàn tay.

Hai người như hai con gà bị chọc tiết, hét lên liên hồi.

Thương Dật lồm cồm bò dậy từ bàn ăn.

Quan sát xung quanh, cơm trắng và món hầm không đổi mỗi trưa ở nhà ăn trường học bày ra trước mặt, cô bé lớp trưởng kiêm...... tóm lại là cô bé mà cô không nhớ nổi tên đang ngồi đối diện ăn một cách ngon lành.

Nhìn trước mặt mình, chỉ có một ly nước lọc.

"Bút mực cậu cần mai tôi mang qua cho, mười tệ, tiền trao cháo múc." Cô bé đột nhiên hạ thấp giọng, khiến Thương Dật cũng gật đầu theo.

Bút mực?

Thương Dật về lớp, theo lệ lật vở bài tập ra, bài tập hôm qua chưa làm.

Kéo cuốn sổ ghi chép chu kỳ kinh nguyệt của Trương Tự ra định dặn dò một câu "việc của mình tự mình làm", nhưng đột nhiên phát hiện một cuốn "Đường thi tam bách thủ" kẹp trong vở bài tập tiếng Anh, cô lật ra xem, cuốn sách chưa từng được lật qua này lại có những lời chú giải bằng nét chữ lạ lẫm.

Viết toàn chữ phồn thể.

Trương Tự đến chữ giản thể còn viết không xong, bảo nó viết chữ phồn thể chắc là muốn lấy mạng nó, Thương Dật suy nghĩ một lát, nghĩ đến một khả năng đáng sợ.

Trong cơ thể này, còn có linh hồn thứ ba.

Xin hỏi người là ai?

Quảng cáo
Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ - Chương 2 | Đọc truyện chữ