Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ
Chương 1: Trương Tự vô tư
Tôi đang dần thích nghi với sự thật rằng trong cơ thể mình có một linh hồn khác tồn tại.
Đây là câu chuyện của cô ấy.
Chuyện là khoảng một tháng trước, cô ấy xuyên hồn vào người tôi, trực thay tôi một ngày. Hai chúng tôi thay phiên nhau "trực nhật", tối thứ Hai tôi cởi giày lên giường đi ngủ, lúc tỉnh dậy đã là sáng thứ Tư.
Tôi cũng chẳng biết làm sao mà cô ấy có thể thích nghi nhanh chóng với việc xuyên hồn vào xác người khác nhanh như vậy, nhưng cô ấy làm khá tốt.
Lúc bắt đầu, cô ấy xuất hiện trên vở bài tập của tôi.
Dưới những dòng chữ xấu như ma lem của tôi là nửa trang chữ Khải ngay ngắn. Lật sang trang khác là chữ Hành, lật thêm trang nữa là những dòng chữ Thảo phóng khoáng viết ngoáy cho xong bài tập chép phạt của tôi.
*Hai trong số năm cách viết thư pháp Trung Quốc: Triện, Khải, Thảo, Hành, Lệ
Lời phê của giáo viên: Chữ viết đa dạng, có tiến bộ lớn.
Đến lúc tôi tự viết bài, tôi lại hiện nguyên hình.
Thú thật là tôi học dốt, đầu óc có lẽ cũng có vấn đề, mười lăm tuổi rồi vẫn còn học tiểu học. Tôi theo bố mẹ chuyển đi khắp nơi, lưu ban không biết bao nhiêu lần, cuối cùng mới dừng chân tại trường tiểu học trong trấn, chờ thi chuyển cấp lên cấp hai.
Bố mẹ đi làm thuê xa, sau đó thì "thăng thiên" cả rồi. Cậu là người chăm sóc tôi, đợi tôi tốt nghiệp xong sẽ đi học lấy một cái nghề. Dự định ban đầu là học cắt tóc, con gái trong trấn đều đi học cắt tóc cả. Trong mấy tiệm làm tóc lúc nào cũng đầy rẫy những cô gái học nghề trở về nhưng chẳng có mấy cái đầu để cắt nên đành ngồi chơi xơi nước. Họ chỉ còn cách tự lôi tóc mình ra hành hạ, đủ loại xanh đỏ tím vàng, hết uốn lại nhuộm, cậy tóc nhiều nên cứ thế mà phá.
Từ khi cô ấy đến, cuộc sống của tôi trở nên dễ dàng hơn một chút.
Cô ấy đi thi hộ tôi một bài kiểm tra miệng, điểm tiếng Anh của tôi đứng nhất lớp, bị giáo viên gọi lên văn phòng làm lại, và tất nhiên, tôi tịt ngóm.
Tôi học dốt thì liên quan gì đến cô ấy? Không liên quan. Nhưng tôi không thể ép cô ấy giả vờ không biết làm, thế nên thỉnh thoảng tôi là sẽ học sinh giỏi, thỉnh thoảng lại là học sinh kém. Trong mắt giáo viên, tôi là kiểu "đại trí nhược ngu", "đại ẩn ẩn ư thị", thần bí như người ngoài hành tinh vậy.
*Người tài giấu mình
Hơn nữa, chúng tôi tuân thủ nguyên tắc độc lập lẫn nhau. Tôi không hỏi cô ấy là ai, cô ấy tự tìm hiểu tôi là ai qua những dấu vết trong cuộc sống. Tôi không dám hỏi, cũng chẳng có hứng thú, chỉ là một ngày nọ nổi hứng lên mạng tìm kiếm: "Bị người khác nhập xác 24 giờ thì phải làm sao?"
Cư dân mạng trả lời: "Có gì đâu, tôi còn bị nhện cắn đây này."
Có lẽ ai cũng có những bí mật nhỏ không muốn ai biết, tôi quyết định coi chuyện này là một bí mật, không nói cho bất kỳ ai.
Tôi cũng chẳng có ai để tâm sự, nên sau khi dần thích nghi với sự hiện diện của "cô ấy", tôi sống cũng khá ổn.
Lần đầu tiên cô ấy can thiệp vào cuộc sống của tôi là tuần kia. Tôi tỉnh dậy thấy mông đã lót băng vệ sinh, c** q**n lót ra kiểm tra thì đúng là tôi đã đến kỳ kinh nguyệt.
Tôi tìm thấy một tờ giấy nhắn dưới gối:
Ghi chép lại ngày "rụng dâu" của cô đi, đừng có gây rắc rối cho tôi.
Có vẻ như cô ấy đã bị kỳ kinh nguyệt của tôi đánh úp bất ngờ nên mới để lại giấy nhắn.
Tôi bỏ ra ba tệ rưỡi mua một cuốn sổ lò xo. Sổ ở trên trấn lỗi thời lắm, bìa vẫn còn in hình Hoàn Châu Cách Cách. Tôi bắt đầu ghi chép một cách trung thực, để tránh việc cô ấy không nhìn thấy, tôi đặt cuốn sổ lên trên cùng của đống sách giáo khoa.
Lớp trưởng môn Ngữ văn chắc là bị mù, giờ ra chơi tôi đi vệ sinh, lúc quay lại thì cuốn sổ đã biến mất. Lớp trưởng nói cô ta đã nộp cuốn "nhật ký" đó lên văn phòng giáo viên rồi.
Đám con gái lớp sáu đa số đều chưa có kinh nguyệt, tôi mười lăm tuổi rồi nên khá có kinh nghiệm, nhưng đây không phải chủ đề để đem vào nhật ký mà khoe khoang, huống hồ thầy giáo Ngữ văn của chúng tôi đã khá lớn tuổi, tôi viết như vậy chẳng khác nào đang tìm đòn.
Lời phê của thầy: Kém. Hiện tượng sinh lý là chuyện tốt, nhưng đừng viết thành nhật ký.
Đám con trai trong lớp biết chuyện này, mỗi lần nhìn thấy tôi đều hét lớn: "Trương Tự, hôm nay cậu đến tháng chưa?"
Một lũ trẻ con, tôi chẳng thèm chấp.
#Hôm nay bạn đến tháng chưa?#
Đến rồi. Có giỏi thì mấy người cũng đến đi.
Nhưng dù sao thì việc ghi chép chu kỳ sinh lý một cách không biết xấu hổ vào sổ nhật ký thì tôi vẫn là người đầu tiên khai thiên lập địa. Đám con gái trong lớp từ đó về sau đều giữ khoảng cách với tôi, chỗ ngồi của tôi dần bị đẩy xuống cạnh đống rác.
Tự dưng bị người ta cô lập, tôi dù có gan góc đến mấy cũng không thấy vui vẻ gì.
Tôi định giao tiếp với linh hồn thỉnh thoảng lại xuất hiện trong cơ thể mình.
Tôi mua một cuốn sổ khác, ngoài bìa viết: "Gửi một tôi khác".
Tôi cố gắng sắp xếp tâm trạng thành câu hỏi, nhưng tôi thực sự là một kẻ mù chữ, đối diện với cuốn sổ mà nặn mãi không ra chữ nào, nặn đến mức muốn đi ngoài luôn mà câu mở đầu vẫn chưa xong.
Thôi, khỏi giao tiếp đi.
Tôi đóng sổ lại.
Tôi đã nói rồi, đây không phải câu chuyện của tôi, nên hãy bỏ qua quãng đời học sinh tiểu học nhàm chán của tôi để đến thẳng cái ngày cô ấy lên tiếng lần thứ hai.
Kỳ thi giữa kỳ, học sinh tiểu học chỉ có bốn môn nên thi xong trong một ngày, vừa vặn lại là ngày cô ấy "trực", thế là tôi cung kính viết giấy nhắn:
Ngày mai thi giữa kỳ, hộp bút trong cặp sách, phòng thi lớp 6A 1, số báo danh 250, cảm ơn cô.
Vì ở nhà chỉ có một mình tôi sống nên tôi để giấy nhắn ở đầu giường, không lo bị ai phát hiện. Tôi vui vẻ đi ngủ, nhưng cũng đã liệu trước được cảnh mình thi đứng nhất lớp xong bị lôi lên văn phòng làm lại bài, nhưng việc không phải làm bài thi khiến tâm trạng tôi tươi sáng và rực rỡ hẳn lên.
Ngày thứ hai sau kỳ thi, tôi đến tiệm làm tóc học gội đầu. Đa số những người được tôi gội đầu đều có vẻ không vui cho lắm, sau này tôi mới biết những khách quen đến gội đầu đều có "mối" riêng, họ liếc mắt đưa tình, điện giật đùng đùng, đôi bàn tay như chân gà của tôi không thể mang lại niềm vui thực sự cho họ.
Buổi tối về nhà, cậu tôi và giáo viên chủ nhiệm đứng hai bên cổng nhà tôi như Quan Công đấu Tần Quỳnh, một người mặt đỏ như mông khỉ, một người mặt trắng bệch như mông hiệu trưởng.
*Một danh tướng thời Sơ Đường, sau này thường được dán hình lên cổng làm thần giữa cửa. Các bạn nếu thích có thể đọc bộ Thuyết Đường Diễn Nghĩa.
Một người nói: "Cái con ranh này, mày không lo thi cử tử tế, lại vào phòng thi quậy phá là sao?"
Người kia nói: "Đừng mắng con bé, trẻ con nó có áp lực tâm lý, lúc thi mà khóc là chuyện bình thường ở lứa tuổi này. Tôi chỉ đến hỏi xem dạo này gia đình có khó khăn gì không? Bố mẹ em lại mất à?"
Nghe xem, nói cái giọng gì thế không biết, tôi làm gì mà có nhiều bố mẹ thế để mà chết đi chết lại.
"Gia đình định cho em đi học cắt tóc à? Em không muốn sao? Không muốn thì cứ nói với thầy, em cố gắng học thì vẫn học hết được cấp hai."
Chuyện tôi khóc trong lúc thi khiến tôi chú ý hơn.
Cô ấy khóc?
Với cái phong thái chỉ điểm giang sơn, đạt điểm tối đa trên vở bài tập của tôi, chắc chắn không phải vì đề khó mà khóc rồi.
Con bé đứng nhất lớp tôi thường vừa làm bài vừa khóc vì sợ mất vị trí quán quân, nhưng lần nào nó cũng thi rất tốt, lại còn hay túm lấy một câu sai duy nhất mà nói rằng về nhà chắc chắn sẽ bị đánh.
Cái người xuyên hồn vào người tôi chắc không yếu đuối như thế.
Tiễn hai vị "môn thần" đi xong, tôi đã nghĩ ra câu mở đầu.
Viết vào sổ, nắn nót từng chữ:
Cô làm sao thế?
Sáng ngày thứ ba tỉnh dậy, trên sổ có thêm một dòng chữ. Là nét chữ của cô ấy.
Không sao.
Nếu cô ấy đã nói không sao thì tôi cũng không hỏi thêm, đóng sổ lại để ở đầu giường. Đến sáng ngày thứ ba nữa tỉnh dậy, trên sổ lại có thêm một dòng:
Ngươi là ai?
Gì nữa đây?
Cô ấy "thuê nhà" trong cơ thể tôi lâu như vậy rồi, e là đến cả bài thể dục nhịp điệu "Bé tập thể dục buổi sáng" của chúng tôi cô ấy cũng thuộc làu rồi, giờ lại đi hỏi tôi là ai, chẳng phải là vẽ chuyện sao?
Tôi không trả lời.
Lúc đi học, giáo viên chủ nhiệm lại hỏi tôi có phải áp lực học tập quá lớn dẫn đến tinh thần bất ổn không, bảo tôi đến phòng tư vấn tâm lý của trường mà hỏi.
"Báo cáo......" Tôi bước vào cửa.
Tôi không thể tiết lộ sự tồn tại của một linh hồn khác trong cơ thể, giống như võ sĩ bò tót không bao giờ tháo mặt nạ của mình vậy. Thế là tôi bịa chuyện, bảo vì dạo này phải đi tiệm làm tóc mà tôi lại muốn đi học nên tâm trạng không tốt.
Thầy tâm lý cho tôi đi, câu trả lời cho giáo viên chủ nhiệm là: Học sinh đang tuổi dậy thì, tâm trạng không ổn định.
Tôi vẫn muốn biết mình đã làm gì trong phòng thi.
Sau khi hỏi thăm nhiều phía, tôi đã dựng lại được hiện trường.
Lúc đang thi toán, mọi người vừa viết xong số báo danh. Tôi bỗng nhiên đứng phắt dậy đi thẳng ra ngoài, giám thị kéo lại hỏi tôi đi đâu.
Tôi nói: "Dám hỏi tiên sinh, đây là nơi nào?"
"Em đang đi thi đấy, ngồi xuống!"
Thế là tôi tiu nghỉu ngồi xuống, vừa lau nước mắt vừa xoay tờ đề 360 độ xem đi xem lại mấy lần, hận không thể dùng ánh mắt mà ăn tươi nuốt sống nó. Cuối cùng dường như tôi đã ngộ ra điều gì đó, cầm bút viết lên: "Bất tri Chu chi mộng vi hồ điệp dư, hồ điệp chi mộng vi Chu dư?" (Chẳng biết Chu mộng là bướm, hay bướm mộng là Chu?)
Lại còn là chữ phồn thể.
*Trung Quốc Đại Lục hiện nay đang dùng tiếng Hán được viết giản thể đã được đơn giản hóa các nét, còn chữ phồn thể là hệ thống chữ viết truyền thống hiện phổ biến ở Hồng Kông, Ma Cao, Đài Loan.
Kết quả thi phát ra trong ngày, trong bốn môn thì Ngữ văn điểm tối đa, bài văn của tôi viết dạt dào, miêu tả sinh động về đại hội thể thao, nhưng trường chúng tôi chưa bao giờ tổ chức đại hội thể thao cả.
Ba môn còn lại bỏ giấy trắng, tờ đề toán có mỗi câu đó, tôi lên mạng tra cứu nhưng cũng chẳng hiểu ý nghĩa của nó là gì.
Sáng ngày thứ ba tôi lại tỉnh dậy, lật sổ ra:
Dưới dòng "Ngươi là ai" có thêm một dòng chữ viết bằng bút lông.
Thiếp là Từ thị thuộc Vương tính, tổ quán Lạc Dương.
Một dòng chữ với nét bút quen thuộc khác đáp lại:
Vớ vẩn, cô tên là gì?
Tôi đóng sổ lại, lên mạng tìm kiếm:
"Bị hai người xuyên hồn cùng lúc thì phải làm sao?"
Cư dân mạng không trả lời tôi rồi, hụ hụ.
Lại cách một ngày sau, cuốn sổ của tôi giống như sổ lưu bút, có thêm hai dòng hỏi đáp.
Chữ bút lông:
Từ Uyển Khanh, tự Diệc Cửu. Cô nương đây chẳng lẽ là Trương Tự?
Chữ bút mực:
Thương Dật. Cô đi mà nghe ngóng về tôi, dám diễn kịch cổ trang trước mặt tôi à? Bản thể đang ở đâu? 12 giờ trưa ngày 10 tháng Tư, gặp nhau tại phòng 1209, tòa A, cao ốc Hiệp Vũ, Bình Đô.
Trong cơ thể tôi có thêm một người nữa, nếu không ai nói dối thì một người tên là Từ Uyển Khanh, hay còn gọi là Từ Diệc Cửu, người kia tên là Thương Dật.
Thương Dật?
Tôi lên mạng tìm kiếm.
À.
Trong một đống tin tức lá cải, Thương Dật có những mối quan hệ mập mờ không rõ ràng với một nhóm người nổi tiếng, nghe nói cô là tình nhân của một đại gia nào đó.
Trên mạng có một bức ảnh mờ nhạt, người phụ nữ tên Thương Dật này quay nghiêng người, mặc một bộ đồ đen, để lộ tấm lưng trắng ngần, đôi giày cao gót bước vào một chiếc xe trông rất đắt tiền, cô cười với ống kính, nụ cười rất lẳng lơ.
Trong tin tức gần đây, tháng trước cô ấy vẫn còn ở Hồng Kông.
Tháng này đã đến Bình Đô.
Tôi đóng sổ lại, ngã vật ra giường, liếc mắt thấy lọ mực và bút lông bên cạnh cặp sách chứng minh rằng Từ Uyển Khanh kia thực sự tồn tại.
Người nộp giấy trắng trong phòng thi chính là Từ Uyển Khanh.
Thương Dật đến trước Từ Uyển Khanh, tính tình ngang ngược hống hách, muốn Từ Uyển Khanh đi tìm mình để hai người nói chuyện.
Tôi dùng hết vốn liếng cả đời để phân tích tờ giấy này.
Hai người họ cộng lại chiếm trọn một ngày của tôi. Nhìn thứ tự viết chữ, Từ Uyển Khanh đến trước, Thương Dật đến sau, nên tờ giấy hỏi đáp mới được viết ở đây mà chưa bị vò nát.
Tôi còn muốn nghiên cứu thêm chút nữa, nhưng thằng nhóc nhà bên gọi tôi đi xem phim nên đành gác tờ giấy lại.
Tôi có suy nghĩ cũng chẳng ích gì, trong lúc tôi không biết, hai người bọn họ có đánh nhau trong cơ thể tôi thì cũng chẳng đá trúng mông tôi được. Cái gì không thấy thì coi như không tồn tại, tôi nhét tờ giấy xuống dưới gối, vui vẻ đi chơi.
Mới đọc chương đầu tiên mà đã cười khằng khặc
