Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ

Chương 5: Tôi tên Lôi Phong

Lần đầu tiên Thương Dật nhìn thấy Trương Tự ở góc nhìn khách quan, cảm giác hơi giống gặp bạn trên mạng, phản ứng đầu tiên là vỡ mộng, sau đó cô nhanh chóng giữ người lại, chờ đợi gặp gỡ cái cô Từ Uyển Khanh cổ lỗ sĩ kia.

Có thể Từ Uyển Khanh có dấu hiệu của bệnh tâm thần, nói chuyện kỳ quái, còn chỉ trích cô thiển cận nông cạn. Cô chọc ghẹo gì cô ấy mà lại thiển cận nông cạn? Nhưng lúc đó cô đang làm bài tập tiếng Anh, không có thời gian trả lời, theo bản năng nghĩ là đang chat WeChat, thế là tiện tay viết một dấu "?".

Đến khi nhớ ra sự ngắn gọn của mình thì đã là một lần nữa ở trong cơ thể Trương Tự, giáo viên chủ nhiệm đang thao thao bất tuyệt thuyết phục cô dù thế nào cũng phải nhớ đến cuộc thi thơ ca vào thứ Bảy tuần sau. Cô nhìn thời gian thi, từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều, ai biết mình sẽ lên sân khấu lúc nào, nên cô lấy "Đường thi tam bách thủ" ra ôn tập, nhìn thấy những chú thích nhỏ, lại nhìn thấy con rùa lớn.

Hai thứ này kết hợp lại, cô vẫn chưa liên tưởng đến những lời nhắn văn vẻ trong cuốn sổ, chỉ là nhìn những ghi chú chữ phồn thể ngày càng nhiều, trong lòng có chút lạ lùng.

Lại là một văn nhân?

Cô bắt đầu có chút hứng thú với Từ Uyển Khanh này rồi đây.

Đây là một cô gái nhỏ đắm chìm trong văn hóa cổ phong đến mức khó thoát ra được? Hay là một học giả quốc học nghiên cứu đến mức tẩu hỏa nhập ma?

Hơn nữa, nếu có thể nói chuyện với Từ Uyển Khanh, có lẽ có thể phát hiện ra nguyên nhân mình và cô ấy bị hoán đổi linh hồn một cách kỳ lạ.

Cuộc sống của cô gần như bị chia cắt, một nửa là người lớn một nửa là trẻ con, giây trước cô còn đang thảo luận kế hoạch phát triển tiếp theo với một ông chủ lớn ở Nhật Bản, giây sau cô đã ngồi trong lớp và chơi oẳn tù tì với cô bé mặt đỏ như quả táo.

Cậu chàng xấu trai và cô nàng già dặn đang chơi oẳn tù tì, cũng không có tiếng, hai người dùng cử chỉ đối diện chơi, biểu diễn không vật thể đã đạt đến trình độ thượng thừa.

Đột nhiên điện thoại reo, nói là Trương Tự đã lẻn ra ngoài.

12 giờ 10 phút.

Ba người xuống lầu, từ khách sạn ra ngoài qua đường, đối diện là tòa nhà lớn.

Trương Tự đang ngẩng đầu nhìn trời sao, Thương Dật cũng ngẩng đầu theo, bầu trời mù mịt, không có sao.

Cậu chàng xấu trai hỏi: "Cô ấy có phải đang bị mộng du không?"

Cô nàng già dặn hỏi: "Đây là Từ Uyển Khanh à?"

Đi nhanh hai bước, Thương Dật đánh giá cơ thể này, xác nhận đã đổi linh hồn rồi. Khí chất khác biệt, ánh mắt và dáng điệu có chút buồn bã tuyệt đối không phải là linh hồn như con khỉ hoang của Trương Tự có thể làm ra.

"Chào cô." Thương Dật để cậu chàng xấu trai và cô nàng già dặn ở lại vỉa hè, mình tiến lại gần Trương...... À không, Từ Uyển Khanh, trong lòng dấy lên cảnh báo, đưa tay ra.

Tóc ngắn của Trương Tự cắt đến mức làm mất danh tiếng tiệm cắt tóc, lộn xộn, trên người mặc áo ba lỗ bẩn và một chiếc áo khoác mỏng, quần jean màu xám trắng, cố ý để lộ mắt cá chân, đi một đôi giày vải trắng, tất vàng nổi bật.

Thương Dật bắt tay hụt. Người đối diện ấy thướt tha cúi chào: "Kính chào cô nương. Dám hỏi đây là nơi nào?"

Bàn tay đưa ra vồ lấy trong không khí một lúc mới ngượng ngùng thu về, Thương Dật bị lời chào hỏi này làm cho ngây người, lời nói vướng mắc trong miệng mấy vòng, mới khó khăn trả lời: "Bình Đô chứ đâu."

"Xin hỏi, Bình Đô thành, Liên Hoa huyện, Long Tâm trấn phải đi đường nào?"

Thương Dật chỉ về phía Đông: "Đi thẳng, đi khoảng mười mấy dặm."

"Đa tạ cô nương." Đối diện lại thướt tha cúi chào, yểu điệu uyển chuyện lao ra phía đối diện đường.

Đèn đỏ bật sáng, Thương Dật đột nhiên nhớ ra con đường duy nhất có đèn giao thông ở trấn hình như đã bị bỏ hoang rất lâu rồi.

Cái gì, Từ Uyển Khanh phải không?

Là kẻ ngốc à?

Dũng cảm hi sinh băng thẳng qua đèn đỏ, vừa bước ra một bước, may mà cô nàng già dặn lắm chuyện kéo người lại.

Một chiếc xe lướt qua mũi hai người.

"Cho hỏi cô nương có việc gì không?"

Khuôn mặt cô nàng già dặn nhăn nhó một lúc, cầu cứu Thương Dật.

Thương Dật hỏi: "Đến trấn Long Tâm mất bao lâu?"

"Đi xe buýt hai tiếng, khoảng 40 dặm đường chim bay." Cậu chàng xấu trai lại đưa iPad ra.

Thương Dật ồ một tiếng, học theo Từ Uyển Khanh: "Ồ, khoảng bốn mươi dặm, cô nương đi thong thả nha."

"Một canh giờ?" Từ Uyển Khanh cũng coi như có chút kỹ năng sống, tự mình đổi đơn vị một hồi, như thể đã nắm chắc trong lòng, nhìn về phía Đông, trên mặt hiện lên nụ cười hiền hòa tĩnh lặng.

Chỉ là không biết tại sao, trước khi đi, nàng cúi đầu ngắm nghía hai bàn chân, gót chân nhấc lên nhấc xuống, rồi lại nhìn chằm chằm vào đôi giày cao gót của Thương Dật.

Khi bị ai đó nhìn chằm chằm vào chân đều không thoải mái, Thương Dật ho khan một tiếng: "Cô, đi nhanh đi?"

Cô không có dũng khí đối thoại với một người như vậy, cách nói chuyện này sẽ lấy mạng cô mất!

"Kiểu hài của cô nương thật mới lạ, không biết......"

Thương Dật vội vàng tiễn vị đại thần này đi, hai chân đạp một cái cởi giày ra, xách lên cho cô ấy xem một vòng: "Thích không? Mua cho cô một đôi, cậu mau đi, mau đi đưa cô ấy đi mua, nhanh lên..."

"Ồ, thiếp – ta không có ý này." Từ Uyển Khanh như bị hành động của cô làm cho kinh ngạc, lại nhìn chằm chằm vào dáng vẻ cô chân trần giẫm trên đất, ánh mắt khẽ động, nhận lấy giày, dùng ngón tay ấn thử kích cỡ, hình như đã hiểu ra điều gì, gật đầu, nhẹ nhàng đặt trước chân cô, "Đa tạ cô nương, ta hiểu rồi."

Ai cũng không biết Từ Uyển Khanh hiểu gì rồi, cậu chàng xấu trai đã đi lái xe rồi, chỉ còn Thương Dật và cô nàng già dặn.

Từ Uyển Khanh nhìn về phía Đông, lại nhìn chằm chằm vào Thương Dật vẫn không mang giày.

Nàng cũng không nói gì, chỉ dùng ánh mắt nhìn.

Một khi đã nhìn thấy khuôn mặt Trương Tự cười đùa cợt nhả lại không có hèn hạ cốt khí, rồi lại nhìn ánh mắt tò mò lại rụt rè ngây thơ bây giờ, Thương Dật lại cảm thấy mình bị phân liệt, bóp trán đi giày vào, ra lệnh cho cô nàng già dặn đi nói chuyện với Từ Uyển Khanh.

Cô nàng già dặn: Này cô, cô tên gì vậy.

Từ Uyển Khanh: Tiểu nữ tự là Trương Tự.

Cô nàng già dặn: ......Ồ, cô không phải người địa phương à!

Từ Uyển Khanh: Là người địa phương.

Thương Dật: ......Thôi được rồi.

Cô vẫn chưa có dũng khí nói thẳng với Từ Uyển Khanh rằng mình là Thương Dật, nhìn ánh mắt của Từ Uyển Khanh, rất rõ ràng là cô ấy không nhận ra mình.

Cô dẫn cô nàng già dặn lùi về phía đầu đường bên kia, nhưng Từ Uyển Khanh lại đi đến.

Vừa lúc đèn xanh, cô ấy lại đi qua được.

Từ Uyển Khanh đi tới, trước tiên lặng lẽ quan sát dòng xe cộ, nhìn chằm chằm một lúc với vẻ nghiêm trọng, lẩm bẩm: "Dùng đèn chỉ đường, thật cao minh."

Đầu Thương Dật đau nhức, gọi điện cho cậu chàng xấu trai: "Cứu tôi! Con nhóc bệnh thần kinh này bắt đầu tự nói chuyện rồi."

Xe dừng trước mặt mấy người, cậu chàng xấu trai vẫn có cách, lại ra dáng chắp tay: "Cô nương xin mời đi theo tại hạ."

"Công tử đưa ta đi đâu?"

Thương Dật xoa xoa nổi da gà trên người, lôi người vào xe, chưa đợi Từ Uyển Khanh phản kháng, đã mở miệng nói: "Ai da cái gì đó, gặp nhau một lần là duyên, bản cô nương thấy cô thích giày của tôi, quyết định tặng cô một đôi, tiện thể đưa cô về nhà, được không?"

"Ta và vị công tử này ở riêng?"

"Ừm."

Từ Uyển Khanh như ngồi phải đinh, bật dậy, chết sống xuống xe: "Không được không được, không hợp lý."

"Sao lại không hợp, không sao không sao." Thương Dật như tú bà buôn người, chết sống nhét người vào xe.

Từ Uyển Khanh nói nam nữ thụ thụ bất thân, ở chung một phòng là vô cùng hoang đường, lại nói mình chưa gả, danh tiết là quan trọng nhất, chống cự đến chết.

Cô đẩy tôi kéo, cô nàng già dặn sợ đẩy phải Thương Dật không dám giúp, đứng một bên khuyên nhủ, nhất định phải đưa Từ Uyển Khanh vào xe về trấn.

Cậu chàng xấu trai đỡ vô lăng đợi ba người phụ nữ cãi nhau xong.

Đột nhiên, xe cảnh sát đến: "Qua đây! Có người tố cáo các người buôn bán người."

Thương Dật đau đầu như búa bổ.

Ra khỏi cục công an đã là đêm khuya, Từ Uyển Khanh cũng biết mình đã gây rắc rối cho ba người này, giọng nói rụt rè, xin lỗi nói: "Thật sự xin lỗi, ta sống lâu trong núi, không được...... khai hóa, tính tình cố chấp......"

"Không sao, tôi đói rồi." Thương Dật chỉ thị cô nàng già dặn đi xử lý các vấn đề tiếp theo, dù sao thì những sự kiện ngớ ngẩn như vậy tốt nhất là không nên xuất hiện trên tin tức.

Sao cô lại chấp nhặt với Từ Uyển Khanh, không đánh ngất người ta rồi ném về luôn chứ?

Một chậu tôm hùm đất cay lên bàn, cậu chàng xấu trai cấm Thương Dật uống rượu nên rót coca cho cô ấy.

Từ Uyển Khanh nhìn quanh, thấy nam nữ ngồi cùng bàn, cười nói vui vẻ, cảm thán dân phong ở đây thật phóng khoáng, mình tuyệt đối không thể cố chấp nữa, mới khẽ vén váy ngồi xuống...... Dù nàng ấy không hề mặc váy.

Thương Dật tự mình bóc tôm hùm ăn, cô nàng già dặn khéo léo, chỉ là tốc độ chậm, nên cô tự mình bóc, đôi găng tay dùng một lần vừa dầu vừa cay.

Cái gì đó, Từ Uyển Khanh không biết ăn sao? Chẳng lẽ mời cô ấy đến chỉ để nhìn thôi sao?

Thương Dật hạ mình bóc thịt tôm đặt vào đĩa trước mặt cô ấy.

"Cô nương và ta không quen biết, sao lại......"

"Có duyên gặp mặt ha, thì, thì cùng ăn cơm, ăn đi, ăn xong đưa cô về."

Thương Dật hết kiên nhẫn.

Cậu chàng xấu trai đã nhắn tin nói với cô, đã tìm người điều tra thông tin về Từ Uyển Khanh hoặc Từ Diệc Cửu, cần thêm thông tin, nên Thương Dật bây giờ đã bình tĩnh lại, nói chuyện với Từ Uyển Khanh một cách ôn hòa.

Cô quả thật thảm, nửa đêm không ngủ được, còn phải nói chuyện với người thần kinh.

Nói chuyện một lúc, Từ Uyển Khanh nhìn có vẻ ngốc, như một người tiền sử, nhưng tâm tư lại tỉ mỉ, luôn nhớ rằng cô ấy là Trương Tự, không để lộ nửa lời.

Chỉ là cách nói chuyện văn vẻ, thật không giống một người bình thường.

Thương Dật đột nhiên gọi một tá bia và hai chai rượu trắng đến, ánh mắt ám chỉ cậu trợ lý, hai người như tội phạm, hai bên cùng ra tay, định chuốc say Từ Uyển Khanh.

Bên trái Thương Dật nói: "Nào, cạn ly. Bạn tốt thì phải cùng nhau uống rượu." Bản thân lại không động một giọt.

Từ Uyển Khanh nói nữ nhi say rượu thật không nhã nhặn, mím môi không uống.

Bên phải cô nàng vệ sĩ nói: "Gặp nhau một lần không dễ, hôm nay chia tay coi như tiễn biệt."

Từ Uyển Khanh rả lời: "Gặp nhau tình cờ cần gì rượu, thay trà bằng rượu tốt hơn."

Đợi ăn no xong, Thương Dật ngồi vào ghế phụ, gõ bàn phím lạch cạch:

Cứ tìm trong cái bệnh viện chuyên nhốt người tâm thần ấy, tìm cả những cơ sở y tế có cái gọi là sốc điện ấy.

Cậu chàng xấu trai: Em thấy cô ấy chỉ có cách nói chuyện hơi kỳ lạ, còn lại đều khá bình thường.

Thương Dật: Cậu thì biết cái gì?

Từ Uyển Khanh ở ghế sau ngồi một lúc gò bó, không hiểu thì hỏi: "Dân phong Bình Đô đều hiếu khách như hai vị?"

"Người Bình Đô đều có bệnh thần kinh." Thương Dật đáp lại một câu đầy cảm xúc.

"Thế nào là...... 'bệnh thần kinh'?"

Thương Dật quay đầu lại, nhìn chằm chằm vào cái dáng vẻ phân liệt của hồn Từ Uyển Khanh da Trương Tự này, đột nhiên nghĩ đến cảnh trong lớp học.

Mỗi lần nghĩ đến mình vừa mới ở trạng thái thần kinh như vậy rồi lại quy về, đổi thành một khuôn mặt lạnh lùng ......

Cô nên đi đặt chỗ cho Trương Tự ở bệnh viện số Sáu mới phải.

"Chính là......" Thương Dật nghiến răng nghiến lợi tìm từ.

Cậu chàng xấu trai đã đưa iPad qua: "Đây này."

Từ Uyển Khanh cẩn thận tiếp nhận, đọc từng câu từng chữ trong từ điển bách khoa, chưa đọc xong, màn hình tối sầm lại, làm nàng giật mình ngửa mặt ra sau.

Thương Dật đoán, có lẽ vì nam nữ thụ thụ bất thân, Từ Uyển Khanh mới chọn mình, người có vẻ hung thần ác sát, để cầu cứu.

Từ Uyển Khanh khẽ vỗ vào tay áo của cô, nhẹ giọng: "Cô nương..."

Cô bực bội nhấn một ngón tay, màn hình lại sáng lên.

Thế là sáng rồi lại tối, tối rồi lại sáng, Từ Uyển Khanh cầu cứu vô số lần, Thương Dật hết kiên nhẫn, giúp cô ấy nhập dấu vân tay.

Thôi vậy.

Người thần kinh cũng chẳng có gì đáng để điều tra.

Đưa về đến cửa nhà, cậu chàng xấu trai lần đầu tiên thấy Thương Dật còn diễn kịch, hỏi nên rẽ vào đâu, trong khi thực ra cô đã thuộc lòng.

Xuống xe, Từ Uyển Khanh khẽ v**t v* cạnh trên của cửa xe, rồi lại nhìn Thương Dật: "Đa tạ cô nương đại ân đại đức, dám hỏi......"

"Có thể nói chuyện tử tế không? Có thể không?" Thương Dật lớn tiếng, làm chó sủa vang trời.

Lời nói ra, càng làm cô trở nên hung dữ hơn.

"Ta chỉ muốn hỏi tên cô nương."

"Tôi tên Lôi Phong, không cần cảm ơn."

Xe vụt đi mất hút.

Lôi Phong là một liệt sĩ trẻ tiêu biểu thường được lấy làm tấm gương bên Trung Quốc. Như anh hùng Võ Thị Sáu, Nguyễn Văn Trỗi của mình vậy. Truyện dễ thương thật.

Quảng cáo
Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ - Chương 5 | Đọc truyện chữ