Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ

Chương 28: Thương Dật giúp đỡ

Thương Dật ngủ một buổi chiều, đây không phải là bí mật.

Trợ lý canh giữ ở cửa, rút một bao thuốc lá ra rồi lại nhét vào, gần đây cậu chàng thấp thỏm không yên, nhìn Thương Dật thêm vài lần. Thương Dật nằm xuống với vẻ mặt bình thản, như một buổi chiều thường lệ.

Thời gian của Thương Dật sẽ kéo dài đến mười hai giờ đêm, nếu Thương Dật không mệt thì sẽ thức dậy vào lúc mười hai giờ, lúc này cậu chàng cần chuẩn bị bữa khuya cho cô, nếu Thương Dật rất mệt, cô sẽ ngủ một mạch đến sáng, nhưng trợ lý sẽ gọi cô dậy làm việc vào lúc bốn rưỡi sáng.

Trong chiếc chăn mềm mại kia là Thương Dật và giấc mơ xám xịt của cô, trong mơ nơi đó thật sự hoang vu chết tiệt, vừa nghèo vừa nát, trợ lý không muốn đến lần thứ hai.

Cũng khó cho Thương Dật mỗi ngày lại hòa mình vào lũ học sinh tiểu học, đánh bao cát, đá cầu, cối xay gió kêu kẽo kẹt xoay tròn, xoay về tuổi thơ.

Một cái đầu ló ra ở cầu thang, trợ lý cất thuốc lá, cúi đầu lướt iPad đến một chỗ không quan trọng nào đó.

Tiếng giày cao gót lanh lảnh gõ trên sàn nhà, cô nàng họ Hứa cao ráo và đặc biệt kiêu ngạo bước vội đến, thẳng về phía phòng của Thương Dật. Trợ lý hơi suy nghĩ, một tay đặt sau lưng, giả vờ chỉnh lại vạt áo, nhưng thực ra là lén lút khóa cửa phòng lại.

Hứa Mẫn đi đến: "Thương Dật có ở trong đó không?"

"Chị ấy đang ngủ."

"Chị ấy bị bệnh gì vậy?"

"Trước đó xảy ra chuyện, nghe nói là thần kinh não đến buổi chiều là bắt đầu buồn ngủ, bác sĩ nói cần phải nghỉ ngơi liên tục, nên chị ấy bắt đầu ngủ từ buổi chiều luôn."

Kể từ lần trước Hứa Mẫn chỉnh đốn cậu chàng một trận khiến cậu chàng không thể đi làm là cậu ta đã đề phòng Hứa Mẫn 100%. Nếu cậu chàng có gai, cậu ta hận không thể dùng một trận bạo vũ lê hoa châm xuyên Hứa Mẫn, để tránh cô ấy đến gần gây rắc rối.

Tay của Hứa Mẫn vươn đến tai trợ lý, giúp cậu chàng vuốt lại mấy sợi tóc mai lộn xộn, cười một tiếng: "Anh này, tôi có thể vào xem chị ấy không?"

"Không thể." Trợ lý nhìn quanh, Phạm Dao Dao vừa đi vệ sinh, vẫn chưa đến, Hứa Mẫn đi giày cao gót cao hơn cậu chàng hai cái đầu. Nếu dùng sức, cậu chàng có thể sẽ không thắng được.

"Cậu đi theo chị ấy từ khi nào vậy? Tôi nhớ là cũng lâu rồi nhỉ?"

"Cũng lâu rồi."

Những hoạt động của Hứa Mẫn cố gắng thăm Thương Dật ngày càng nhiều, Thương Dật vừa ngủ là Hứa Mẫn lại canh giờ đến, như thể nhất định phải nhìn thấy Thương Dật đang ngủ mới yên tâm.

Khoảng thời gian trước đã thử đủ mọi cách, còn tặng quà, còn nắm tay trợ lý nói một cách cảm động, rằng chỉ muốn gặp Thương Dật một lần.

Lúc đó Thương Dật không hề có chút cử động. Lúc trước trợ lý và vệ sĩ không cẩn thận làm Thương Dật bị bỏng, cô ấy còn không có nhúc nhích gì. Nếu thật sự để Hứa Mẫn vào, Thương Dật thật sự sẽ là miếng thịt trên thớt, mặc người muốn làm gì thì làm......

Trợ lý đã nghe Thương Dật nói về việc Hứa Mẫn có ý đồ khác với cô, nên trợ lý dù thế nào cũng sẽ không để cô ấy vào.

"Này."

Hứa Mẫn lấy ra một thứ gì đó, nhét vào lòng bàn tay trợ lý, cậu chàng hơi xoa xoa, nhíu mày: "Cô Hứa, quá quý giá, không thể nhận."

"Lần trước tôi làm hỏng xe của anh mà, bồi thường xin lỗi, tha thứ cho tôi nhé!"

"Không sao, chi phí sửa xe công ty đã thanh toán cho tôi rồi, xin cô nhận lại."

Hứa Mẫn lại muốn tặng xe cho cậu chàng? Trợ lý trong lòng gióng lên hồi chuông cảnh báo, mọi người đều biết đại lão muốn cưới Thương Dật rồi, có cưới được hay không chưa nói được nhưng Thương Dật và đại lão đã có quan hệ thực tế rồi. Hứa Mẫn theo đuổi như vậy, không sợ bố cô ta biết sao?

Trợ lý làm việc không hề có nguyên tắc, Thương Dật l*m t*nh nhân của người ta, cậu chàng bận rộn trước sau, chưa bao giờ cậu ta nghĩ đến việc chỉ trích Thương Dật về mặt đạo đức. Còn Hứa Mẫn theo đuổi Thương Dật cũng không đến mức gây phẫn nộ, nhưng trong lòng cậu đã muốn bày ra dáng vẻ của bà thím hàng xóm, trước tiên cứ nhổ nước bọt đã.

Cũng không vì lý do gì khác, vì Thương Dật thật sự là chị cậu chàng.

Lúc Thương Dật sinh ra, bố mẹ cô cứ nghĩ là con gái thế là định đem cho người khác, cô của Thương Dật không có khả năng sinh con, nên đã ôm Thương Dật về nuôi.

Trợ lý từ nhỏ đã là người đi theo Thương Dật, Thương Dật thấy cậu ta xấu xí, nên gọi cậu chàng là cậu chàng xấu trai.

Khi đó Thương Dật đã đẹp nghiêng nước nghiêng thành, tự trang điểm cho mình rực rỡ như một đóa hoa, thu hút ong bướm, bốn phía đầy rẫy những người đi theo như trợ lý.

Trợ lý cảm thấy mình đặc biệt sùng bái cô, cảm giác này cùng với tuổi tác và sự phấn đấu của Thương Dật dần dần hình thành một bản năng. Sau này cũng vì cậu chàng đã quen làm người đi theo, từ cấp ba đã đi theo Thương Dật phiêu bạt.

Gia đình nói Thương Dật làm tiểu tam thật là không biết xấu hổ, trợ lý sẽ đi cùng cô trở nên không biết xấu hổ, như vậy con cái trong nhà đều đồng lõa rồi. Thế là gia đình ngược lại đổi giọng, đối xử với Thương Dật có chút khách khí.

Thương Dật có thứ gì tốt mà cậu ta muốn nhưng cô sẽ không cho sao? Cậu chàng cũng chẳng thèm quan tâm đến tài sản của Thương Dật, Thương Dật cũng không quan tâm. Có rượu cùng uống, có phân cùng ăn. Thế nên Hứa Mẫn cho cậu chàng chút đồ này, cậu chàng thật sự không thèm.

Hứa Mẫn muốn theo đuổi Thương Dật, nằm mơ đi!

"Tôi chỉ muốn nhìn chị ấy."

"Đợi chị ấy tỉnh dậy, tôi sẽ bảo chị ấy gọi lại cho cô."

Hứa Mẫn cong mắt, có chút ranh mãnh sắc sảo: "Tốt lắm, tôi đến bốn lần rồi, bốn lần cũng không gặp được, vậy chị ấy ngủ dậy muốn ăn gì thì sao?"

"Có tôi đây rồi."

"Được rồi, nói với chị ấy là tôi đã đến, bảo chị ấy nhất định phải gọi điện cho tôi nhé."

Hứa Mẫn quay người rời đi, nhưng nỗi bất an trong lòng trợ lý vẫn còn. Đợi Thương Dật tỉnh dậy, cậu chàng kể lại nguyên văn, Thương Dật xoa mặt nói: "Cô ta có vì thế mà càng chú ý đến khoảng thời gian tôi đang ngủ không? Lần sau có thể cho cô ta nhìn một chút, nhưng đừng để cô ta chạm vào tôi."

"Dạ." Trợ lý đứng dậy rời đi, Thương Dật gọi điện cho Hứa Mẫn: "Nghe nói cô tìm tôi, có chuyện gì không?"

"Nhớ chị đó."

"......" Thương Dật che điện thoại lại, nhíu mày suy nghĩ một lát, "Biết rồi, thế còn chuyện gì khác không?"

"Chị lạnh lùng quá, tôi định rủ chị cùng ăn cơm... Tôi đợi lâu rồi, bây giờ tôi còn chưa ăn sáng."

"Vậy thì cô ăn cơm đi, tôi không làm phiền nữa." Thương Dật cúp điện thoại, cắt đứt giọng nói mềm mại uyển chuyển kia.

Một lát sau Hứa Mẫn lại gửi tin nhắn WeChat, là tin nhắn thoại: "Tôi đang nghĩ đến dáng vẻ chị khi ngủ, liệu có dịu dàng với chị hơn một chút không?"

...... Thương Dật không trả lời.

"Mỗi lần tôi nghĩ đến cảnh chị ngủ bên cạnh người đàn ông đó, trái tim tôi cứ như bị băm thành nhân bánh bao......"

Thương Dật đã chặn cô ta.

Đợi đến tối cô mở ra, thực ra chỉ có thêm hai câu.

"Nếu không có người đàn ông đó, liệu chị có nhìn tôi thêm một lần không?"

"Thôi được rồi, chúc ngủ ngon, hy vọng chị sẽ mơ thấy tôi."

Thật là sến sẩm.

Cho cô ta xem dáng vẻ khi ngủ sao? Thôi đi. Cô định rút lại lời dặn dò với trợ lý.

Nhưng một ngày có quá nhiều chuyện vặt, đợi đến trưa cô lại thu dọn thay quần áo chui vào chăn thì đã sớm quên mất câu nói đó.

Cô vừa nhắm mắt, lập tức cảm thấy trời đất quay cuồng. Mở mắt ra lần nữa, cô đang ngồi khoanh chân trên giường đất, trên giường đất đặt một cái bàn vuông, đối diện bàn là cô bé Lý Chiêu Đệ đang cúi đầu chăm chú đọc sách, nhìn kỹ thì là sách giải toàn bộ sách giáo khoa lớp sáu.

Ủa? Cô nhìn quanh, thấy sách chất cao như núi, xác nhận đây là nhà Trương Tự, rồi nhìn Lý Chiêu Đệ, cảm thấy có thể là buổi sáng Từ Uyển Khanh có việc gì đó rảnh rỗi đã mời Lý Chiêu Đệ đến chơi.

Cuốn sổ đó tuyệt đối không thể để Lý Chiêu Đệ nhìn thấy, cô tìm kiếm khắp nơi. Tuyệt thật, ngay cả cô cũng không tìm thấy, lục lọi cặp sách cũng không thấy cuốn sổ lưu bút của bọn họ, nhưng cô thấy Lý Chiêu Đệ tiếp tục đọc sách, vẻ mặt không có gì khác lạ, chắc là chưa nhìn thấy.

Vậy nên Thương Dật trấn tĩnh lại, từ trong tủ tìm ra mấy gói bánh quy nhỏ Trương Tự giấu riêng bày ra: "Ăn chút gì đi."

"Sáng nay cậu đã cho mình ăn rồi." Nụ cười của Lý Chiêu Đệ trở nên rất nhạt, như thể ẩn chứa nỗi buồn phiền nào đó.

Thương Dật dễ dàng đoán được chắc là chuyện liên quan đến học hành và người mẹ thần kinh của cô bé, cũng không hỏi, chỉ hận Từ Uyển Khanh không cho cô chút gợi ý nào.

Khả năng ứng biến của Từ Uyển Khanh với tư cách là người cổ đại khi đến thời hiện đại thật sự khiến Thương Dật phải thán phục. Thương Dật nhìn Từ Uyển Khanh mười sáu tuổi đã kinh ngạc như gặp thần tiên, huống hồ là Từ Uyển Khanh thật sự đang bị cô giấu trong kim ốc.

*Kim ốc tàng Kiều, điển tích của Hán Vũ Đế và Trần A Kiều.

Buổi sáng cũng không để lộ sơ hở nên Thương Dật không tiện gây rắc rối vào buổi chiều, liếc nhìn bếp lò, không có dấu vết nấu ăn, bèn vỗ mông đứng dậy: "Cậu có muốn đi ăn gì đó ở Mac Ken King không?"

McDonald's và KFC cùng Burger King tạo ra một số mối quan hệ tam giác bất thường, Thương Dật đã nghiên cứu hương vị này, bên trong còn có đùi gà rnas, ăn vào giống như thịt đầu heo chấm tương ớt.

"Mình ăn không trôi."

Lý Chiêu Đệ nói ra câu kinh người.

Thương Dật sững sờ, đã xảy ra chuyện lớn gì vậy? Từ Uyển Khanh cố chấp thì thôi đi, cái đứa trẻ Trương Tự chết tiệt kia cũng không báo một tiếng, làm cô giật mình thì sao?

Thương Dật lập tức giấu đi sự vui vẻ, làm ra vẻ mặt trầm mặc cùng Lý Chiêu Đệ, hơi cúi xuống gần Lý Chiêu Đệ, nhẹ nhàng ôm cô bé một cái.

Lý Chiêu Đệ òa lên khóc: "Mẹ mình, mẹ mình sẽ còn đến nữa......"

Sáng nay đã đến rồi sao?

"Mình không muốn về nhà... Mình muốn đi học..."

Thương Dật hiểu rồi.

"Không muốn về nhà, cậu chắc chắn không?"

Bị câu nói đầy khí chất lạnh lùng của cô hỏi đến ngớ người, Lý Chiêu Đệ mắt ngấn lệ khẽ gật đầu: "Mình muốn đi học."

"Học sao? Vậy đi thôi."

Thương Dật định dọn ra khỏi nhà, lục lọi khắp nơi tìm tiền tiết kiệm trong nhà, mang theo giấy tờ, lấy điện thoại của Trương Tự, kéo Lý Chiêu Đệ đến bến xe.

"Bỏ nhà đi bụi à?"

"Tìm tôi." Thương Dật buột miệng nói ra, thấy Lý Chiêu Đệ không hiểu ý mình, mới bổ sung, "Tìm mẹ nuôi."

Lý Chiêu Đệ bị từ này dọa sợ, mắt lệ nhòe nhoẹt một lúc, Thương Dật đã mua vé xe, kéo cô bé lên xe buýt: "Nghe mình nói này, nếu cậu muốn đi học, bây giờ phải kiên định một chút. Tin mình đi, tin mẹ nuôi của mình, bất kể ai nói gì với cậu, cậu cũng đều nói là muốn đi học, nghe rõ chưa?"

Lý Chiêu Đệ gật đầu.

"Rất tốt, cậu cầm lấy, mình đi gọi điện thoại."

Cô nhét ba lô vào lòng Lý Chiêu Đệ, xuống xe buýt, đứng cạnh bánh sau xe gọi điện cho trợ lý: "Tôi là Thương Dật, nghe tôi nói đây. Bây giờ có hai việc, thứ nhất, hiện giờ tôi phải đưa bạn cùng bàn của Trương Tự đến thành phố trốn một thời gian. Tôi vẫn ở khách sạn, tôi sẽ sắp xếp ổn thỏa cho Trương Tự, nhưng những việc khác cần cậu lo lắng một chút. Thứ hai, hãy đuổi Hứa Mẫn đi trước, sau khi tôi về tôi phải gặp Từ Uyển Khanh một chút, tôi phải hỏi xem sáng nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì."

"Đuổi đi trước? Thế em có thể dùng chị làm mồi nhử không?"

"Tùy cậu."

Sau khi bên kia trả lời dứt khoát, Thương Dật ngẩng đầu lên. Lý Chiêu Đệ ngoan ngoãn ôm cặp sách đứng ở cửa xe, Thương Dật thầm giật mình trong lòng.

Cô bé đừng có nghe thấy gì nhé.

"Sao vậy?" Cô giả vờ bình tĩnh.

"Có người hút thuốc, làm mình bị sặc." Lý Chiêu Đệ từ từ đến gần cô, nhìn cô rất lâu, cuối cùng ngẩng cằm lên kiêu hãnh nói, "Nếu mẹ nuôi của cậu thật sự đáng tin cậy như vậy, thì mình nợ cậu một ân tình. Đợi sau này mình có tiền rồi, mình sẽ mời cậu ăn một trăm cái kẹo bông gòn."

"Được thôi."

Thương Dật thở phào nhẹ nhõm.

Quảng cáo
Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ - Chương 28 | Đọc truyện chữ