Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ
Chương 27: Trương Tự tức tối
Thương Dật đầu óc thông minh đã đành, Từ Uyển Khanh, một người cổ đại, đối mặt với xã hội dùng chữ giản thể và bạch thoại mà lại có thiên phú dị bẩm, không hề để lộ sơ hở nào. Chẳng những thế, nàng ấy còn sống như cá gặp nước trước mặt giáo viên Ngữ văn đã già nua nhưng vẫn ôm mộng đào tạo nhân tài khắp thiên hạ của chúng tôi.
*Cách nói/viết bằng ngôn ngữ hằng ngày, dễ hiểu.
Chẳng biết là do tôi học quá kém nên không hiểu được cảnh giới của học bá, hay do bản thân Từ Uyển Khanh là kiệt tác của tạo hóa, được Nữ Oa đặc biệt điêu khắc tỉ mỉ khi nặn ra nàng.
Chính vì hai người này kẻ trước người sau xen vào cuộc sống của tôi, ừ thì dĩ nhiên người ta cũng chẳng tự nguyện gì, mà tôi "được" cho vào đội ngũ học bá, được tắm mình dưới ánh mắt của các thầy cô.
Kỳ thi chuyển cấp lên cấp hai đang cận kề, giáo viên Ngữ văn lôi ra cái khí thế bồi dưỡng học sinh lớp 12 để thúc giục chúng tôi học tự chọn buổi sáng, đặc biệt nhắc nhở tôi thi chuyển cấp đừng có chủ quan, phải phát huy ổn định.
Bạn nói xem, học sinh tiểu học thì học tự chọn sáng tối cái gì chứ, nhưng hành động này lại nhận được sự ủng hộ nhiệt liệt từ các phụ huynh. Trẻ con ở nhà nghịch ngợm quá, phá phách quá, thà tống vào trường nhốt lại, học hay không không quan trọng, miễn là đừng về nhà làm vướng mắt trước đã.
Bạn cùng bàn của tôi là một người ủng hộ trung thành của chế độ tự học. Cô ấy dậy sớm thức khuya, lúc con chó nhà cô ấy còn đang ngáy khò khò thì cô ấy đã rón rén mở cửa đi ra, sau đó mắt nhìn thẳng không thèm liếc tôi lấy một cái, đi thẳng một mạch đến trường.
Thương Dật không biết đã mắng mẹ cô ấy thế nào mà khiến tôi bây giờ chẳng còn người bạn nào nữa. Từ khi giữ quan hệ tốt với Lý Chiêu Đệ, tôi giống như đeo một vật phẩm trừ tà, cách ly hoàn toàn với đám bạn xấu trước kia. Giờ đến cả Lý Chiêu Đệ cũng không thèm đếm xỉa đến tôi, lẽ nào tâm sự trong lòng tôi lại phải đi nói với Thương Dật sao?
Tôi mở sổ ra, đập vào mắt lại là cảnh tượng Thương Dật đang đối thoại đầy lả lơi và quyến rũ với Từ Uyển Khanh, tôi lại gấp sổ vào.
Chỉ cần tôi đang "trực ca" trong cơ thể, tôi chắc chắn sẽ lượn qua cửa nhà Lý Chiêu Đệ một vòng. Lâu dần, con chó nhà cô ấy cũng quen mặt tôi, thấy tôi là vẫy đuôi. Lý Chiêu Đệ rõ ràng còn không phân biệt được thị phi bằng con chó nhà mình, coi tôi như không khí. Chỉ cần mẹ cô ấy xuất hiện là cô ấy lập tức né xa tôi ba trăm mét, chỉ sợ dính dáng đến tôi.
Dĩ nhiên tôi cũng hiểu, cũng biết mẹ cô ấy là loại "thế lực đen tối" hung dữ và đanh đá thế nào, nên sau này tôi không đến cửa nhà chờ cô ấy đi học nữa.
Quen thói dậy sớm, tôi đành phải đến lớp, kết quả bạn đoán xem? Đến sớm quá, trong lớp chỉ có tôi và cô bạn cùng bàn.
Cô bạn cùng bàn đọc thuộc lòng: "Ngã thất kiêu dương quân thất liễu, dương liễu khinh dương, trực thượng trọng tiêu cửu..." (*)
Tôi đọc: "Apple, a... p... p..."
Cô bạn cùng bàn đọc: "Thủy tinh, Kim tinh, Địa cầu, Mộc tinh, Thổ tinh..."
Tôi đọc: "Apple... a... p... p... l..."
"Chát" một tiếng, cô bạn cùng bàn đập quyển sách xuống, gáy sách va vào mặt bàn làm tôi giật bắn mình.
"Cầm lấy."
Cô ấy ném qua một hộp thẻ từ vựng.
Đây là câu đầu tiên cô ấy nói với tôi trong suốt thời gian qua, tôi cảm động rơi nước mắt vì cuối cùng mình cũng được ra khỏi "lãnh cung": "Cậu chịu nói chuyện với mình rồi sao?"
"Học hành cho tử tế!"
"... Ngày ngày tiến lên?"
Tôi cứ tưởng cô ấy đang đối ám hiệu với mình.
Cô bạn cùng bàn tức nghẹn, giật lấy quyển vở của tôi xem một chút, rồi nhét cây bút vào tay tôi: "Mắt xem ngàn lần không bằng tay viết một lần, một từ vựng mà học tận hai mươi phút, cậu có động não không đấy?"
"Mình học không có thuộc nổi."
"Phải dùng não!"
"Không qua nổi......"
Cậu bạn cùng bàn quay mặt đi chỗ khác, tôi lập tức đổi giọng: "Mình thử xem!"
Thật ra tôi cũng thật lòng muốn nhớ lắm, nhưng trong đầu cứ như có cái gì đó vướng lại. Có lẽ tôi đã bước vào tuổi già sớm, bắt đầu hay quên. Đề vừa làm xong, thầy cô giảng xong tôi gật đầu thấy hiểu rồi, cúi xuống viết lại là tịt ngóm.
Trước kia tôi học cũng đâu có kém thế này, nhưng biết nói sao đây, bố mẹ tôi đi làm thuê xa, tôi cứ chuyển trường suốt. Chuyển tới chuyển lui, đến cả giáo trình cũng khác, thầy cô khác, bạn bè cũng khác, thế nên mười lăm tuổi rồi tôi vẫn đang học lớp sáu, học thấy nản lắm chứ. Vậy nên sau này tôi cũng không muốn học nữa, muốn đi làm thuê, hình như là định đi làm cùng bố mẹ thì phải? Mà hình như lại không đi, bạn xem cái trí nhớ của tôi này, bảo không nhớ là không nhớ được. Giờ bị ép đi học, tôi thật sự thiếu hụt kiến thức rất nhiều.
Thương Dật cũng hỗ trợ tôi nhất định trong việc học tập, cô mua cho tôi tài liệu bổ trợ, nhưng đa phần tôi chẳng dùng nổi những thứ phức tạp đó nên đều đưa cho cô bạn cùng bàn hết.
Thời gian này Lý Chiêu Đệ vẫn không thèm đếm xỉa đến tôi, nhưng nếu tôi hỏi về chuyện học tập, cô ấy vẫn sẵn lòng "ban ơn" chỉ bảo một chút.
Nhưng ví dụ như lúc ra chơi tôi muốn chia cho cô ấy một miếng bánh quy, cô ấy sẽ vùi đầu làm bài coi như không nghe thấy.
Có điều động cục nuốt nước miếng của cô ấy không qua được mắt tôi, nên tôi lén nhét vào ngăn bàn cô ấy, giả vờ không phải mình để, thế là cô ấy sẽ ăn một ít.
Giáo viên chủ nhiệm thường xuyên tìm tôi nói chuyện, bảo rằng thời gian này tôi ôn tập không lý tưởng, lần nào thi thử cũng lúc tốt lúc xấu, chẳng ổn định chút nào.
Thật ra ổn định lắm chứ, tôi luôn ổn định ở nhóm đội sổ của lớp, và nhờ sự giúp đỡ của Lý Chiêu Đệ và Thương Dật mà nhích lên được từng chút một, hiệu quả không cao, bản thân tôi không tranh khí thì cũng chịu thôi.
Nếu Từ Uyển Khanh thi hộ tôi thì điểm Ngữ văn sẽ rất cao, nhưng Toán, Khoa học và Tiếng Anh thì nát bét y như tôi. Còn Thương Dật thi hộ thì sẽ phát triển toàn diện, tôi có thể đứng nhất luôn.
Tôi lôi lịch ra xem ngày thi chuyển cấp, hôm đó đến lượt tôi trực ca. Quả nhiên vào thời khắc trọng đại của cuộc đời, vẫn phải tự mình vượt qua cửa ải khó khăn.
Haizz, sao số tôi khổ thế này.
Thương Dật dành ra một dòng trên vở nói với tôi: "Giữ tâm lý thoải mái, thi không tốt cũng không sao, tôi có thể lo cho cháu chuyển trường."
Chậc, thế này làm tôi thấy như mình có lý do để không cần học nữa vậy, dù sao Thương Dật cũng có tiền mà.
Có lẽ chính vì Thương Dật bao dung nên tôi càng cảm thấy không nên phụ sự kỳ vọng của cô ấy, sớm chuẩn bị sẵn tâm lý để đưa phiếu điểm cho phụ huynh xem, thử xem mình rốt cuộc có thể thi được đến mức nào.
Có lẽ vì tôi không còn bố mẹ nữa, nên cảm thấy Thương Dật như người thân mà tôi mất đi rồi tìm lại được, có chút dè dặt, thật chẳng ra làm sao.
Mong đợi mãi, bước chân của mùa xuân...... À không, bước chân của kỳ thi đã đến gần.
Điểm thi ở trường khác, kỳ thi chuyển cấp là kỳ thi chung toàn huyện, phòng thi của tôi ở trường Trung học số 2, Lý Chiêu Đệ cũng thi ở đó.
Được vào trường Số 2 là mục tiêu cao nhất của học sinh tiểu học huyện chúng tôi, nó tương đương với Thanh Hoa, Bắc Đại trong giới trung học vậy.
Trường Số 2 là nhà tầng, không giống trường tiểu học của chúng tôi, cửa sổ sáng choang sạch sẽ, còn có một bồn hoa lớn. Nhưng tôi đã là người từng thấy qua sự đời rồi, tôi đã thấy khách sạn của Thương Dật và căn phòng trong tòa nhà văn phòng của cô ấy, nên tôi không giống Lý Chiêu Đệ, mỗi bước đi đều cúi đầu nhìn, như đang đi hành hương vậy.
Cô ấy mân mê lan can inox, nhìn kỹ tấm biển tên trường bằng đá cẩm thạch thêm vài lần, rồi lại cẩn thận chạm vào những bông hoa cẩm tú cầu trồng trong bồn, lộ ra vẻ mặt vô cùng khao khát.
Có gì mà phải khao khát chứ, với thành tích tốt của cô ấy, đỗ vào trường Số 2 dễ như lấy đồ trong túi vậy. Dĩ nhiên rồi, bạn cùng bàn của tôi là người đứng đầu toàn huyện mà!
Còn tôi thì khác, tôi chắc là sẽ được phân đúng tuyến về trường Số 5, nơi tập trung đám du côn, nơi dành cho những đứa trẻ bị bỏ lại khi lớn lên, nơi mà mỗi ngày chỉ có đánh nhau, đánh bài chứ chẳng học hành gì tử tế.
Kỳ thi chuyển cấp kéo dài cả ngày, cổng trường Số 2 chật kín phụ huynh đến đón con.
Lý Chiêu Đệ cũng giống tôi, không có phụ huynh đón. Tôi đi theo sau cô ấy ra khỏi cổng trường, định bàn về chuyện sau khi tốt nghiệp.
"Lý Chiêu Đệ! Làm bài thế nào!"
Thấy cô ấy hất cằm một cái, lộ ra vẻ mặt "sao tôi có thể làm bài không tốt được", tôi yên tâm hẳn, móc cái kẹp tóc hình bướm mới mua ra đưa cho cô ấy, tôi nghĩ cô ấy sẽ thích.
"Không lấy."
Cô ấy quay người bỏ đi, không cho tôi cơ hội nói tiếp.
Dù sao tôi cũng đã nói rồi, đây không phải câu chuyện của tôi, nói nhiều về chuyện vặt vãnh giữa tôi và Lý Chiêu Đệ cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Tôi cũng không sến súa như Từ Uyển Khanh, mở miệng ra là gọi một tiếng "Thương muội", cũng không quyết đoán như Thương Dật, làm gì cũng dứt khoát.
Tôi vừa thấy Lý Chiêu Đệ rất tốt, chúng tôi vẫn có thể là bạn thân, lại vừa thấy người ta đã không thèm đếm xỉa đến mình, mình việc gì phải mặt nóng dán mông lạnh.
Huống chi cô ấy còn chẳng thèm cho tôi dán mông lạnh nữa là.
Dằn vặt đấu tranh một thời gian, kết quả được công bố. Trường tiểu học của chúng tôi chắc có vấn đề, viết điểm lên tờ giấy vàng lớn rồi dán ngoài tường rào, nhìn thoáng qua cứ tưởng là bảng vàng của triều đình.
Lý Chiêu Đệ vẫn như mọi khi, đứng đầu bảng, ngoài môn Tiếng Anh bị trừ một điểm ra thì các môn khác đều điểm tối đa. Trời ạ, bài văn Ngữ văn cũng được điểm tối đa luôn!
Tôi tìm tên mình ở phía cuối bảng vàng đó, tính tổng điểm, bốn môn được hơn hai trăm hai mươi điểm, tốt hơn bình thường một chút, cũng coi như phát huy vượt mức.
Hiệu trưởng nhìn thấy tôi: "Em thi thế này là không tốt rồi!"
Cứ nhìn thấy hiệu trưởng là tôi lại nhớ đến cái mông trắng của ông ta. Không phải tôi cố ý nhìn, mà là tự ông ta làm bậy với cô giáo trong văn phòng, tôi đi ngang qua thấy cái mông đó nó trắng đến khó tin.
Trong mắt tôi, ông ta đã chẳng khác gì cái mông đó rồi, nên tôi không trả lời, trông cứ như vì điểm số mà tâm trạng không tốt vậy.
"Thôi được rồi, tuần sau bắt đầu đăng ký nhập học đấy, em nói trước với cậu em một tiếng, đừng để lỡ dở."
Hiệu trưởng đi rồi, tôi thở phào nhẹ nhõm, định đi báo tin cho Lý Chiêu Đệ.
Em trai Lý Chiêu Đệ tiếp tôi với vẻ mặt nghiêm nghị, thậm chí còn chia cho tôi một viên kẹo giấu kín của nó.
"Chị nhóc đâu?"
"Ở tiệm cắt tóc Nhị Hỷ."
Nếu tôi không rời khỏi tiệm cắt tóc theo lệnh cấm của Thương Dật, biết đâu tôi còn có thể gội đầu cho Lý Chiêu Đệ, vò cái đầu đầy ắp kiến thức này một chút.
Nhưng ai mà ngờ, tôi vừa bước vào cửa, Lý Chiêu Đệ chậm rãi ngẩng đầu lên: "Đến đây, ngồi xuống, mình gội đầu cho cậu."
Có nhầm lẫn gì ở đâu không?
Tiệm cắt tóc chèo kéo khách có quy tắc, vào cửa chưa biết có cắt hay không cứ gội đầu trước đã, sau khi sảng khoái rồi thì mới nên thay đổi kiểu tóc. Tôi hiểu rõ quy tắc này nên cũng không làm khó Lý Chiêu Đệ, nửa đẩy nửa thuận nằm xuống ghế, trên trán cảm nhận được hai ngón tay gầy guộc như chân gà ấn vào.
Ái chà không được, không được rồi, thế này ai mà chịu nổi chứ.
Tôi nhổm người dậy định bật dậy như cá chép hóa rồng, tôi không chịu nổi đôi bàn tay "quý báu" của vị trạng nguyên này vò đầu cho cái đứa không có trí tuệ như tôi.
Lý Chiêu Đệ ấn tôi lại, tôi ngẩn người một lúc lâu, cuối cùng cũng hiểu ra: "Cậu đi làm thêm kỳ nghỉ hè à?"
"Mình không học nữa, mình làm học việc ở đây."
Tôi bật ngồi dậy ngay lập tức, nước trên tóc bắn tung tóe lên người cả hai: "Cậu điên rồi à?"
"Bọt còn chưa xả xong mà."
"Cậu ở đây bao lâu rồi?"
"Được một tuần rồi thì phải." Lý Chiêu Đệ lại ấn tôi nằm xuống, vòi sen hướng thẳng vào chân tóc tôi, ngón tay luồn qua kẽ tóc, tôi cảm thấy như bị gội đến chóng mặt, trời đất quay cuồng.
Đợi đến khi liên tưởng lại việc Thương Dật nói đã mắng mẹ cô ấy một trận, cuối cùng tôi cũng nghĩ đến một khả năng đáng sợ: "Mẹ cậu không cho cậu đi học nữa à?"
"Ừm, em trai mình sắp lên lớp ba rồi, mẹ mình bảo chi phí tăng lên, năm nay bà ấy muốn thuê một mặt bằng nên đang cần tiền gấp."
Người đứng đầu toàn huyện của chúng tôi, lớp trưởng kiêm lớp phó Ngữ văn, phó trạm phát thanh, người cầm cờ ngày Quốc tế Thiếu nhi, đội trưởng phân đội Khăn quàng đỏ, Chi đội trưởng Thiếu niên Tiền phong, người dẫn nhịp thể dục giữa giờ, đại diện học sinh trong phim quảng cáo của trường, giải nhất cuộc thi văn Tiểu Hà Hoa, giải nhất cuộc thi nói tiếng Anh John Cup...... Cô bạn cùng bàn đầy kiêu hãnh của tôi, chỉ vì cái lý do chết tiệt này mà học xong tiểu học là thôi luôn?
Tôi đột ngột ngồi dậy: "Nói bậy."
"......?" Lý Chiêu Đệ mỉm cười, "Sao cậu nói năng càng lúc càng giống người thành phố thế, chuyện này chẳng phải rất bình thường sao, cậu xem Hải Yến hồi lớp bốn, rồi Chu Đạt Đạt hồi lớp năm đấy..."
"Nếu mình không được đi học thì là do mình đáng đời, nếu đến cả cậu cũng không được đi học, thì mình thấy cái gọi là công đạo hay lương tâm đều đem cho chó ăn hết đi cho rồi."
Tôi trả tiền gội đầu cho chủ tiệm, nắm lấy tay Lý Chiêu Đệ chạy ra ngoài.
Tôi nói mà, bảo sao cô ấy lúc đến trường Số 2 cứ mân mê chỗ này chỗ kia như thể cả đời này không được đến nữa vậy.
Hóa ra đúng là lời vĩnh biệt.
Tôi móc hết tiền trên người đưa qua, không hiểu sao tôi thấy uất ức đến mức muốn khóc.
"Không công bằng. Đáng lẽ người không đi học phải là mình, đáng lẽ người gặp được người tốt như Thương Dật phải là cậu, cậu mới là người nên được đổi phụ huynh."
Cô ấy đẩy tiền lại cho tôi.
Tôi kéo cô ấy về nhà mình, khóa cửa lại, lục tìm khắp phòng tìm phương thức liên lạc của Thương Dật.
Thương Dật nhất định sẽ có cách.
Tập này thương hai đứa nhỏ quá, việc học thực sự rất quan trọng nha. Phải cố gắng học tập!!!
