Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ

Chương 29: Từ Uyển Khanh bị bắt

Khi tỉnh lại lần nữa, sắc trời tối sầm tựa như tấm rèm trúc cũ kỹ, Từ Uyển Khanh thoáng thấy một tia ánh trăng lọt qua khe rèm, lạnh lẽo hắt lên giường lò.

Chăn quấn thành một cái kén, bên trái vẫn là chồng sách như thường lệ, bên phải có thêm một cuộn chăn, để lộ vài lọn tóc.

Người nọ vẫn quấn chặt cứng, không nhìn ra là ai.

Bên tai có tiếng nức nở khe khẽ, Từ Uyển Khanh khẽ vén một góc chăn, nhìn thấy bờ vai gầy yếu, thầm đoán không biết cậu trợ lý kia đưa người về nhà sao không báo trước một tiếng. Cuốn sổ đối thoại của của ba người bọn họ đặt chễm chệ ngay bên cạnh gối, Từ Uyển Khanh nhanh chóng mở ra, mượn ánh trăng liếc nhìn, những nét chữ vừa vội vàng vừa hung dữ của Trương Tự: "Mẹ của Lý Chiêu Đệ bắt cậu ấy nghỉ học đi làm thuê, cháu đưa cậu ấy về nhà giấu rồi."

Nàng vén tấm bạt trên giường lò lên, nhét cuốn sổ vào trong, rồi mới khẽ vỗ vỗ cô bé đang cuộn tròn kia, đưa qua một chiếc khăn tay.

Cô bé nhỏm dậy, quỳ ngồi đối diện với Từ Uyển Khanh. Từ Uyển Khanh cho rằng tư thế ngồi này không đủ đoan chính, nhưng cũng không nói gì, lại cầm lấy chiếc khăn tay mà cô bé đang nắm chặt không dùng đến để lau nước mắt cho bé ấy, im lặng không lời, sợ mình nói sai làm hỏng chuyện.

Nàng đã quen với việc những bé gái không được đi học mà phải đi làm giúp việc gia đình, nhưng ngay cả Trương Tự còn phản ứng mạnh như vậy, ắt hẳn ở nơi này, đó không phải là một chuyện tốt.

Nàng không có tỷ muối, cũng không có kinh nghiệm giao tiếp với những thiếu nữ ở độ tuổi này, cũng chẳng có mấy hình mẫu để tham khảo, nhưng nàng vẫn nghĩ ra cách an ủi. Từ Uyển Khanh bèn lục từ trong tủ ra hộp bánh quy mà Trương Tựj giấu riêng đưa tới. Lý Chiêu Đệ chậm rãi nuốt một miếng, miệng phồng lên, nhai chậm chạp, cũng không nói năng gì, nhưng nước mắt cứ không ngừng tuôn rơi.

Khó khăn lắm mới ăn xong hai miếng bánh quy, Lý Chiêu Đệ mới nói: "Mình tự ý bỏ nhà đi thế này chắc chắn sẽ làm mình sẽ giận lắm."

"Vậy cậu định thế nào?" Nàng nhẹ giọng hỏi.

"Mình không muốn về."

"Vậy thì ở lại." Nàng kéo rèm cửa, thấy thời gian còn sớm, bản thân cũng có chút buồn ngủ, bèn kéo chăn mời Lý Chiêu Đệ tiếp tục nằm xuống, còn mình thì cuộn người nhắm mắt lại.

"Cậu có lạnh không?"

Đang là kỳ nghỉ hè, thời tiết nóng nực, sao lại lạnh được? Từ Uyển Khanh không hiểu ý, mở mắt nhìn, một lát sau, cô bé mới tiếp câu sau: "Mình thấy tay chân cậu lạnh ngắt, mình đại phát từ bi ủ ấm cho cậu một lát nhé."

Bàn tay bị nắm lấy, Từ Uyển Khanh theo bản năng muốn rụt lại, nhưng rồi nhận ra mình bây giờ đang là Trương Tự.

Cô bé hiện giờ rất tin tưởng Trương Tự rồi.

Từ Uyển Khanh giữ ý và kiềm chế nắm lại tay cô bé, cô bé dần dần nhích lại gần nàng. Từ Uyển Khanh thấy nóng, lại không nỡ đẩy ra, đành phải ngủ thiếp đi trong hơi nóng hầm hập.

Buổi sáng, Từ Uyển Khanh ít nói làm nhiều, lấy sách cho Lý Chiêu Đệ xem thì chắc không sai đâu, còn những việc khác nàng không quyết định được. Đợi Thương Dật chiều nay đến rồi mới tính tiếp.

Một chiếc bàn vuông, đối diện là cô bé, bên này là Trương Tự giả, Từ Uyển Khanh thật. Từ Uyển Khanh nhìn Lý Chiêu Đệ bằng ánh mắt điềm tĩnh của bậc bề trên, rõ ràng cũng chẳng lớn hơn mấy tuổi, nhưng nàng tự coi mình là người lớn, lo lắng không biết nên làm thế nào.

Người đàn bà nọ đã đến.

Bà ta như một chiếc com-pa, xoạc chân đứng trước cửa chửi rủa, đập cửa ầm ầm, ngặt nỗi cửa là cửa sắt lớn nên bà ta không vào được. Bà ta đành phải gây ra những tiếng ồn chói tai rồi chửi bới thậm tệ, lời lẽ th* t*c khiến Từ Uyển Khanh cảm thấy bẩn thỉu không nỡ nghe. Nàng nhìn Lý Chiêu Đệ thấy cô bé lại như đã quá quen thuộc, rũ mắt không nói, dường như đang đợi nàng quyết định.

Nàng khẽ mở cửa nhà, thấy đại môn quả nhiên vẫn vững như bàn thạch mới yên tâm.

Người đàn bà gào lên: "Con ranh kia mày giấu con Chiêu Đệ nhà tao ở đâu rồi? Mày tin tao đi kiện mày không? Bớ làng nước ơi, ôi trời đất ơi cái đồ lẳng lơ này nó đem bán con gái nhà tôi rồi..."

Lời vu khống thốt ra dễ như trở bàn tay.

Từ Uyển Khanh từ trước đến nay chưa từng gặp phải tình huống thế này, cũng không biết phải xử lý ra sao.

Hình như Trương Tự có một người cậu thì phải,

Đầu óc Từ Uyển Khanh hoạt bát, nhớ đường đến nhà người cậu đó, dặn dò Lý Chiêu Đệ tuyệt đối đừng lên tiếng, lại mở tủ ra bảo cô bé có thể trốn vào trong. Nàng nói mình đi tìm người lớn đến, rồi rón rén khóa cửa, vòng ra sau nhà.

Người đàn bà chửi rủa không biết mệt, như những đợt sóng kéo theo nhiều phụ nữ khác dừng lại xem náo nhiệt, nhưng đều đứng ở cổng đợi xem. Từ Uyển Khanh bước đi nhẹ nhàng, dù dùng thân xác của Trương Tự cũng có thể lặng lẽ thám thính động tĩnh.

Sau nhà có một chồng sọt tre bỏ đi không dùng đến, còn có một chiếc xe đẩy tay, xếp chồng lên nhau, giẫm vào chỗ lõm trên tường là có thể trèo ra ngoài.

Từ Uyển Khanh vốn đoan trang trầm ổn, tự thấy mình tuy không tính là đại các khuê tú thì cũng là tiểu gia bích ngọc, đi đứng bước chân hơi rộng một chút cũng đã là không đoan trang, bắt nàng trèo tường thật sự là làm khó nàng.

Nhưng lúc này, nàng nhìn chằm chằm vào đôi bàn chân thẳng thớm đi giày vải của Trương Tự, trong lòng bỗng nảy sinh một luồng dũng khí.

Thân hình của Trương Tự linh hoạt và có lực, vì vậy dù là lần đầu trèo tường cũng không làm khó được nàng. Từ Uyển Khanh trèo qua tường, ngã xuống đất, xoa xoa mắt cá chân, thấy không có ai nhìn thấy lập tức vội vã chạy đến nhà cậu của Trương Tự.

Đến nơi, gặp người chỉ khóc lóc kể rằng có một người đàn bà vu khống mình, chặn cửa chửi rủa, mình chẳng làm gì cả.

Người cậu tuy khắc nghiệt tinh quái, nhưng đối với Trương Tự cũng có vài phần tình cảm, nghe có người đến chửi rủa, biết mình không phải đối thủ của đám đàn bà, bèn phái mợ ra, hai vợ chồng đưa Từ Uyển Khanh về.

Cũng không biết mẹ Lý Chiêu Đệ có bản lĩnh gì mà lại mở được cánh cửa đang khóa trái, chắc là phá cửa vào rồi, một đám đàn bà vây quanh trong sân ríu rít.

Một người nói: "Mẹ Chiêu Đệ à, chị vào được rồi, người cũng không giấu ở đây, người ta không có nhà, chị cứ gào thét thế có ích gì."

Người khác nói: "Mẹ Chiêu Đệ này, con bé Trương Tự đó nhìn thì có vẻ nghịch ngợm đấy, nhưng tôi thấy nó cũng chẳng có gan bắt cóc con Chiêu Đệ nhà chị đâu? Hay là con bé tự chạy đi rồi?"

Tiếng nói cười ồn ào, tóm lại là mẹ Chiêu Đệ đuối lý. Từ Uyển Khanh đi sau cậu mợ của Trương Tự, khăng khăng khẳng định mình không giấu người, mở cửa nhà ra xem, quả nhiên không có ai. Từ Uyển Khanh liếc mắt thấy chăn màn đã được gấp gọn gàng, Lý Chiêu Đệ quả nhiên tinh ý thật, đã giấu bộ chăn màn kia đi rồi.

Mợ của Trương Tự chửi người rất chuẩn và hiểm, Từ Uyển Khanh không muốn nhớ lại nhiều, tóm lại là hai người đàn bà đấu khẩu với nhau, Từ Uyển Khanh xem mà thán phục, thầm nghĩ mình e là cả đời này cũng không học được công phu như vậy.

Nhưng về khoản bịa chuyện, bản lĩnh của nàng đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh rồi.

Cậu mợ vừa đi, dặn nàng lần sau còn thế thì cứ trực tiếp gọi điện thoại là được.

Tuy trong lúc học hỏi nàng đã biết "điện thoại" là vật gì, nhưng lại không biết sử dụng ra sao. Đợi mọi người đi hết, nàng mở tủ ra, Lý Chiêu Đệ đang cuộn tròn bên trong, vừa gầy vừa nhỏ, như thể bị khổ nạn vò nát, nhăn nhúm, được nàng đỡ ra vẫn chưa thể duỗi người thoải mái.

Lần đầu tiên nàng quan sát kỹ Chiêu Đệ, dáng người cô bé không đủ thẳng, mắt bị cận nhẹ nên thỉnh thoảng hay nheo mắt, tuổi còn quá nhỏ, tuy hơi đen nhưng da dẻ rất tốt, quần áo trên người luôn không vừa vặn, giống như trẻ con mặc trộm đồ của người lớn, tay chân đều rất nhỏ. Khiến Từ Uyển Khanh nhớ đến những tiểu nha hoàn bên cạnh mình trước đây, trong lòng trào dâng nỗi niềm trắc ẩn.

Vật lộn cả buổi sáng, Từ Uyển Khanh vốn định lén lấy cuốn sổ ra viết vài lời dặn dò cho Thương Dật. Bây giờ xem ra cũng không thể rồi, không biết sáng nay nàng xử lý đã đủ tốt chưa, chỉ đợi cô ấy đến định đoạt, nàng hoàn toàn hết cách rồi.

Chuyện xảy ra đột ngột, dù sao nàng cũng chỉ là người cổ đại mà thôi.

Cũng không biết chuyện trên đời có phải đều như vậy không, họa vô đơn chí, bất ngờ cũng như chuỗi hạt chồng chất, hết chuyện này đến chuyện khác.

Buổi chiều vừa tỉnh lại, viên ngoại đã hùng hổ đi vào, đuổi hết người hầu kẻ hạ, vui mừng nói: "Uyển Khanh, Hoàng thượng băng hà rồi!"

Hoàng thượng băng hà, viên ngoại vui mừng ra mặt, trông đúng là một kẻ loạn thần tặc tử.

Tâm tự nàng phức tạp, không dám đáp lại nhiều, chỉ cúi đầu không nói.

Nàng cứ cúi đầu như thế cho đến tận tối.

Đêm đen thẳm, trong nhà vui như mở hội, đám văn nhân đến đông hơn thường ngày. Họ nâng chén chúc mừng, vui chơi bên kia bức bình phong, đối thơ đố chữ lại còn ném lao, nàng quỳ ngồi sau bức bình phong, tiếp tục viết cuốn tiểu thuyết của mình.

Ánh nến tràn lan khắp nơi, phủ đầy sau bức bình phong, như bị gió thổi tan, lay động đặc biệt dữ dội.

Đột nhiên một tràng bước chân vội vã vang lên không hề báo trước, tiếp theo đó là tiếng binh khí, tiếng gào thét.

"Chạy mau! Chạy mau!"

"Giết lũ nghịch tặc, nam nhân đều giết hết, nữ tử phải để sống."

Từ Uyển Khanh vơ lấy xấp bản thảo đứng dậy, định bụng trốn ra hậu viện.

Bức bình phong sau lưng "rắc" một tiếng đổ nhào tan tác, trên đất lộ ra ba bốn cánh tay, cứ thế vứt chỏng chơ, xa hơn một chút còn có hai thi thể nguyên vẹn, đám nha đầu già trẻ như những hạt châu rơi vãi trên đất, ngay sau đó bị mấy nam tử mặc giáp trụ dồn lại một chỗ giữa sân, chỉ biết thét lên kinh hãi.

Từ Uyển Khanh không định nhìn nhiều, nhưng khi bức bình phong đổ xuống, có người đã bẻ quặt tay nàng ra sau, đẩy ra giữa sân.

Ánh trăng lạnh lẽo đổ đầy sân, như một mảng bóng trắng bệch phủ lên đầu mọi người.

Kẻ nào la hét thì bị đánh một trận tơi bời, sau khi bị quát tháo, loạt nử nhân đều im bặt.

Trong góc, những người đàn ông bỏ chạy bị lôi trở lại, một đao đâm xuyên bụng. Từ Uyển Khanh không thấy bản thân viên ngoại đâu, nhưng nghe người ta nói viên ngoại chết ở sau nhà, bị người ta một đao đâm thấu.

Hội gia nhân thấy nàng, định thấp giọng hỏi han gì đó, nhưng nàng chỉ im lặng.

Nàng không biết đây là tình huống gì, cũng không biết những người này do ai phái đến. Chỉ là sớm biết có thể có ngày này, nhưng không ngờ nó lại đến nhanh như vậy.

Hôm nay tân đế đăng cơ, hoặc là thái tử giết người diệt khẩu, hoặc là tàn dư của cựu hoàng vẫn còn.

Nàng chợt nhớ đến bảy viên đan dược mình đã giấu đi.

Không biết nam tử dáng người gầy cao như cây sào đã đưa đan dược cho nàng có bình an vô sự không, liệu nàng còn có thể trả lại đan dược đó không?

Những người đó bắt đầu lùng sục đồ đạc khắp sân, lòng nàng lạnh toát, đoán rằng nếu viên ngoại không tư tàng thứ gì khác, thì có lẽ bọn chúng đến vì đan dược.

Nàng không nên nhận cái hộp đó...... Chỉ là người kia đưa qua quá nhanh, nàng không kịp từ chối.

Vẫn còn đang cân nhắc kết quả cuối cùng trong mớ suy nghĩ, cuộc tìm kiếm đã kết thúc, nhìn ánh mắt thất bại của bọn chúng, chắc hẳn là không tìm thấy.

Thầm thở phào nhẹ nhõm, nàng vuốt lại xấp bản thảo cầm trong tay, nhét vào trong ngực.

Quyến thuộc nữ giới bị lùa ra khỏi cửa như trâu ngựa.

Đi đâu? Nàng không biết, chỉ thấy lòng nặng trĩu, may mắn là ngày mai mình không phải thiếp đi, còn có thể cầm cự qua một ngày.

Nếu chết trong giấc mộng, đó vẫn còn là một kết cục tốt.

Chỉ sợ chết ở đây, ngay cả một lời từ biệt với người kia cũng không có.

Lúc cái chết cận kề, nàng lại muốn từ biệt một nữ tử, đáy lòng hoang mang không biết làm sao, thầm nghĩ Thương Dật thực sự là chỗ dựa tinh thần của mình, cô ấy không ngã thì chắc hẳn nàng sẽ không lạc lối đâu.

Thương Dật có thân phận gì, người ở đâu, có hôn phối hay chưa, liệu có giống như nàng thích gần gũi cô ấy mà cũng muốn gần gũi nàng không?

Hoàn toàn không biết gì cả, Từ Uyển Khanh nhắm mắt lại, thầm nghĩ nếu mình là nam tử, e là không tiện tùy tiện gần gũi Thương Dật như vậy rồi.

Làm nữ tử cũng không phải hoàn toàn vô dụng.

Quảng cáo
Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ - Chương 29 | Đọc truyện chữ