Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ

Chương 25: Ôi, giờ mới thấy Trương Tự

Sau kỳ thi giữa kỳ, không khí trong lớp vẫn sôi động như thường lệ, nhưng phong cách của cô bạn cùng bàn với tôi nhìn kiểu gì cũng thấy khác biệt với mọi người.

Cô ấy như đang đối mặt với kẻ thù lớn, lông mày nhíu chặt, bày ra vẻ mặt như thể đang ứng phó với kỳ thi đại học để đối phó với kỳ thi cuối kỳ.

Thực ra đó chỉ là kỳ thi chuyển cấp từ tiểu học lên trung học cơ sở, đây là lần đầu tiên trong đời tôi gặp một kỳ thi mà thi xong không phải viết bài tập hè.

Đối với tôi, việc không phải làm bài tập hè đã làm mờ mắt tôi, tôi đã bắt đầu buông thả bản thân bằng việc đọc tiểu thuyết trong giờ học. Tôi ép cuốn tiểu thuyết dưới sách giáo khoa, một là để phòng giáo viên, hai là để phòng cô bạn cùng bàn.

Cô bạn cùng bàn của tôi chắc là kiêm nhiệm cả trăm chức vụ trong trường, bao gồm cả lớp trưởng và đại diện môn Văn. Cô ấy quá nghiêm túc, lúc học bài, khăn quàng đỏ cũng phải xếp từng nếp ngay ngắn để không ảnh hưởng đến diện mạo tinh thần.

Tôi ở trong lớp cứ như làm việc mờ ám, lúc thì ngẩng đầu nhìn giáo viên một cái, lúc thì cúi đầu xem tiếp diễn biến câu chuyện của nhân vật chính, tim đập chân run chẳng khác gì quay cóp trong phòng thi. Sau khi cô bạn cùng bàn biết chuyện, cô ấy đã "đại nghĩa diệt thân", giơ tay phát biểu ngay trong giờ: "Thưa cô, Trương Tự đọc tiểu thuyết trong giờ ạ."

Ai mà chịu nổi chứ!

Sau khi giáo viên tịch thu của tôi hai cuốn sách, tôi định nói chuyện tử tế với cô bạn cùng bàn.

Tục ngữ có câu "tiên lễ hậu binh", chúng tôi mỗi người bưng một bát canh rau thịt ở nhà ăn, tôi gắp hết thịt nạc trong bát cho cô ấy, vẻ mặt nghiêm túc: "Cậu có thể đừng mách giáo viên nữa được không? Mình chỉ thỉnh thoảng mới xem thôi, không phải ngày nào cũng xem. Giáo viên mà tịch thu là mình không chịu nổi đâu."

Cô bạn cùng bàn khẽ ngước mắt: "Sáng nay có bốn tiết mà cậu xem tiểu thuyết hết năm tiết."

"Ở đâu mà lòi ra một tiết nữa?"

"Giờ tập thể dục giữa giờ cậu toàn trốn trong nhà vệ sinh để xem, không tập mà đi đọc tiểu thuyết, đừng tưởng mình không biết."

Được rồi, cô bạn cùng bàn của tôi có hỏa nhãn kim tinh, ăn nói lại rõ ràng rành mạch.

Tôi lẳng lặng không nói gì nữa, buổi tối âm thầm ghi thù: Hôm nay Lý Chiêu Đệ không cho mình đọc tiểu thuyết còn mách giáo viên.

Gần đây tôi bắt đầu viết nhật ký. Dạo này Thương Dật có vẻ cực kỳ bận rộn, bận đến mức dù có nhập vào người tôi cũng không buồn quan sát phân tích tình hình xung quanh, nên cô ấy chọn một cách đơn giản là bảo tôi viết nhật ký mỗi ngày.

Cô ấy chẳng khác nào một phụ huynh giao bài tập về nhà, bạn xem đấy, giờ còn lấn tới, hễ tôi không nằm trong tầm mắt của cô ấy là cô ấy lại bắt tôi báo cáo tình hình.

Tôi cũng chẳng dám không viết, ngộ nhỡ xảy ra sơ hở, mọi người phát hiện ra Trương Tự tôi đây hóa ra đầu óc có vấn đề, bị phân liệt nhân cách thì người chịu thiệt vẫn là tôi. Thế nên tôi vắt óc suy nghĩ, tung hết mọi kỹ năng để viết nhật ký. Nếu đem quyển này nộp cho cô giáo Văn, chắc hẳn cô sẽ khen ngợi tôi một phen.

Những nội dung Thương Dật đã đọc qua sẽ đóng một dấu "Đã xem", giống hệt như giáo viên chấm bài. Vài ngày sau, Từ Uyển Khanh cũng biết đến sự tồn tại của cuốn sổ này và lén xem. Tại sao tôi biết ư? Vì trên sổ có dính một giọt mực, lại có dấu vết lau đi. Từ Uyển Khanh này thật buồn cười, muốn xem thì cứ xem, sao còn phải lén lút như vậy.

Tôi cũng chẳng có gì để viết, toàn là chuyện lông gà vỏ tỏi.

Ví dụ như hôm nay tôi ăn mì tôm sống trong lớp, cô bạn cùng bàn mách giáo viên.

Hôm nay tôi đọc tiểu thuyết trong lớp, cô bạn cùng bàn mách giáo viên.

Cậu bạn ngồi sau tôi siêu ghê tởm, kỳ ghét trên người rồi đưa cho tôi, tôi đánh nhau với cậu ta một trận, cô bạn cùng bàn mách giáo viên.

Tôi ngẫm lại từ khi có cô bạn cùng bàn này, tôi đã trở thành khách quen của văn phòng giáo viên, ra vào văn phòng còn trơn tru hơn cả vào nhà mình. Chuyện bé tẹo như cái mắt muỗi cô bạn cùng bàn cũng đi mách lẻo.

Vấn đề là tôi thật sự học không vào, phụ lòng mong đợi của cô bạn cùng bàn. Cô ấy tưởng rằng dù tôi không phải là tài nữ văn chương như Từ Uyển Khanh, thì cũng phải là học thần huyền bí như Thương Dật. Ngặt nỗi tôi chẳng phải ai trong số đó, tôi thực sự không nhớ được gì, cũng không biết não bộ có vấn đề gì nữa. Hồi trước lúc chưa chuyển trường lung tung, học lực của tôi cũng không tệ, nhưng càng ngày càng ngốc đi cũng đâu phải lỗi của tôi.

Cô bạn cùng bàn ấn tôi xuống bàn bắt học đến chết, Thương Dật cũng lập kế hoạch học tập cho tôi, nhưng tôi cứ trợn tròn mắt ra, giáo viên đã khoanh vùng trọng tâm rồi mà tôi có học thuộc lòng đến chết cũng không nhớ nổi, chuyện này sao có thể là do tôi được.

Tôi đem chuyện này nói với cô bạn cùng bàn, cô ấy nổi trận lôi đình.

"Sao cậu có thể nói ra những lời thiếu chí tiến thủ như vậy?"

Tôi đã sống thiếu chí tiến thủ ở cái trường này lâu rồi, sao trông cô ấy như thể lần đầu mới quen tôi vậy?

Tôi ngây người túm lấy vạt áo đồng phục, đứng trước mặt cô ấy một cách cực kỳ nhu nhược.

Tôi là một đứa con gái mười lăm tuổi, cao tận một mét bảy mốt, đứng giữa đám học sinh tiểu học chẳng khác nào một người khổng lồ, kết quả lại phải cúi đầu khom lưng, không dám thở mạnh trước mặt cô bạn cùng bàn cao một mét năm.

Một là sợ cô ấy tuôn ra những lời lẽ cao siêu mà tôi không hiểu, hai là sợ cô ấy trở mặt. Thương Dật và Từ Uyển Khanh đều đã từng đồng thanh mắng nhiếc tôi rằng phải biết kết giao với bạn tốt chứ đừng kết giao với bạn xấu.

Cô bạn cùng bàn tức giận như một con chim cút sắp lên vỉ nướng, lồng ngực phập phồng, trông như sắp nổ tung tại chỗ. Bản tính của một học sinh ngoan giúp cô ấy hít sâu hai hơi, quay lưng đi: "Thôi, đến giờ tập thể dục rồi. Lạ thật, sao hôm nay mình lại tức giận thế nhỉ."

Đến giữa học kỳ này, chúng tôi đổi bài thể dục nhịp điệu. Thương Dật vất vả lắm mới học xong bài "Đại bàng con tung cánh", giờ lại phải học bài "Vũ điệu tuổi trẻ". Vốn dĩ cô ấy trực nhật buổi chiều, không đến lượt cô ấy tập thể dục, nhưng lại có một lần cuộc thi thể dục toàn trường được tổ chức vào buổi chiều. Từ Uyển Khanh có năng khiếu thiên bẩm về thể dục, lại vì tôi cao ráo, hình ảnh tốt nên giáo viên xếp tôi lên hàng đầu dẫn đoàn để làm "hình ảnh thương hiệu".

Sau đó, cô bạn cùng bàn của tôi phát video tuyên truyền của trường ở đài phát thanh, lúc người ta cắt ghép, tôi thấy mình đứng đó ngơ ngác đá chân giơ tay, liếc dọc.

Quảng cáo
Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ - Chương 25 | Đọc truyện chữ