Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ
Chương 24: Thương Tự hoảng sợ
Thương Dật theo vị này đã mười ba năm, không danh không phận, cũng chẳng biết vì ai mà vất vả, vì ai mà ngọt bùi.
Cô cũng không yêu vị này, nói trắng ra là vì tiền.
Yêu đương gì đó thật ấu trĩ, Thương Dật luôn nghĩ vậy. Hôm ấy cô gọi một cuộc điện thoại đầu voi đuôi chuột với Từ Uyển Khanh, lúc trở về tim như bị thứ gì đó thiêu đốt, trải qua một đêm khó khăn. Khi tỉnh dậy cô có hơi mệt mỏi tiều tùy, phải dặm thêm hai lớp phấn để che đi quầng thâm mắt.
Vị kia ấy à, cô chưa bao giờ gọi thẳng tên ông ấy, khi trò chuyện với cậu chàng xấu trai và những người khác cũng chỉ gọi một cách khách sáo. Dường như một khi gọi thân mật sẽ lộ ra vẻ vồn vã của mình. Cô đứng ở khoảng cách không xa không gần với vị kia, luôn là trợ thủ của ông ấy, nhưng không tham lam chiếm đoạt, ông ấy rất tin tưởng cô.
Sau khi vị kia bị liệt, Thương Dật đã trải qua một khoảng thời gian tự do nhưng bận rộn. Đợi đến khi ông ấy tỉnh lại, Thương Dật giống như đi thỉnh an, mỗi ngày đều qua thăm xem một chút. Vị kia quả thực như muốn "xin trời thêm năm trăm năm nữa", khỏe mạnh lên trông thấy, e là còn lâu mới đến lúc lìa đời.
Trước mặt vị này, cô cũng không che giấu quá nhiều, chỉ nói dạo này mình như mắc bệnh gì đó, mỗi chiều đều thấy buồn ngủ, nhất định phải ngủ một giấc. Việc cô cứ cách một ngày lại phải ngủ không phải là bí mật, cũng không giấu được nên cô đành tìm một lý do khác.
Vị kia nói: "Cô đừng để bản thân mệt nhọc quá, vài ngày nữa Mẫn Mẫn sẽ đến, có vài việc có thể giao cho con bé. Trong đám con cái của tôi, chỉ có nó là hiểu chuyện một chút."
Hứa Mẫn là con gái ông ấy, kém Thương Dật sáu tuổi, cao ráo chân dài, thon gầy mảnh khảnh. Thương Dật đứng trước mặt cô ấy giống như một người lùn vậy, nhưng cô và Hứa Mẫn không có nhiều giao thiệp, nghe xong cũng chẳng cảm thấy gì. Việc kinh doanh của riêng Thương Dật thì không ai xen vào được, còn những việc trong tay vị kia, Thương Dật tự nhiên sẽ sắp xếp ổn thỏa. Đối tác nào chia phần thế nào, đối tác nào ngấm ngầm giở trò, cô đều nắm rõ. Thương Dật sắp xếp cho cô nàng phú nhị đại Hứa Mẫn này vào làm dưới trướng một đối tác đang có ý định tách ra làm riêng để thử thách năng lực của cô ấy.
Vị kia thích ôm cô ngủ, tuy tuổi đã cao, không thể nói là gừng càng già càng cay nhưng cũng khá bền bỉ, Thương Dật không chống đỡ nổi.
Vị kia có một điểm tốt là không thích chơi bời lăng nhăng vì cảm thấy không an toàn. Ngay cả khi giấu giếm người vợ tào khang để tìm phụ nữ bên ngoài thì cũng chỉ cố định vài người, đôi bên đều quen biết nhau. Lợi hại nhất là Thương Dật, còn lại là vài kẻ không đáng nhắc tới, sau khi lão già bị liệt thì đều giải tán cả.
Lão già tỉnh lại, phát hiện những người phụ nữ từng nói ngưỡng mộ và yêu thương mình đều bay đi mất, chỉ còn lại một Thương Dật bình thường trông có vẻ nóng tính là vẫn ở lại, nên đối đãi với cô càng không bình thường, mỗi ngày không thấy cô là sẽ nổi cáu.
Thời gian trôi qua, một số lời đồn đại bắt đầu xôn xao.
Có người nói Thương Dật muốn đá văng chính thất để làm phu nhân trẻ, cũng có người nói Thương Dật muốn nuốt trọn toàn bộ sản nghiệp của lão già.
Lão già nghe thấy chỉ lạnh lùng hừ một tiếng: "Họ muốn nói gì thì kệ họ, dù tôi có thực sự muốn cưới cô, họ còn có thể nói gì nữa! Chỉ giỏi cái miệng thôi!"
Thương Dật chảy mồ hôi lạnh như suối, cười nói một câu: "Nếu ông thực sự không sợ thì đã chẳng nói thế."
"Nói gì vậy?"
Lão già sầm mặt lại, mắc phải cái tật xấu của người già: bướng bỉnh, cứng đầu.
Chẳng biết có phải vị này thực sự phúc lớn mạng lớn hay không, không những có thể "hồi hồn" ngồi bật dậy, mà còn có thể thuận theo ý muốn, nói là muốn cưới Thương Dật. Chẳng mấy ngày sau, bà vợ chính thất trên đường ra sân bay đã bị một chiếc xe tải lớn phía sau cán chết.
Góa vợ lại có tiền, lập tức đủ loại ong bướm mọc lên như nấm sau mưa.
Thương Dật đi cùng vị này về khách sạn, chỉ trong lúc cô đi vệ sinh, đã thấy một cô gái ăn mặc hở hang như một đống bùn nhão dính lấy ông ấy.
Rất tốt.
Thương Dật coi như không thấy, rẽ ngang rồi đi thẳng.
Buổi tối, vị này phàn nàn: "Cô cứ mặc kệ tôi như thế, tôi làm sao mà đấu lại cô ấy được, tôi phải nói những lời rất vô lễ mới đuổi được cô ấy đi đấy."
"Ồ, người ta có nhắm vào tôi đâu, ông trêu hoa ghẹo nguyệt, lại trách tôi không ghen sao? Tôi không ghen đấy."
Thương Dật mang theo ba phần mềm mại, ba phần trách móc, bốn phần giận lẫy vài câu nói khiến vị kia tâm thần bấn loạn, mơ hồ không biết mình là ai nữa.
Ngày hôm sau, ông ấy nói: "Tôi muốn cưới cô."
Chẳng biết trùng hợp thế nào, ngày hôm đó cũng vừa vặn là lễ đầu thất của vợ ông ấy. Thương Dật dù không tin thần thánh ma quỷ cũng thấy lạnh sống lưng, cười gượng: "Nói mấy lời này làm gì, tôi ham hố cái danh phận của ông sao?"
Cũng vì cô không cần, nên đã chạm vào dây thần kinh nhạy cảm, yếu đuối và đa nghi của người già. Ông ấy càng cảm thấy mình đưa ra cái giá chưa đủ, hứa hẹn đủ loại điều kiện ưu đãi, khiến Thương Dật phải lật mặt thì ông ấy mới im lặng không đề cập tới nữa. Nhưng lời đã nói ra, trong phút chốc không ít người lén lút chúc mừng Thương Dật đã khổ tận cam lai, từ nay bước chân vào hào môn.
Người chúc mừng rất nhiều, Thương Dật cũng không đi phản bác từng người, thông tin mập mờ đôi khi lại tốt hơn.
Chỉ là trong số những người chúc mừng, hai chữ Hứa Mẫn dù thế nào cũng rất chướng mắt.
Mẹ cô chết rồi mà!
Cô lại đi chúc mừng một kẻ thứ ba!
Thương Dật cầm điện thoại ngẫm nghĩ mãi không ra, lật danh bạ, trong sáu đứa con của vị kia, ngoại trừ đứa nhỏ nhất đang học mẫu giáo vẫn tíu tít hôn cô, thì chỉ có Hứa Mẫn được cưng chiều nhất là gửi lời chúc mừng.
Đến tối, những đứa trẻ khác cũng kéo đến hỏi thăm tin tức, hỏi cô có phải sắp làm mẹ kế không, cô đương nhiên khéo léo từ chối.
Đùa à.
Cô làm mẹ đỡ đầu của Trương Tự là đủ rồi, không muốn một lời thành sấm tự dưng có thêm sáu đứa con.
Hứa Mẫn vẫn đang ở Singapore, Thương Dật không định tiếp xúc trực tiếp với cô ấy. Ai ngờ ngày hôm sau Hứa Mẫn đã dựng xe đạp, vừa nhai kẹo cao su vừa xuất hiện trước mặt cô.
Lúc đó cô đang trên đường về, thời gian này cô tạm trú tại nhà vị kia. Vừa mở cổng, tay còn xách hai hộp bánh trứng, Hứa Mẫn đã lao tới, đón lấy túi đồ của cô, vỗ vỗ vào ghế sau: "Chị Thương có nhớ tôi không?"
"......?" Thương Dật tự nhận mình không có giao tình gì với cô ấy, bất lực quay đầu nhìn cậu chàng xấu trai. Cậu ta gật đầu: "Chào buổi tối, Hứa tiểu thư."
"Chào buổi tối, ủa, vệ sĩ già đâu rồi?"
Cô nàng già dặn tên là Phạm Dao Dao, nhưng cô ấy không thích cái tên nghe như búp bê giọng trẻ con này. Cô ấy thích kẻ mắt đen đậm đầy hoang dại và kiểu tóc tết dây thừng đậm chất hip-hop, quần áo cũng chẳng bao giờ mặc tử tế, cứ phải khiến người ta nhìn vào thấy giống như dân chơi bất hảo mới chịu.
Cô nàng già dặn vốn là vệ sĩ thân cận của Thương Dật, hiện tại đang bảo vệ Từ Uyển Khanh, Thương Dật từ chối để bất kỳ ai biết đến sự tồn tại của Từ Uyển Khanh.
"Cô về khi nào thế?"
Thương Dật giả vờ tự nhiên, tạm biệt cậu chàng xấu trai, bước lên ghế sau, đưa tay vịn vào eo Hứa Mẫn.
"Nghe nói chị sắp làm mẹ kế của tôi rồi?"
"Nghe ai nói?"
Hứa Mẫn cười, đạp xe chở cô đi một vòng: "Dẫn chị đi uống trà."
Hai người ngồi đối diện nhau, trước đó chẳng ai trả lời câu hỏi của ai, thăm dò mãi mà chưa rõ ý đồ của đối phương, Thương Dật thầm tính toán.
Dù vị kia đã nói trước, nhưng Thương Dật thực sự không để Hứa Mẫn vào mắt.
"Sau này tôi có phải đổi cách xưng hô, gọi chị là......"
"Đừng." Thương Dật uống trà, dùng chén trà che đi biểu cảm, "Tôi rất lấy làm tiếc."
"Sống chết có số, chỉ là quá đột ngột, tôi nhất thời chưa chấp nhận được."
Hứa Mẫn có khí chất rất đặc biệt, mặc áo khoác đứng trước cửa kính, dù cô ấy có đang ngẩn người thì khi người khác chụp một tấm cũng có thể nói đây là ảnh siêu mẫu đường phố đầy lạnh lùng.
Cô ấy nhẹ nhàng đẩy một chiếc hộp nhỏ qua: "Mở ra xem đi."
Nếu không phải kích thước chiếc hộp còn to bằng nắm tay, Thương Dật sẽ tưởng đây là màn cầu hôn mất thôi!
Lòng cô do dự như thể cầm cây bút dạ đã cạn mực gạch lên bảng trắng, phát ra một tràng tiếng ồn chói tai. Cô biểu diễn một loạt cảm xúc phức tạp từ do dự đến căng thẳng, rồi mới nhẹ nhàng mở hộp ra, bên trong là một đôi vòng ngọc kiểu dáng cổ xưa.
Hả?
Thương Dật đóng hộp lại, đẩy trả về, nhưng Hứa Mẫn lại ấn tay cô lên hộp, nhẹ nhàng đẩy lại.
Ngón tay thon dài lạnh lẽo, Thương Dật rùng mình một cái.
"Vòng tay của mẹ tôi, bà nội cho bà ấy, con dâu nhà họ Hứa đều có cái này, tôi mang từ quê lên đây. Chị Thương, những việc chị làm mọi người đều thấy rõ, tôi sẽ không vì người đã khuất mà vô cớ giận lây sang người khác, đây là điều chị xứng đáng được nhận."
"Đừng đùa nữa."
Thương Dật trầm giọng rút tay ra, đứng dậy định bỏ đi.
"Chị cũng chỉ lớn hơn tôi sáu tuổi, tôi không cách nào đổi cách xưng hô được. Đúng rồi, chị còn nhớ lúc chị mới đến không, tôi vừa lên cấp ba đánh nhau với người ta, bị thương tích đầy mình."
Thương Dật đứng ở cửa, bị lời tâm sự đột ngột này kéo lại. Cô hơi vén tấm rèm trúc của phòng riêng lên, cuối cùng vẫn quay lại. Hứa Mẫn mới khẽ cười, đôi mắt lấp lánh nước: "Tôi không dám nói với bố, là chị đã qua xử lý giúp tôi, nhớ không? Chị nói với tôi rằng, có thù không báo sao được, sau đó tát cho phụ huynh của đứa con trai gây chuyện một cái, khiến ông ấy phải tâm phục khẩu phục. Tôi luôn nhớ rõ chuyện đó."
Thực tế Thương Dật không nhớ nổi chuyện này. Trong giai đoạn đầu tiếp cận vị đại gia kia, để lấy lòng người nhà ông ấy, chuyện gì cô mà chẳng làm qua? Loại chuyện này e là cô không nhớ rõ lắm, chỉ có một ấn tượng mờ nhạt, cũng không nhớ mình từng nói câu vàng ngọc "có thù không báo sao được".
Hứa Mẫn hồi tưởng chuyện xưa, hồi tưởng một hồi rồi khóc. Thương Dật rút khăn giấy đưa qua, Hứa Mẫn dụi đôi mắt đỏ hoe, chậm chạp đứng dậy.
Thương Dật cảm thấy cô ấy vẫn còn là một đứa trẻ, cố gắng lục lọi lại chút ký ức cũ giữa mình và Hứa Mẫn để tự làm cảm động bản thân, an ủi nói: "Bây giờ cô rất giỏi, bố cô rất tự hào về cô."
"Ông ấy càng thích chị hơn." Hứa Mẫn như dã thú tiến gần con mồi, đôi mắt đỏ ngầu nhưng giọng nói lại trầm xuống.
Thương Dật chết cũng không ngờ tình tiết cẩu huyết trong tiểu thuyết lại xảy ra trên người mình.
Hứa Mẫn cao ráo chân dài, dễ dàng kẹp chặt cổ tay cô, ép vào tường, hơi thở áp sát, phả vào mặt: "Chị là người bố tôi chọn, ông ấy thích chị, chị là tài sản của ông ấy, đáng sao? Có đáng không? Một công ty lớn như vậy, ông ấy nói cưới chị, đến lúc đó những gì chị kinh doanh cũng đều là của ông ấy hết. Chị nhìn tôi đi, hả? Tôi là của chị, chị có thể lựa chọn...... Sau khi bố tôi qua đời, chúng ta......"
Thương Dật vùng thoát tay phải, vung tay tát cho cô ấy một bạt tai: "Tôi có thể coi như chưa nghe thấy gì, đừng phụ lòng bố cô."
Một cái cớ đầy chính nghĩa, một lý do đường hoàng, Thương Dật xách túi rời đi, không thèm ngoảnh đầu lại.
Hứa Mẫn thích cô? Sao cô không phát hiện ra một chút manh mối nào nhỉ?
Về chuyện yêu thích, Thương Dật tự nhận mình có "xúc tu" rất dài, có thể cảm nhận được mọi thiện ý và ác ý ùa tới. Ai ngoài mặt không tốt với cô nhưng thực chất có chút tán thưởng, ai cười mà bụng một bồ dao găm, cô đều cảm nhận rõ ràng.
Nhưng chuyện của Hứa Mẫn này thật sự là không báo trước, thực sự đột ngột. Hệt như đang chơi game mà trong bụi rậm bỗng dưng chui ra cả trăm người khiến cô không kịp phản ứng.
Từ Uyển Khanh thích cô, cô cảm nhận rất rõ ràng, dù chưa phân biệt được loại tình cảm đó là gì, nhưng cô có thể nhận ra. Từ Uyển Khanh hờn dỗi, vui cười hay thậm chí là cố ý chọc tức cô, cô đều cảm nhận được; Trương Tự tuy trông có vẻ nhát gan, nhìn thấy cô là run cầm cập, nhưng thực ra rất ỷ thế làm càn, mỗi khi đến kỳ kiểm tra mà nhờ cô làm bài hộ đều rất hùng hồn; đại gia thích cô, cô cũng cảm nhận được, dù sự yêu thích này có chút cảm giác của kẻ sắp đất xa trời vớ được cọng rơm cứu mạng, nhưng thích vẫn là thích.
Chỉ có Hứa Mẫn này, đột nhiên tung một chiêu khiến cô không kịp trở tay.
Cô không dám nói với đại gia.
Chỉ là sau đó nhìn thấy Hứa Mẫn, cô đều cố gắng vươn dài những "xúc tu" vô hình của mình để cảm nhận thiện ý và ác ý từ người cô ấy, đối phó mà lưng vã mồ hôi lạnh.
Hứa Mẫn bắt đầu bám lấy cô không buông, lái xe một tiếng đồng hồ qua chỉ để gặp cô một lần; buổi tối nhất định phải gọi điện thoại nói chuyện trên trời dưới đất, mỗi đêm đều phải chúc nhau ngủ ngon. Nếu cô không nói ngủ ngon, một lát sau sẽ có người tới gõ cửa phòng.
Thậm chí nếu có thể, Hứa Mẫn còn muốn chui vào chăn ngủ cùng cô.
"Từ khi mẹ tôi mất, không có ai ngủ cùng tôi cả, mấy đứa em tôi nhỏ quá, phiền phức lắm, chị không lẽ cũng đuổi tôi ra ngoài sao?" Hứa Mẫn nói.
"Ra ngoài."
"Không đâu, tôi sẽ không làm gì cả, không lẽ chị chột dạ sao? Nếu chị chột dạ, thì tôi lại không thấy buồn ngủ nữa đâu......"
Thương Dật quay người lưng về phía Hứa Mẫn, lòng đầy lo lắng. Thời gian này cậu chàng xấu trai giúp cô che giấu việc ngủ mê mỗi chiều đã rất vất vả rồi, không thể cứ thế này mãi được.
Cô phải về Bắc Kinh thôi.
Nửa đêm giật mình tỉnh giấc, Hứa Mẫn không biết dịch chuyển thế nào đã ở ngay trước mắt cô, hai tay ôm lấy cô, tư thế vô cùng mập mờ.
Cô rón rén bò dậy, chộp lấy điện thoại, trốn vào nhà vệ sinh gọi cho cậu chàng xấu trai: "Nhanh nhất! Lập tức! Ngay bây giờ! Bí mật! Vị kia để tôi đối phó."
Khi phương Đông vừa hửng sáng, máy bay xé toạc bầu trời, Thương Dật ngáp dài quấn chặt tấm chăn. Tấm chăn trượt xuống một góc, để lộ bộ đồ ngủ bên trong.
Đợi sau khi xuống máy bay, cậu chàng xấu trai đặt điện thoại xuống, vỗ nhẹ vai Thương Dật: "Chị, cô ấy đi theo rồi."
Thương Dật hồn siêu phách lạc, tấm chăn trượt khỏi nửa vai: "Chiều nay tôi sẽ ngủ, dù thế nào đi nữa, tuyệt đối đừng để cô ấy biết đến Từ Uyển Khanh."
