Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ
Chương 23: Thương Dật nhớ ai kia rồi
Cô đứng dậy từ cạnh bàn học, bên tay trái là cuốn "Đường Thi Tam Bách Thủ", bên tay phải là sách Ngữ Văn và vở bài tập, bên dưới còn đè lên một cuốn sổ tay.
Lật ra, là những lời mà Từ Uyển Khanh tuổi mười sáu để lại cho cô.
Nội dung đại khái là, trong một buổi tập trung thường ngày, có một người đàn ông đột nhiên đưa cho cô bảo quản một thứ gì đó, cô mở ra xem, là bảy viên đan dược.
Bảy viên đan dược.
Thương Dật nghĩ đến thứ tròn vo mà Từ Uyển Khanh đã đút cho mình trước khi đi.
Trường sinh bất tử dược.
Tên hoàng đế kia đã luyện thành thật sao?
"Biết rồi."
Cô trả lời như vậy.
Hai chữ này giống như phê tấu chương, trông rất chính thức và có lệ. Trong lòng Thương Dật dâng trào nhiều cảm xúc, bắt đầu dần dần suy đoán xem Từ Uyển Khanh đã trải qua những gì để rồi ăn viên thuốc trường sinh bất tử đó và sống đến tận bây giờ.
Quả nhiên, thảo nào Từ Uyển Khanh không nói, hóa ra sớm muộn gì mình cũng sẽ biết.
"Moa moa."
Lòng nhẹ nhõm hơn một chút, cô cố ý bổ sung một câu lả lướt, trông có vẻ hoạt bát hơn.
Chỉ là lòng cô vẫn nặng trĩu, nên hai chữ "moa moa" này cực kỳ gượng ép, tỏ ra lạnh nhạt và nông cạn.
Sao mình lại ăn nhầm thuốc trường sinh bất tử một cách không minh bạch thế này? Sống thành một bà lão yêu tinh sao?
Từ Uyển Khanh nghĩ gì vậy?
Khi tỉnh lại lần nữa, cô lại gặp người ấy.
Lúc này ông ấy mới tỉnh, trong phòng đen kịt một đám người, Thương Dật đứng im lặng ở một góc. Lần này cô đến đây một mình là do vị đại lão kia ra ý bảo trợ lý thông báo, cô liếc mắt đưa tình với trợ lý một cái rồi nhận thông báo đi vào.
Vào cửa, tinh thần người đàn ông đã khá hơn một chút, có thể nói được những câu hoàn chỉnh.
"Cô theo tôi đã......"
Một ngón tay giơ lên, khua khoắng một hồi, rồi nắm lại thành nắm đấm.
"Mười ba năm." Thương Dật mỉm cười, quay người nhìn cửa phòng đã đóng chặt, "Thời gian trôi nhanh quá."
"Chưa kịp cho cô một danh phận."
Tim Thương Dật đập thình thịch.
Thế này là có ý gì?
Định đưa cô lên làm chính thất sao?
Đừng mà.
Hiện tại cô và vợ của đại lão chung sống rất hòa thuận, cũng là vì sau khi đại lão chết, những gì cô nhận được tuyệt đối không bằng vị chính thất phu nhân và cô con gái kia.
Bản thân cô cũng không tham, có một chút là đủ rồi, chỉ cần những gì đang có không bị tước đoạt thì cô sẽ không đi gây sự với ai.
Nếu đại lão nhất thời nông nổi, đột nhiên nhớ lại tình nghĩa giữa Thương Dật và ông ấy rồi cứ khăng khăng đòi kết hôn với cô, tuy là lương tâm trỗi dậy, nhưng tuyệt đối sẽ mang đến cho Thương Dật vô vàn rắc rối.
Nói thẳng ra, đại lão đây là hồi quang phản chiếu, không biết lúc nào thì xuôi tay nhắm mắt nữa. Lúc đó không còn ai che chở, không khéo có ngày cô bị trùm bao tải rồi đi đời nhà ma luôn không chừng.
Giữ kẽ một chút, cô từ từ nắm lấy tay người đàn ông, mặt vẫn cười tươi: "Danh phận gì chứ, ông cũng biết tôi là người xấu mà, bây giờ tôi rất tự do, tôi thấy rất tốt."
"Hôm nay bọn họ đến đây, chỉ sợ tôi sống lại. Haizz."
Bọn họ có lẽ là vợ và con của ông ấy.
Thương Dật dĩ nhiên đã gặp qua hai người đó, Thương Dật đánh mạt chược với vợ đại lão toàn thua, cũng không phải là cô cố ý, Thương Dật đã đặc biệt tính toán xem mình nên đánh quân bài nào, thế mà vẫn cứ thua.
Người phụ nữ đó luôn cười ngây ngô, mang theo giọng địa phương vùng quê nói với cô rằng mình không biết chơi, mong cô bỏ qua cho nhiều.
Thương Dật không dám coi thường vị này.
Sau lưng, cô vẫn không dám làm càn, khẽ nói: "Ai cũng bận cả, ông khó khăn lắm mới tỉnh lại, đừng suy nghĩ nhiều."
Người đàn ông vỗ vỗ mu bàn tay cô, khẽ nhắm mắt: "Cô trông chừng tôi một lát, tôi buồn ngủ rồi."
Bàn tay người đàn ông vừa dày vừa thô, khớp xương rất lớn, dường như thời thiếu niên đã chịu rất nhiều khổ cực, lông tay đã rụng sạch, những đốm đồi mồi sẫm màu lốm đốm điểm xuyết lên sự già nua của ông ấy. Tay ông ấy không còn sức lực nữa, cánh tay lỏng lẻo chảy xệ, thân hình mục ruỗng.
Thương Dật nhìn chằm chằm ông ấy, cổ người đàn ông đã xệ xuống thành từng lớp thịt nhão, lúc trước uống rượu say thì đỏ mặt tía tai, giờ đây đều trở nên mềm nhũn, như lớp mỡ dính đang khô héo dần theo ngày tháng.
Cô hơi khó có thể hồi tưởng lại quãng thời gian trước đây cô đã lẳng lơ đón đưa dưới thân ông ấy như thế nào.
Cứ như đó không phải là cô vậy.
Hai tay đặt lên cổ ông ấy, chỉ cần cô dùng lực một chút là có thể bóp gãy cái cổ như cổ gà này.
Lúc này cô đột nhiên rất muốn tìm ai đó ngủ một giấc, bất kể là ai cũng được.
Dốc hết sức để chứng minh quãng thời gian thanh xuân đó của mình từng thực sự tồn tại, nhưng cô đã không còn trẻ nữa rồi.
Phải hoan lạc một cách cuồng nhiệt, để cơ thể vận động lên, mới cảm thấy mình đã từng tốt đẹp.
Từ trong phòng đại lão đi ra, trợ lý của ông ấy vẫn nháy mắt với cô như thường lệ.
Bình thường, cô cũng chỉ liếc nhìn một cái.
Trợ lý mặc đồng phục vest, dáng người cao ráo, trạc tuổi cô, vừa tuấn tú vừa độc thân, lại còn có thói quen tập gym, nhìn thế nào cũng là một đối tượng giải quyết nhu cầu rất tốt.
"Buổi tối cùng nhau bàn bạc chuyện công ty một chút nhé." Anh ta đi tới nói, giọng trầm thấp, từ sợi tóc đến ngón chân đều hoàn hảo.
Đây là một cái cớ, cô trước đây đã từng có một lần cắm sừng đại lão. Thật k*ch th*ch và khoái lạc, cô đã lăn lộn trên giường với trợ lý. Mà ngay vách tường bên cạnh là tiếng ngáy như sấm của đại lão, cô tìm kiếm niềm vui trong đó để chứng minh sức mạnh của mình.
Lần đó, cũng chính là cái cớ này, nói là bàn bạc chuyện công ty.
Biết bao nhiêu chuyện, sao chỉ bàn bạc mỗi chuyện đó?
Thương Dật mỉm cười: "Buổi tối gặp."
Buổi tối người đàn ông ngủ sớm, các bác sĩ đã xem qua, nói rất lạc quan, đại lão có lẽ đã mượn trời thêm năm trăm năm nữa, vẫn có thể thét ra lửa.
Thương Dật nghe xong, cảm giác thất bại dâng lên trong lòng.
Cùng trợ lý xuống lầu thuê phòng, cậu chàng xấu trai che giấu giúp cô.
Cô chậm rãi dặm lại lớp trang điểm, soi gương che đi vẻ tiều tụy và không vui của mình, cậu chàng xấu trai đứng ở cửa: "Chị, thật sự ổn chứ?"
"Sao? Tôi hoàn lương rồi à? Haizz, mọi người đều là người trưởng thành cả, sao cậu đột nhiên như nằm mơ về thời nhà Thanh thế?"
"Chị không vui."
"Đừng có hở ra là học theo cách nói chuyện của Từ Uyển Khanh, tôi đang vui lắm đây." Thương Dật mím môi cho son đều màu, "Được rồi, vị kia tỉnh rồi, tôi còn có thể cho mình nghỉ phép thêm lần nữa."
"Chị đã hôn Từ Uyển Khanh, đó là một người cổ đại."
"Cô ấy cứng nhắc mà cậu cũng cứng nhắc theo à?" Thương Dật nhấc túi xách lên, "Sớm muộn gì tôi cũng dạy được cho Từ Uyển Khanh biết thế nào gọi là, quan hệ tình......"
"Em biết rồi."
Cậu chàng xấu trai kịp thời ngắt lời cô, cô uyển chuyển bước ra ngoài, "Canh chừng đấy nhé, đừng để lộ sơ hở."
Chuyện Thương Dật vụng trộm đối với cậu ta mà nói là chuyện rất bình thường. Thuận mua vừa bán, ai cần nấy lấy. Thương Dật chậm rãi thở ra một hơi đục ngầu, đẩy cửa bước vào phòng, trợ lý đã sớm chờ đón cô, đóng chặt cửa, quấn lấy cô.
Không chờ c** q**n áo kịp, Thương Dật cười: "Anh đúng là gan lớn thật."
"Nếu em không chịu, anh cũng không dám."
Anh ta thở hổn hển kéo vạt áo sơ mi ra, ôm chặt eo Thương Dật, hơi thở phả bên tai cô, khiến cô ngứa ngáy: "Được rồi, tôi biết tôi là loại đàn bà gì mà."
"Đừng nói cái đó, em không anh tôi sao? Lão già đó có thể làm em thỏa mãn sao? Hửm?"
Thương Dật lại cười, nụ cười có chút cứng nhắc.
Nhắc đến người đó làm gì?
Lão già ấy còn sống ngày nào, Thương Dật cô đây vẫn còn là tình nhân ngày đó, chỉ là món đồ chơi thuộc về ông ấy.
Ra ngoài vụng trộm cũng được, tùy ý lả lơi cũng được, chỉ là cô đang tự lừa mình dối người mà thôi.
"Đợi ông ấy chết rồi, ừm, chúng ta sẽ không sợ nữa."
"Anh sợ cái gì?"
"Chuyện lén lút này, haizz, lần trước nói với em rồi đấy. Dự án ở Thẩm Dương đó, em cứ đưa cho anh......"
Thương Dật ngoảnh mặt đi, nụ hôn của người đàn ông như tiếng th* d*c của chó đực, dạo chơi giữa cổ và vai.
Cô đột nhiên tỉnh táo lại.
Hai tay có sức lực, cô giơ tay đẩy người đàn ông ra: "Được rồi, hôm nay tôi đến tháng, không chơi với anh nữa."
"Ơ cô này......"
"Đi đây."
Thương Dật mở cửa đi ra ngoài, trợ lý vẫn còn ở trần, giật lấy túi của cô: "Em làm nh nổi lửa lên rồi, emcô phải chịu trách nhiệm."
"Tự mình ra tay, cơm no áo ấm."
Cô là một người đàn bà lăng loàn tuyệt tình như vậy đấy.
Lúc cô chỉnh đốn lại nhan sắc bước ra cửa, cậu chàng xấu trai đang hút thuốc.
Thấy cô, cậu ta lập tức dập tắt thuốc, cất gạt tàn, mở cửa sổ thông gió: "Nhanh vậy sao? Anh ta bị bệnh à chị?"
"Tôi bị bệnh thì có." Thương Dật ngả người xuống sofa, ném túi xách sang một bên, "Anh ta muốn chấm m*t miếng đất ở Thẩm Dương."
Cậu chàng xấu trai ngẩn ra một chút: "Anh ta bán sắc mà."
Cũng đúng.
Thương Dật bán mình cho đại lão, có được tất cả trước mắt.
Tên trợ lý đó bán mình cho Thương Dật, có được thứ anh ta muốn.
Ai cần nấy lấy, cũng chẳng có gì sai.
"Vị kia vẫn đang ngủ à?"
"Ừm, vợ con ông ấy đến thăm rồi. À đúng rồi, em có lắp máy nghe lén, chị có muốn nghe một chút không."
"Không nghe, tóm tắt nội dung chính đi."
"Vị kia nói bọn họ là người nhà, cho dù ông ấy chết, đa phần di sản cũng để lại cho con cái, nói chị là người ngoài, chỉ là kiếm tiền mồ hôi nước mắt, bảo họ đừng đến gây sự với chị."
"Ông ấy cũng khéo ăn khéo nói thật."
"Chị đừng để bụng, trước mặt vợ con cchắc chắn ông ấy cũng không thể tạo thêm kẻ thù cho chị."
"Không sao."
Lời an ủi của cậu chàng xấu trai lại giống như những con sâu đục xương chạy khắp tứ chi bách xương cố.
Liếc nhìn ra ngoài cửa sổ một cái, cậu chàng xấu trai nhân lúc đó cất bao thuốc đi.
Thương Dật giơ tay: "Này, cho tôi một điếu."
Châm thuốc, kẹp giữa ngón tay, Thương Dật nhìn nhìn, dù thế nào cô vẫn thấy thuốc lá là thứ mùi rất khó ngửi.
Đại lão thích thuốc Tiểu Gấu Trúc, thỉnh thoảng hút Trung Nam Hải, đúng là tiêu chuẩn của người trung niên, thuốc hay đặt ở góc bàn, Thương Dật tuyệt đối không liếc nhìn một cái.
Đưa lên môi, Thương Dật hạ quyết tâm, vẫn dập tắt đi.
"Ấu trĩ, cút ra ngoài mà hút cho tôi. Hôi chết đi được."
Ném trả lại cho cậu chàng xấu trai, Thương Dật khoanh tay ngồi định thần, mở cửa sổ ra.
Ở đây, nếu cô nhảy xuống......
Nếu đó thực sự là thuốc trường sinh bất tử, vậy cô có chết không?
Chắc chắn là có, chỉ là không tự tìm cái chết thì sẽ không chết thôi.
Cô đột nhiên rất phía muốn đối diện có một Từ Uyển Khanh đang ngồi đó, Từ Uyển Khanh sẽ không trả lời cô gì cả, chỉ làm cô tức giận, nhưng lại quy củ khép hai chân lại, yên tĩnh đọc sách, thỉnh thoảng ngẩng đầu nhìn một cái, thỉnh thoảng đứng dậy đi dạo, tập luyện cho đôi chân vừa mới được giải phóng không lâu của mình.
Vị cổ nhân này nếu biết cô là một người đàn bà ph*ng đ*ng như vậy, chắc chắn cũng sẽ không cho cô sắc mặt tốt đâu nhỉ?
Vê vê màn hình điện thoại, sáng rồi lại tối, tối rồi lại sáng, giơ tay lên rồi lại hạ xuống, cuối cùng vẫn bấm số gọi đi.
"Chị! Tình hình thế nào rồi, sao vậy?"
"Từ Uyển Khanh có đó không?"
"Có, đang đi dạo trong phòng, nhân lúc chị không có nhà cứ đòi mua cái giá sách lớn hơn, bản lĩnh cao cường lắm. Giờ đã sắp xếp sách xong xuôi hết rồi, còn có cả mục lục nữa, vừa mới hỏi em cách nhập vào máy tính, người cổ đại này sành điệu thật đấy."
Một hồi tiếng bước chân lạch bạch, bên kia đổi giọng: "Ôi? Nói vào chỗ này là được sao? Được, vậy ta nói, chỉ có Thương Dật nghe thấy thôi sao? Đúng là vật thần kỳ......"
"Alo." Thương Dật áp điện thoại vào tai, cuộn mình trên sofa, "Cô có nghe thấy không?"
"Thương muội cứ nói."
Thương Dật đã hình dung ra cảnh Từ Uyển Khanh đang ngồi ngay ngắn đối diện với điện thoại, nghiêm túc khép gối đoan trang rồi.
"Tôi mua cho cô một cái điện thoại nhé?"
Cô không nghĩ ra được lời nào khác.
"Sao đột nhiên Thương muội lại muốn mua? Vật này thần kỳ, ta đã có iPad rồi, không cần thêm nữa, thần thông trong đó ta còn chưa học hết, vạn lần đừng lãng phí tiền bạc."
"......" Thương Dật đột nhiên nhăn mũi, nhíu chặt mày che mắt lại, "Cô có muốn quà gì không?"
"Lại chẳng phải sinh thần, cũng không phải ngày lễ gì, Thương muội sao bỗng nhiên lại nói vậy?"
"Không có gì, vẫn nên mua một cái điện thoại thì hơn, tôi có thể gọi điện cho cô."
"Thương muội muốn gặp ta thì cứ nói thẳng."
Thương Dật hơi do dự vài giây: "Chậc, lại nói lời ong bướm rồi?"
"Hôm nay ta mua một cái giá sách, làm nàng tốn kém rồi......"
Nghe giọng điệu thì chẳng có chút gì là ngại ngùng cả, Thương Dật cười: "Mua thì mua thôi, lôi thôi quá. Tôi cũng không thiếu tiền."
"Khi nào nàng về?" Đầu dây bên kia giọng nói nhè nhẹ.
"Không biết."
"Bùa bình an có đeo cẩn thận không?"
Thương Dật theo bản năng sờ lên cổ áo, lại sờ vào khoảng không, khiến lưng cô lạnh toát.
Vội vàng lục lọi trong túi xách, tìm thấy cái túi vải nhỏ nhắn xinh xắn trong đó, cô mới thở phào một hơi: "Tôi không tin mấy thứ thần thánh ma quỷ đó, không đeo."
Đầu dây bên kia im lặng một hồi, mới truyền đến một tiếng cười khẽ: "Thật sao?"
"Được rồi được rồi là giả đấy, tôi cất kỹ rồi, sao cô lại tra hỏi tôi nữa? Không nói với cô nữa."
Vội vàng cúp điện thoại, Thương Dật cầm điện thoại ngồi định thần, tựa lưng vào sofa, mệt mỏi nheo mắt lại.
Cậu chàng xấu trai đẩy cửa bước vào: "Vị kia gọi chị."
"Lại gì nữa." Cô vội vàng đứng dậy, nắm chặt bùa bình an, lấy thêm vài phần sức mạnh mới cất lại vào túi, vội vã đi ra.
"Ngủ một lát đi, không có cô, tôi không ngủ được."
Người đàn ông nghiêng người nhường chỗ, Thương Dật khựng lại một lát.
Phía bên kia giường trống trải vẫn còn mang theo nhiệt độ cơ thể của người đàn ông, cô đã nằm quen rồi, giờ nhìn lại bỗng dưng thấy có chút chướng mắt, nhưng cô nhanh chóng đổi biểu cảm, mới khẽ cười: "Lớn tướng thế này rồi. Ông đợi chút, tôi đi thay quần áo."
"Đừng thay, không cần làm gì cả."
Nửa đẩy nửa thuận, cô bị người đàn ông kéo vào cạnh người, áo khoác của cô vẫn chưa cởi, đè lên có chút không thoải mái.
Ông ấy ôm chặt cô, đôi tay lỏng lẻo không lực ôm lấy cô, từ từ nhắm mắt lại.
Bên tai truyền đến tiếng ngáy yếu ớt, cơ thể suy nhược đến nỗi tiếng ngáy cũng không còn như trước nữa.
Cô trợn tròn mắt nhìn trần nhà, ngay lúc này, cô cực kỳ muốn bay về Bắc Kinh, chẳng làm gì cả. Cô chỉ muốn nằm nhìn Từ Uyển Khanh đang ngủ bên cạnh, cứ nhìn mãi như vậy là được rồi.
Khoảnh khắc đó cô đột nhiên nhận ra, tâm trạng này có chút giống như lão già đang ngủ say ôm lấy cô lúc này.
Cô không biết người đàn ông này có yêu cô hay không.
Rút người ngồi dậy, ra ngoài gọi một cuộc điện thoại.
"Tôi tìm Từ Uyển Khanh."
Đợi một lát, bên kia khẽ "Dạ" một tiếng.
"Cô ngủ chưa?" Giọng cô rất chậm, như sợ người khác nghe thấy, lại hạ xuống rất thấp.
"Vẫn chưa ngủ, hôm nay đang đọc "Tùy Viên Thực Đan", bụng dạ trống rỗng, không ngủ được."
Đầu dây bên kia thành thật trả lời cô, còn kèm theo tiếng lật sách sột soạt nhẹ nhàng.
"Về rồi chúng ta đi ăn lẩu có được không?"
"Thương muội quả thật đang nhớ ta sao?"
"Ừm." Lần này cô không phủ nhận.
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng cười khẽ như gió ấm: "Ta thắng rồi."
"......?"
Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói hớn hở của Từ Uyển Khanh đang túm lấy cô nàng già dặn: "Thương Dật rõ ràng là nhớ ta rồi mới gọi điện thoại, ta thắng rồi, người thua cuộc thì phải chịu phạt đấy nhé."
Cô nàng già dặn bướng bỉnh nói: "Cô uy h**p dụ dỗ, ép chị tôi nói nhớ cô, tôi không tin!"
"Không được! Thua là thua!"
"......"
Thương Dật khẽ mỉm cười, thở dài một tiếng, cúp điện thoại.
