Song Linh Xuyên Hồn - Ngưu Nhĩ Nhĩ
Chương 22: Từ Uyển Khanh moah moah
Phật ở trên cao, mắt lạnh từ bi, đứng lặng không yên, nhìn thấu vạn trạng chúng sinh.
Chúng sinh đi lại giữa ngôi chùa, khói hương nghi ngút, tăng lữ như những sợi chỉ dệt nên tấm lưới kết nối những con người vốn chẳng hề quen biết này lại với nhau.
Từ Uyển Khanh rũ mắt.
Bên tai thấp thoáng lời của viên ngoại.
Thầy thuốc không thể khám được nguyên nhân của chứng bệnh ngủ mê của nàng, chi bằng ra ngoài cầu xin thần tiên xem sao.
Ngày hôm đó ra ngoài, nàng đã thành tâm quỳ xuống.
Nhưng chẳng phải cầu để tỉnh lại, mà là cầu để đừng tỉnh lại.
Không tỉnh lại, thì sẽ luôn chìm đắm trong giấc mộng, trong mộng có tư thục, có bạn học, có cậu chàng xấu trai, có cô nàng già dặn, có Trương Tư và có cả...... Thương Dật.
Nàng cầu một lá bùa cho Thương Dật.
Dẫu cách biệt mấy trăm năm, dẫu lá bùa này chẳng thể truyền đến tay Thương Dật, nhưng nàng vẫn thành tâm cầu khẩn.
Vị hòa thượng hỏi: "Thí chủ cầu điều gì?"
"Điều gì ư?"
"Đã là cầu phúc cho người khác, ắt hẳn phải có chuyện quan trọng nhất, khổ ải vô số, nữ thí chủ muốn giải điều gì?"
"Cầu duyên phận."
Nàng dứt khoát đáp thế.
Cầu một mối duyên phận có thể gắn kết Thương Dật với nàng vào một chỗ.
Nàng sống ở hiện tại, Thương Dật lại ở tương lai, nếu không có cuộc gặp gỡ tình cờ này, nàng và Thương Dật tuyệt đối không có chút can hệ nào. Đã được gặp gỡ, nàng không cam lòng phải kết thúc như vậy, không thể dừng lại đột ngột, nhất định phải có một niềm mong mỏi mới được.
Cầu duyên phận, sẽ có duyên có phận. Ngộ nhỡ đời sau sau sau nữa của nàng, chẳng biết cơ duyên xảo hợp thế nào mà vẫn có thể gặp được Thương Dật, nàng cũng thấy mãn nguyện rồi.
Có điều, cho đến tận bây giờ, nàng cũng không rõ vì sao mình lại khao khát được gặp Thương Dật đến thế.
Từ trong chùa đi ra, nàng lên xe, đi ngang qua phố, có người rao bán "Kim Bình Mai" và "Không Đối Nguyệt", cuốn sau chính là câu chuyện do nàng viết, đã đưa cho Thương Dật xem qua rồi.
"Xem đi, gần đây hai cuốn này thịnh hành nhất đấy, quý khách không mua là người khác đang đợi lấy ngay thôi."
Nàng vén rèm nhìn ra ngoài, chỉ thoáng chút đắc ý quan sát, rồi vội vàng khép rèm lại.
Nàng vốn có tâm đắc với tiểu thuyết, lại từng thấy qua những bản thảo th* t*c lưu truyền của Trương Từng, nên sớm đã biết mình nên viết như thế nào.
Chưa kể có "Kim Bình Mai" đi trước, dù nàng vô tình hay hữu ý cũng có thêm vào chút chuyện giường chiếu. Viên ngoại biết chuyện, cũng khen nàng chẳng phải hạng nữ tử tầm thường, tuyệt đối không phải kẻ dùng những thứ diễm tục để lòe thiên hạ.
Nàng viết về chuyện giường chiếu vốn dĩ cực kỳ hàm súc, nhưng Thương Dật xem xong lại góp ý. Rằng nếu nàng có thể viết lộ liễu hơn một chút, viết thêm vài chương nữa, không cần phải xấu hổ, nhất định sẽ bán chạy hơn.
Thương Dật quả thực thông minh, người người đều giấu nhẹm chuyện trên giường kia đi, cứ như tránh né thú dữ mà không nhắc tới, nhưng lại chẳng ai tránh khỏi. Ai ai cũng có chuyện đó, đều cần đến nó, sau lưng thì cười cợt dâm ô, nhưng ngoài mặt lại phải giả vờ đạo mạo.
Mang theo ba phần vui sướng bảy phần lo âu, nàng giấu lá bùa bình an vừa cầu được đi về phòng.
Đám nha hoàn đều không có ở đó, chỉ có bà vú đi theo nàng thấy giữa mày nàng mang theo ý cười, có chút thẹn thùng của thiếu nữ, bèn trêu chọc: "Viên ngoại tuy tuổi tác có hơi lớn, nhưng đối với tiểu thư đúng là cực kỳ tốt, dỗ dành tiểu thư nhà ta đến mức cười không khép miệng lại được kìa."
Nàng vội vàng thu liễm biểu cảm: "Vú lại nói gì thế? Đừng có bàn tán phu quân sau lưng."
Bà vú cười hì hì một tiếng rồi đi ra ngoài, nàng bàng hoàng ngồi xuống, giấu lá bùa bình an trên người, coi như là cầu cho chính mình.
Đêm đó, lại là buổi tụ họp của giới văn nhân.
Các văn nhân không thường xuyên tới, nhưng thời gian ở lại ngày càng dài, trong một tháng thì có đến nửa tháng ở chỗ này.
Sau tấm rèm, nàng tự mình thắp đèn lên, nghe ngóng chuyện bên ngoài.
Nàng cúi đầu trông như đang mệt mỏi ngủ thiếp đi, nhưng thực chất là đang để tâm nghe ngóng.
Các văn nhân bàn luận, chẳng qua là làm sao để đặt bút, nên viết thế nào về việc luyện đan của đương kim Thánh thượng, làm sao để thảo phạt, làm sao để tránh né quan phủ, làm sao để nhắc đến Thái tử.
Đa phần là chuyện văn chương, tuy ai nấy nói năng cực kỳ hùng hồn, nhưng cũng chẳng thấy sóng gió gì lớn, nàng hơi buông lỏng cảnh giác.
Mỗi lần đám văn nhân này tới đều không giống nhau. Từ Uyển Khanh để tâm lưu ý những giọng nói khác nhau.
Văn nhân ai ai cũng muốn có phong cốt, muốn có khí tiết, khoa cử không thành nhưng vẫn muốn vang danh thiên hạ.
Từ Uyển Khanh ở sau rèm nghe, lẳng lặng cúi đầu viết thứ của mình, một lát sau, mọi người dường như đang ăn đêm, một mảnh cười nói vui vẻ.
Sau tấm rèm đột nhiên có một nam tử xông vào.
Nàng kinh hãi che mặt, nam tử kia lại nhét cho nàng một vật: "Suỵt, tẩu tẩu giữ hộ ta, mười ngày sau tôi sẽ quay lại lấy. Chuyện này đừng nói với bất kỳ ai."
Nam tử này trông còn trẻ, dáng người gầy cao, đứng trước mặt nàng như một cái sào, ánh mắt trong trẻo không giống kẻ phong lưu đốn mạt.
Nhìn ngón tay hắn thon dài, trông cực kỳ linh hoạt, lúc đưa đồ cũng rất nhanh và nhẹ.
Nàng bị nam tử đột ngột xông vào này làm cho giật mình, nửa ngày không hoàn hồn lại được, đến khi nàng định thần lại, nam tử đã sớm rời đi.
Viên ngoại đi tới sau rèm, nàng trực tiếp đưa vật mà nam tử kia vừa giao ra. Hóa ra là một chiếc hộp gấm nhỏ có thêu hình rồng.
Lúc lấy ra, chính nàng cũng giật mình.
Ai mà dám dùng thứ có thêu rồng vàng năm móng chứ?
Viên ngoại bỗng nhiên nắm lấy hai tay nàng, siết chặt hộp gấm: "Tên đó thật to gan lớn mật......"
"Đây là vật gì?"
Câu hỏi rơi vào thinh không, chân mày viên ngoại nhíu chặt, giọng nói lạnh lẽo: "Chuyện này chớ có nói với người khác, ta đi gặp Thái tử. Những ngày này, nàng hãy chuẩn bị sẵn sàng để rời khỏi nhà bất cứ lúc nào."
"Vậy còn chiếc hộp này."
"Vẫn nhờ nương tử giữ hộ."
Thế là chiếc hộp này được nàng cất giữ.
Nàng liệu tính chuyện này biết càng ít càng tốt, nếu bản thân biết bên trong giấu thứ gì, lời nói thần sắc ắt sẽ không che giấu nổi.
Nhưng nếu không biết, ngộ nhỡ xảy ra chuyện gì, e là mình phải chết oan chết uổng.
Ngày hôm sau, khi nàng lại đến hậu thế, vừa tỉnh dậy đã vội vàng mở cuốn sổ ra, nhìn thấy lời nhắn ngày hôm trước của Thương Dật:
Trương Tự, bây giờ tôi đang gặp chút rắc rối, tính toán ngày tháng thì kỳ thi cuối kỳ cháu phải tự mình nỗ lực lên. Ngày mai bạn cùng bàn hẹn cháu chiều sau khi tan học cùng làm đề tiếng Anh, cháu lo mà nước đến chân thì nhảy đi, đừng có vừa về nhà là nghịch điện thoại nữa.
Thương Dật gặp rắc rối.
Từ Uyển Khanh không đành lòng đem chuyện của mình ra làm phiền Thương Dật nữa.
Nhưng lời nghẹn trong lòng, không nói ra thật khó chịu, bèn để lại lời nhắn, đem quá trình có được hộp gấm kể lại rành mạch từ đầu đến cuối.
Cuối cùng lại viết:
Trong hộp gấm có bảy viên đan dược, toàn thân màu ngọc, ngửi không thấy mùi gì.
Đeo cặp sách đi đến trường tư thục, lúc sắp rời đi, nàng lại không kìm nén được, viết bổ sung vào sách Ngữ văn:
Nếu nàng có chuyện phiền lòng, có sẵn lòng nói với ta không?
Ta tuy không hiểu, nhưng cũng có lòng muốn san sẻ cùng nàng.
Cách một ngày sau, nhận được hồi đáp:
Biết rồi. Moah moad
"Moah moah" có nghĩa là gì?
Để kiểm chứng câu nói này, Từ Uyển Khanh trước tiên khẽ kéo vạt áo của bạn cùng bàn, nói lảng sang chuyện khác: "Cậu thấy bài kiểm tra Ngữ văn trên lớp hôm kia thế nào?"
Đối phương nhíu mày, dường như không biết nên trả lời ra sao.
Nàng bèn bổ sung: "Hiazz, mình thấy khó quá."
"... ...Nhưng mà cậu được điểm tối đa mà."
"Ừ nhỉ."
Từ Uyển Khanh thầm nghĩ mình lú lẫn rồi.
"Cậu muốn hỏi gì?" Bạn cùng bàn bị nàng kéo tay áo không làm được việc chính, có chút oán trách.
Thế là nàng đành phải khiêm tốn thỉnh giáo: "Moah moah có nghĩa là gì thế?"
"... Trương Tự ơi Trương Tự, mình nói cho cậu biết, cậu đừng có tùy tiện giở trò lưu manh nhé."
Từ Uyển Khanh lẳng lặng cúi đầu, trong lòng dậy sóng dữ dội.
Giở trò lưu manh?
Để kiểm chứng, nàng lấy hết can đảm, quay người lại nói với cô bé bàn sau bằng giọng dịu dàng: "Moah moah."
"Moah!" Cô bé bàn sau chu môi tặng nàng một nụ hôn gió.
Suy ngẫm nửa ngày trong giờ học, Từ Uyển Khanh cuối cùng cũng hiểu ra rồi! "Mo Moah moah" là một từ tượng thanh, muốn hôn một cái thì là "Moah" một cái, thêm chữ một "moah" vào thì ngữ khí sẽ nhẹ nhàng vui vẻ.
Thương Dật nói câu này là có ý gì?
Chẳng lẽ dân phong hậu thế cởi mở, "Moah moah" này chỉ là lễ nghi thôi sao? Nếu đã vậy, nàng coi như không thất lễ.
"Trương Hựu hôm nay cậu bị làm sao thế? Sao cậu có thể hôn gió với nhiều người như vậy, thật là...... thật là không đứng đắn!"
Người bạn cùng bàn mắng cho nàng một trận, như thể thức tỉnh, Từ Uyển Khanh khép nép ngồi lại chỗ của mình.
Đúng là người lăng nhăng!
Nàng viết hồi đáp bên dưới lời của Thương Dật:
Thật lăng nhăng!
Càng nghĩ càng đỏ mặt.
Đều tại Thương Dật đa tình, khiến nàng cũng trở thành kẻ như phường đốn mạt, ai mà ngờ được đều là lỗi của Thương Dật chứ!
Bị từ này làm cho rối bời, nàng quên bẵng mất việc mình cần nhận được câu trả lời từ Thương Dật, rằng bảy viên đan dược kia nên xử lý thế nào. Thương Dật cũng không trả lời nàng câu nào cả.
Xem ra đành phải giấu đi trước, tùy cơ ứng biến vậy.
