Tổ mẫu cười nói Thọ Cô của chúng ta phải may đồ mới rồi, Đậu Chiêu lại ôm tổ mẫu khóc.

Mùa hè trôi qua, tổ mẫu khỏe mạnh bình an bên nàng.

Có phải là chỉ cần cố gắng thì có một số việc có thể thay đổi? Đậu Chiêu muốn lên chùa dâng hương.

Tổ mẫu cười nói:

–     Vậy đến chùa Đại Từ đi, ở đó đồ ăn chay không tệ.

Cả một mùa hè Đậu Chiêu đều ở nhà cùng bà, không có ra ngoài, bà nghĩ là Đậu Chiêu bị nhốt trong nhà lâu nên muốn ra ngoài chơi.

Chùa Đại Từ là một am ni cô, khi còn sống mẫu thân đi lễ Phật đều đến đó.

Đương nhiên là Đậu Chiêu cười đồng ý.

Cùng tổ mẫu xem lịch chọn ngày, đầu tiên nàng phái người đi báo cho trụ trì chùa Đại Từ rồi mới dẫn theo nha hoàn, ma ma, gia đinh tiền hô hậu ủng đến chùa Đại Từ,

Chùa Đại Từ cổ thụ che kín trời, cây xanh vờn quanh, cảnh sắc thanh tĩnh. Chính điện đặt bức tượng Quan Âm nghìn mắt nghìn tay cao hơn một trượng, lá vàng lấp lánh ở bên, ở dưới là hương nhang nghi ngút, cả đại điện vô cùng rực rỡ.

Đậu Chiêu và tổ mẫu thành tâm lễ bái, dập đầu lạy ba cái.

Ra khỏi đại điện, gió thổi qua rừng cây thực sự rất thoải mái.

Trụ trì mời Đậu Chiêu và tổ mẫu đến hậu điện ngồi nói chuyện, có người đến hỏi tiệc bày ở đâu?

–     Bày ở đây luôn đi!

Từ nhỏ tổ mẫu đã quen có việc gì đều là tự mình làm nên rất sợ làm phiền người khác.

Sư phụ tiếp khách cười đáp lời.

Hải Đường vui vẻ đi vào:

–     Thôi di thái thái, tứ tiểu thư, Chính thập nhất gia, Đức thập nhị gia và tứ thiếu gia, ngũ thiếu gia, lục thiếu gia, Ô Tứ gia nghe nói tiểu thư đến đây lễ Phật nên cố ý đến đây vấn an tiểu thư.

–     Đúng là đến sớm không bằng đến đúng lúc.

Tổ mẫu nghe xong thì cười rất vui vẻ, mời bọn họ cùng vào dùng bữa:

–     … Cũng không có ai khác, không chê thì cùng dùng cơm trưa đi?

Hải Đường cười đi truyền lời.

Đám Đậu Chính Xương cười vui vẻ đi vào hành lễ với tổ mẫu rồi chào hỏi Đậu Chiêu, bảy miệng tám lưỡi cảm ơn tổ mẫu thưởng cơm, trong sương phòng ngươi còn chưa nói hết ta đã mở miệng, náo nhiệt như chợ vỡ.

Đậu Chiêu hỏi Đậu Khải Tuấn:

–     Sao các ngươi biết chúng ta đến chùa Đại Từ?

Đây là am ni cô.

Đậu Khải Tuấn cười nói:

–     Chúng con đến chùa Đại Phương xem mặt trời mọc, nghĩ chùa Đại Từ cơm chay ngon nên định đến đây xin bữa cơm, ai biết hai người cũng ở đây?

Chùa Đại Từ được Đậu gia cung phụng, tuy rằng nam nữ hữu biệt nhưng con cháu Đậu gia đến, bất luận thế nào cũng sẽ được mời cơm. Đậu Chiêu cười lớn:

–     Đúng là đến sớm không bằng đến đúng lúc.

Đậu Khải Tuấn tranh công:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

–     Nếu không phải ta thúc giục mọi người đến sớm một chút thì sao có thể gặp được Tứ cô cô.

Đậu Đức Xương nháy mắt với Ô Thiện.

Ô Thiện không còn ồn ào trước mặt Đậu Chiêu như trước nữa, trầm mặc lùi ra sau vài bước như thể muốn giấu mình trong đám người vậy.

Đậu Chiêu ngạc nhiên nhưng lòng cũng thoáng hiểu được vài phần.

Giờ Ô Thiện vẫn chỉ là một thiếu niên, đôn hậu, lương thiện, ngày đó bất ngờ không kịp suy nghĩ nên làm rõ ý đồ của Bàng Ký Tu, gây bất lợi cho nàng, cảm thấy có lỗi với nàng nên khi gặp lại mới xấu hổ, không dám đối mặt.

Hiểu rõ tâm tư của Ô Thiện, Đậu Chiêu bắt đầu có chút bất an.

Nói thật ra, chuyện này cũng không liên quan gì đến Ô Thiện, là nàng muốn đuổi Bàng Ký Tu, muốn để Ô Thiện hết hi vọng nên mới làm chuyện một mũi tên trúng hai đích đó…

Sau này nàng không gặp lại Ô Thiện, cũng không biết hắn sống thế nào.

Suy nghĩ nảy ra, Đậu Chiêu không khỏi nhìn lại Ô Thiện.

Chỉ thấy hắn mặc áo thêu lá trúc, tóc đen b.úi lại bằng chiếc trâm bằng trúc tương phi, bên hông đeo ngọc bội trắng, người đã cao lớn hơn rất nhiều, cũng gầy đi nhiều. Khuôn mặt thanh tú bớt đi sự non nớt của trẻ con thêm sự sắc bén của thiếu niên, như mầm nhỏ đầu xuân, trong nháy mắt đã đ.â.m cành trổ lá, trưởng thành lên rất nhiều,

Đậu Chiêu không khỏi cảm khái.

Mà Ô Thiện thấy Đậu Chiêu nhìn mình thì không khỏi vừa mừng vừa sợ.

Bao người như vậy đứng trước mặt Đậu Chiêu mà nàng vẫn còn có thể chú ý đến mình. Hắn đã làm ra chuyện như vậy mà Đậu Chiêu còn để ý đến hắn.

Có lẽ, chuyện không nghiêm trọng như hắn nghĩ…

Ô Thiện suy nghĩ, định tiến lên nói mấy câu với Đậu Chiêu, ai ngờ còn chưa đợi hắn mở miệng thì Đậu Chiêu đã cười nói:

–     Ô Tứ ca, thì ra mấy người Thập nhất ca muốn đến nhà huynh tống tiền!

Chùa Đại Phương ở huyện Tân Nhạc.

Ô Thiện nhất thời kích động.

Lúc Đậu tam thái gia qua đời, hắn từng đến chùa Đại Phương cầu bùa bình an cho Đậu Chiêu.

–     Không phải, không phải!

Hắn có chút bối rối nói:

–     Không có đến tống tiền, chỉ có ta ngày nào cũng ở trong nhà lục thẩm thẩm, lục thẩm thẩm đối xử với ta như thập nhất ca và thập nhị ca…

Đậu Đức Xương nghe xong thì cười lớn, thấp giọng nói với hắn:

–     Cuối cùng ngươi cũng nhận ta là thập nhị ca của ngươi!

Mặt Ô Thiện đỏ bừng.

Hắn lớn hơn Đậu Đức Xương ba tháng.

Trừ phi là xếp theo Đậu Chiêu, nếu không bất luận thế nào cũng không đến lượt hắn gọi Đậu Đức Xương là “Ca ca”.

Đậu Khải Thái không hiểu nên vội truy vấn:

–     Ô tứ cữu sao lại đỏ mặt? Đây là có điển cố gì?

Ô Thiện không sợ người khác chê cười nhưng lại sợ Đậu Chiêu ghét mình cợt nhả.

Hắn hoảng hốt đến giơ chân, mồm miệng lắp bắp:

–     Đậu thập nhi, nếu ngươi còn dám nói lung tung thì đừng trách ta không khách khí nói chuyện của ngươi ra.

–     Này này này!

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sống Lại Ta Quyết Trả Thù - Chương 141 | Đọc truyện chữ