Sống Lại Ta Quyết Trả Thù
Chương 140
Vương Ánh Tuyết nghe vậy, tâm tình lại xúc động mạnh.
Nàng biết, cái c.h.ế.t của Triệu Cốc Thu là khúc mắc cả đời của Đậu Thế Anh, nhưng người c.h.ế.t cũng đã c.h.ế.t, người sống vẫn phải sống. Thời gian dần trôi qua, mình khéo léo chiều chuộng, vướng mắc cũng sẽ được tháo gỡ.
Ai ngờ chuyện lại như vậy.
Nhiều năm như vậy đã qua, Đậu Thế Anh không chỉ không quên Triệu Cốc Thu mà còn càng ngày càng xa cách mình, không thể thân thiết như lúc trước được nữa.
Cơ hội chỉ dành cho những người đã có chuẩn bị.
Tựa như nỗi đau lòng của Đậu Minh.
Ở Thực Định, ở Đậu gia, Đậu Minh không rõ là con thiếp hay con chính thất, nàng vĩnh viễn là tiểu thiếp được phù chính.
Nghĩ vậy, nàng không khỏi nghiến răng.
Nàng và Đậu Thế Anh phải bắt đầu lại từ đầu.
Kinh thành là nơi dân cư đông đúc, chẳng ai biết rõ quá khứ của ai. Bọn họ lên kinh thành, Đậu Thế Anh vào triều làm quan, lại có Đậu Thế Xu, thân thích họ Vương, bọn họ hoàn toàn có thể định cư ở kinh thành không về lại Thực Định. Mà Đậu Minh cũng có thể sống thoải mái ở kinh thành, thoải mái thành thân.
– Giờ không phải là lúc so đo chuyện này.
Vương Ánh Tuyết thấp giọng nói với Hồ ma ma:
– Thất gia đang tuổi tráng niên, có về Thực Định cũng là chuyện mấy chục năm nữa, chẳng lẽ Thôi di thái thái sống đến lúc đó được sao? Cuối cùng có thể ở lại kinh thành lâu dài hay không thì Vương Ánh Tuyết cũng không dám chắc chắn, không dám nói trước.
Hồ ma ma nghĩ thấy cũng đúng nên bật cười:
– Đúng là lão nô nghĩ nhiều rồi.
– Làm gì có? Mấy năm nay nếu không có bà ở bên cạnh thì sao ta có thể chống đỡ được.
Vương Ánh Tuyết nắm tay Hồ ma ma, chân thành nói.
– Phu nhân nói quá rồi!
Hồ ma ma vội khiêm tốn.
Chủ tớ nói xong, tâm tình đều có chút kích động, Hồ ma ma đỡ Vương Ánh Tuyết đi vào phòng thì lại thấy Đậu Minh đang ôm gối, ánh mắt dại ra nhìn ra bên ngoài, nha hoàn ma ma đang thu dọn đồ nhưng nàng như không nhìn thấy.
Lòng Vương Ánh Tuyết hoảng hốt, vội bước lên kéo con gái:
– Minh thư nhi, Minh thư nhi!
Đậu Minh quay đầu, đôi mắt cũng dần sáng lại.
Vương Ánh Tuyết thở phào, vội cùng nàng nói chuyện:
– Con còn không mau nhìn xem có cái gì cần thì chuyển đến kinh thành…
– Không cần gì cả.
Giọng nói của Đậu Minh vô cùng ch.ói tai, sắc nhọn:
– Ngoại tổ mẫu đã mua hết cho con rồi, con không cần gì cả.
Mắt Vương Ánh Tuyết hoe hoe, ôm con gái hồi lâu không nói nên lời.
※※※※※
Tổ mẫu mời Đậu Thế Anh vào nhà ngồi, tự mình rót trà cho hắn, hoang mang nói:
– Con muốn đón ta vào thành ở mấy ngày tới?
Đậu Thế Anh có chút xấu hổ, khéo léo nói chuyện Bàng Ký Tu và Ô Thiện cho tổ mẫu.
Tổ mẫu cười nói:
– Nhà có nữ nhi được nhiều người mến mộ, Thọ Cô chúng ta vừa xinh đẹp lại dịu dàng, về sau con phải đau đầu rồi.
Sau đó thoải mái sai Hồng Cô đi thu dọn đồ đạc, chuyện thuận lợi khiến cho Đậu Thế Anh và Đậu Chiêu thoáng giật mình. Đậu Chiêu lại thầm cảm khái trong lòng, tổ mẫu nghe được mưu đồ của Bàng Ký Tu mà vẫn có thể cười như vậy, không biết là lòng quá đơn thuần hay vì sớm đã nhìn thấu sự đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quay về Thực Định mới là giờ Dậu.
Vương Ánh Tuyết đứng ở cửa đón tổ mẫu, Đậu Thế Anh và Đậu Chiêu.
Đậu Thế Anh hỏi:
– Minh thư nhi đâu?
Vương Ánh Tuyết vội nói:
– Nó hơi mệt, hình như là vì quá nóng, thiếp cho nó uống Hoắc hương chính khí lộ, nó vừa ngủ rồi. Đợi lát nữa lại mời đại phu đến xem sao.
Tổ mẫu nghe vậy thì nói sẽ qua thăm Đậu Minh.
Vương Ánh Tuyết vội nói:
– Thời nóng bức, người đi lại vất vả, vẫn nên nghỉ ngơi cho khỏe đã.
Tổ mẫu nghĩ nghĩ rồi cười, cũng không gượng ép, đi theo Đậu Chiêu đến Thanh Sảng hiên.
Trong vườn trồng hoa t.ử đằng, bậc thang phủ lớp rêu dài, bên tường đá có những đóa hoa nhỏ không biết tên nở rộ.
Tổ mẫu rất thích.
Buổi tối, Đậu Chiêu chuyển đến đây ở cùng tổ mẫu.
Hải Đường lặng lẽ nói với nàng:
– Thất gia đang dạy dỗ phu nhân và ngũ tiểu thư.
Bọn họ muốn ầm ĩ thế nào thì cứ tự nhiên, chỉ cần không quấy rầy đến cuộc sống của nàng là được.
– Đừng nói cho tổ mẫu.
Đậu Chiêu dặn Hải Đường.
Hải Đường gật đầu.
Đậu Chiêu cao giọng gọi Cam Lộ bảo nàng bổ dưa hấu rồi mang lên.
※※※※※
Hôm sau, phụ thân cùng tổ mẫu, nhị thái phu nhân về Bắc Lâu tế tổ rồi dẫn Vương Ánh Tuyết và Đậu Minh lên kinh thành.
Buổi tối nhị thái phu nhân mời tổ mẫu qua dùng bữa.
Tổ mẫu hỏi ý kiến Đậu Chiêu:
– Con nói xem nên đi hay thôi?
Kiếp trước tổ mẫu như ngọn núi che chở cho nàng, kiếp này đổi lại là nàng che gió chắn mưa cho tổ mẫu, Đậu Chiêu cảm thấy vô cùng mới mẻ, lại thoáng có cảm giác tự hào khi gánh vác trọng trách lớn.
– Con cùng người qua đó. Họ hàng trong nhà dù sao cũng phải chào hỏi gặp gỡ. Thích thì thường xuyên qua lại, không thích thì ít đến là được rồi. Dù sao chúng ta cũng không ở chung với họ.
Tổ mẫu thấy có lý, cùng Đậu Chiêu qua dùng bữa.
Bữa cơm chỉ có đại bá mẫu ngồi cùng, mọi người ăn cơm xong, c.ắ.n hạt dưa và trái cây, nói chút chuyện cũ rồi giải tán.
Tổ mẫu rất thích ở Thanh Sảng hiên, buổi sáng dậy đi 7,8 vòng quanh núi giả, mãi đến khi toát mồ hôi mới lại về ngủ.
Đậu Chiêu thấy vậy thì hoảng hốt, ngày nào cũng đi theo hầu tổ mẫu.
Ban đầu là tổ mẫu đi hai vòng thì nàng đi một vòng, dần dần tổ mẫu đi một vòng nàng cũng đi theo một vòng. Lúc đầu thì còn nhức mỏi, bước đi cũng là cố hết sức nhưng dần dần lại thoải mái, chân tay linh hoạt.
Tổ mẫu không nhịn được gật đầu:
– Nhìn gương mặt nhỏ nhắn hồng hồng này, trông thật có tinh thần!
Đậu Chiêu mím môi cười.
Đến mùa thu, nàng phát hiện váy may từ mùa xuân đều đã ngắn, để lộ ra đôi hài màu vàng nhạt.
Nàng biết, cái c.h.ế.t của Triệu Cốc Thu là khúc mắc cả đời của Đậu Thế Anh, nhưng người c.h.ế.t cũng đã c.h.ế.t, người sống vẫn phải sống. Thời gian dần trôi qua, mình khéo léo chiều chuộng, vướng mắc cũng sẽ được tháo gỡ.
Ai ngờ chuyện lại như vậy.
Nhiều năm như vậy đã qua, Đậu Thế Anh không chỉ không quên Triệu Cốc Thu mà còn càng ngày càng xa cách mình, không thể thân thiết như lúc trước được nữa.
Cơ hội chỉ dành cho những người đã có chuẩn bị.
Tựa như nỗi đau lòng của Đậu Minh.
Ở Thực Định, ở Đậu gia, Đậu Minh không rõ là con thiếp hay con chính thất, nàng vĩnh viễn là tiểu thiếp được phù chính.
Nghĩ vậy, nàng không khỏi nghiến răng.
Nàng và Đậu Thế Anh phải bắt đầu lại từ đầu.
Kinh thành là nơi dân cư đông đúc, chẳng ai biết rõ quá khứ của ai. Bọn họ lên kinh thành, Đậu Thế Anh vào triều làm quan, lại có Đậu Thế Xu, thân thích họ Vương, bọn họ hoàn toàn có thể định cư ở kinh thành không về lại Thực Định. Mà Đậu Minh cũng có thể sống thoải mái ở kinh thành, thoải mái thành thân.
– Giờ không phải là lúc so đo chuyện này.
Vương Ánh Tuyết thấp giọng nói với Hồ ma ma:
– Thất gia đang tuổi tráng niên, có về Thực Định cũng là chuyện mấy chục năm nữa, chẳng lẽ Thôi di thái thái sống đến lúc đó được sao? Cuối cùng có thể ở lại kinh thành lâu dài hay không thì Vương Ánh Tuyết cũng không dám chắc chắn, không dám nói trước.
Hồ ma ma nghĩ thấy cũng đúng nên bật cười:
– Đúng là lão nô nghĩ nhiều rồi.
– Làm gì có? Mấy năm nay nếu không có bà ở bên cạnh thì sao ta có thể chống đỡ được.
Vương Ánh Tuyết nắm tay Hồ ma ma, chân thành nói.
– Phu nhân nói quá rồi!
Hồ ma ma vội khiêm tốn.
Chủ tớ nói xong, tâm tình đều có chút kích động, Hồ ma ma đỡ Vương Ánh Tuyết đi vào phòng thì lại thấy Đậu Minh đang ôm gối, ánh mắt dại ra nhìn ra bên ngoài, nha hoàn ma ma đang thu dọn đồ nhưng nàng như không nhìn thấy.
Lòng Vương Ánh Tuyết hoảng hốt, vội bước lên kéo con gái:
– Minh thư nhi, Minh thư nhi!
Đậu Minh quay đầu, đôi mắt cũng dần sáng lại.
Vương Ánh Tuyết thở phào, vội cùng nàng nói chuyện:
– Con còn không mau nhìn xem có cái gì cần thì chuyển đến kinh thành…
– Không cần gì cả.
Giọng nói của Đậu Minh vô cùng ch.ói tai, sắc nhọn:
– Ngoại tổ mẫu đã mua hết cho con rồi, con không cần gì cả.
Mắt Vương Ánh Tuyết hoe hoe, ôm con gái hồi lâu không nói nên lời.
※※※※※
Tổ mẫu mời Đậu Thế Anh vào nhà ngồi, tự mình rót trà cho hắn, hoang mang nói:
– Con muốn đón ta vào thành ở mấy ngày tới?
Đậu Thế Anh có chút xấu hổ, khéo léo nói chuyện Bàng Ký Tu và Ô Thiện cho tổ mẫu.
Tổ mẫu cười nói:
– Nhà có nữ nhi được nhiều người mến mộ, Thọ Cô chúng ta vừa xinh đẹp lại dịu dàng, về sau con phải đau đầu rồi.
Sau đó thoải mái sai Hồng Cô đi thu dọn đồ đạc, chuyện thuận lợi khiến cho Đậu Thế Anh và Đậu Chiêu thoáng giật mình. Đậu Chiêu lại thầm cảm khái trong lòng, tổ mẫu nghe được mưu đồ của Bàng Ký Tu mà vẫn có thể cười như vậy, không biết là lòng quá đơn thuần hay vì sớm đã nhìn thấu sự đời.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Quay về Thực Định mới là giờ Dậu.
Vương Ánh Tuyết đứng ở cửa đón tổ mẫu, Đậu Thế Anh và Đậu Chiêu.
Đậu Thế Anh hỏi:
– Minh thư nhi đâu?
Vương Ánh Tuyết vội nói:
– Nó hơi mệt, hình như là vì quá nóng, thiếp cho nó uống Hoắc hương chính khí lộ, nó vừa ngủ rồi. Đợi lát nữa lại mời đại phu đến xem sao.
Tổ mẫu nghe vậy thì nói sẽ qua thăm Đậu Minh.
Vương Ánh Tuyết vội nói:
– Thời nóng bức, người đi lại vất vả, vẫn nên nghỉ ngơi cho khỏe đã.
Tổ mẫu nghĩ nghĩ rồi cười, cũng không gượng ép, đi theo Đậu Chiêu đến Thanh Sảng hiên.
Trong vườn trồng hoa t.ử đằng, bậc thang phủ lớp rêu dài, bên tường đá có những đóa hoa nhỏ không biết tên nở rộ.
Tổ mẫu rất thích.
Buổi tối, Đậu Chiêu chuyển đến đây ở cùng tổ mẫu.
Hải Đường lặng lẽ nói với nàng:
– Thất gia đang dạy dỗ phu nhân và ngũ tiểu thư.
Bọn họ muốn ầm ĩ thế nào thì cứ tự nhiên, chỉ cần không quấy rầy đến cuộc sống của nàng là được.
– Đừng nói cho tổ mẫu.
Đậu Chiêu dặn Hải Đường.
Hải Đường gật đầu.
Đậu Chiêu cao giọng gọi Cam Lộ bảo nàng bổ dưa hấu rồi mang lên.
※※※※※
Hôm sau, phụ thân cùng tổ mẫu, nhị thái phu nhân về Bắc Lâu tế tổ rồi dẫn Vương Ánh Tuyết và Đậu Minh lên kinh thành.
Buổi tối nhị thái phu nhân mời tổ mẫu qua dùng bữa.
Tổ mẫu hỏi ý kiến Đậu Chiêu:
– Con nói xem nên đi hay thôi?
Kiếp trước tổ mẫu như ngọn núi che chở cho nàng, kiếp này đổi lại là nàng che gió chắn mưa cho tổ mẫu, Đậu Chiêu cảm thấy vô cùng mới mẻ, lại thoáng có cảm giác tự hào khi gánh vác trọng trách lớn.
– Con cùng người qua đó. Họ hàng trong nhà dù sao cũng phải chào hỏi gặp gỡ. Thích thì thường xuyên qua lại, không thích thì ít đến là được rồi. Dù sao chúng ta cũng không ở chung với họ.
Tổ mẫu thấy có lý, cùng Đậu Chiêu qua dùng bữa.
Bữa cơm chỉ có đại bá mẫu ngồi cùng, mọi người ăn cơm xong, c.ắ.n hạt dưa và trái cây, nói chút chuyện cũ rồi giải tán.
Tổ mẫu rất thích ở Thanh Sảng hiên, buổi sáng dậy đi 7,8 vòng quanh núi giả, mãi đến khi toát mồ hôi mới lại về ngủ.
Đậu Chiêu thấy vậy thì hoảng hốt, ngày nào cũng đi theo hầu tổ mẫu.
Ban đầu là tổ mẫu đi hai vòng thì nàng đi một vòng, dần dần tổ mẫu đi một vòng nàng cũng đi theo một vòng. Lúc đầu thì còn nhức mỏi, bước đi cũng là cố hết sức nhưng dần dần lại thoải mái, chân tay linh hoạt.
Tổ mẫu không nhịn được gật đầu:
– Nhìn gương mặt nhỏ nhắn hồng hồng này, trông thật có tinh thần!
Đậu Chiêu mím môi cười.
Đến mùa thu, nàng phát hiện váy may từ mùa xuân đều đã ngắn, để lộ ra đôi hài màu vàng nhạt.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận