Sống Lại Ta Quyết Trả Thù
Chương 142
Lần này đến lượt Đậu Đức Xương sốt ruột:
– Tiểu nhân thường hay lo lắng ưu sầu, quân t.ử lòng trong sáng vô tư…
– Cái này thì có liên quan gì đến quân t.ử, tiểu nhân? Đậu Chính Xương mơ hồ nhìn em trai, ngạc nhiên nói:
– Đệ có chuyện gì giấu mọi người?
– Không có, không có!
Ô Thiện và Đậu Đức Xương không hẹn mà cùng la toáng lên:
– Không có chuyện gì giấu mọi người hết!
Đậu Chính Xương không tin.
Tổ mẫu cười lớn.
Bọn trẻ như ánh bình minh, tràn ngập sức sống khiến người ta nhìn thôi cũng thấy phấn chấn.
Đậu Đức Xương, Ô Thiện khiến bà thấy rất thú vị.
– Được rồi được rồi!
Bà bảo Hồng Cô xếp chỗ:
– Đã không còn sớm nữa, nếu các con không ngồi xuống là đồ sẽ nguội đi đó.
Đậu Đức Xương và Ô Thiện vừa lườm nhau vừa sóng vai ngồi xuống khiến mọi người lại cười ầm lên.
Lúc ăn không nói chuyện, lúc ngủ không nói chuyện.
Con cháu hai nhà Đậu, Ô từ nhỏ đã được dạy bảo cẩn thận, bữa trưa chỉ nghe tiếng bát đũa khe khẽ va chạm.
Hồng Cô dẫn Hải Đường, Thu Quỳ bưng trà vào cho mọi người súc miệng.
Tổ mẫu liền hỏi chuyện học hành của Đậu Khải Tuấn:
– … Có khó không? Tiên sinh dạy có dễ hiểu không? Sau này còn thi nữa chứ?
Hoàn toàn khác với các trưởng bối khác hỏi chuyện học hành, tuy rằng vấn đề đơn giản nhưng lại lộ rõ sự dịu dàng.
Ban đầu Đậu Khải Tuấn chỉ lễ phép đáp lời, dần dần nghiêm mặt, giọng nói tràn ngập sự kính cẩn như lúc đáp lời nhị thái phu nhân vậy.
Đậu Chiêu mỉm cười.
Bên tai truyền đến giọng nói nhẹ nhàng như gió sớm mai của Ô Thiện:
– Chuyện hôm đó, ta không cố ý…
Hắn lẩm bẩm, ngữ khí dồn dập.
– Ý huynh là chuyện gì?
Đậu Chiêu ra vẻ không biết, nhỏ giọng đáp lời hắn.
– Là chuyện Bàng Ký Tu…
Ô Thiện thoáng do dự, giọng nói có chút nặng nề:
– Ta vẫn xin lỗi muội muội…
– Huynh nói là chuyện đó sao? Vì sao muội phải trách huynh? Nếu không nhờ huynh thì muội cũng không biết nên nói với mọi người trong nhà thế nào, muội nên cảm ơn huynh mới đúng…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đậu Chiêu cười nói. Ô Thiện há hốc miệng.
Đậu Chiêu cười gật gật đầu với hắn.
Khuôn miệng mở lớn của Ô Thiện không nhịn được mà cong cong, để lộ ra hàm răng trắng như tuyết, trông thật ngây ngô.
Đậu Chiêu cố nén cười quay mặt đi.
Ô Thiện càng cười vui vẻ hơn.
Đậu Đức Xương ngồi đối diện nhìn bọn họ chằm chằm.
Đậu Chiêu liền hỏi Ô Thiện:
– Thập nhị ca làm gì? Bị huynh bắt thóp được?
Ô Thiện nhìn Đậu Đức Xương cười cười:
– Hắn chọi gà với người, thắng được lục công t.ử nhà họ Trần một ngàn lạng bạc.
Đậu Chiêu hoảng hốt. Ô Thiện vội nói:
– Muội đừng lo lắng, ta không đ.á.n.h bạc cùng hắn. Ta chỉ là cho thập nhị vay 100 lạng bạc làm tiền vốn.
Đúng là cho chút màu thì đòi mở phường nhuộm.
Chẳng qua là nàng thấy Ô gia nếu đã không tỏ thái độ thì nàng cũng không cần tỏ vẻ cả đời sẽ không qua lại với Ô Thiện, bình thường nên làm gì thì giờ vẫn làm vậy không tốt sao? Ai ngờ Ô Thiện lập tức lại nhảy sang “Muội đừng lo lắng”…
Đậu Chiêu nhất thời cảm thấy như đứng đống lửa, như ngồi đống than.
Sớm biết như vậy thì đã không trò chuyện gì với hắn.
Đậu Chiêu cười cười nhìn hắn, sau đó ngồi nghiêm chỉnh nghe tổ mẫu và Đậu Khải Tuấn nói chuyện.
Ô Thiện lại hiểu lầm thành nàng đang tức giận, vô cùng hối hận, ngẫm lại đoạn nói chuyện khi nãy, cảm thấy mình có giải thích gì thì cũng không thoát được hiềm nghi, đành phải nhìn Đậu Chiêu chăm chú, mong Đậu Chiêu có thể quay sang nhìn, cũng tiện cho hắn xin lỗi Đậu Chiêu.
Đậu Chiêu bị Ô Thiện nhìn như vậy, nhất cử nhất động như thể đang ở dưới ánh mặt trời mùa hè, muốn mất tự nhiên thế nào thì mất tự nhiên thế đó.
Nàng không khỏi nhớ lại kiếp trước của mình.
Sao chưa từng có người đối xử với mình như vậy?
Nếu kiếp trước nàng gặp được một người như vậy thì liệu có còn chịu lấy Ngụy Đình Du nữa chăng?
Nhất thời, lòng như con ngựa thoát cương, miên man suy nghĩ.
Bên kia, tổ mẫu nghe Đậu Khải Tuấn nói thì vỗ tay tán thưởng:
– Về sau nhất định tiền đồ của con sẽ rất rộng mở. Người đời đều nói phải học hành giỏi giang nhưng cơ thể không khỏe thì sao có thể nhớ được những gì trong sách viết? Làm sao trụ được qua những kì thi kéo dài suốt ba ngày ba đêm? Khi còn trẻ phải đi lại khắp nơi, thăm thú xung quanh, vừa hiểu biết về đời sống, cũng có thể hiểu việc ruộng đồng, chờ đến khi lớn thêm một chút thì chuyên chú đọc sách, văn viết ra mới sống động, chân thực, làm quan lớn mới hiểu được lòng dân…
– Đúng vậy, đúng vậy!
Đậu Khải Tuấn rất hưng phấn như thể tìm được tri kỷ của đời mình, thao thao bất tuyệt:
– Mỗi khi con thấy Huyện lệnh vừa rời khỏi sư gia là đã không biết năm nay thu hoạch thế nào thì cảm thấy rất khó tin – đó chẳng phải là để cho người ta sắp đặt? Oai nghiêm của một vị quan phụ mẫu ở đâu? Cho nên con quyết định bỏ ra một năm đi khắp Thực Định, thăm thú xem Thực Định rộng cỡ nào? Có bao nhiêu nhà nông? Hàng năm thu hoạch là bao nhiêu? Thuế thu được là bao nhiêu?
Tổ mẫu nhìn Đậu Chiêu nói:
– Thọ Cô, giờ Cẩu Thăng đang làm gì? Từ nhỏ nó đã lớn lên từ ruộng vườn, việc này rất quen, lại thông minh, không bằng để nó đi theo Bá Ngạn…
Đậu Chiêu không nhịn được lẩm bẩm trong lòng.
Cẩu Thăng người ta giờ đã đổi tên thành Triệu Lương Bích, khó lắm mới từ một gia đinh ngoi lên đến chức quản sự cấp hai, thành quản gia trẻ tuổi, có tiền đồ nhất Đậu gia, sắp được đi làm chưởng quầy rồi mà người còn định bắt hắn đi làm gia đinh cho Bá Ngạn, về sau cửa hàng của con sẽ do ai trông coi đây?
– Tiểu nhân thường hay lo lắng ưu sầu, quân t.ử lòng trong sáng vô tư…
– Cái này thì có liên quan gì đến quân t.ử, tiểu nhân? Đậu Chính Xương mơ hồ nhìn em trai, ngạc nhiên nói:
– Đệ có chuyện gì giấu mọi người?
– Không có, không có!
Ô Thiện và Đậu Đức Xương không hẹn mà cùng la toáng lên:
– Không có chuyện gì giấu mọi người hết!
Đậu Chính Xương không tin.
Tổ mẫu cười lớn.
Bọn trẻ như ánh bình minh, tràn ngập sức sống khiến người ta nhìn thôi cũng thấy phấn chấn.
Đậu Đức Xương, Ô Thiện khiến bà thấy rất thú vị.
– Được rồi được rồi!
Bà bảo Hồng Cô xếp chỗ:
– Đã không còn sớm nữa, nếu các con không ngồi xuống là đồ sẽ nguội đi đó.
Đậu Đức Xương và Ô Thiện vừa lườm nhau vừa sóng vai ngồi xuống khiến mọi người lại cười ầm lên.
Lúc ăn không nói chuyện, lúc ngủ không nói chuyện.
Con cháu hai nhà Đậu, Ô từ nhỏ đã được dạy bảo cẩn thận, bữa trưa chỉ nghe tiếng bát đũa khe khẽ va chạm.
Hồng Cô dẫn Hải Đường, Thu Quỳ bưng trà vào cho mọi người súc miệng.
Tổ mẫu liền hỏi chuyện học hành của Đậu Khải Tuấn:
– … Có khó không? Tiên sinh dạy có dễ hiểu không? Sau này còn thi nữa chứ?
Hoàn toàn khác với các trưởng bối khác hỏi chuyện học hành, tuy rằng vấn đề đơn giản nhưng lại lộ rõ sự dịu dàng.
Ban đầu Đậu Khải Tuấn chỉ lễ phép đáp lời, dần dần nghiêm mặt, giọng nói tràn ngập sự kính cẩn như lúc đáp lời nhị thái phu nhân vậy.
Đậu Chiêu mỉm cười.
Bên tai truyền đến giọng nói nhẹ nhàng như gió sớm mai của Ô Thiện:
– Chuyện hôm đó, ta không cố ý…
Hắn lẩm bẩm, ngữ khí dồn dập.
– Ý huynh là chuyện gì?
Đậu Chiêu ra vẻ không biết, nhỏ giọng đáp lời hắn.
– Là chuyện Bàng Ký Tu…
Ô Thiện thoáng do dự, giọng nói có chút nặng nề:
– Ta vẫn xin lỗi muội muội…
– Huynh nói là chuyện đó sao? Vì sao muội phải trách huynh? Nếu không nhờ huynh thì muội cũng không biết nên nói với mọi người trong nhà thế nào, muội nên cảm ơn huynh mới đúng…
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Đậu Chiêu cười nói. Ô Thiện há hốc miệng.
Đậu Chiêu cười gật gật đầu với hắn.
Khuôn miệng mở lớn của Ô Thiện không nhịn được mà cong cong, để lộ ra hàm răng trắng như tuyết, trông thật ngây ngô.
Đậu Chiêu cố nén cười quay mặt đi.
Ô Thiện càng cười vui vẻ hơn.
Đậu Đức Xương ngồi đối diện nhìn bọn họ chằm chằm.
Đậu Chiêu liền hỏi Ô Thiện:
– Thập nhị ca làm gì? Bị huynh bắt thóp được?
Ô Thiện nhìn Đậu Đức Xương cười cười:
– Hắn chọi gà với người, thắng được lục công t.ử nhà họ Trần một ngàn lạng bạc.
Đậu Chiêu hoảng hốt. Ô Thiện vội nói:
– Muội đừng lo lắng, ta không đ.á.n.h bạc cùng hắn. Ta chỉ là cho thập nhị vay 100 lạng bạc làm tiền vốn.
Đúng là cho chút màu thì đòi mở phường nhuộm.
Chẳng qua là nàng thấy Ô gia nếu đã không tỏ thái độ thì nàng cũng không cần tỏ vẻ cả đời sẽ không qua lại với Ô Thiện, bình thường nên làm gì thì giờ vẫn làm vậy không tốt sao? Ai ngờ Ô Thiện lập tức lại nhảy sang “Muội đừng lo lắng”…
Đậu Chiêu nhất thời cảm thấy như đứng đống lửa, như ngồi đống than.
Sớm biết như vậy thì đã không trò chuyện gì với hắn.
Đậu Chiêu cười cười nhìn hắn, sau đó ngồi nghiêm chỉnh nghe tổ mẫu và Đậu Khải Tuấn nói chuyện.
Ô Thiện lại hiểu lầm thành nàng đang tức giận, vô cùng hối hận, ngẫm lại đoạn nói chuyện khi nãy, cảm thấy mình có giải thích gì thì cũng không thoát được hiềm nghi, đành phải nhìn Đậu Chiêu chăm chú, mong Đậu Chiêu có thể quay sang nhìn, cũng tiện cho hắn xin lỗi Đậu Chiêu.
Đậu Chiêu bị Ô Thiện nhìn như vậy, nhất cử nhất động như thể đang ở dưới ánh mặt trời mùa hè, muốn mất tự nhiên thế nào thì mất tự nhiên thế đó.
Nàng không khỏi nhớ lại kiếp trước của mình.
Sao chưa từng có người đối xử với mình như vậy?
Nếu kiếp trước nàng gặp được một người như vậy thì liệu có còn chịu lấy Ngụy Đình Du nữa chăng?
Nhất thời, lòng như con ngựa thoát cương, miên man suy nghĩ.
Bên kia, tổ mẫu nghe Đậu Khải Tuấn nói thì vỗ tay tán thưởng:
– Về sau nhất định tiền đồ của con sẽ rất rộng mở. Người đời đều nói phải học hành giỏi giang nhưng cơ thể không khỏe thì sao có thể nhớ được những gì trong sách viết? Làm sao trụ được qua những kì thi kéo dài suốt ba ngày ba đêm? Khi còn trẻ phải đi lại khắp nơi, thăm thú xung quanh, vừa hiểu biết về đời sống, cũng có thể hiểu việc ruộng đồng, chờ đến khi lớn thêm một chút thì chuyên chú đọc sách, văn viết ra mới sống động, chân thực, làm quan lớn mới hiểu được lòng dân…
– Đúng vậy, đúng vậy!
Đậu Khải Tuấn rất hưng phấn như thể tìm được tri kỷ của đời mình, thao thao bất tuyệt:
– Mỗi khi con thấy Huyện lệnh vừa rời khỏi sư gia là đã không biết năm nay thu hoạch thế nào thì cảm thấy rất khó tin – đó chẳng phải là để cho người ta sắp đặt? Oai nghiêm của một vị quan phụ mẫu ở đâu? Cho nên con quyết định bỏ ra một năm đi khắp Thực Định, thăm thú xem Thực Định rộng cỡ nào? Có bao nhiêu nhà nông? Hàng năm thu hoạch là bao nhiêu? Thuế thu được là bao nhiêu?
Tổ mẫu nhìn Đậu Chiêu nói:
– Thọ Cô, giờ Cẩu Thăng đang làm gì? Từ nhỏ nó đã lớn lên từ ruộng vườn, việc này rất quen, lại thông minh, không bằng để nó đi theo Bá Ngạn…
Đậu Chiêu không nhịn được lẩm bẩm trong lòng.
Cẩu Thăng người ta giờ đã đổi tên thành Triệu Lương Bích, khó lắm mới từ một gia đinh ngoi lên đến chức quản sự cấp hai, thành quản gia trẻ tuổi, có tiền đồ nhất Đậu gia, sắp được đi làm chưởng quầy rồi mà người còn định bắt hắn đi làm gia đinh cho Bá Ngạn, về sau cửa hàng của con sẽ do ai trông coi đây?
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận