Bà ấy cũng không phải hành động mù quáng. Điền Tú Anh lăn lộn cả đời, nhìn người rất chuẩn. Vừa nhìn đã thấu được ba Trần là cái loại vô dụng "khôn nhà dại chợ". Đối phó với loại người này, chỉ cần ra tay ác hơn ông ta là được.
Ba Trần giật nảy mình, lùi vội vào trong nhà: "Đóng cửa, đóng cửa mau."
Mẹ Trần cũng bị biến cố bất ngờ này làm cho hoảng sợ, lao tọt vào nhà rồi đóng sập cửa lại. Nhờ tốc độ nhanh, bọn họ thực sự đã chặn được Điền Tú Anh ở bên ngoài.
Cách một cánh cửa, mẹ Trần lớn tiếng chất vấn: "Bà làm cái gì mà tự dưng đ.á.n.h người hả?"
"Đánh người á? Thứ tao đ.á.n.h là súc sinh! Trần Mỹ Hà là con gái nuôi của tao, tụi bây dám đến tiệm của nó làm loạn, bà đây phải đập cho tụi bây một trận!"
Điền Tú Anh rất thông minh, việc đầu tiên là tự định cho mình một danh phận, vậy thì xen vào chuyện này mới được coi là danh chính ngôn thuận.
Mẹ Trần vừa nghe vậy, lập tức cảm thấy tủi thân: "Chúng tôi còn là ba mẹ ruột của nó đây này."
"Ba mẹ ruột thì sao? Ba mẹ ruột thì được quyền bắt nạt con gái à? Con gái người ta đã đi lấy chồng rồi, tụi bây còn mặt dày bám theo vòi tiền, có biết xấu hổ là gì không hả? Tao nói cho tụi bây biết, chuyện này bà đây quản chắc rồi, ai đến cản cũng vô dụng." Nói đoạn, bà bắt đầu đập cửa rầm rầm.
Những tiếng rầm rầm đ.á.n.h động tất cả mọi người trong khu tập thể, ai nấy đều thò đầu ra xem náo nhiệt. Mẹ Trần lớn tiếng kêu cứu, muốn tìm người giúp đỡ.
Điền Tú Anh liền bô bô kể lại một lượt chuyện xấu xa của nhà họ Trần, cái chuyện tới tận cửa hàng của con gái đòi tiền làm loạn, sau đó chốt lại: "Hôm nay không ai được phép xen vào! Con trai tôi là tài xế lái xe đường dài đấy. Đừng có tưởng nhà tôi dễ bắt nạt."
Thời buổi này, những kẻ dám chạy xe đường dài đều là những người sừng sỏ, có chút m.á.u mặt. Hơn nữa nhìn vị thím này cũng chẳng phải dạng vừa, chớ có dại mà rước họa vào thân.
Thêm vào đó, chuyện nhà họ Trần đối xử với Trần Mỹ Hà ra sao, mọi người đều rõ mười mươi. Đừng thấy hai vợ chồng già này ra ngoài tỏ vẻ hiền lành dễ nói chuyện, sống chung với nhau mới biết, thời con gái Trần Mỹ Hà sống ở nhà đẻ khổ sở thế nào. Một cô gái lớn tướng, tiền kiếm được phải nộp hết. Ra ngoài đi làm, về nhà lại dọn dẹp làm việc nhà. Lúc lấy chồng, chỉ mang theo đúng một cái chăn bông làm của hồi môn. Bây giờ còn mặt mũi đến tìm Trần Mỹ Hà vòi tiền, quả thực là quá đáng. Hiện tại có mẹ nuôi của Trần Mỹ Hà tìm đến tận cửa để chống lưng cho cô, ai mà rảnh rỗi đi cản trở chứ.
Thư Sách
Hơn nữa, đây cũng là chuyện nhà người ta, hàng xóm láng giềng trong khu cũng khó mà can dự vào. Chỉ đành đứng trố mắt ra nhìn.
Điền Tú Anh đập cửa không ra, liền vớ luôn cái ghế đẩu để trước cửa mà phang, tạo ra tiếng động kinh thiên động địa.
"Còn dám đi gây sự nữa không? Có đi nữa không? Thích làm loạn lắm đúng không? Bà đây sẽ ngày ngày đến nhà tụi bây quậy phá. Dù sao bà cũng rảnh rỗi không có việc gì làm, nhà tụi bây đừng hòng có một ngày yên ổn."
Ba Trần nhớ lại cảnh sát gặp ở tiệm hôm qua, vội vàng la lên: "Bà mà không đi, tôi báo cảnh sát đấy!"
"Báo đi! Tao vào đồn ăn cơm vài ngày, ra ngoài lại tiếp tục đến tìm nhà tụi bây." Điền Tú Anh gào lên, điệu bộ hoàn toàn chẳng để tâm.
Ba Trần tức giận đến mức nhức cả đầu: "Cái đồ bất hiếu kia, thế mà dám tìm người đến quậy chúng ta."
Mẹ Trần sợ hãi bảo: "Ông Trần, tính sao đây? Không thể để ầm ĩ thế này mãi được. Lát nữa cháu về thì biết làm thế nào?"
Đứa cháu trai đang đi chơi nhà người khác. Nếu về đúng lúc này, đụng phải con mụ điên này thì còn ra thể thống gì nữa? Đã vậy, mụ điên này còn định ngày nào cũng đến phá đám. Nhìn cái khí thế này của bà ta, chắc chắn là nói được làm được.
Ba Trần nắm c.h.ặ.t t.a.y, nhắm mắt lại gào lên: "Đừng ầm ĩ nữa, chúng tôi không đến tìm nó nữa, như vậy đã được chưa?"
Điền Tú Anh nghe vậy, lập tức hài lòng. Bà dừng tay, đứng ngoài cửa nói vọng vào trong: "Viết cái giấy cam đoan đi!" Bà còn phải cầm bằng chứng về lấy tiền nữa chứ.
Tính từ lúc Điền Tú Anh rời khỏi khu tập thể cho đến khi quay lại, căng lắm cũng chỉ mất có hai tiếng đồng hồ. Trong hai tiếng này, thời gian đi lại trên đường đã ngốn mất khoảng một tiếng rồi.
Nhìn tờ giấy cam đoan mà Điền Tú Anh mang về, Trần Mỹ Hà ngây cả người, cứ như vừa được mở ra một chân trời mới vậy.
"Ba cháu viết thật ạ?"
"Chứ sao nữa, cháu xem này, có cả điểm chỉ tay đây. Đảm bảo sau này không kiếm chuyện với cháu nữa, nếu vi phạm, một lần bồi thường một ngàn đồng."
Trần Mỹ Hà vẫn chưa dám tin, nhanh như vậy đã giải quyết xong rồi sao? "Thím ơi, thím làm thế nào vậy ạ?"
Điền Tú Anh đắc ý: "Có gì đâu, thím qua đập nát cái cửa nhà cháu, nói với bọn họ, nếu dám đến tìm cháu gây chuyện, thím sẽ ngày ngày đến quậy. Làm cho bọn họ sống không yên ổn."
Nhìn lại dáng vẻ xinh đẹp nhưng hiền lành dễ bắt nạt của Trần Mỹ Hà, bà lắc đầu: "Làm người ấy à, sống ở ngoài phải độc ác một chút, nếu không ai cũng có thể giẫm lên đầu mình."
Gia Ngư vui sướng vỗ tay: "Bà nội Điền lợi hại quá! Lợi hại nhất!"
Cậu nhóc Lý Nhị Hổ năm tuổi cũng vỗ tay theo: "Bà nội tớ là thiên hạ vô địch!"
Điền Tú Anh mỉm cười, sau đó nhìn về phía Trần Mỹ Hà, nhướn mày, ra hiệu cho cô mau đưa tiền.
Trần Mỹ Hà bắt được tín hiệu, chỉ là vẫn thấy chưa được an tâm cho lắm. Cô vừa móc tiền ra, vừa do dự hỏi: "Thím, họ thực sự sẽ không đến nữa chứ ạ?"
"Cháu yên tâm, nếu họ mà đến, thím sẽ lại giúp cháu đ.á.n.h đuổi bọn họ ra ngoài, rồi lại đến tận nhà mà quậy. Dù sao cháu cũng chỉ mất tiền một lần này thôi, thím sẽ bao trọn gói giải quyết triệt để chuyện này cho cháu." Đã tận mắt thấy bộ dạng hèn nhát của nhà họ Trần, Điền Tú Anh thấy chuyện này quá đỗi dễ dàng.
Nhận được lời đảm bảo, Trần Mỹ Hà mới đưa tiền. Số tiền này đối với cô không hề nhỏ, nhưng nếu thực sự giải quyết được vấn đề, thì quả là quá xứng đáng. Xứng đáng hơn cả dự tính ban đầu của cô. Trước đó cô còn định phải chuyển nhà để trốn tránh nữa kìa.
Cầm được tiền trong tay, Điền Tú Anh bỗng chốc hớn hở ra mặt. Đây đúng là lần dùng bản lĩnh để kiếm tiền dễ dàng nhất.
"Mỹ Hà này, sau này nếu có ai tìm cháu gây rắc rối, cháu cứ đến tìm thím nha. Lần sau thím tính rẻ cho một chút." Nói xong liền dắt tay Nhị Hổ đi về nhà cất tiền.
Trần Mỹ Hà trầm ngâm nhìn bóng lưng Điền Tú Anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Gia Ngư đứng bên cạnh cảm thán: "Mẹ ơi, chúng ta cũng có vệ sĩ rồi ạ?"
Trần Mỹ Hà: "... Coi là vậy đi."
Gia Ngư reo lên hoan hô: "Tuyệt quá đi, chúng ta có người bảo vệ rồi, chúng ta không cần Lão Hoàng nữa. Mẹ có tiền là có thể tìm người bảo vệ chúng ta. Mẹ ơi, đúng không ạ?"
"Ừm, Ngư Ngư nói đúng."
Khoảnh khắc này, Trần Mỹ Hà vô cùng xúc động thấu hiểu được rằng, có tiền thật tốt. Tiền thực sự có thể giải quyết được rắc rối. Chuyện mà theo cô là khó như lên trời, hóa ra chỉ cần dùng tiền cũng có thể dàn xếp ổn thỏa.
Cô hoàn toàn có thể không cần dựa dẫm vào Hoàng Quốc Đống - người được coi là chồng cô, cô có thể tự kiếm tiền, rồi dùng tiền thuê người làm việc cho mình. Giống như mấy vị giám đốc trên tivi vậy. Có tiền rồi, thuê người bảo vệ mình, còn đáng tin hơn bất kỳ gã đàn ông nào. Vậy nên, cô cần cái người đàn ông tên Hoàng Quốc Đống này để làm gì cơ chứ? Lần đầu tiên, Trần Mỹ Hà nảy sinh sự hoài nghi đối với cuộc hôn nhân này, nghĩ đến một khả năng khác khi không có người đàn ông này trong đời.
...
"Hoàng Quốc Đống, mày làm ông chủ lớn thật rồi à!"
Tại cửa hàng bán buôn đồ ăn vặt ở phố Tây, Hoàng Quốc Đống đang đắn đo xem có nên đi ngang qua tiệm của Trần Mỹ Hà một chuyến để thăm dò hay không. Hắn còn chưa kịp bước chân ra khỏi cửa, đã nghe thấy tiếng rống quen thuộc.
Hoàng Quốc Đống nhìn ra ngoài cửa, liền thấy ba mẹ ruột của mình đang đùng đùng sát khí lao vào trong tiệm. Hắn nhíu mày.
Nói thật, hắn không sợ ba mẹ mình cho lắm. Kiếp trước, sau khi hắn thành ông chủ lớn, người nhà họ Hoàng đều ngoan ngoãn nghe lời hắn răm rắp. Ngay cả ba mẹ hắn cũng chỉ biết nịnh nọt hắn để sống qua ngày. Sau khi sống lại, hắn bận rộn với công việc, cũng rất ít tiếp xúc với người nhà, nên cũng không còn sợ ba mẹ như hồi còn trẻ nữa.
Lúc này nhìn thấy hai ông bà già, hắn vẫn rất bình tĩnh: "Hai người tới đây làm gì?"
Ba Hoàng và mẹ Hoàng chạy vào trong tiệm, ngó nghiêng ngó dọc, nhìn thấy hàng hóa chất đầy ắp trong nhà, ngọn lửa giận dữ trong lòng càng bốc cháy hừng hực. Hai ông bà già nào có hiểu biết gì về thương hiệu, chỉ biết hàng hóa nhiều thế này, mở cửa hàng lớn thế này, thằng cả quả nhiên là có rất nhiều tiền!
Tự mình buôn bán làm ăn lớn, vậy mà chẳng thèm nói với người nhà một tiếng nào. Xem ra y như lời con ranh Gia Ngư kia nói, thằng cả định bụng để dành hết tiền cho nó. Thế sao mà được?!
Ba Hoàng chỉ thẳng tay vào mặt Hoàng Quốc Đống: "Được lắm, mày cứng cáp rồi phải không? Lấy vợ rồi là không thèm để ba mẹ mày vào mắt nữa chứ gì. Làm ăn buôn bán lớn thế này mà dám giấu nhẹm. Nếu không phải con Gia Ngư nói ra, tao còn không biết mày có bản lĩnh lớn đến vậy cơ đấy."
Vừa nghe là do Gia Ngư bép xép, m.á.u nóng trong người Hoàng Quốc Đống lập tức bốc lên não. Con ranh c.h.ế.t tiệt này đúng là khắc tinh của hắn. Không, có khi là do Trần Mỹ Hà làm trò cũng nên, chẳng nhẽ nó biết hắn giở trò ở phía sau, nên "gậy ông đập lưng ông", xúi giục ba mẹ hắn tới đây để đối phó hắn?
Hơ, khinh thường hắn quá, ba mẹ hắn có thể hại hắn được sao? Hắn cóc sợ. Hắn từng thấy bộ dạng run rẩy bần bật của Trần Mỹ Hà lúc thấy Trần Đại Xuân nổi trận lôi đình. Nhưng Hoàng Quốc Đống hắn thì chẳng ngán một ai.
Đối mặt với sự chất vấn của ông già, Hoàng Quốc Đống tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn: "Thì có gì đáng nói chứ?"
Mẹ Hoàng tức giận c.h.ử.i mắng: "Mày có thái độ gì vậy hả, cái đồ có vợ quên mất mẹ!"
Hoàng Quốc Đống: "..."
Hắn đưa tay lau mồ hôi trên trán, cảm thấy sự việc có gì đó không giống với ấn tượng của bản thân. Khi hắn quay trở lại, hắn đã kết hôn, đang sống cùng Trần Mỹ Hà và nuôi con. Ấn tượng về ba mẹ vẫn còn dừng lại ở trạng thái của kiếp trước. Làm sao ba mẹ có thể chỉ thẳng mặt mà mắng hắn xối xả như thế này được?
"Được rồi ba mẹ à, con đang buôn bán, hai người làm loạn cái gì chứ?"
Mẹ Hoàng mắng tiếp: "Làm loạn cái gì à? Mày đâu phải không biết nhà mình đang khó khăn, có tiền rồi mà cũng không biết đường giúp đỡ gia đình. Nghe nói con ranh Gia Ngư kia được đi học nhà trẻ tốt nhất, một học kỳ tốn một ngàn đồng cơ à? Cháu trai cháu gái mày còn chưa có cái phúc phần đấy đâu nhé. Vẫn còn đang phải học ở cái nhà trẻ tư thục tồi tàn ngoài ngoại ô kia kìa. Sao mày có thể nhẫn tâm như vậy hả."
Hoàng Quốc Đống nghe mà nhức cả đầu, người nhà hắn đã từng quậy phá thế này bao giờ chưa nhỉ? Hắn không nhớ rõ nữa, hình như có tìm tới cửa vài lần, nhưng khi đó là do Trần Mỹ Hà và Gia Ngư tiếp đón. Về sau người nhà cũng không còn đến gây sự nữa.
Nhưng Hoàng Quốc Đống nhớ là sau này hắn cũng có giúp đỡ gia đình. Tiền học phí của các cháu đều do hắn chi trả.
"Sau này chờ con kiếm được tiền, con chu cấp cho các cháu đi học là được chứ gì?" Hoàng Quốc Đống nói bằng giọng khinh khỉnh, dù sao có tiền rồi, chút tiền học phí ấy có là gì.
Ba Trần giật nảy mình, lùi vội vào trong nhà: "Đóng cửa, đóng cửa mau."
Mẹ Trần cũng bị biến cố bất ngờ này làm cho hoảng sợ, lao tọt vào nhà rồi đóng sập cửa lại. Nhờ tốc độ nhanh, bọn họ thực sự đã chặn được Điền Tú Anh ở bên ngoài.
Cách một cánh cửa, mẹ Trần lớn tiếng chất vấn: "Bà làm cái gì mà tự dưng đ.á.n.h người hả?"
"Đánh người á? Thứ tao đ.á.n.h là súc sinh! Trần Mỹ Hà là con gái nuôi của tao, tụi bây dám đến tiệm của nó làm loạn, bà đây phải đập cho tụi bây một trận!"
Điền Tú Anh rất thông minh, việc đầu tiên là tự định cho mình một danh phận, vậy thì xen vào chuyện này mới được coi là danh chính ngôn thuận.
Mẹ Trần vừa nghe vậy, lập tức cảm thấy tủi thân: "Chúng tôi còn là ba mẹ ruột của nó đây này."
"Ba mẹ ruột thì sao? Ba mẹ ruột thì được quyền bắt nạt con gái à? Con gái người ta đã đi lấy chồng rồi, tụi bây còn mặt dày bám theo vòi tiền, có biết xấu hổ là gì không hả? Tao nói cho tụi bây biết, chuyện này bà đây quản chắc rồi, ai đến cản cũng vô dụng." Nói đoạn, bà bắt đầu đập cửa rầm rầm.
Những tiếng rầm rầm đ.á.n.h động tất cả mọi người trong khu tập thể, ai nấy đều thò đầu ra xem náo nhiệt. Mẹ Trần lớn tiếng kêu cứu, muốn tìm người giúp đỡ.
Điền Tú Anh liền bô bô kể lại một lượt chuyện xấu xa của nhà họ Trần, cái chuyện tới tận cửa hàng của con gái đòi tiền làm loạn, sau đó chốt lại: "Hôm nay không ai được phép xen vào! Con trai tôi là tài xế lái xe đường dài đấy. Đừng có tưởng nhà tôi dễ bắt nạt."
Thời buổi này, những kẻ dám chạy xe đường dài đều là những người sừng sỏ, có chút m.á.u mặt. Hơn nữa nhìn vị thím này cũng chẳng phải dạng vừa, chớ có dại mà rước họa vào thân.
Thêm vào đó, chuyện nhà họ Trần đối xử với Trần Mỹ Hà ra sao, mọi người đều rõ mười mươi. Đừng thấy hai vợ chồng già này ra ngoài tỏ vẻ hiền lành dễ nói chuyện, sống chung với nhau mới biết, thời con gái Trần Mỹ Hà sống ở nhà đẻ khổ sở thế nào. Một cô gái lớn tướng, tiền kiếm được phải nộp hết. Ra ngoài đi làm, về nhà lại dọn dẹp làm việc nhà. Lúc lấy chồng, chỉ mang theo đúng một cái chăn bông làm của hồi môn. Bây giờ còn mặt mũi đến tìm Trần Mỹ Hà vòi tiền, quả thực là quá đáng. Hiện tại có mẹ nuôi của Trần Mỹ Hà tìm đến tận cửa để chống lưng cho cô, ai mà rảnh rỗi đi cản trở chứ.
Thư Sách
Hơn nữa, đây cũng là chuyện nhà người ta, hàng xóm láng giềng trong khu cũng khó mà can dự vào. Chỉ đành đứng trố mắt ra nhìn.
Điền Tú Anh đập cửa không ra, liền vớ luôn cái ghế đẩu để trước cửa mà phang, tạo ra tiếng động kinh thiên động địa.
"Còn dám đi gây sự nữa không? Có đi nữa không? Thích làm loạn lắm đúng không? Bà đây sẽ ngày ngày đến nhà tụi bây quậy phá. Dù sao bà cũng rảnh rỗi không có việc gì làm, nhà tụi bây đừng hòng có một ngày yên ổn."
Ba Trần nhớ lại cảnh sát gặp ở tiệm hôm qua, vội vàng la lên: "Bà mà không đi, tôi báo cảnh sát đấy!"
"Báo đi! Tao vào đồn ăn cơm vài ngày, ra ngoài lại tiếp tục đến tìm nhà tụi bây." Điền Tú Anh gào lên, điệu bộ hoàn toàn chẳng để tâm.
Ba Trần tức giận đến mức nhức cả đầu: "Cái đồ bất hiếu kia, thế mà dám tìm người đến quậy chúng ta."
Mẹ Trần sợ hãi bảo: "Ông Trần, tính sao đây? Không thể để ầm ĩ thế này mãi được. Lát nữa cháu về thì biết làm thế nào?"
Đứa cháu trai đang đi chơi nhà người khác. Nếu về đúng lúc này, đụng phải con mụ điên này thì còn ra thể thống gì nữa? Đã vậy, mụ điên này còn định ngày nào cũng đến phá đám. Nhìn cái khí thế này của bà ta, chắc chắn là nói được làm được.
Ba Trần nắm c.h.ặ.t t.a.y, nhắm mắt lại gào lên: "Đừng ầm ĩ nữa, chúng tôi không đến tìm nó nữa, như vậy đã được chưa?"
Điền Tú Anh nghe vậy, lập tức hài lòng. Bà dừng tay, đứng ngoài cửa nói vọng vào trong: "Viết cái giấy cam đoan đi!" Bà còn phải cầm bằng chứng về lấy tiền nữa chứ.
Tính từ lúc Điền Tú Anh rời khỏi khu tập thể cho đến khi quay lại, căng lắm cũng chỉ mất có hai tiếng đồng hồ. Trong hai tiếng này, thời gian đi lại trên đường đã ngốn mất khoảng một tiếng rồi.
Nhìn tờ giấy cam đoan mà Điền Tú Anh mang về, Trần Mỹ Hà ngây cả người, cứ như vừa được mở ra một chân trời mới vậy.
"Ba cháu viết thật ạ?"
"Chứ sao nữa, cháu xem này, có cả điểm chỉ tay đây. Đảm bảo sau này không kiếm chuyện với cháu nữa, nếu vi phạm, một lần bồi thường một ngàn đồng."
Trần Mỹ Hà vẫn chưa dám tin, nhanh như vậy đã giải quyết xong rồi sao? "Thím ơi, thím làm thế nào vậy ạ?"
Điền Tú Anh đắc ý: "Có gì đâu, thím qua đập nát cái cửa nhà cháu, nói với bọn họ, nếu dám đến tìm cháu gây chuyện, thím sẽ ngày ngày đến quậy. Làm cho bọn họ sống không yên ổn."
Nhìn lại dáng vẻ xinh đẹp nhưng hiền lành dễ bắt nạt của Trần Mỹ Hà, bà lắc đầu: "Làm người ấy à, sống ở ngoài phải độc ác một chút, nếu không ai cũng có thể giẫm lên đầu mình."
Gia Ngư vui sướng vỗ tay: "Bà nội Điền lợi hại quá! Lợi hại nhất!"
Cậu nhóc Lý Nhị Hổ năm tuổi cũng vỗ tay theo: "Bà nội tớ là thiên hạ vô địch!"
Điền Tú Anh mỉm cười, sau đó nhìn về phía Trần Mỹ Hà, nhướn mày, ra hiệu cho cô mau đưa tiền.
Trần Mỹ Hà bắt được tín hiệu, chỉ là vẫn thấy chưa được an tâm cho lắm. Cô vừa móc tiền ra, vừa do dự hỏi: "Thím, họ thực sự sẽ không đến nữa chứ ạ?"
"Cháu yên tâm, nếu họ mà đến, thím sẽ lại giúp cháu đ.á.n.h đuổi bọn họ ra ngoài, rồi lại đến tận nhà mà quậy. Dù sao cháu cũng chỉ mất tiền một lần này thôi, thím sẽ bao trọn gói giải quyết triệt để chuyện này cho cháu." Đã tận mắt thấy bộ dạng hèn nhát của nhà họ Trần, Điền Tú Anh thấy chuyện này quá đỗi dễ dàng.
Nhận được lời đảm bảo, Trần Mỹ Hà mới đưa tiền. Số tiền này đối với cô không hề nhỏ, nhưng nếu thực sự giải quyết được vấn đề, thì quả là quá xứng đáng. Xứng đáng hơn cả dự tính ban đầu của cô. Trước đó cô còn định phải chuyển nhà để trốn tránh nữa kìa.
Cầm được tiền trong tay, Điền Tú Anh bỗng chốc hớn hở ra mặt. Đây đúng là lần dùng bản lĩnh để kiếm tiền dễ dàng nhất.
"Mỹ Hà này, sau này nếu có ai tìm cháu gây rắc rối, cháu cứ đến tìm thím nha. Lần sau thím tính rẻ cho một chút." Nói xong liền dắt tay Nhị Hổ đi về nhà cất tiền.
Trần Mỹ Hà trầm ngâm nhìn bóng lưng Điền Tú Anh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Gia Ngư đứng bên cạnh cảm thán: "Mẹ ơi, chúng ta cũng có vệ sĩ rồi ạ?"
Trần Mỹ Hà: "... Coi là vậy đi."
Gia Ngư reo lên hoan hô: "Tuyệt quá đi, chúng ta có người bảo vệ rồi, chúng ta không cần Lão Hoàng nữa. Mẹ có tiền là có thể tìm người bảo vệ chúng ta. Mẹ ơi, đúng không ạ?"
"Ừm, Ngư Ngư nói đúng."
Khoảnh khắc này, Trần Mỹ Hà vô cùng xúc động thấu hiểu được rằng, có tiền thật tốt. Tiền thực sự có thể giải quyết được rắc rối. Chuyện mà theo cô là khó như lên trời, hóa ra chỉ cần dùng tiền cũng có thể dàn xếp ổn thỏa.
Cô hoàn toàn có thể không cần dựa dẫm vào Hoàng Quốc Đống - người được coi là chồng cô, cô có thể tự kiếm tiền, rồi dùng tiền thuê người làm việc cho mình. Giống như mấy vị giám đốc trên tivi vậy. Có tiền rồi, thuê người bảo vệ mình, còn đáng tin hơn bất kỳ gã đàn ông nào. Vậy nên, cô cần cái người đàn ông tên Hoàng Quốc Đống này để làm gì cơ chứ? Lần đầu tiên, Trần Mỹ Hà nảy sinh sự hoài nghi đối với cuộc hôn nhân này, nghĩ đến một khả năng khác khi không có người đàn ông này trong đời.
...
"Hoàng Quốc Đống, mày làm ông chủ lớn thật rồi à!"
Tại cửa hàng bán buôn đồ ăn vặt ở phố Tây, Hoàng Quốc Đống đang đắn đo xem có nên đi ngang qua tiệm của Trần Mỹ Hà một chuyến để thăm dò hay không. Hắn còn chưa kịp bước chân ra khỏi cửa, đã nghe thấy tiếng rống quen thuộc.
Hoàng Quốc Đống nhìn ra ngoài cửa, liền thấy ba mẹ ruột của mình đang đùng đùng sát khí lao vào trong tiệm. Hắn nhíu mày.
Nói thật, hắn không sợ ba mẹ mình cho lắm. Kiếp trước, sau khi hắn thành ông chủ lớn, người nhà họ Hoàng đều ngoan ngoãn nghe lời hắn răm rắp. Ngay cả ba mẹ hắn cũng chỉ biết nịnh nọt hắn để sống qua ngày. Sau khi sống lại, hắn bận rộn với công việc, cũng rất ít tiếp xúc với người nhà, nên cũng không còn sợ ba mẹ như hồi còn trẻ nữa.
Lúc này nhìn thấy hai ông bà già, hắn vẫn rất bình tĩnh: "Hai người tới đây làm gì?"
Ba Hoàng và mẹ Hoàng chạy vào trong tiệm, ngó nghiêng ngó dọc, nhìn thấy hàng hóa chất đầy ắp trong nhà, ngọn lửa giận dữ trong lòng càng bốc cháy hừng hực. Hai ông bà già nào có hiểu biết gì về thương hiệu, chỉ biết hàng hóa nhiều thế này, mở cửa hàng lớn thế này, thằng cả quả nhiên là có rất nhiều tiền!
Tự mình buôn bán làm ăn lớn, vậy mà chẳng thèm nói với người nhà một tiếng nào. Xem ra y như lời con ranh Gia Ngư kia nói, thằng cả định bụng để dành hết tiền cho nó. Thế sao mà được?!
Ba Hoàng chỉ thẳng tay vào mặt Hoàng Quốc Đống: "Được lắm, mày cứng cáp rồi phải không? Lấy vợ rồi là không thèm để ba mẹ mày vào mắt nữa chứ gì. Làm ăn buôn bán lớn thế này mà dám giấu nhẹm. Nếu không phải con Gia Ngư nói ra, tao còn không biết mày có bản lĩnh lớn đến vậy cơ đấy."
Vừa nghe là do Gia Ngư bép xép, m.á.u nóng trong người Hoàng Quốc Đống lập tức bốc lên não. Con ranh c.h.ế.t tiệt này đúng là khắc tinh của hắn. Không, có khi là do Trần Mỹ Hà làm trò cũng nên, chẳng nhẽ nó biết hắn giở trò ở phía sau, nên "gậy ông đập lưng ông", xúi giục ba mẹ hắn tới đây để đối phó hắn?
Hơ, khinh thường hắn quá, ba mẹ hắn có thể hại hắn được sao? Hắn cóc sợ. Hắn từng thấy bộ dạng run rẩy bần bật của Trần Mỹ Hà lúc thấy Trần Đại Xuân nổi trận lôi đình. Nhưng Hoàng Quốc Đống hắn thì chẳng ngán một ai.
Đối mặt với sự chất vấn của ông già, Hoàng Quốc Đống tỏ vẻ thiếu kiên nhẫn: "Thì có gì đáng nói chứ?"
Mẹ Hoàng tức giận c.h.ử.i mắng: "Mày có thái độ gì vậy hả, cái đồ có vợ quên mất mẹ!"
Hoàng Quốc Đống: "..."
Hắn đưa tay lau mồ hôi trên trán, cảm thấy sự việc có gì đó không giống với ấn tượng của bản thân. Khi hắn quay trở lại, hắn đã kết hôn, đang sống cùng Trần Mỹ Hà và nuôi con. Ấn tượng về ba mẹ vẫn còn dừng lại ở trạng thái của kiếp trước. Làm sao ba mẹ có thể chỉ thẳng mặt mà mắng hắn xối xả như thế này được?
"Được rồi ba mẹ à, con đang buôn bán, hai người làm loạn cái gì chứ?"
Mẹ Hoàng mắng tiếp: "Làm loạn cái gì à? Mày đâu phải không biết nhà mình đang khó khăn, có tiền rồi mà cũng không biết đường giúp đỡ gia đình. Nghe nói con ranh Gia Ngư kia được đi học nhà trẻ tốt nhất, một học kỳ tốn một ngàn đồng cơ à? Cháu trai cháu gái mày còn chưa có cái phúc phần đấy đâu nhé. Vẫn còn đang phải học ở cái nhà trẻ tư thục tồi tàn ngoài ngoại ô kia kìa. Sao mày có thể nhẫn tâm như vậy hả."
Hoàng Quốc Đống nghe mà nhức cả đầu, người nhà hắn đã từng quậy phá thế này bao giờ chưa nhỉ? Hắn không nhớ rõ nữa, hình như có tìm tới cửa vài lần, nhưng khi đó là do Trần Mỹ Hà và Gia Ngư tiếp đón. Về sau người nhà cũng không còn đến gây sự nữa.
Nhưng Hoàng Quốc Đống nhớ là sau này hắn cũng có giúp đỡ gia đình. Tiền học phí của các cháu đều do hắn chi trả.
"Sau này chờ con kiếm được tiền, con chu cấp cho các cháu đi học là được chứ gì?" Hoàng Quốc Đống nói bằng giọng khinh khỉnh, dù sao có tiền rồi, chút tiền học phí ấy có là gì.
Bình luận (0)
Đăng nhập để bình luận