Hắn cảm thấy mình làm vậy là quá đủ rồi.

"Nói khoác thì ai chẳng nói được. Nếu mày có lòng đó thì đã không giấu giếm chúng tao chuyện kiếm được đống tiền." Ba Hoàng tức giận, ngón tay run rẩy chỉ thẳng vào mặt hắn, "Mày đừng tưởng tao không biết mày đang tính toán cái gì. Mày định để dành hết đống tiền này cho con ranh Gia Ngư chứ gì, y như cái lúc mày nhường chỉ tiêu công việc cho Trần Mỹ Hà vậy."

Hoàng Quốc Đống có phần mất kiên nhẫn: "Làm gì có chuyện đó."

Hắn càng phủ nhận, ba mẹ Hoàng lại càng không tin. Nếu không phải do Gia Ngư lỡ miệng, bọn họ đến giờ vẫn bị qua mặt chuyện thằng cả kiếm được tiền.

Hơn nữa, ba mẹ Hoàng đến đây không phải chỉ để làm ầm ĩ cho sướng miệng, bọn họ làm lớn chuyện là có mục đích cả.

Ba Hoàng nói: "Mặc kệ mày nghĩ thế nào, tóm lại cái cửa tiệm này đã là của nhà họ Hoàng ta, mày không thể chỉ khư khư ôm lợi lộc một mình được. Mày có tiền thì bỏ tiền, để thằng Hai thằng Ba bỏ sức. Mấy anh em tụi bây cùng nhau mở tiệm này. Đến lúc đó kiếm được tiền thì chia đều."

Mẹ Hoàng cũng hùa theo: "Quốc Đống à, ba mẹ làm vậy cũng là vì muốn tốt cho mày thôi. Mày chỉ có mỗi một mụn con gái, sau này lúc già yếu ốm đau, nhắm mắt xuôi tay cũng phải trông cậy vào cháu trai mày thôi."

Hoàng Quốc Đống nghe xong mà trợn tròn mắt ngoác mồm.

Trong ấn tượng của hắn, kiếp trước sau khi hắn phát tài, hai ông bà già đâu có thốt ra mấy lời trắng trợn như thế này. Bảo hắn chia lại mối làm ăn cho lão Nhị, lão Tam á? Gì mà người bỏ tiền kẻ bỏ sức chứ? Tiền chẳng phải toàn là của hắn bỏ ra hay sao? Đường làm ăn do hắn tự tìm, giờ bắt chia cho lão Nhị, lão Tam?

Ba mẹ hắn trở nên vô sỉ thế này từ bao giờ vậy?

Trước kia cùng lắm họ cũng chỉ moi chút tiền sinh hoạt phí từ tay hắn để trợ cấp cho lão Nhị, lão Tam, chứ chưa từng nói ra những lời như vậy.

Đầu Hoàng Quốc Đống ong ong, sao mọi chuyện lại không giống kiếp trước nữa rồi? Rốt cuộc thì đã sai ở đâu chứ?

"Quốc Đống, mày có nghe tao nói không hả? Cứ quyết định vậy đi, ngày mai tao sẽ bảo vợ thằng Hai với vợ thằng Ba sang đây trông tiệm." Ba Hoàng cất giọng đanh thép.

Hoàng Quốc Đống bừng tỉnh: "Không được! Tiệm của con, sao có thể giao cho bọn nó được?"

"Không giao cho bọn nó thì mày định giao cho ai? Tao với mẹ mày vẫn còn sờ sờ ở đây, vẫn còn làm chủ được cái nhà này." Ba Hoàng chốt hạ một câu, "Nếu không thì cái tiệm này mày cũng đừng hòng mở nữa. Tao với mẹ mày sẽ dọn đến ở lỳ luôn chỗ này."

Mẹ Hoàng cũng ngồi phịch luôn xuống ghế: "Mày mà không đồng ý, tao với ba mày sẽ khua chiêng gõ mỏ ngay trước cửa, diễn tuồng cho mày xem. Để xem mày còn mở tiệm làm ăn được nữa không!"

Trên đường tới đây, hai ông bà già đã phân tích kỹ lưỡng lắm rồi. Thằng Cả coi như đã hoàn toàn dứt tình cạn nghĩa với gia đình. Thà ôm tiền cho Trần Mỹ Hà với con ranh Gia Ngư, chứ nhất quyết không chịu giúp đỡ lão Nhị, lão Tam. Như thế sao mà được!

Tuy đều là con ruột do mình đẻ ra, nhưng lão Nhị lão Tam lại dẻo miệng dễ nghe, hơn nữa đều đã sớm lập gia đình và sinh được cháu trai nối dõi. Đâu có như thằng Cả, từ bé đã lầm lì ít nói, lại chẳng làm nên trò trống gì. Cưới vợ cũng không đâu vào đâu, rốt cuộc lại lòi ra mỗi một đứa con gái.

Về sau hai vợ chồng già đều trông cậy vào lão Nhị lão Tam để an hưởng tuổi già, dựa vào mấy đứa cháu trai để sau này hương khói, tự nhiên phải ưu ái tranh giành thêm quyền lợi cho cháu đích tôn của mình rồi.

Của người ngoài thì bọn họ không tham, nhưng những gì thuộc về nhà họ Hoàng, thì tuyệt đối không thể để cho người khác họ cướp đi. Cái "người khác họ" đó tự nhiên là đứa con dâu Trần Mỹ Hà, cùng đứa cháu gái sớm muộn gì cũng phải đi lấy chồng – Gia Ngư.

Nhìn dáng vẻ vô lại của hai người, Hoàng Quốc Đống đau nhức cả đầu: "Rốt cuộc ba mẹ muốn làm cái gì vậy hả? Sao ba mẹ lại thành ra thế này!"

Đã nhiều năm rồi Hoàng Quốc Đống không gặp phải tình cảnh thế này.

Kiếp trước sau khi làm ông chủ, những người vây quanh hắn toàn là người tốt. Kẻ xấu duy nhất chỉ có Gia Ngư. Nhưng Gia Ngư cũng đâu có dở cái trò chí phèo ăn vạ như thế này.

Thế nên lúc này, đối mặt với sự quậy phá của ba mẹ, Hoàng Quốc Đống hoàn toàn bó tay.

Thấy nhiều người đi ngang qua nghe tiếng động liền ló đầu vào tiệm hóng hớt, Hoàng Quốc Đống cảm thấy mất mặt vô cùng.

"Rốt cuộc là ba mẹ muốn làm cái gì hả?" Hoàng Quốc Đống hét lên giận dữ.

Ba Hoàng và mẹ Hoàng làm gì sợ đứa con cả này. Dù bây giờ hắn có lớn tiếng thế nào đi nữa, thì trong mắt hai người, hắn vẫn chỉ là con của bọn họ. Làm con mà đòi lật trời được chắc?

Ba Hoàng đáp: "Cứ làm theo lời tao với mẹ mày nói đi. Sau này cái tiệm này coi như là của ba anh em tụi bây."

Hoàng Quốc Đống cãi lại: "Đây là cái tiệm do tự con kiếm tiền mở ra, cớ gì phải chia cho lão Nhị lão Tam chứ?"

"Ai biểu mày không đẻ được con trai. Lão Nhị lão Tam đều đẻ được con trai cả rồi." Ba Hoàng nói với giọng hiển nhiên.

Mẹ Hoàng cũng khuyên nhủ: "Ba mẹ làm thế cũng là vì tốt cho mày thôi. Mày để lại hết tiền cho con Gia Ngư, sau này nó gả đi rồi thì thành đồ của người ngoài mất. Đấy là tài sản của nhà họ Hoàng ta. Mày nhường lại cho cháu trai mày, sau này tụi nó còn có thể phụng dưỡng mày lúc tuổi già, bưng bê bài vị nhang khói cho mày nữa."

Hoàng Quốc Đống tức đến bật cười: "Ai nói sau này con không thể có con trai?"

Mẹ Hoàng bắt bẻ: "Không phải bây giờ mỗi nhà chỉ được sinh một đứa thôi sao?"

Hoàng Quốc Đống buột miệng thốt lên: "Vậy sau này con tìm người khác sinh thì không được à?"

Ba Hoàng, mẹ Hoàng ngẩn người, mẹ Hoàng kinh ngạc ra mặt: "Mày định ly hôn với Mỹ Hà à? Thằng Cả mày điên rồi sao?"

Đừng thấy hai người họ luôn tỏ vẻ không ưa cô con dâu Trần Mỹ Hà, chê cô quá xinh đẹp, nhà ngoại lại quá nghèo chẳng được tích sự gì, lại còn không đẻ được cháu trai. Nhưng bọn họ chưa từng có ý định xúi giục Hoàng Quốc Đống ly hôn. Ly hôn là chuyện mất mặt biết bao nhiêu. Đừng có bôi tro trát trấu vào mặt nhà họ Hoàng nữa chứ.

Không ngờ được, thằng Cả xưa nay vốn hiền lành thật thà, nay lại có suy nghĩ to gan đến vậy. Hèn gì dám lén lút tự mình kiếm tiền mở tiệm, thằng ranh này bây giờ đã sinh hư thật rồi.

Hoàng Quốc Đống ý thức được mình lỡ lời, hắn hít sâu một hơi bào chữa: "Đó là con nói trong lúc nóng giận thôi. Ý con là sau này sẽ đẻ thêm một đứa nữa với Mỹ Hà, cùng lắm thì bị phạt tiền. Dù sao Mỹ Hà cũng sắp mất việc rồi, không cần lo chuyện chỉ tiêu công việc ở cơ quan nữa."

"Chuyện sau này thì để sau này tính. Lỡ đâu đứa thứ hai lại lòi ra một đứa con gái nữa thì sao. Tóm lại, trước mắt mày cứ phải chia cái tiệm này cho hai đứa em mày một phần đã."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Trải qua cái sự vụ Hoàng Quốc Đống tự ý nhường chỉ tiêu công việc cho Trần Mỹ Hà, hai ông bà đã không còn chút lòng tin nào với hắn nữa. Bây giờ lại còn lén lút giấu gia đình mở tiệm, đúng là một chút cũng không thể tin được. Phải nắm được quyền lợi trong tay thì mới chắc ăn.

"Hôm nay chuyện này mày không đồng ý cũng phải đồng ý!" Ba Hoàng trực tiếp vỗ bàn.

Mẹ Hoàng lập tức khóc rống lên bù lu bù loa: "Cái đồ bất hiếu nhà mày, kiếm được tiền rồi mà bỏ mặc cái nhà này, tao với ba mày đúng là nuôi ong tay áo, uổng công nuôi mày lớn ngần này rồi!"

Thấy ồn ào thế này, chủ tiệm kế bên đều tò mò chạy sang xem náo nhiệt. Đừng nói là có ai đến bàn chuyện làm ăn, ngay cả mấy đứa trẻ con hay mua đồ ăn vặt ngày thường cũng chả dám bước chân vào cửa.

Hoàng Quốc Đống tức đến xanh mặt.

Thư Sách

Trần Mỹ Hà, Trần Mỹ Hà! Chắc chắn là do Trần Mỹ Hà dở trò quỷ!

...

Bên kia, Trần Mỹ Hà và Gia Ngư trông tiệm thêm cả nửa ngày, quả nhiên người nhà họ Trần không còn tìm tới cửa gây sự nữa. Hơn nữa do hôm nay là cuối tuần, việc làm ăn vô cùng đắt khách.

Bận rộn liên miên, kiếm được không ít tiền, tâm trạng Trần Mỹ Hà vì thế mà rất đỗi vui vẻ.

Tống Như Tinh còn dẫn theo bé Thường Hân đến tiệm chơi.

Ngày thường, tuy Tống Như Tinh không thể thường xuyên túc trực ở cửa hàng, nhưng cô vẫn rất quan tâm đến tình hình làm ăn ở đây. Nay rảnh rỗi ngày nghỉ, cô liền ghé qua xem cửa hàng có gặp khó khăn rắc rối gì cần giải quyết hay không.

Trần Mỹ Hà cũng không giấu giếm, kể lại một lượt rắc rối từ gia đình mẹ đẻ mình, đồng thời cảm kích sự giúp đỡ của các cảnh sát ở bốt an ninh. Sau đó, cô cũng kể chuyện tự mình bỏ tiền nhờ Điền Tú Anh giải quyết vấn đề.

" Tôi cũng không biết cách này có hiệu quả hay không, có khi dăm bữa nữa họ lại tìm tới. Nhưng nếu họ còn đến, tôi chắc chắn sẽ lại thuê người tới dàn xếp. Cố gắng không để ảnh hưởng đến công việc kinh doanh của cửa hàng."

Tống Như Tinh không ngờ hoàn cảnh của Trần Mỹ Hà lại khốn khó đến thế, chẳng những vớ phải một gã chồng tồi tệ như Hoàng Quốc Đống, mà nay người nhà mẹ đẻ còn đeo bám dây dưa không tha.

Nếu đổi lại đối tác là một người xa lạ, Tống Như Tinh chắc chắn sẽ không bao giờ lựa chọn hợp tác với người có mớ rắc rối như thế này vì phiền phức quá nhiều.

Nhưng quan hệ giữa cô và Trần Mỹ Hà lại khác. Đã có sự việc của Thường Hân xen vào, lại thêm thời gian tiếp xúc đủ lâu để hiểu rõ bản tính của đối phương, Tống Như Tinh tất nhiên không vì chuyện này mà hủy bỏ hợp tác. Ngược lại, cô còn giúp Trần Mỹ Hà bày mưu tính kế: "Cách làm hiện tại của chị rất tốt, có nhiều lúc đối phó với kẻ ác thì mình phải ác hơn."

Ví dụ như chuyện đối phó với mụ cô họ của nhà chồng cô vậy, già cả ngần ấy tuổi rồi mà vẫn phải đi tù vì tội ăn cắp đồ và bạo hành trẻ em. Thậm chí sau khi sự việc vỡ lở và truyền về quê, sau này mụ ta có mãn hạn tù thì cũng đừng hòng có lấy một ngày yên ổn.

"Mỹ Hà à, tôi không biết tình cảm giữa chị với người nhà mẹ đẻ cụ thể ra sao, nhưng chị ngàn vạn lần không được mềm lòng đấy."

Trần Mỹ Hà kiên định đáp lại: Tôi sẽ không đâu chị. Bây giờ tôi đã là mẹ của Ngư Ngư rồi, nếu tôi mềm lòng, thì ai sẽ mềm lòng với Ngư Ngư của nhà tôi chứ? Cô yên tâm, chuyện này tôi đủ nhẫn tâm để giải quyết."

Tống Như Tinh mỉm cười: "Vậy thì tôi yên tâm rồi. Chị cứ thoải mái mà giải quyết mấy chuyện lặt vặt này đi."

Bên cạnh, Thường Hân và Gia Ngư đang ngồi nhấm nháp mấy món đồ ăn vặt. Cảm giác được ăn đồ vặt ngay trong tiệm nhà mình quả thực rất khác biệt.

Thường Hân nói: "Gia Ngư ơi, sau này lúc tan học tớ cũng có thể đến đây ăn đồ vặt giống cậu được không?"

Gia Ngư đáp rành rọt: "Tớ cũng có được ăn mỗi ngày đâu, trẻ con không thể lúc nào cũng ăn vặt được. Tớ đến đây là để giúp mẹ trông tiệm đấy."

"Thế thì tớ cũng tới! Tớ cũng muốn tới cùng cậu trông tiệm."

"Vất vả lắm đó." Gia Ngư làm bộ người lớn khuyên nhủ.

"Tớ không sợ khổ! Lúc tớ uống t.h.u.ố.c đắng tớ còn chẳng sợ nữa là." Thường Hân ngây thơ nói.

Gia Ngư: "..."

Thường Hân quay sang hỏi Tống Như Tinh: "Mẹ ơi, con không sợ vất vả, con có thể đến tiệm phụ giúp mẹ với dì, đúng không mẹ?"

Tống Như Tinh cười đáp: "Đúng rồi, nhưng phải đợi khi nào mẹ có thời gian thì mới đưa con qua được chứ."

Thường Hân bĩu môi: "Không chịu đâu, con muốn tới đây cơ, con không muốn đến nhà bà ngoại đâu."

Nghe những lời này, lòng Tống Như Tinh không khỏi xót xa. Hiện tại công việc của cô vẫn chưa thể buông bỏ ngay được, mỗi ngày đón con xong đều phải gửi sang nhà mẹ đẻ, quả thực cô có quá ít thời gian kề cận bên con. Ông nội của Thường Hân tuy có ý muốn phụ giúp chăm cháu, nhưng sau những sự việc đã xảy ra, cô triệt để không còn lòng tin vào ông nội con bé nữa.

Trần Mỹ Hà lên tiếng: "Đợi khi nào tôi lo liệu xong xuôi rắc rối bên này, lần sau đi đón Ngư Ngư, tôi sẽ tiện đường đón luôn bé Hân tới tiệm chơi cùng. Đến tối muộn chị hẵng qua đón con bé về là được."

Tống Như Tinh ngại ngùng: "Thế sao mà được?"

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Khi Xuyên Về Thập Niên 90 Thì Bị Bế Nhầm - Chương 68 | Đọc truyện chữ