Nếu họ tìm đến tận nhà rồi mới báo cảnh sát, thì cũng bị quy vào dạng mâu thuẫn gia đình. Ở bốt an ninh bên này, sở dĩ được giúp đỡ là nhờ Tống Như Tinh đã lên tiếng nhờ vả từ trước. Người ta biết cửa tiệm này chủ yếu là của người nhà họ Tống. Nhưng nếu thực sự làm loạn ở nhà trong khu tập thể, việc cảnh sát xuất quân sẽ không dễ dàng như vậy nữa.

Tuy nhiên, đối phó với hạng người này, đối với Gia Ngư mà nói chẳng phải chuyện gì to tát.

Gia Ngư cũng là người có kinh nghiệm. Những chuyện liên quan đến pháp luật thì tìm luật sư, còn đối phó với kẻ vô lại, thì phải tìm người trị được kẻ vô lại.

Thư Sách

Chỉ là phải nhắc nhở mẹ Mỹ Hà một chút.

Trần Mỹ Hà cũng đang suy tính xem tiếp theo phải làm sao. Chuyện ở cửa hàng, cô định sẽ nói qua tình hình với Tống Như Tinh. Cô rất sợ nếu người nhà họ Trần lại đến gây rối sẽ ảnh hưởng đến việc làm ăn của tiệm.

Còn bên phía khu tập thể, cô thậm chí đã tính đến chuyện chuyển nhà. Tìm một nơi không ai biết để ở. Đỡ bị người ta tìm tới tận cửa. Đến lúc đó lại làm Ngư Ngư sợ hãi.

Cô đang mải suy nghĩ, thì bị Gia Ngư kéo kéo vạt áo: "Mẹ ơi, chúng ta tìm vệ sĩ có được không ạ?"

Trần Mỹ Hà: "... Hả?"

"Trên tivi chẳng phải đều chiếu như vậy sao, gặp người xấu thì thuê vệ sĩ bảo vệ. Vệ sĩ sẽ 'đùng đùng đùng' đ.á.n.h đuổi kẻ xấu đi."

Trần Mỹ Hà nghe suy nghĩ ngây thơ này liền bật cười. Trên tivi toàn là diễn thôi mà. Trên phim ảnh sao có thể giống với đời thực được, cô có thể thuê ai làm vệ sĩ đây. Hơn nữa cô cũng đào đâu ra tiền mà thuê vệ sĩ, trên phim ảnh đó là chuyện chỉ mấy ông chủ lớn mới làm nổi.

Gia Ngư vẫn tiếp tục "ngây thơ" hiến kế: "Mẹ ơi, tìm bà nội của Nhị Hổ bảo vệ chúng ta đi, bà nội của Nhị Hổ to mồm lắm. Ai cũng sợ bà ấy."

Bà nội của Nhị Hổ tên là Điền Tú Anh, là một nhân vật vô cùng khét tiếng trong khu tập thể. Con trai bà tên Lý Đại Hổ, cháu trai là Nhị Hổ. Trần Mỹ Hà từng nghe kể vị Thím Điền này vì góa chồng từ sớm, một thân một mình nuôi con trai khôn lớn, để không bị người đời bắt nạt, bà quanh năm suốt tháng hay cãi vã gây lộn với người ta, có thể nói là "bất khả chiến bại" trong khu tập thể.

Bản thân Trần Mỹ Hà cũng có chút sợ bà ấy, nên bình thường rất ít qua lại. Gặp mặt cũng chỉ chào hỏi một tiếng cho phải phép.

Thấy Trần Mỹ Hà vẫn còn đang do dự, Gia Ngư nắm tay mẹ lắc lắc: "Tìm bà nội Nhị Hổ đi mẹ, Nhị Hổ bảo bà nội bạn ấy là thiên hạ vô địch. Lợi hại nhất đó. Mẹ ơi, con sợ, con sợ lắm." Vừa nói, vẻ mặt con bé vừa đầy sự khiếp đảm.

Trần Mỹ Hà bỗng thấy sống mũi cay cay. Cô quả là một người mẹ không tròn trách nhiệm, vừa rồi cô không nên tỏ ra sợ hãi đến vậy. Cho dù có phải liều mạng, cũng không nên hoảng sợ như thế. Gia Ngư chắc chắn là vì nhìn thấy người làm mẹ như cô sợ hãi, nên mới hoảng sợ nhường này.

Cô phải mang lại cảm giác an toàn cho Gia Ngư: "Được, chúng ta đi tìm bà nội Nhị Hổ. Bà nội Nhị Hổ lợi hại, có bà ấy bảo vệ, Gia Ngư sẽ không sợ gì hết, có chịu không?"

Gia Ngư vội vàng gật đầu.

Trần Mỹ Hà để Lưu Hiểu Đồng ở lại trông tiệm, bản thân cũng không rảnh lo chuyện buôn bán nữa, lập tức đạp xe đưa Gia Ngư về khu tập thể.

Bà nội Nhị Hổ - Điền Tú Anh - đang cầm cây chổi to tướng quét sân. Bà là ủy viên vệ sinh của khu tập thể, mỗi ngày quét dọn sân bãi, hàng tháng sẽ được nhận một khoản tiền phụ cấp. Công việc này dĩ nhiên là do bà dựa vào "bản lĩnh" của mình để giành giật được. Dù sao cũng chẳng ai dám tranh giành với bà.

"Bà nội Nhị Hổ!" Gia Ngư vừa bước vào khoảng sân chung đã cất tiếng gọi lảnh lót.

Điền Tú Anh ngẩng đầu lên: "Gia Ngư về rồi đấy à, Nhị Hổ nhà bà đang xem tivi trong nhà kìa, cháu vào tìm nó chơi đi."

Ấn tượng của bà về Gia Ngư khá tốt. Nhị Hổ lớn hơn Gia Ngư hai tuổi, nhưng ngày thường hay chơi cùng Gia Ngư, lại còn học được bài hát bảng chữ cái gì đó từ Gia Ngư, nói chung là nghe có vẻ rất giỏi giang.

Trần Mỹ Hà còn chưa kịp mở miệng, Gia Ngư ngồi phía sau xe đã lên tiếng thúc giục: "Mẹ ơi, mẹ mau nói đi."

Trần Mỹ Hà có chút căng thẳng. Đây là lần đầu tiên cô làm chuyện kiểu này, cũng không biết người ta có chịu nhận lời hay không: "Thím à, cháu có việc này muốn nhờ thím giúp một tay."

Điền Tú Anh vừa nghe đến hai chữ "nhờ giúp", lập tức mất hứng. Thời buổi này ai mà chẳng bận việc riêng cơ chứ. Bà còn phải chăm cháu, lo cơm nước cho cả nhà, lại còn phải quét dọn sân chung, lấy đâu ra nhiều lòng tốt thừa thãi để đi giúp người khác đây. Bà lại chẳng phải loại người tốt tính rửng mỡ thích rước việc vào người như Ngưu Quế Hoa (Thím Ngưu).

Điền Tú Anh vừa quẹt quẹt chổi quét vài nhát, vừa nói: "Cái này... Mỹ Hà à, cháu xem thím đang bận rộn tay chân đây này."

Trần Mỹ Hà nhận ra đối phương đã hiểu lầm. Cô nói "nhờ giúp" cũng chỉ là một cách nói khách sáo, cứ thấy nếu nói thẳng toẹt ra thì không hay cho lắm. Nhưng tình thế hiện tại có vẻ bắt buộc phải đi thẳng vào vấn đề rồi.

"Thím ơi, không bắt thím giúp không công đâu, cháu trả tiền đàng hoàng. Sự việc xong xuôi, cháu đưa thím một... hai trăm đồng."

Trần Mỹ Hà c.ắ.n răng đưa ra cái giá. Chủ yếu cô thấy người nhà mẹ đẻ mình hơi bị khó nhằn, cũng không biết bao giờ chuyện này mới kết thúc, lỡ đưa ít tiền quá lại sợ người ta chịu thiệt.

Vừa nghe đến tiền, Điền Tú Anh lập tức quẳng luôn cây chổi sang một bên: "Có chuyện gì cháu cứ nói đi, hàng xóm láng giềng với nhau cả, không cần phải khách sáo."

Hai trăm đồng lận đấy! Bà quét sân cả tháng trời ròng rã cũng mới được có một trăm đồng thôi.

Trần Mỹ Hà: "..."

Trần Mỹ Hà vội vàng tường thuật lại ngọn nguồn sự việc. Người nhà mẹ đẻ vì tiền mà tìm đến cửa tiệm gây rối, dọa sợ Gia Ngư. Gia Ngư lại thấy bà nội Điền là vô địch thiên hạ, nên muốn nhờ bà nội Điền bảo vệ một dạo. Đợi đến khi cô tự tay giải quyết êm thấm chuyện bên nhà đẻ, Gia Ngư không còn sợ hãi nữa, thì công việc này coi như kết thúc.

Gia Ngư ở bên cạnh cũng tranh thủ hùa theo tâng bốc: "Nhị Hổ bảo bà nội Điền là lợi hại nhất, chuyên đ.á.n.h đuổi kẻ xấu ạ."

"Chỉ có việc này thôi à?" Điền Tú Anh chống hai tay ngang hông: "Thằng Nhị Hổ nhà thím nói không sai đâu, không có chút bản lĩnh thì thím cũng chẳng nuôi nổi ba thằng Nhị Hổ khôn lớn. Chẳng phải thím nổ đâu, chuyện này cháu tìm đúng người rồi đấy."

Trần Mỹ Hà thở phào nhẹ nhõm: "Thím à, việc này cũng không có gì phức tạp, cháu chỉ cần mấy ngày này thím ở bên cạnh làm bạn với Ngư Ngư nhà cháu là được. Nhỡ may người nhà mẹ đẻ cháu thực sự mò đến đây, thím cứ đưa Ngư Ngư sang nhà thím tránh mặt. Cháu cũng không dám chắc bao giờ chuyện này mới giải quyết xong, có thể sẽ mất kha khá thời gian đấy ạ."

Điền Tú Anh nào có rảnh rỗi mà dây dưa phiền phức đến vậy. Cứ rề rà tốn thời gian thế này thì mất công lắm.

"Khụ khụ, chuyện giải quyết xong xuôi, cháu sẽ đưa cho thím hai trăm đồng thật chứ?" Điền Tú Anh hỏi xác nhận lại lần nữa.

Trần Mỹ Hà gật đầu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Điền Tú Anh vỗ tay cái đốp: "Được rồi, chuyện này cứ giao cho thím. Người nhà đẻ cháu ở đâu?"

Trần Mỹ Hà ngơ ngác: "Thím hỏi địa chỉ làm gì ạ?"

"Thì đến tận cửa giải quyết vấn đề giúp cháu chứ làm gì nữa. Sao, cháu tiếc à?"

Trần Mỹ Hà vội giải thích: "Không phải, cháu chỉ sợ thím thân già lặn lội đi qua đó sẽ bị thiệt thòi thôi."

"Thiệt thòi cái gì mà thiệt, mau đưa địa chỉ cho thím."

Gia Ngư vỗ tay hoan hô: "Bà nội Điền lợi hại quá đi."

Trần Mỹ Hà vội vàng đọc địa chỉ nhà mẹ đẻ cho Điền Tú Anh nghe. Điền Tú Anh lập tức xoay người vào nhà thay quần áo, tiện tay giao luôn thằng cháu Nhị Hổ đang xem tivi trong nhà cho Trần Mỹ Hà: "Cháu ngó chừng thằng bé giúp thím một lát."

Trần Mỹ Hà: "... Thím à, thím định đi thật sao? Hay thôi đi thím, cháu thực sự sợ thím chịu thiệt thòi đó. Cháu chỉ định nhờ thím qua giúp Ngư Ngư nhà cháu thêm chút can đảm thôi. Cháu sợ con bé bị ba cháu dọa, con bé chỉ tin mỗi thím."

Điền Tú Anh phẩy tay: "Ai mà rảnh rỗi dư hơi đi làm mấy cái trò đó. Hay là cháu sợ thím làm ầm ĩ với nhà đẻ cháu?"

Trần Mỹ Hà vội vã xua tay: "Dạ không phải."

"Thế chẳng phải là xong rồi sao? Cháu cứ ở đây chờ tin tốt đi." Điền Tú Anh nói rồi hối hả đi ra khỏi cổng.

Gia Ngư thì tụt xuống xe, chạy qua chơi với Nhị Hổ, còn lôi cả đồ ăn vặt của mình ra cho Nhị Hổ ăn cùng. Cô bé ngược lại chẳng hề mảy may lo lắng, bởi vì ngày thường hay quan sát những người sống trong khu tập thể, nên cô bé nắm khá rõ tính nết của từng người.

Với cái khí thế hừng hực và vóc dáng vạm vỡ ấy của Điền Tú Anh, việc đối phó với cái gia đình chuyên trò "khôn nhà dại chợ" họ Trần kia thực sự quá đỗi dễ dàng. Hơn nữa, con trai của Điền Tú Anh là Lý Đại Hổ cũng không phải dạng vừa. Bình thường lái xe chở hàng chạy Bắc chạy Nam, thân hình lại cao to vạm vỡ. Đã thế bên cạnh lúc nào cũng có một đám anh em chí cốt đi cùng. Nếu có thực sự xảy ra xô xát, bà nội Điền chắc chắn sẽ chẳng chịu thiệt thòi gì.

Chỉ là Gia Ngư không thể ngờ đồng chí Điền Tú Anh lại làm việc hiệu quả đến vậy. Vốn dĩ chỉ định nhờ bà nán lại giúp một tay đối phó nếu người nhà họ Trần tới quậy, ai dè người ta vì chê phiền phức mà xông thẳng đến tận sào huyệt kẻ thù luôn. Cũng không biết kết quả sẽ ra sao.

...

Điền Tú Anh bắt xe đi thẳng một mạch đến nhà họ Trần.

Nói đi cũng phải nói lại, sở dĩ Điền Tú Anh rành rẽ nghiệp vụ "gây sự thuê" đến vậy, đa phần là nhờ cậu con trai Lý Đại Hổ. Lý Đại Hổ làm nghề lái xe bên ngoài, xuôi nam ngược bắc không tránh khỏi việc bị kẻ khác gây khó dễ. Vì vậy hội tài xế này cũng có một quy tắc ngầm: Hễ ai gặp chuyện xui xẻo, chỉ cần hô một tiếng là tất cả sẽ đoàn kết một lòng chống lại kẻ thù. Tất nhiên là chẳng có chuyện làm không công, mỗi lần xuất binh đều được chia một chút phí tổn gọi là bồi dưỡng công sức.

Điền Tú Anh nghe kể nhiều thành quen, nên chẳng còn xa lạ gì với những chuyện dằn mặt kiểu này. Chỉ là bà không ngờ cũng có ngày mình kiếm được mối hời thế này. Bà đang quyết tâm phải làm cho thật trót lọt phi vụ này, biết đâu sau này lại có thêm nhiều "hợp đồng" béo bở khác nữa.

Bà vừa bước tới cái khu tập thể nơi nhà họ Trần sinh sống, liền rống họng gào ầm lên: "Trần Đại Xuân là thằng ở cái nhà nào?"

Khu tập thể nhà họ Trần đang ở vốn dĩ là khu nhà ở dành cho công nhân viên chức xưởng sản xuất đồ gỗ. Ba Trần - Trần Đại Xuân - trước kia là thợ mộc của xưởng, nhưng do nhường lại chức vụ cho con trai rồi, nên giờ chỉ rảnh rỗi ở nhà, thi thoảng làm giúp ai đó chút đồ mộc vặt vãnh kiếm thêm vài đồng lẻ. Có điều bây giờ người ta toàn mua sẵn đồ nội thất mới hết cả rồi, làm gì còn chuyện dễ kiếm tiền như ngày xửa ngày xưa nữa.

Lúc này ông ta đang vô cùng bực bội vì màn mất mặt ở tiệm của Trần Mỹ Hà, trong đầu còn đang rắp tâm tìm đến tận chỗ Trần Mỹ Hà ở để làm loạn một trận cho ra trò. Chỉ là vẫn còn hơi e dè sợ Hoàng Quốc Đống đang có mặt ở nhà. Nghe đồn Hoàng Quốc Đống đã bỏ mặc chuyện của Mỹ Hà, nhưng ông ta cũng không dám chắc tin tức này là thật hay giả.

Ông ta đang bàn bạc với vợ xem tối nay bảo bà đi do thám nhà Trần Mỹ Hà một chuyến, chắc chắn chuyện Hoàng Quốc Đống không xía vào nữa thì ông ta mới đường hoàng tới tìm. Dù thế nào đi nữa, ông ta nhất định phải cậy miệng con gái moi bằng được chút tiền lợi lộc.

"Trần Đại Xuân, cút ra đây cho bà!"

Bên ngoài vang lên tiếng gào thét rợn người.

Ba Trần vừa nghe thấy giọng nói lạ hoắc đó liền đứng dậy đi ra cửa, đập vào mắt là một người phụ nữ trạc tuổi mình, nhưng dáng người lại vô cùng lực lưỡng vạm vỡ đang đứng sừng sững ngoài cửa.

"Bà, bà tìm ai vậy?" Ba Trần trong lòng thầm thắc mắc, nhưng ngoài miệng vẫn lên tiếng rất khách sáo.

"Tìm Trần Đại Xuân, ba của con Trần Mỹ Hà." Điền Tú Anh trừng mắt phẫn nộ, khí thế bức người. Vừa nhìn là đã biết kiểu người không thể chọc vào.

Thấy tình hình có vẻ bất ổn, ba Trần bất giác cảm thấy áp lực. Ông ta tự nhận cả đời mình thành thật an phận, nên sợ nhất là phải đụng độ mấy kẻ hồ đồ giảo hoạt thích gây rối vô cớ này. Ông ta rụt rè hạ giọng: "Là tôi đây, xin hỏi bà..."

Điền Tú Anh vừa xác định trúng mục tiêu, lập tức vớ lấy cái chổi to bự dựng bên cạnh, quất thẳng một đường về phía ba Trần.

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Khi Xuyên Về Thập Niên 90 Thì Bị Bế Nhầm - Chương 66 | Đọc truyện chữ