Tưởng Đông Mai vừa bước vào cửa đã nhìn thấy cảnh hai mẹ con đang nhìn nhau cười. Nhất thời, cô cũng thầm khâm phục sự lạc quan của Trần Mỹ Hà.

Chuyện thất đức mà Hoàng Quốc Đống làm, cô đã nghe người ta bàn tán rồi. Thế mà lại đi ký kết cái gọi là hiệp nghị tài sản, rõ ràng là để đề phòng người vợ như Trần Mỹ Hà chiếm tiện nghi.

Loại chuyện này đổi lại là bất cứ ai cũng không thể nhẫn nhịn được. Trần Mỹ Hà không chỉ nhịn, mà thoạt nhìn lại còn sống rất vui vẻ thoải mái.

Tưởng Đông Mai thầm cảm thán trong lòng, ngoài miệng cũng sẽ không bao giờ nhắc đến chuyện của Hoàng Quốc Đống trước mặt Trần Mỹ Hà nữa. Đều chẳng dễ dàng gì cả.

Có thể bước ra ngoài khởi nghiệp sau khi gả cho Hoàng Quốc Đống, Trần Mỹ Hà đã vượt qua ranh giới của chính mình rất nhiều rồi. Cái miệng này của cô thực sự không thể thốt ra những lời chua ngoa được nữa.

Cô cười nói với Trần Mỹ Hà: "Tôi đã tìm được địa chỉ của mấy cửa hàng bán lẻ mới mở rồi. Hôm nay chuẩn bị hẹn các ông chủ đó đi uống trà. Cửa tiệm cho thanh toán công tác phí chứ?"

Trần Mỹ Hà đáp: "Thanh toán. Nhưng cũng phải có thành tích đấy nhé, không thể chỉ ăn uống mà chẳng thấy kết quả đâu."

"Cái đó thì chắc chắn rồi." Tưởng Đông Mai mỉm cười, cảm thấy mình làm công việc này khá vui vẻ. "Trong lòng tôi cũng hòm hòm tính toán rồi, cố gắng ngay trong tuần này sẽ kéo hết các cửa hàng bán lẻ quanh đây đến lấy hàng tiệm mình."

Trần Mỹ Hà có chút nghi ngờ: "Cô làm được thật không đấy?"

Tưởng Đông Mai vỗ n.g.ự.c: "Bà chủ coi thường người ta rồi đúng không, tôi mà uống rượu thì có thể chuốc say cả đám đấy."

Trần Mỹ Hà nghe vậy liền có chút lo lắng: "Cô ra ngoài làm việc thì bớt uống rượu lại. An toàn là trên hết. Bàn chuyện làm ăn cũng không nhất thiết phải làm đến mức độ đó."

"Cô cứ yên tâm đi, tôi có chừng mực. Những năm nay tôi lăn lộn bên ngoài cũng không phải vô ích đâu." Tưởng Đông Mai tỏ vẻ không bận tâm.

Trần Mỹ Hà nghiêm túc nói: "Tôi nói thật đấy Đông Mai, chúng ta thân là phụ nữ ở bên ngoài, quan trọng nhất vẫn là sự an toàn."

Tưởng Đông Mai im lặng một chút, cười bảo: "Cô không sợ không kiếm được tiền à."

"Tiền có quan trọng đến mấy cũng không bằng sự an nguy của bản thân. Đông Mai, tôi biết cô ra ngoài quen biết rộng, nhưng chúng ta thực sự không cần phải đi tiếp rượu người ta để bàn chuyện làm ăn đâu."

Tưởng Đông Mai thở dài: "Tính cách của cô như vậy mà cũng đi làm ăn, tôi thật sự lo cô không kiếm được tiền đấy."

Trần Mỹ Hà đáp: "Kiếm ít đi một chút cũng được, tóm lại không thể làm trái lương tâm."

Tưởng Đông Mai bật cười: "Cô không muốn kiếm, tôi còn muốn kiếm thêm nhiều tiền nữa cơ. Thôi được rồi, tôi ra ngoài đây." Nói xong liền quay người rời đi.

Trần Mỹ Hà nhìn theo bóng lưng của cô ấy, thực sự có chút lo lắng.

Nhưng lúc này Trần Mỹ Hà cũng chẳng còn tâm trí đâu để lo cho người khác nữa, bởi vì mẹ Trần lại đến rồi, lần này bà ta còn kéo theo cả ba Trần đi cùng.

Ba Trần sa sầm mặt mày bước vào cửa hàng. Dáng vẻ trông cực kỳ khó chọc vào.

Gia Ngư vô cùng chướng mắt với cái thói này của ông ta, bởi vì đây điển hình là kiểu "khôn nhà dại chợ". Chính xác mà nói, ông ta chỉ giỏi bắt nạt con gái, chứ đứng trước mặt con trai thì đến một câu cũng không dám ho he. Ra ngoài lại càng tỏ vẻ mình là người tốt. Nhưng khi đứng trước mặt con gái, lại bày ra bộ dáng "lão t.ử đây là trời". Tóm lại Gia Ngư rất ghét ông ta.

Nhân viên cửa hàng Lưu Hiểu Đồng tưởng khách đến, tiến lên đón tiếp thì bị mẹ Trần xô ra: "Mỹ Hà, ba mày tìm mày có chuyện."

Lưu Hiểu Đồng lúc này mới biết là người nhà của bà chủ, thế là tự giác lui sang một bên dọn dẹp kệ hàng.

Trần Mỹ Hà nhìn thấy ba mẹ Trần tìm đến tận cửa, trong lòng lập tức nghẹn lại. Nhưng ngay sau đó ánh mắt cô liền trở nên lạnh nhạt.

Thật sự là một ngày cũng không đợi nổi mà.

"Có chuyện gì?"

Ba Trần quát xối xả: "Mày buôn bán lớn như vậy mà không thèm hé môi với người nhà nửa lời. Trong mắt mày còn có người ba này không hả?"

Trần Mỹ Hà đáp trả: "Nói với ông thì có ích gì, ông có thể cho tôi tiền chắc?"

Ba Trần nghe vậy tức giận lôi đình, vớ lấy một gói đồ ăn vặt trên kệ ném mạnh xuống đất: "Phản rồi, lão t.ử đây còn không quản được chuyện của mày à."

Đây là thủ đoạn quen thuộc của ông ta. Trước khi Trần Mỹ Hà xuất giá, chỉ cần cô có chút thái độ phản bác nào, ông ta đều dùng khí thế này để uy h.i.ế.p người khác, cuối cùng Trần Mỹ Hà chỉ có thể nhượng bộ.

Hành động này làm Trần Mỹ Hà giật mình hoảng hốt.

Gia Ngư lập tức òa khóc: "Mẹ ơi, con sợ quá, tìm chú cảnh sát đi mẹ."

Trần Mỹ Hà không màng đến nỗi sợ hãi mang tính bản năng trong lòng nữa, bế thốc Gia Ngư lên bỏ chạy thẳng ra khỏi cửa hàng.

"Ây Mỹ Hà, tính ba mày thế đấy, ông ấy không có ác ý đâu. Mày chạy đi đâu thế?" Mẹ Trần vẫn như trước kia, định làm người hòa giải, nói vuốt đuôi vài câu, kết quả lần này Trần Mỹ Hà căn bản không cho bà ta cơ hội lên tiếng đã chạy biến mất dạng.

Nhân viên Lưu Hiểu Đồng sợ tới mức thu mình nép gọn vào một góc tường.

Mẹ Trần thấy người thật sự bỏ chạy rồi, liền quay sang trách móc ba Trần: "Ông xem ông đi, không thể nói chuyện đàng hoàng được à? Tôi còn chưa kịp mở lời, ông đã dọa Mỹ Hà chạy mất dép rồi. Chúng ta đã bàn bạc trước rồi cơ mà, phải nói chuyện cẩn thận. Phải đòi trích phần trăm lợi nhuận cho anh trai nó chứ."

Ba Trần hừ lạnh: "Cứ để nó chạy, tôi không tin nó không quay lại."

Trần Mỹ Hà quả thật không định quay lại, cô bế Gia Ngư chạy thẳng đến bốt an ninh, trực tiếp tìm cảnh sát qua bắt người.

"Có người đập phá đồ đạc, gây rối ạ." Trần Mỹ Hà ôm con, giọng nói run rẩy vì gấp gáp.

Cảnh sát ở bốt an ninh thấy dáng vẻ hoảng sợ của cô, còn tưởng có kẻ thủ ác hung hãn nào mò tới, lập tức kéo nhau đi đến cửa hàng.

Đến nơi mới phát hiện, nhân viên bán hàng đang ngồi xổm ở góc tường nhìn một đôi vợ chồng già.

Đôi vợ chồng già này đang thi nhau vơ vét đồ nhét vào trong người, bộ dáng kia trông không giống như đang mua sắm bình thường. Trên mặt đất còn có dăm ba món đồ bị ném vương vãi.

Dưới sự lén lút chỉ điểm của nhân viên Lưu Hiểu Đồng, hai vị dân cảnh mới bước về phía hai ông bà nhà họ Trần, ngăn chặn hành động của họ lại.

Ba Trần và mẹ Trần vẫn đang hăng say "chọn" đồ ăn vặt cho cậu con trai quý hóa và đứa cháu trai lớn, chuẩn bị "mua sắm không đồng". Kết quả lại bị hai anh cảnh sát bắt quả tang.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tội danh chính là đập phá đồ đạc, gây rối trật tự an ninh.

"Ây da, đây là cửa tiệm do con gái tôi mở, các anh làm cái gì vậy?" Ba Trần khi đối mặt với cảnh sát, cái khí thế ngút trời ban nãy lập tức xì hơi.

Đồng chí dân cảnh lớn tuổi có kinh nghiệm nhìn qua là biết ngay tình hình gì. Xem ra là liên quan đến mâu thuẫn gia đình rồi. Vậy thì chắc chắn không thể thuận theo lời đối phương mà nói được, nếu không sẽ rất khó xử lý: "Chính bà chủ của cửa hàng này đã báo cảnh sát, các người chưa được sự cho phép đã tự ý vào cửa hàng đập phá đồ đạc, sẽ bị tạm giam đấy."

Mẹ Trần vừa nghe thấy hai chữ tạm giam liền sợ suýt khóc: "Ối giời ôi, đây là cửa tiệm con gái tôi mở mà."

Lão dân cảnh nghiêm mặt nói: "Cửa tiệm này không chỉ có một người làm chủ đâu, hơn nữa bất kể là quan hệ gì, đập phá đồ đạc là hành vi vi phạm pháp luật. Các người mau ra ngoài, nếu còn làm loạn nữa thì chúng tôi sẽ bắt giam."

Ba Trần và mẹ Trần nghe vậy liền xách đồ định chuồn lẹ.

Lưu Hiểu Đồng lúc này mới đ.á.n.h bạo lên tiếng: "Hai người chưa trả tiền."

"Cướp bóc là phạm pháp đấy." Lão dân cảnh lên tiếng nhắc nhở.

Ba Trần và mẹ Trần: "..."

Hai người đành phải ngậm ngùi bỏ đồ xuống, xám xịt chuồn mất. Vừa ra khỏi cửa vẫn còn lầm bầm c.h.ử.i đổng: "Cái đồ trời đ.á.n.h không có lương tâm, ngay cả ba mẹ ruột của mình cũng dám báo công an bắt. Trần Mỹ Hà, đồ táng tận lương tâm!"

Trần Mỹ Hà ngồi trong bốt an ninh, hai tay bịt c.h.ặ.t tai Gia Ngư lại. Ôm c.h.ặ.t con bé vào lòng.

Vài ký ức tồi tệ lại hiện về trong tâm trí cô. Tiếng gầm rú giận dữ nghe thấy khi còn nhỏ, nỗi đau đớn khi bị roi vọt đ.á.n.h đập dường như lại tái hiện rõ mồn một.

Cô từng chăm chỉ như vậy, từng ngoan ngoãn như vậy, tất cả chỉ là để không bị đ.á.n.h mắng. Còn có một chút tâm tư giấu kín, hy vọng thông qua sự nỗ lực làm lụng, có thể nhận được sự công nhận của ba mẹ. Nhận được thứ gọi là tình yêu thương.

Nhưng thực ra từ tận đáy lòng, cô cũng rất muốn trốn khỏi cái gia đình này. Cho nên lúc kén chọn bạn đời, cô vô cùng bài xích thằng cháu lưu manh của Chủ nhiệm Ngô, mà lại đi chọn Hoàng Quốc Đống - một người có vẻ ngoài hiền lành, an phận, tính tình thoạt nhìn rất tốt. Cô không muốn sống trong một gia đình tràn ngập tiếng quát tháo thêm bất kỳ một ngày nào nữa.

Cô lấy chồng rồi, vì nhà họ Hoàng nghèo nên người nhà đẻ chủ động xa lánh cô, những ngày tháng đó tính ra lại dễ thở hơn hẳn. Mấy năm nay, cô thậm chí đã quên mất sự hung hãn của ba mình. Cứ đinh ninh rằng con gái lấy chồng như bát nước hắt đi, bọn họ thực sự sẽ không xen vào cuộc sống của cô được nữa.

Không ngờ, ba cô vẫn có thể ngang nhiên tìm đến tận cửa để thị uy. Còn người tưởng chừng có thể làm chỗ dựa là Hoàng Quốc Đống, lại hoàn toàn vô dụng.

"Mẹ ơi, chú cảnh sát đuổi ông ngoại bà ngoại đi rồi. Các chú ấy thật lợi hại. Có thể bảo vệ chúng ta."

Gia Ngư đã rúc đầu ra khỏi vòng tay mẹ từ lúc nào, nhón chân bám vào cửa sổ dòm ngó.

Trần Mỹ Hà nghe thấy giọng con bé mới bừng tỉnh, lén lút nhìn ra ngoài, ba mẹ cô quả nhiên đã cúp đuôi đi xa.

Cảnh sát cũng từ trong cửa hàng trở về: "Đồng chí, không sao rồi. Bọn họ đã rời đi rồi."

"Cảm ơn các đồng chí cảnh sát." Trần Mỹ Hà ôm con nhỏ, vội vàng ríu rít cảm ơn. Trong lòng thực sự có chút cảm giác an toàn.

Hai vị dân cảnh thấy Trần Mỹ Hà rõ ràng đang hoảng sợ vô cùng mà vẫn phải ôm c.h.ặ.t con gái nhỏ giả vờ kiên cường, trong lòng cũng dâng lên chút đồng cảm.

Ai dà, thật không dễ dàng gì. Loại tranh chấp gia đình rắc rối này không phải cảnh sát ra mặt một hai lần là có thể giải quyết dứt điểm được.

Vị dân cảnh lớn tuổi ôn tồn nói: "Đó là việc chúng tôi nên làm, nếu họ lại đến gây chuyện, cô cứ đến tìm chúng tôi."

Trần Mỹ Hà vội vàng rối rít cảm ơn thêm lần nữa.

Cảm giác an toàn mà các cảnh sát mang lại giúp cô cuối cùng cũng bình ổn lại tâm trạng. Lúc bước ra khỏi bốt an ninh, Trần Mỹ Hà hít một hơi thật sâu rồi mới lấy can đảm đi vào cửa hàng.

Lưu Hiểu Đồng vội vàng chạy lại nghênh đón: "Bà chủ, chị không sao chứ."

"Chị không sao, cửa hàng không có chuyện gì chứ em?"

Lưu Hiểu Đồng vội vã kể lể: "Dạ không ạ, các đồng chí cảnh sát đến rất nhanh, đã đuổi người đi rồi. Hơn nữa em cũng không để cho bọn họ mang theo thứ gì hết."

Trần Mỹ Hà thở phào nhẹ nhõm, lại dặn dò: "Hôm nay dọa em hết hồn rồi phải không. Lần sau gặp chuyện gì, em cũng cứ chạy ra ngoài trước đã. Không cần phải cố thủ trong tiệm đâu."

Tuy vậy, ba cô cũng chẳng có gan dám ra tay với người ngoài.

Lưu Hiểu Đồng lắc đầu đáp: "Em không sợ, nhưng bà chủ à, bọn họ còn đến nữa không?"

Trần Mỹ Hà trong lòng cũng chẳng dám chắc chắn.

Những năm qua, ngoại trừ việc dùng cách lấy chồng để thành công rời xa nhà đẻ ra, cô cũng chưa từng có cách nào khác cứng rắn hơn. Nhưng cô vẫn cố gắng an ủi Lưu Hiểu Đồng: "Đừng sợ, nếu họ còn đến thì mình lại đi báo cảnh sát."

Gia Ngư đứng bên cạnh nghe ngóng, trong lòng ngược lại không quá lo đám người kia lại đến cửa hàng quậy phá. Dù sao ở đây cũng có bốt cảnh sát chống lưng, điều cô bé thực sự lo lắng là người nhà họ Trần mò tới khu tập thể để làm loạn cơ.

Lão Hoàng tung ra chiêu mượn đao g.i.ế.c người này quả thật quá thâm hiểm. Với bản tính đê tiện của người nhà họ Trần, một khi quyết tâm quậy lên thì đúng là rất khó kết thúc êm đẹp.

 

 

Thư Sách

Bình luận (0)

Đăng nhập để bình luận

Sau Khi Xuyên Về Thập Niên 90 Thì Bị Bế Nhầm - Chương 65 | Đọc truyện chữ